Pages
Friday, May 28, 2004
Vợ và chồng
Thấy ông chồng chúi mũi ngắm bức ảnh của một người mẫu mặc bikini, bà vợ bực mình chì chiết:
- Thật đáng xấu hổ! Nếu mặc như thế kia thì em sẽ không bao giờ bước chân ra khỏi nhà.
- Nói thật nhé, nếu em mà được như thế, anh cũng chẳng bao giờ bước chân ra khỏi cửa.
Lúc chiều, hai vợ chồng cãi nhau bất phân thắng bại. Tối đi ngủ, anh chồng làm lành:
- Xin lỗi em nhé, anh đã nghĩ lại rồi.
- Ồ không, em cũng đang định xin lỗi anh.
- Em không có lỗi, có lẽ do anh hơi nóng tính.
- Do em! Mọi chuyện đều do em cả.
- Anh đã bảo là tại anh cơ mà!
- Tại sao anh cố chấp thế nhỉ?
- Cô có câm đi không?
Hai vợ chồng đang cãi nhau ỏm tỏi thì thằng bé hàng xóm gõ cửa, cô vợ hé cửa hỏi:
- Có việc gì đấy?
- Dạ, bố cháu hỏi bên này cô chú đang xem bóng đá trực tiếp ở kênh mấy ạ?
2084
Wednesday, May 26, 2004
Rắc rối chuyện tình yêu
Bà mẹ kinh hồn bạt vía khi nghe cậu con trai cưng tuyên bố đòi mẹ lo cho cậu đính hôn... lần thứ chín:
- Trời! Mẹ không thể tưởng tượng nổi con lại đính hôn nhiều đến thế! Trước sau con đã có tới ... 9 vị hôn thê cơ à?
- Ồ! Đó là lỗi của thần ái tình mẹ ạ! Thần không bắn tên mà lại nã súng liên thanh vào tim con!!
1208Tuesday, May 25, 2004
Con khỉ đột
Một chú thuỷ thủ đi châu Phi về mang theo một con khỉ đột, lông lá xồm xoàm.
Một lần chú vào quán ăn, mang theo con khỉ, lúc sau thấy mất. Chú chui xuống bếp, thấy cô phục vụ đang sửa lại sống áo, hỏi:
- Em có thấy con khỉ của anh xuống đây không?
- Chẳng có con khỉ nào cả, chỉ có mỗi một anh người nước ngoài, chẳng biết tiếng ta, vội vàng đến nỗi không kịp cởi áo lông.2671
Vàng Hay Rắn
Khi Ðức Phật còn tại thế, một hôm Ngài cùng hai vị đại đệ tử A Nan và A Nan Ðà từ non Thứu Lãnh đi xuống kinh thành khất thực. Ði giữa đường, ngang qua một bờ lở, Ngài thấy một ghé vàng.
Ðức Phật dừng lại bảo A Nan Ðà rằng:
"Này A Nan Ðà! Người có thấy đây là một loài rắn độc không?". Ngài A Nan Ðà cung kính bạch rằng: "Bạch Thế Tôn thật là một loài rắn độc đáng sợ hãi". Có chàng tiều phu đứng gần nghe vậy, tưởng có gì độc thật vội vàng đến xem.
Anh đến, thấy một ghè niêm phong cẩn thận, mở ra xem. Anh mừng quá. Vàng toàn là vàng. Vàng ngọc quý cả. Anh cười thầm Phật và đệ tử Ngài không biết dùng thứ ấy, còn cho nó là rắn độc. Anh ta cẩn thận, hớn hở mang về. Trước khi đem về, anh ta sung sướng la lên rằng:
"Tôi xin nguyện con rắn độc này luôn luôn cắn tôi và cắn cha mẹ, vợ con, quyến thuộc tôi. Tôi không cảm thấy đau đớn gì hết".
Anh chàng tiều phu kia trở nên một người trưởng giả giàu có kiêu sa: nào là nhà cửa, ruộng vườn, tôi tớ, bò trâu, xe cộ, cực kỳ sung túc và lộng lẫy. Làng xóm thấy vậy đâm ra nghi kỵ, không biết anh vì sao giàu sang đột ngột như vậy?
Tiếng đồn vang đến tai vua A Xà Thế. Vua cho sứ giả đến hỏi: "Có phải được của kín nhà vua chăng?". Anh ta ấp úng trả lời: "Tôi giàu là tôi giàu; tôi cũng không được chi của nhà vua cả".
Sứ giả về tâu lại.
Vua cho gọi đến hỏi. Anh cũng ấp úng trả lời như củ. Cho là người gian, vua ra lệnh tịch thâu gia tài điền sản và bắt anh ta và tất cả bà con quyến thuộc đem đi hành hình.
Khi đi giữa đường anh ta khóc lóc, buồn bã và la lớn rằng: "Ngài A Nan Ðà ơi! Thật là một thứ rắn độc! Rắn độc nó đang cắn tôi và cắn bà con của tôi đây".
Theo luật vua A Xà Thế, ông vua thật hành Phật Pháp, mỗi khi muốn xử tử một người nào, giữa đường nếu có gì lạ phải trở về tâu lại ngay. Bọn lính nghe chàng ta gọi mãi Ngài A Nan Ðà, bèn trở về tâu lại vua hay.
Vua đoán chắc có chuyện lạ, nên ra lệnh đem anh về. Vua hỏi lại lần này anh ta mới chịu thưa thiệt nguyên do được ghè vàng, nghe xong, vua cảm động ân hóa dụ của Ðức Phật và bảo chàng tiều phu rằng: "Tội ngươi đáng chết, nhưng may duyên gặp Ðức Thế Tôn. Ta cũng là người Phật tử, ta phóng thích cho người và bà con người. Người được phép đem gia tài và châu báu về. Người phải đổi tự tâm tu theo thiện nghiệp và hết lòng cung kính cúng dường Tam Bảo."
Chàng tiều phu được phóng thích, sung sướng vô cùng. Cảm mến ân Phật được sống, chàng về chỉ lo tu phước đức và hết lòng cúng dường Tam Bảo.
Không bao lâu, nhờ công đức và lòng thành kính ta hành, anh ta được chứng quả giải thoát.
Ta phải làm chủ tiền bạc,
Ðừng để tiền bạc làm chủ ta.
Sunday, May 23, 2004
Chữ Trong Xưởng Sửa Chữa Ô Tô
Tại xưởng sửa ô tô nhỏ, mấy người thợ vì quá quen thuộc với mấy chiếc xe ô tô thường được đưa đến đây sửa chữa, đồng thời vì hà tiện chữ, nên tấm bảng nhỏ ghi công việc hàng ngày của họ, người ta đọc thấy:
Thêm nhớt cho cô Liên. Hai lít.
