- Hôm nay em đi bác-sĩ, bác-sĩ nói thế nào mà trông buồn vậy?



Tôi tiu-nghỉu nói nhỏ:



- Bác-sĩ dặn em không được nói nhiều, phải dưỡng giọng trong vòng 2 tuần...



Chưa kịp dứt lời, nhà tôi reo lên:



- Vậy à? ông BS này coi bộ giỏi ghê đi, em có địa chỉ của BS không cho anh xin.



Tôi ngạc nhiên:



- Có, nhưng anh hỏi làm gì?



Nhà tôi tỉnh bơ:



- Để anh gởi card cám ơn ông ấy chứ sao, văn phòng ông ấy ở đâu vậy em?



Tôi giả lơ không thèm trả lời, trong khi nhà tôi cố tình đùa:



- Ông BS này hay thật, tội nghiệp em, bắt đầu từ hôm nay em chỉ được quyền nghe mà không được quyền nói hay phát biểu gì cả.



Tôi ngúng nguẩy lườm nhà tôi một cái, đi thẳng vào phòng không quên buông một câu:



- Em chưa thấy ai ác như anh, người ta bị đau đã không thương mà còn nói cái giọng móc họng... em bị khan tiếng là tại ai? tại anh với mấy đứa nhỏ làm em chứ tại ai nữa... Tôi hăm he tiếp:



- Được rồi, đã vậy không thèm nói với bố con anh một tuần cho biết tay.



Nhà tôi nói với theo:



- Ơ hay! sao lại một tuần? BS bảo em không được nói trong vòng 2 tuần cơ mà.



Tôi giận dỗi:



- 1 hay 2 tuần là chuyện của em, không liên quan gì đến anh, giọng của em chứ đâu phải giọng của anh... em mà còn nói được là may cho anh lắm đó, chỉ sợ lúc anh muốn nghe mà em lại không thèm nói thì mệt cho anh thôi.



Nhà tôi cố tình chọc:



- Biết rồi, khổ lắm, hăm he hoài, đã khan tiếng mà còn giông dài nữa, cứ làm như giọng mình hay lắm không bằng.



Tôi vênh mặt:



- Dĩ nhiên, chẳng thế mà anh Nho bảo em...."ối giời, em nói thế làm sao mà nó chẳng chết mê, chết mệt vì em cho được..." mà thật sự có oan ức gì, có một thời anh cũng ngẩn ngơ vì giọng của em vậy... à, hay là bây giờ anh chán chê rồi phải không? anh nghe nhàm tai rồi chứ gì?... biết mà, ngày xưa anh nói em là con chim quý, anh sợ chim quý bay, còn bây giờ thì đối với anh đâu còn quý nữa phải không? nó muốn bay anh cho nó bay luôn chứ gì?... nghĩ cũng tại em ngu, nghe anh khen có 1 tý mà đã mờ cả mắt nên hôm nay mới ra nông nỗi này, đúng là dại.



Nhà tôi cười cười:



- Anh nói em là con chim quý hồi nào? em nghe làm sao chứ anh nhớ là anh đâu có nói như vậy? Nếu anh nói thì anh phải nhớ chứ, à... hay là... anh nói là chim cú mà em nghe lại cứ tưởng là chim quý phải không?



Quên lời BS dặn, tôi gân cổ cãi:



- Anh nói vậy mà nghe được? chứ không phải ngày đó 2 đứa giận nhau, em nhất định dứt khoát với anh, anh năn nỉ, ỉ ôi, anh hứa này, hứa nọ, anh thề lên thề xuống, lúc đó anh nói em là con chim quý, anh không muốn chim quý bay, em ngu ngơ, nghe anh nói cảm động quá nên nhẹ dạ tha cho anh, mới lấy anh, bây giờ anh nói ngược lại... biết anh như vậy, ngày xưa có lót vàng dưới chân em cũng không thèm.



Thấy tôi giận, nhà tôi giả lả:



- Ấy ấy, nói là nói vậy thôi, chứ em lúc nào mà chẳng là con chim quý của anh... nhưng em quên BS bảo em bớt nói kia mà, sao lại nói nhiều thế?



Nhà tôi chỉ chờ có cơ hội là hành hạ tôi không tiếc, chỉ vì tôi không thể cái lý với chàng được, các con tôi tha hồ thao túng vì mẹ chỉ có thể trả lời không mà không thể cắt nghĩa lý do tại sao... Nhưng mà cũng khổ, bình thường thì tôi cũng đâu có nói nhiều, không hiểu sao những lúc bị khan tiếng, đau cổ thì y như những chuyện đâu đâu cứ đưa đẩy đến làm mình phải lên tiếng. Đã vậy cái chân bị đau đến khó chịu, mặt mày nhăn nhó, nhà tôi thấy tội nghiệp nên hỏi:



- Chân em sao vậy?