Bugi ông Hoàng yếu. Cạo
Linh mục An yếu điện. Sạc
Bà Thắm tuột dây Ăm-bray-da.
Rửa cô Hà.
Hốc răng quá sâu
Đang ngồi trên ghế khám răng, bệnh nhân bỗng nghe tiếng kêu kinh ngạc của nha sĩ:
- Ái chà! Hốc răng sâu của anh to chưa từng thấy!... chưa từng thấy!...chưa... Ông bệnh nhân nổi cáu:
- Ngài không cần phải nhắc đi nhắc lại như thế! Nha sĩ trả lời:
- Tôi đâu có lặp lại. Đấy là tiếng vọng từ "cái hang" này đấy chứ!... đấy chứ!...
2279
Cái lúm đồng tiền
Hoàng ghét cái con bé ấy tệ. Nó xãnh xẹ gì đâu! Khổ nỗi, càng ghét nó, Hoàng càng phải để ý đến nó nhiều hơn.
Lần đầu "đụng trận" với nó là trong ngày khai trường. Nó đi sấn sổ chẳng nhìn ai, đụng vào Hoàng một cái rầm, sách của nó đổ toé xuống đường. Một cuốn sách súyt làm Hoàng bể mũi. Nó vừa nhặt sách, vừa tía lia cái miệng: "Xin lỗi.. xin lỗi nghe..." Rồi chẳng cần nhìn Hoàng hay hỏi han lấy một tiếng, nó ù chạy vì đã trễ giờ học rồi...
Hoàng nhìn theo. Con bé thắt cái bím cao tòng teng gần tới cái xoáy trên đỉnh đầu. Nó có đôi mắt tinh ranh, người gầy gò như cây sậy. Nhưng điểm đặc biệt nhất trên khuôn mặt nó là cái lúm đồng tiền. Mọi sự duyên dáng của nó đều chui vào cái trũng nho nhỏ trên má trái. Mỗi lần nó cười, trông nó lanh và có duyên làm sao!
Nó thường đi chung với một cô bạn. Ngược lại với nó. Cô này hơi mũm mĩm và thấp người, mái tóc cắt ngắn cũn cỡn ôm lấy khuôn mặt bầu bĩnh làm cho cô có vẻ tròn hơn. Hoàng không thấy cô có cái lúm đồng tiền giống như nó. Họ thường đi líu ríu dính với nhau có vẻ tâm đầu ý hợp lắm... Ít khi nào Hoàng thấy họ vào cafereria để mua đồ. Thường là họ đem theo những hộp đồ ăn ngồi ngay ở bãi cỏ trong khuôn viên đại học, dưới những tàn cây lớn, vừa ăn, vừa rù rì nói chuyện. Nhìn thoáng. Hoàng biết ngay đây là những "chú lính mới" vừa rời khỏi ghế nhà trường trung học để bước vào ngưỡng cửa của đại học. Nên cái gì con bé cũng làm ra vẻ rất quan trọng và nghiêm túc.
Từ cái ngày con bé làm Hoàng gần bể mũi. Hoàng đâm ra kiêm thêm một nghề phụ không lương, nhưng lại mất rất nhiều thì giờ. Đó là nghề "Điệp - Viên - Không - Không - Biết" để đi điều tra về lý lịch con bé. Cuối cùng Hoàng cũng biết đại khái những lớp học và thời khóa biểu trong tuần của nó. Hoàng còn biết thêm con bé tên gì nữa cơ. Nó tên Thùy. Ôi chao, tên thì như vậy, nhưng chẳng.. thùy mị tí nào!
Nhiều lần, Hoàng lảng vảng muốn làm quen. Nhưng gần như con bé rất vô tình. (Đụng người ta súyt phải.... vào nhà thương vì bể mũi ) mà những khi gặp nhau trong khuôn viên đại học, dọc theo hành lang, hay trên những bực thang dẫn lên lớp học, nó nhìn Hoàng như một người xa lạ, chẳng thèm chào hỏi tí nào. Hoàng tức lắm. Giá nó đừng có cái lúm đồng tiền khiêu khích kia thì Hoàng.... thèm vào!!! "Cả trăm con gái, nghìn con gái. Nàng cũng chỉ là người con gái thôi!!!".... Nói thế, chứ dẫu Hoàng có đọc thuộc lòng câu thơ bất hủ đó thì cái "con gái ấy" vẫn quấy rối trong tâm Hoàng lắm. Hoàng cố nghĩ rằng mình ghét nó. Nhưng hình như cái "ghét" nó cứ đi theo chiều nghịch mới khổ thân Hoàng chứ!!
Cuối cùng, Hoàng cũng có dịp làm quen được với Thùy. Đó là gần cuối năm. Hội sinh viên Việt Nam có tổ chức một buổi picnic tất niên ngoài trời. Thùy cũng tham dự, và may mắn hơn nữa nàng nằm trong ban hợp ca của trường. Hoàng cũng bon chen xin một chân vào trong nhóm ấy. Ca hát thì Hoàng rất dở. Nhưng nếu nhập nhằng ca cùng một nhóm thì ai biết đấy vào đâu. Dẫu giọng Hoàng có tệ thế nào chắc cũng chẳng sao.
Trước tết khoàng hơn một tháng. Ca đoàn trong trường tập dợt ráo riết. Nhưng hình như ông trời không tha cho Hoàng tí nào. Chẳng hiểu sao cứ hễ rướn cổ lên bắt đầu hát thì giọng Hoàng to nhất, ồm ồm, ngang phè không ra tông nào cả, bè cũng không ra bè, mà chính cũng chẳng ra chính. Dẫu Hoàng đã đứng lẫn trong nhóm và hạ thấp giọng mình xuống hát khe khẽ mà giọng vẫn cứ rõ mồn một. Cuối cùng, anh trưởng nhóm đành phải cho Hoàng ra rìa, vác đồ, vác đạc chạy vòng ngoài vậy.
Nhưng chính vì thế mà Thùy mới bắt đầu để ý đến Hoàng. Nàng hay cười phì ra mỗi khi nghe Hoàng chuẩn bị.... rống. Hoàng khấp khởi mừng thầm, cảm ơn giọng ca "bất hủ" của mình. Thật cũng không uổng công cho Hoàng bon chen!!
Một lần, trong giờ nghỉ lao. Bọn con trai, con gái xúm xít vào nhau nói chuyện. Hoàng ngồi gần Thùy mon men làm quen:
"Tôi để ý mỗi lần tôi sắp hát sao thấy Thùy cứ cười hoài vậy? "
Thùy nhìn Hoàng với ánh mắt ranh mãnh:
"Vì anh hát... hay quá. Không nhịn được cười. "
Hoàng giả bộ ngu:
"Hay thì vỗ tay chứ sao lại cười được? "
Thùy tủm tỉm làm cho cái lúm đồng tiền khi ẩn, khi hiện trên má:
"Có loại "hay" mà phải cười chứ không vỗ tay!"
Hoàng thả một câu thăm dò, hy vọng Thùy sẽ an ủi, nói vài câu lịch sự:
"Đúng là Thùy nói móc tôi. Thùy chê tôi hát dở chứ gì? "
Ai ngờ, Thùy cắn môi, như cố nén nụ cười chực vỡ tuôn:
"Phải rồi. Giọng anh... "đặc biệt" quá. Chẳng cứ gì mình Thùy, mà ai cũng phải cười hết.... "
Đang nói chuyện thì con bạn phải gió của Thùy từ đâu hớt hơ, hớt hải lạch bạch chạy tới. Bằng một cử chỉ rất bất lịch sự, không cần xin phép, nó lôi Thùy đi sềnh sệch về hướng cửa thì thầm chuyện gì đó. Còn lại Hoàng ngồi lại một mình, bực tức. Thầm nhủ: "Phải kiếm một thằng bạn cù lần nào giới thiệu cho "con phải gió" ấy để nó đừng phá mình..."
Nhưng giới thiệu thằng nào "con phải gió" cũng đều chê hết. Hoàng tức lắm. Chàng có cảm tưởng nó đang giành nhau Thùy với mình. Hay nó là dân lesbian? Chẳng lẽ nào. Tuy "chúng nó" đi chung với nhau thật nhưng chẳng có cử chỉ gì đáng nghi ngờ cả.
Một buổi chiều, trong khuôn viên đại học nhạt nhòa nắng úa. Thùy đi song song với Hoàng làm bộ hỏi bâng quơ:
"Ở Thùy có điểm gì anh thích nhất? "
"Cái lúm đồng tiền!"
Thùy tỏ vẻ hơi thất vọng, kêu lên:
"Chỉ có mỗi cái lúm đồng tiền thôi hả? "
Hoàng khôn ngoan đủ để không bị Thùy đưa vào tròng:
"Đâu có. Đó là cái "thích nhất". Nhưng Thùy còn có nhiều cái đáng yêu lắm. Như cặp mắt nè. Mắt này đố ai mà bắt nạt được nghe, lanh thì phải biết!!. Cái miệng lém lỉnh nè... Tính tình dễ thương nè... "
Thùy cười lên khanh khách cãi:
"Đâu có. Thùy chỉ.... hơi bắt nạt anh thôi mờ... (giải thích) Thùy "bắt buộc" phải bắt nạt anh trước kẻo anh sẽ bắt nạt Thùy mất. "
Hoàng biểu đồng tình:
"Ờ..., Thùy chỉ có... "khôn nhà, dại chợ" thôi. Mắt lanh chỉ để dành bắt nạt anh tối đa, còn ra đường, dẫu thiên hạ làm gì thì cũng im thin thít. Chạy tuốt về nhà mới dám khóc... "
Nghe Hoàng "tán" như thế. Thùy hất mặt, "Hứ" lên một tiếng ngắn, rồi hỏi:
"Còn anh ghét cái gì nhất? "
Hoàng trả lời không do dự:
"Con phải gió... "
Thùy ngạc nhiên, trợn mắt, khuôn mặt đỏ bừng lên vì giận:
"Hả? Anh bảo ai là con phải gió? "
Hoàng biết mình vừa lỡ lời để làm Thùy hiểu lầm, vội vã đính chính:
"Xin lỗi. Anh lỡ lời. Ý anh muốn nói cái "con phải gió" là... là... bạn Thùy... Cái cô hay đi với Thùy ấy mà. Chứ không phải anh nói Thùy là... con phải gió...!! "
Tuy nghe lời giải thích của Hoàng. Nhưng Thùy vẫn giận tím mặt. Nàng quyết chí giận thật dai cho Hoàng biết thân. Nhưng kỳ thực Thùy cũng chẳng giận được Hoàng lâu. Vì hình như, cái "thằng" có cái giọng ồm ồm hát dở ngoại hạng, ngoài hàng rào ấy cũng đã có một ấn tượng đặc biệt trong tâm Thùy mất rồi...
Cứ thế đó. Hai đứa yêu nhau rồi giận nhau. Ngủng ngoẳng cả ngày. Tâm hồn Hoàng cứ nổi trôi như giá vàng lên xuống theo những buồn, vui của Thùy. Nhất là những lúc Thùy giận thì khổ biết mấy. Mà cơn giận cũng được chia làm hai loại đó nghe. "Giận ồn ào" và " Giận yên lặng"... Giận ồn ào thì đỡ... "sợ" hơn, Thùy chỉ đánh "võ miệng" ồn ào một lúc rồi quay ra ôm mặt khóc hu hu. Hoàng dễ dỗ, Thùy dễ quên. Nhưng cái giận yên lặng mới đáng sợ. Nó còn yên lặng hơn cả "mặt trận miền Tây vẫn yên tĩnh" nữa.... Lúc đó, mặt Thùy lạnh như tiền. Đố mà có thấy được cái lúm đồng tiền thấp thoáng trên má... Nhưng lúc nào Hoàng cũng luôn luôn là người thua cuộc. Là người phải xin lỗi trước. Mặc dù, nhiều khi chẳng biết mình đã làm lỗi gì để xin.
Một đôi lần, oải quá, vì Thùy giận quá dai. Hoàng ngồi bó gối nghĩ thầm:
"Giá nó đừng có cái lúm đồng tiền ấy thì chưa chắc gì "ông" đã... mê...
Tức chết được!"
Chiêu Hoàng 1644
Saturday, May 22, 2004
Xin lỗi quí ông
Buổi đầu tiên của chú thợ học việc, bác thợ ống nước già nói:
- Nghe kinh nghiệm của chú mà học hỏi. Một lần chú bước vào phòng tắm khách sạn, bà khách đang tắm sắp sửa rú lên thì chú nói ngay: "Xin lỗi quý ông!". Thế là bà ta im bặt vì cứ tưởng chú chưa thấy gì hết. Buổi chiều, thợ trẻ trở về mặt mũi sưng tím:
- Cháu đến sửa vòi nước ở khách sạn Y, vừa bước vào thì thấy một đôi đang quấn lấy nhau, cháu vội nói: "Xin lỗi 2 quý ông! Thế là...".
2083
Đã chuyển sang hệ khác
Một bà góa đi gọi hồn chồng:
- Anh đó phải không, Bert?
- Ừ.