Tôi xuống giọng nghe thật thiểu não:



- Không hiểu sao cái chân của em thấy đau đau làm sao ấy, bực ghê đi.



- Sao em không uống thuốc?



- Uống chứ sao không? nhưng uống hoài đâu có hết.



- Em là vua sợ thuốc mà uống cái gì, em phải uống đều đặn, có giờ có giấc, chứ không phải lúc nào cần thì uống, không thì khỏi uống, uống như vậy làm sao mà hết bệnh?



Tôi hờn mát:



- Đang đau mà nghe anh nói thấy bắt mệt, muốn đau thêm.



Nhà tôi quan sát cái chân đau của tôi, chắc lưỡi:



- Chắc tại em mặc jean chật chứ gì? cái này phải massage nhiều mới được?



Tôi ngước lên hỏi đùa :



- Nhưng ai massage?



Nhà tôi giả bộ sừng sộ:



- Không anh thì ai? chẳng lẽ em chạy sang nhờ ông hàng xóm sang bóp chân cho em?



Tôi lườm chàng:



- Anh ăn nói vô duyên, anh vô duyên nhất thiên hạ...



Một hôm đi làm về, vừa cho xe vào trong garage đã nghe mùi xào nấu thơm phức, bước vào trong....cả một bàn ăn thịnh soạn, có chai rượu đỏ, có 2 cái ly, chỉ thiếu 2 cây nến và bình hoa thì romantic chết đi được. Tôi ngạc nhiên kêu lên:



- Chà, hôm nay sao linh đình thế này? Có gì không đây?... hôm nay chẳng phải là sinh nhật em, mà cho dù là sinh nhật em, anh cũng đâu có quan tâm... Anh làm em thắc mắc... mà...lại sợ nữa, anh nói đi, có chuyện gì vậy? ngày mai không có bão tuyết chứ?



Nhà tôi giả lơ như không nghe những lời châm biếm, tôi đùa đứng sát vào chàng hỏi nhỏ:



- Anh! anh khai thật đi, anh định dở trò gì đây? làm gì mà anh mang cả rượu ra thế này?



Nhà tôi vẫn làm như không nghe những lời chọc ghẹo của tôi, tôi nhíu mày nhìn chàng:



- Sao em nghi anh quá!



Chàng đỏ mặt chống chế:



- Nghi, nghi cái gì? đầu óc em lúc nào cũng méo mó, cứ lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử không à, thấy em đau nên anh xuống bếp giúp em một tay, đã không cám ơn còn dở cái giọng đểu của em ra nữa...



Tôi bật cười:



- Anh đâu có tử tế với em cỡ đó, anh mà làm cái gì cũng có dụng ý cả, chỉ có em là nai vàng ngơ ngác đi vào cái bẫy của anh thôi, thành ra mình cũng nên đề cao cảnh giác một tý.



Nhìn đĩa rau xanh trên bàn, tôi hỏi:



- Rau trông ngon quá, nhưng anh rửa mấy nước?



- 3 nước, đúng như em dậy, anh đâu dám làm sai.



- Thật không? anh mà rửa 3 nước cho em đi đầu xuống đất đi, nhưng mà đâu cứ phải là 3 nước, anh phải rửa khi nào rau sạch mới thôi chứ.



Tôi cầm từng lá rau lên xem, vừa xem vừa nói:



- Anh em nhà anh rửa rau, ngồi ăn mà mắt cứ láo liên xem rau có sạch không, xem có con sâu nào trong đó không, làm ăn hết ngon.



Nhà tôi quay sang:



- Nó thật cho em biết, hôm trước thấy em ăn rau, bỏ cả con sâu vào miệng nhai ngon lành, anh cứ để yên xem em có biết không, đã không biết mà em còn khen ngon rối rít, vậy mà dám nói con ruồi bay qua, biết con nào đực, con nào cái.... con sâu to tổ bố lại chẳng biết gì, chỉ được cái nói nhiều.



Tôi kêu lên:



- X2062




Trả tiền xong, Dũng chờ người bán hàng gói hộp quà bỏ vào trong bao, đang định bước ra khỏi tiệm, bỗng chàng thấy một bên áo nằng nặng như bị trì kéo. Dũng cúi xuống, ngạc nhiên nhìn đứa bé gái khoảng 3 tuổi đang nắm áo chàng lắc qua lắc lại như muốn gọi sự chú ý của chàng. Dũng nhìn con bé chưa gặp bao giờ rồi lại đưa mắt nhìn chung quanh, mọi người vẫn qua lại trước cửa tiệm như không chú ý đến chàng và con bé. Dũng cúi xuống hỏi chuyện, nhưng con bé không nói, chỉ đưa đôi mắt to tròn nhìn rồi lại e thẹn nép đầu vào vai chàng như quen biết.