- Anh có khỏe không?
- Khỏe, người nhẹ lắm.
- Thế anh làm gì ở đó?
- Ôi, tuyệt lắm! Suốt ngày đi bơi và bắt cá.
- Có cần em gửi xuống thứ gì không?
- Giun.
- Anh nuôi cá cảnh ư? Hay làm mồi câu?
- Để ăn, suốt ngày xơi cá, thèm thịt quá!
- Khiếp! Anh đùa à, ai lại đi ăn giun?
- Quên không nói cho em, anh bây giờ hóa thành con vịt rồi.
Cô Bé Kiêu Kỳ
Này cô bé... kiêu kỳ
"Cười một mình" coi thử !
Ngon như nàng Ngọc Nữ
Còn... chưa chắc nữa là !
Đừng tưởng bở, người ta
Thèm nụ cười đâu nhé !
Có nhiều đêm lặng lẽ
Ta ... chỉ khóc một mình !?
Ta ... cứ vờ lặng thinh
Cắt cái đuôi cà chớn
Bé đang cười ngon trớn
Nước mắt có lưng tròng ?
Này cô bé má hồng
Tuổi còn thơm mực tím
Đừng vội vàng tuyên chiến
Mà quê độ à nha !
Này cô bé... của ta
"Cười một mình" coi thử !
Có ngày ... xỉu bất tử
Vì cái điệu ... kiêu kỳ !
"Cười một mình" làm chi ?
"Cười hai mình" mới thú !
Nào cười lên coi thử
Hỡi cô bé... kiêu kỳ !818
Friday, May 21, 2004
Tí học làm văn
Hồi còn đi học tiểu học, Tí rất thích làm văn. Một hôm, Tí được cô giáo ra bài tập về nhà: Hãy tả con vật mà em nuôi.
Tí về bắt một con... rận nghiên cứu và tả con rận rất chi tiết, tất nhiên là cô giáo không hài lòng, cô bắt Tí làm lại bài văn là hãy tả con chó nhà em.
Tí bèn làm lại một bài văn như sau: "Nhà em có một con chó, con chó có nhiều lông, đã nhiều lông thì phải có rận, sau đây em xin tả con rận: ...." và Tí bắt đầu tả con rận
Cô giáo đọc bài văn, rất bực mình, liền bắt Tí làm lại lần nữa, lần này là tả con cá
Tí làm bài văn khác y như sau: "Nhà em có một con cá, con cá sống dưới nước nên nó có nhiều vảy. Nếu nó sống trên cạn chắc hẳn nó sẽ có nhiều lông, đã nhiều lông thì phải có rận, sau đây em xin tả con rận: ...."
Rồi một hôm, Tí lại được cô giáo cho ra bài tập về nhà làm: Hãy tả cô bé dễ thương mà em ngồi cạnh.
Tí bèn làm một bài văn như sau: "Em được may mắn ngồi cạnh một cô bé dễ thương và vô cùng láu lỉnh, Tóc cô bé dài mượt nên không có rận, Nhưng sau đây em xin được tiếp tục tả con rận: ...." và Tí lại bắt đầu tả con rận.
Lần khác, cô giáo ra một đầu đầu bài tập làm văn miệng tại lớp: "Hãy tả cảnh buổi sáng sớm".
Cả lớp yên lặng nghĩ bài. Sau 30 phút, Tí đã nhanh nhẩu xung phong đứng lên:
- Thưa cô! Em xin phát biểu.
- Nào! Mời em Tí!
- Thưa cô! Buổi sáng sớm mai, bố bắt em ra ngoài sân tập thể dục. Em nhìn thấy ông mặt trời hiện ra. Em thấy một con gà trống đuổi theo một con gà mái.
- Thế rồi thì sao? - cô giáo hỏi
-Thế rồi thì con gà trống bắt con gà mái cõng nó đi chơi!
- Thôi ngay!
- Em cũng bảo thôi nhưng nó vẫn không thôi.
- Im ngay!
- Nó không im ngay mà con trống lại còn gáy: ò ó o o o... con mái thì cúc cù cu cu...
Wednesday, May 19, 2004
Câu đố
"Anh hãy nói tên một động vật có mắt nhưng không thể nhìn được, có chân nhưng lại không đi được, nhưng lại nhảy cao bằng nhà chọc trời Empire State" - Linh hồn của cuộc vui hỏi như vậy.
Mọi người im lặng vắt óc nghĩ một hồi lâu mà vẫn không tài nào nghĩ ra câu trả lời. Cuối cùng, họ đành xin chịu và yêu cầu cho lời giải.
Linh hồn của cuộc vui:
- Lời giải là con ngựa gỗ, nó có mắt nhưng không nhìn được và có chân nhưng không đi được!
Tất cả những người dự liên hoan đồng ý:
- Đúng! Nhưng làm sao mà nó lại nhảy cao bằng nhà chọc trời Empire State?
Nhà hài hước giải thích:
- Ngôi nhà chọc trời đâu có nhảy được!916
Tuesday, May 18, 2004
Năng lực đặc biệt
Một cô gái đến xin việc ở trung tâm dự báo thời tiết, người phụ trách nhân sự hỏi:
- Cô có được đào tạo chuyên ngành khí tượng thuỷ văn không?
- Không thưa ông, nhưng tôi có năng lực đặc biệt trong lĩnh vực này.
- Cô hãy nêu một vài ví dụ?
- Chủ nhật nào tôi cũng thắng cá ngựa, mỗi tháng trúng xổ số một lần.
1792
Monday, May 17, 2004
Không tin tưởng
Bác sĩ trưởng khoa hỏi bệnh nhân đang thở hồng hộc trong hành lang:
- Sắp bắt đầu mổ cho anh, tại sao anh lại bỏ chạy khỏi phòng giải phẫu?
- Vì cô y tá nói: “Yêu cầu không hoảng loạn như vậy. Mổ ruột thừa là một phẫu thuật đơn giản nhất trong tất cả các loại phẫu thuật...”.
- Thì đúng là như thế chứ sao!
- Đã đành. Nhưng mà cô ấy nói không phải với tôi mà là với anh bác sĩ trẻ đang cầm con dao mổ...
2325
Sunday, May 16, 2004
Bệnh nhân chết hay máy hỏng?
Bác sĩ đang đo huyết áp cho bệnh nhân, chợt lắc đầu nói bâng khuâng:
- Chẳng nhẽ vừa mới loáng một cái mà đã chết rồi ư?
- Trời ơi! Anh ấy chết rồi sao?
- cô vợ bệnh nhân gào lên.
- Xin cô bình tĩnh. Tôi còn đang tự hỏi xem vấn đề ở anh ta hay ở cái đồng hồ chết tiệt này.
2113
Saturday, May 15, 2004
Phụ thuộc vào người xem
Một vị khách hỏi người bán vé nhà hát:
- Vở kịch sẽ kéo dài bao lâu?
- Tùy!...Có khi 2 tiếng, đôi lúc một tiếng... Nhưng thường chỉ độ 30 phút.
- Tôi chưa hiểu?
- À... Chúng tôi cứ diễn đến lúc khách về hết thì thôi.
2376
Bí Mật của Thiên đàng và Địa ngục
Vị sư già ngồi bên vệ đường. Ông ngồi, đôi mắt khép lại, hai chân xếp bằng và hai tay đặt thong thả trên đùi. Trong sâu lắng thiền tịnh, ông cứ ngồi mãi ở đó. Bỗng nhiên một giọng nói hỗn xược và đầy mệnh lệnh của một chàng hiệp sĩ samurai cắt ngang sự yên tĩnh của ông: "Lão già! Hãy dạy cho ta về thiên đàng và địa ngục!"
Thoạt đầu, dường như không nghe thấy gì, vị sư già chẳng mảy may cử động. Thế nhưng từ từ ông mở mắt ra, một nụ cười thoáng trên khoé miệng, trong khi chàng hiệp sĩ samurai cứ đứng đó chờ đợi một cách nóng nảy.
"Ngươi muốn biết về bí mật của thiên đàng và địa ngục à ?", cuối cùng thì vị sư già cũng trả lời. "Ngươi là một người bê tha. Tay chân ngươi bám đầy cát bụi. Tóc ngươi rối bù, hơi thở ngươi hôi hám, còn thanh kiếm của ngươi thì chẳng được gìn giữ và đã rỉ sét cả rồi. Mặt mũi ngươi xấu xí và áo quần ngươi mặc thật là buồn cười. Ngươi lại hỏi ta về thiên đàng và địa ngục ư ?"
Chàng hiệp sĩ samurai tức tối thốt lên một tiếng chửi thề độc địa. Anh ta tuốt kiếm và giương cao lên đầu. Mặt đỏ bừng bừng và gân máu trên cổ nổi lên gai góc, anh ta chuẩn bị ra tay chém lìa đầu vị sư già.
"Đó là địa ngục", vị sư già từ tốn nói khi thanh kiếm bắt đầu hạ xuống.
Ngay trong khoảnh khoắc ấy, chàng hiệp sĩ samurai chợt thấy trong lòng tràn ngập sự ngạc nhiên, ngưỡng mộ và kính phục dành cho vị sư già yếu đuối nhưng can đảm đem tính mạng của mình ra để dạy cho anh ta một bài học. Chàng hiệp sĩ thu kiếm về giữa chừng và nước mắt bắt đầu chảy tuôn trên khuôn mặt anh ta.
"Và đó," vị sư già bảo, "chính là thiên đàng."210
Friday, May 14, 2004
Chỉ cần đếm đến 10
- Mày học toán mãi mà chỉ đếm được từ 1 đến 10. Dốt thế thì sau này làm gì được hả con!
- Bố yên tâm. Con sẽ là trọng tài quyền anh!
1728
Thursday, May 13, 2004
ghen !!!
Xem xong tập phim cuối cùng, anh chồng bình phẩm:
- Phim phải nói có ông chồng ghen đáng sợ. Vợ ra đường cũng ghen, vợ nói chuyện với bạn cũng ghen, thậm chí nằm mơ thấy vợ đi chơi với người khác cũng ghen.
Vợ bảo:
- Theo em thì ông chồng mới thật đáng thương.
Ông chồng cãi:
- Cô vợ mới thật đáng thương. Người đẹp đến thế, thủy chung đến thế, niềm ao ước của bao nhiêu người đàn ông, mà cưới phải thằng chồng hay ghen bóng, ghen gió.
- Anh chồng sao lại không đáng thương? Quá đẹp trai, cao ráo, có tiền tài danh vọng, làm nhiều cô thầm thương nhớ trộm. Thủy chung thì anh ta có thừa, nhưng tại cô vợ cứ đỏng đà đỏng đảnh. Hỏi xem còn ai hơn anh ta không?
Anh chồng liền đứng dậy, mặt hầm hầm:
- A, vậy là cô nói tôi không là cái gì so với nó phải không? Cô còn dám khen nó đẹp trai, giàu có, danh vọng trước mặt tôi à? Đến bây giờ tôi mới biết lòng dạ của cô. Trong số những người thầm yêu nhớ trộm nó có cả cô phải không? Hèn chi đêm nào cô cũng ngồi ê mông, mỏi mắt để theo dõi hết 100 tập của bộ phim.
Vừa lúc đó có tiếng chuông điện thoại reo lên, anh chồng trợn mắt nói thật to:
- Đó, nó gọi cho cô đó, đến mà nghe đi!
1581
Wednesday, May 12, 2004
Ước gì...
Trong phòng đợi của bác sĩ thú y, một anh chàng thấy một cô gái xinh đẹp cứ ôm con chó nhỏ vào lòng và hôn lên tai nó. Chàng trai thả lời trêu ghẹo: "Ước gì, anh biến thành chú cún xinh xắn nằm ngoan ngoãn trong vòng tay ấm áp của em".
Bác sĩ thú y đang lúi húi làm việc giãy nảy lên:
- Ấy chết! Đừng ước trở thành nó. Cô ta mang con cún đến thiến đấy.
1252Học cho ra học
Trong giảng đường:
- Mày đang làm gì vậy?
- Viết thư về nhà cho mẹ...
- Ơ, cái thằng này! Đang giờ học mà còn làm việc riêng. Dẹp, dẹp ngay! Lấy tờ giấy đó ra đánh carô với tao!
Một "mày râu" bảo hai bạn nữ đang trò chuyện:
- Các bà phiền phức quá đi, đang giờ học chính trị mà cứ... "thả vịt" ở đây! Phải trật tự lắng nghe!... Hoặc chí ít cũng tạo không khí yên tĩnh để tui còn... ngủ nữa chứ!?
- Ngày trước, tôi đã phải đi bộ 10 cây số để đến trường đấy.
- Lẽ ra, thày nên dậy sớm hơn để không bị lỡ chuyến xe bus.
Monday, May 10, 2004
Chiếc Lá Buổi Đầu Tiên
Em thấy không tất cả đã xa rồi
Trong hơi thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng ti'm vào trong mắt lắm mê saỵ
Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêụ
Muốn nói bao nhiêu muốn khóc bao nhiêu
Bài hát đầu xin hát về trường cũ
Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ
Sân trường đêm - Rụng xuống trái bàng đêm.
Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớlớp, nhớ tên tôỉ
"Có một nàng Bạch Tuyết các bạn ơi
Với lại bảy chú lùn rất quấy"
"Mười chú chứ nhìn xem trong lớp ấy"
(Ôi những trận cười sáng đó lao xao)
Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Muà hoa mơ rồi đến muà phượng cháy
Trên trán thầy, tóc chớ bạc thêm.
Thôi hết thời bi'm tóc trắng ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lăn nhăn lên bàn ghế cũ
Quả ngọt trên cây mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng hoa mướp của ta ơi!
Em đã yêu anh, anh đã xa rời
Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi
Anh nhớ quá! Mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường - chiếc lá buổi đầu tiên.
Vương quốc không mặc quần áo
Một trọng tài bóng đá đi du lịch lạc vào vương quốc toàn nữ giới. Ở đây, chẳng có ai mặc quần áo và ông cũng không được ngoại lệ.
Khi người ta đưa ông đến gặp nữ tộc trưởng, bà ta nói:
- Ông làm nghề trọng tài bóng đá đúng không?
- Sao bà đoán giỏi vậy?
- Có gì đâu, lúc nào ông cũng kè kè cái còi thế kia thì ai chẳng đoán ra.
1443
Sunday, May 9, 2004
Cần Sửa Chữa
Một ông dắt con chó săn nhỏ vào hiệu sửa đồng hồ. Ông này điên thật và ông thợ cũng không thua. Khách nói:
Tôi dắt nó đến nhờ ông sửa vì nó ngừng hoài không chịu chạy!
Ông thợ nói:
Ông có thể để nó ở đây một tuần lễ không?
Được lắm tôi cũng muốn ở lại với nó vì tôi cũng cần sửa chữa chút ít.
Ông thợ hỏi:
Ông cần sửa gì?
Khách đáp:
Tôi đi làm việc trễ luôn luôn.
2766
Saturday, May 8, 2004
Cô bé Quàng Khăn Đỏ và... các nhà văn (phần 6)
Với Kurt Vonnegut
Hôm nay Sói đã ăn sáng, vì vậy anh không xơi Khăn Đỏ ngay lập tức. Anh mơ ước được ngồi ở nhà, trong cái hang ấm áp đầy thức ăn của mình, và không bao giờ phải chạy lang thang trong rừng nữa. “Thế bà em sống ở đâu?” – Sói hỏi. Và khi Khăn Đỏ trả lời anh, thì trong bộ não hơi lớn quá của Sói đã chín muồi một kế hoạch để có được cả Khăn Đỏ lẫn bà của nàng và bánh rán cùng một lúc. Cần phải nói với các bạn đọc rằng ngày hôm sau Sói sẽ phải chết. Những người tiều phu tình cờ đi ngang sẽ dùng rìu moi bụng anh ra và sẽ biến anh thành một con bù nhìn tuyệt hảo. Con bù nhìn ấy còn đứng trong trường làng 17 năm nữa cho đến khi thành tro trong một đám cháy. Cậu bé Vanhia của làng sẽ nhặt được trong đống tro một cái nanh của Sói, và sau đó đem đổi cho cậu bé hàng xóm lấy một cái que sắt đã cong. Nhưng đó là một câu chuyện khác… Còn hiện giờ thì Sói vẫn chưa nghi ngờ điều gì và đang chạy thoăn thoắt đến nhà của Bà ngoại…
Với Lev Nhicolaievich Tolstoi
Một buổi sáng mùa hè yên ả. Thiên nhiên tràn đầy mọi hương thơm của mùa thu. Bầu trời xanh, xanh biếc ửng hồng trên phương đông bởi những tia nắng đầu tiên của mặt trời vừa thức dậy. Nam tước tiểu thư Khăn Đỏ cầm chiếc làn bánh rán và đi vào rừng. Nàng mặc một chiếc áo đầm màu trắng tuyệt đẹp, điểm xuyết vài giọt lệ trong sáng của ngọc trai. Trên mái đầu tuyệt đẹp của nam tước tiểu thư là một chiếc mũ rơm Ý rất mốt, đôi tay trắng muốt được bao bọc trong đôi găng duyên dáng may từ lụa ba tit. Chân nàng xỏ đôi hài cườm, sản phẩm vô cùng tinh xảo. Dường như cả con người của nàng sáng rực lên trong những tia nắng sớm, và nàng đang bay trên đường rừng như một con bướm trắng, để lại sau mình là một dải mùi nước hoa Pháp tuyệt hảo
Bá tước Sói có thói quen dậy sớm. Không đánh thức người hầu, chàng tỉnh dậy, ăn mặc giản dị và hạ lệnh đóng ngựa. Và sau khi ăn sáng qua loa, chàng thúc ngựa vào rừng…
Với Fedor Mikhailovich Dostoevsky ("Tội ác và trừng phạt")
Sóikônnhikov thức dậy vào một sáng sớm mùa hè u ám, trong căn phòng nhỏ hẹp của mình. Tâm trạng anh đang tăm tối. Những khó khăn tài chính thường xuyên do cuộc sống thủ đô đắt đỏ, những ngày ăn kiêng nhiều khi đã làm anh thấy cuộc sống tởm lợm. Anh chỉ còn thấy một cách duy nhất để thoát khỏi tình trạng này là đi ăn trộm. Xoáy tiền cũng không phải khó khăn gì lắm. Anh biết rằng có một người nào đó thường xuyên đi qua rừng. Trong chiếc làn của người đó dưới lớp bánh rán là một số tiền. Anh quyết định. Không biết cái linh tính lạ lùng nào đã khiến anh nhét chiếc rìu dưới áo tu lup khi ra khỏi nhà.
Trên con đường mòn tăm tối thoáng hiện chiếc bóng của ai đó. Sóikônnhikov xông tới, tìm cách giật chiếc làn khỏi tay người kia. Cuộc vật lộn bắt đầu. Nhưng sức lực rõ ràng là không bằng nhau, và Sóikônnhikov cảm thấy chỉ một chút nữa thôi anh sẽ bị đối thủ vặn tay mất. Lúc bấy giờ anh rút rìu ra và lấy đà bổ xuống hai nhát. Thân thể đối thủ mềm nhũn. Hóa ra trong làn không có tiền. Và đối thủ của anh là một bà già.
Sóikônnhikov cảm thấy mặt đất rung rinh dưới chân anh.
Hai tháng sau tờ báo “Vedomosti” đăng tin trong mục “Tai nạn” rằng ở sông Neva người ta nhìn thấy cái xác nổi lên của Sóikônnhikov trước đó tưởng là đã mất tích.
Với Arkadi và Boris Strugatxky
Harmon, 12 tháng 7 năm 20..
- .. Thưa giáo sư, xin ngài cho biết điểm phát Pilman là cái gì ạ?
- Này anh bạn đồng hương, hãy nghe đây. Điểm phát Pilman là một thứ rất đơn giản. Anh hãy tưởng tượng là anh lấy nửa hộp, sau đó lại thêm nửa hộp, rồi sau đó đem bánh rán cho bà ngoại. Tất cả đều hiểu là anh không thể đem đến chỗ bà ngoại được, vậy đó, những chiếc đinh ốc … eee, tức là những chiếc bánh rán sẽ nằm trên một đường cong trơn tru… tôi hy vọng là anh hiểu chứ.
- Thưa giáo sư, thế thì Sói và Khăn Đỏ ở đấy để làm gì?
- Này anh bạn đồng hương, khi mà người ta còn chưa biết gì về Zona, họ là những người đầu tiên đi vào rừng, và bây giờ có lẽ người ta gọi họ là những người đi lén theo đấy.
- Thế khi đó thì những Thợ săn là những ai?
- Thì đầu tiên, khi mà các đạo quân tiến đến Zona ấy …
Người nói chuyện với giáo sư Boris Pilman là Bronetemkin
Bill Gates ("Business@The Speed of Thought")
Chúng ta hãy xem xét sự thích nghi của một chuyên gia mới trong lĩnh vực thiết kế các hệ thống thông tin ở công ty của chúng ta
Chúng ta hãy tạm gọi chuyên gia này là Mũ Đỏ (trong nguyên tác tiếng Anh là "Red Hat" – chú thích của người dịch). Lần đầu tiên đến chỗ làm việc của mình cô ta sẽ thấy một chiếc máy tính đã được cài đặt Windows và tất cả những phần mềm cần thiết cho công việc của cô ta do hãng Microsoft soạn thảo.
Trong tương lai cô ta có thể điều khiển toàn bộ cuộc sống cá nhân của mình thông qua hệ thống thần kinh của hãng chúng ta, khi cô ấy trở thành một tế bào nữa của công ty. Cô ta thậm chí có thể thay giấy dán tường trên máy tính của cô ta dưới dạng những con chim cánh cụt nhỏ để kỷ niệm cuộc sống phi thương mại trước đây của mình. Những nhân viên liên lạc của công ty sẽ thường xuyên đem bánh rán đến cho Bà của cô ấy, và Mũ Đỏ sẽ không cần phải quan tâm đến chuyện đó nữa. Để cho cô khỏi phải thất vọng, thậm chí người ta sẽ không thông báo cho cô, khi mà bà của cô lên đường sang thế giới bên kia. Nhưng đến tận lúc về hưu thì Mũ Đỏ có thể nhận thư của bà và mẹ cô, những bức thư này được tự động phát sinh trong hệ thống nội bộ của hãng MS Wolf XP.
Với Mikhail Bulgakov III
“Nhưng trong lúc này thì Bà lão đã đánh đổ dầu ra đường rồi” - Nhà ảo thuật tuyên bố.
“Bây giờ chúng ta sẽ giải thích cho mi”, Sói nghĩ và nháy mắt với Ivan sau lưng nhà ảo thuật rồi nhảy ra khỏi chỗ ngồi. Sau đường tàu điện, trên tường có một chiếc điện thoại công cộng.
Ngay chỗ cửa xoay Sói làm một người đàn ông hom hem hoảng sợ. Ông này bất ngờ nhảy khỏi ghế và nói bằng một giọng nói đã rạn nứt “Ngài cần ra cửa xoay ạ? Mời ngài đi đường này!”.
Sói còn kịp nhìn thấy tàu điện, ông nắm tay vào cửa xoay, bỗng dưng ông bị trượt chân và trượt thẳng đến đường ray tàu điện…
Tiếng phanh hãm rú lên, những ô cửa thủy tinh rung lên bần bật, rồi một vật tròn tròn tối tăm vừa nhảy vừa lăn ra cầu. Đó là đầu của Sói.
Người lái tàu điện, một cô gái trẻ đội mũ len đỏ đưa tay lên che khuôn mặt không còn hột máu của mình.
Tất cả đúng y như đã nhà
ảo thuật đã nói…
Với J.R.R.Tolkien
Ngay sau căn nhà của Khăn Đỏ là rừng. Khu rừng dó là một trong những mảnh vỡ còn sót lại đến ngày nay của Cánh Rừng Hùng Vĩ có thời kỳ đã phủ kín toàn bộ Vùng Đất giữa. Có một thời gian, khi vào lúc hoàng hôn ở bìa rừng có thể nghe bài ca bằng tiếng Sindarina – thứ ngôn ngữ của nhánh Đầu Tiên, những người không bao giờ rời khỏi giới hạn của những mảnh đất bình thường và không bao giờ nhìn thấy thế giới Vùng Hoàng Hôn. Nhưng khi mà Kẻ Thù Vĩ Đại đến đây thì bộ lạc vui vẻ ấy đã bỏ Rừng mà ra đi, và hiện nay trong Rừng chỉ toàn những sinh vật độc ác, xảo quyệt, mà đáng sợ nhất trong số đó là loài Sói, những kẻ nói bằng thứ thổ ngữ Đen mà hiện nay đã gần như bị quên lãng – thứ ngôn ngữ được Kẻ Thù khai sinh ra trong bóng đen của Đất Nước Hoàng Hôn dành cho những cư dân của đất nước này.
Với Lev Tolstoi II
… Vào một trong những khoảnh khắc, khi mà trong rừng tất cả đều im lặng chờ nghe những khúc ca của chim họa mi, thì có tiếng cành cây gẫy rắc. Khăn Đỏ quay người lại và nhìn thấy một con sói đẹp lạ lùng, dáng vẻ rất tự tin và khả ái đang đến gần nàng. Sói có dáng đi rất điềm tĩnh, trẻ trung, dáng đi này trông sẽ rất buồn cười nếu như sói không đẹp trai đến thế, và nếu như trên cái mõm tuyệt đẹp của sói không có biểu hiện sự hài lòng đầy thiện chí và vui vẻ. Mặc dù những đám mây đen đang kéo đến, Sói vẫn đi không vội vã, hơi nâng cao những móng chân, ngẩng cao cái đầu tuyệt đẹp xức nước hoa thơm ngát của mình rât uyển chuyển đi trên con đường mòn
Nhìn thấy Khăn Đỏ, anh bước tới gần khúc gỗ mục, có một con ếch đang ngồi, lắc đầu con ếch rồi cúi xuống hỏi nó điều gì đó, hất hàm về phía Khăn Đỏ
- Mais charmante! – anh nói, rõ ràng là nói vể Khăn Đỏ, cô hiểu điều đó không chỉ qua những gì nghe thấy, mà còn qua chuyển động của môi anh.
Với George Bush
Chúng tôi tin chắc rằng chính là Sói chứ không phải ai khác đang ẩn náu sau tấm mặt nạ bà ngoại. Mặc dù người bà này không phản đối việc khám Nhà, nhưng chúng tôi đã điều tới đó một nhóm các thợ săn. Chúng ta không thể sống chung với việc các công dân Mỹ không thể tự do đi dạo trong rừng hay nằm trong giường của mình. Tôi cảnh cáo Sói Lần cuối cùng: Nếu như chúng tôi gõ cửa mà cửa không mở ra, thì điều này sẽ cho chúng tôi mọi cơ sở để tiến hành chiến dịch đặc biệt để khôi phục dân chủ và luật pháp trong Nhà.
Với Zigmund Freid
Khăn Đỏ bị ám ảnh bởi việc phải đem bánh rán đến cho bà. Có lẽ, điều này là do ý muốn chuộc lỗi gây nên, để bù lại tổn thất đạo đức trước đây cô đã gây cho bà. Rừng – một tập hợp những cây cao là một biểu tượng phallus thể hiện rất rõ ràng, và hoàn toàn tự nhiên trong những tưởng tượng của một cô gái trẻ. Không có Sói nào cả. Trong trường hợp này thì Sói không phải là gì khác hơn khía cạnh chưa biết của Khăn Đỏ, những tưởng tượng tình dục bị chèn ép của cô bé đang tràn ra ngoài. Như vậy, cuộc đối thoại của Sói và Khăn Đỏ chỉ có trong trí tưởng tượng đang lên cơn sốt của Khăn Đỏ, và chính Khăn Đỏ là người đã nhạo báng bà dưới áp lực những mong muốn chính cô còn chưa biết rõ. Cuối cùng, sau cuộc đấu tranh nội tâm căng thẳng và dạng sơ khai của phân tâm học – hãy nhớ đến câu hỏi tại sao mũi bà to thế và vv thì Sói đã chiến thắng. Chỉ có sự can thiệp của các nhà phân tâm học đầy kinh nghiệm – hình ảnh của những người thợ săn – mới có thể đưa được bản chất của cô bé ra ánh sáng.2472
Bàn Tay Mẹ
Ôi thần tiên đôi bàn tay mẹ,
đôi bàn tay tắm mát tuổi thơ
tay nâng bầu sữa cho con bú,
tay dắt con qua những dại khờ
nhịp võng tay đưa, chiều nóng nực
chăn khuya tay đắp dỗ cơn mơ
tay ấp ôm con ngày trở gió
tay ru khẻ quạt, giọng ầu ơ
tay mẹ dìu con từng bước một
đôi chân vụng dại thuở ban sơ
tay mẹ nâng con vào tuổi lớn
xa con vài bữa, mẹ trông chờ
con ngã bao lần, đau tuổi mẹ
tháng ngày khổ nhọc với con thơ
mẹ chỉ đôi tay, nhưng tất cả
niềm yêu trãi rộng mãi vô bờ..
Mẹ ơi, dưới bóng đôi tay mẹ
cuộc sống con là những giấc mơ.
Friday, May 7, 2004
Xin Chuá hãy giúp con
Billy là một cậu bé rất sợ bóng tối. Một tối nọ mẹ bảo cậu đi ra cửa sau nhà và lấy cho bà cái chổi. Billy liền nói:
- Mẹ ơi, con không muốn đi ra ngoài đó đâu. Trời tối quá.
Bà mẹ mỉm cười nhẹ nhàng nói:
- Con không việc gì phải sợ cả, Có Chúa trời ở ngoài kia. Người sẽ che chở và bảo vệ con.
Billy nhìn bà mẹ rồi hỏi:
- Mẹ có chắc là ông ấy ở ngoài kia không?
- Chắc chắn mà, Chúa có ở khắp mọi nơi, và Người luôn sẵn sàng giúp con khi con cần - Bà mẹ nói.
Billy suy nghĩ một lúc, đoạn cậu đi ra cửa sau và hé mở cánh cửa. Cậu nhìn trong bóng đêm và gọi nhỏ:
- Chúa ơi? Người có ở ngoài đó không, xin Người hãy lấy giùm con cái chổi!!!2005
Thursday, May 6, 2004
I’m sorry seven
Ông Việt Nam đụng phải ông người Tây, ông VN (mới biết tiếng Anh): I’m sorry, ông tây cũng lịch sự: I’m sorry too, ông VN nghe xong vội vàng: I’m sorry three, ông Tây nghe thấy lạ quá hỏi: What are you sorry for, ông VN làm luôn: I’m sorry five. Ông người tây bực mình: Oh shit!!! Ông VN hết hồn: Oh seven!!!
1414
Bức tranh để lại
Tôi ngồi dựa lưng vào những cột gỗ còn sần sùi vết rìu đẽo. Bấy giờ ngày đã hết từ lâu và đêm xuống mênh mông trên bờ bể. Một đêm hè gió lặng. Tiếng sóng vỗ nghe chừng cũng âu yếm dịu dàng hơn. Anh phó chủ nhiệm tập đoàn đánh cá Mũi Né treo cây đèn bão lên cột nhà rồi ngồi ghé xuống bên cạnh tôi. Hai cánh tay buông thõng dài đến quá gối. Anh thẫn thờ nhìn tôi mất một lúc rồi cất giọng ồ ề hỏi: |
Monday, May 3, 2004
Cáo muốn ngắm gà
Voi đang đi trong rừng, bỗng nhìn thấy cáo ngồi bên bờ suối vặt lông một con gà. Voi xông lại quát:
- Cáo! Sao mày dã man thế?
Cáo luống cuống, giả vờ bưng mặt nấc lên:
- Đây là... vợ tao. Cô ấy mới chết hôm qua.... hu hu...
- Đồ ác thú! Vợ chết mà lại vặt lông ăn thịt. Tao phải trừng trị mày!
Cáo bí quá, càng khóc to hơn:
- Tao làm thế này là vì tao... tao... chưa bao giờ nhìn thấy nàng... cởi trần cả.2665
Saturday, May 1, 2004
Ừ, giống thật
Một anh hói suốt ngày bị đồng nghiệp trêu vì cái đầu nhẵn bóng của mình. Trong giờ nghỉ, một cậu nhân viên trẻ liều lĩnh xoa đầu anh và nói:
- Tôi có cảm giác như đang rờ vào cái mông của vợ tôi vậy! Chàng hói sờ lên đầu mình và công nhận:
- Cậu nói đúng! Giống thật!
1718