Con bé trông kháu khỉnh, dễ thương, nhưng Dũng không dám bế lên, sợ bị hiểu lầm như những trường hợp mà chàng đã nghe hay thấy trên TV, trên báo chí. Dũng tránh né, đứng lên dợm bước chân đi, nhưng con bé lại nắm tay chàng như muốn đi theo làm Dũng thêm ngạc nhiên lẫn bối rối. Chàng đang phân vân chưa biết tính sao, bỗng một người đàn bà hớt hải vẹt đám đông qua lại, chạy đến bên đứa bé rối rít, vừa khóc, vừa run rẩy kêu lên:

- Vy, Trời ơi sao Vy bỏ đi? Vy làm mẹ sợ quá Vy biết không?

Chàng ngẩn người đứng nhìn... Ồ thì ra 2 mẹ con lạc nhau. Người mẹ định bế con lên, nhưng con bé không chịu, cứ nắm chặt tay Dũng, lui lại trốn phía sau chân chàng làm Dũng ngỡ ngàng nhìn người đàn bà xong lại nhìn con bé. Người đàn bà đứng dậy nhìn Dũng với khuôn mặt còn nhoè nhoẹt nước mắt:

- Xin lỗi, cháu bé đã làm phiền ông.

Nghe xong, Dũng thở phào nhẹ nhõm, nãy giờ chàng chỉ lo người đàn bà hiểu lầm lại la toáng lên bảo Dũng bắt cóc con bé thì khốn. Chàng gật đầu chào rồi cúi xuống ngồi bên con bé mỉm cười làm quen:

- Hi!... bé tên gì?

Con bé lại vẫn không trả lời, chỉ dụi đầu vào vai chàng. Dũng bế đứa bé lên, hỏi người đàn bà đang đưa tay lau nước mắt:

- Có phải cháu không nói được, hay là... không muốn nói? Lúc nãy tôi cũng đã hỏi nhưng cô bé chỉ im lặng?

Như đã lấy lại chút bình tĩnh, người đàn bà còn rất trẻ ngập ngừng:

- Dạ thưa ông, cháu đã nói được nhiều rồi ạ, nhưng không hiểu sao hơn 1 năm nay con bé bỗng im lìm, không nói nữa.

Vừa nói, người đàn bà vừa đưa tay định bế con từ tay Dũng, nhưng con bé quay mặt đi, úp mặt vào cổ chàng, 2 tay ôm cứng như sợ phải rời xa làm người mẹ càng lúc càng ngượng đến đỏ mặt, kêu lên:

- Ô kìa Vy, Vy hay chưa? Vy nhìn xem Vy có quen ông không? Vy đưa mẹ bế cho ông còn đi chứ.

Dũng nhìn con bé lên tiếng trấn an:

- Không sao, cứ để tôi bế cháu một lúc, đừng làm cháu sợ. Hay là mình vào kia uống nước một lát được không?

Người đàn bà bất đắc dĩ đi theo Dũng vào quán nước đối diện, Chàng chọn một cái bàn trong cùng, con bé leo lên ngồi trên đùi chàng có vẻ yên tâm, hết nhìn mẹ, xong lại ngửa cổ nhìn Dũng trong khi người mẹ nhìn con với ánh mắt tha thiết, cố dỗ dành, năn nỉ:

- Vy sang đây ngồi với mẹ, sang đây mẹ cho Vy cái này hay lắm, lẹ lên.

Nhưng con bé cứ lắc đầu quầy quậy, đong đưa cái đuôi gà xinh xinh được cột túm lại phía sau, lưa thưa những sợi tóc lờn vờn trên mặt, sau cổ. Nhìn sự bối rối khổ tâm của người ngồi trước mặt, Dũng tự giới thiệu:

- Tôi là Dũng ở tiểu bang khác về đây chơi. có thể cho tôi biết tên để tiện nói chuyện được không?

Người đàn bà thoáng chút e thẹn:

- Dạ tôi là Ánh Quyên, còn cháu tên là Ánh Vy.

Chàng vuốt tóc con bé mỉm cười:

- Tên cả hai mẹ con đều đẹp

Nhìn lại người đối diện, chàng nói tự nhiên như muốn tránh sự ngượng ngập cho người đàn bà mà chàng vừa gặp:

- Xin lỗi Quyên nhé, Tôi có thể tò mò hỏi 1 tý được không?

- Có phải ông muốn hỏi sao bé Vy lại đi theo ông chứ gì? tại sao con bé lại bám theo ông phải không? Người đàn bà ngập ngừng giây lát, cắn môi nói khẽ:

- Có lẽ tại ông mặc áo lính, giống cái áo mà ba bé Vy hay mặc ngày trước, nên khi thấy là con bé cuống quýt chạy theo...còn tại sao cứ bám theo ông... tôi không biết được.

Dũng chợt nhìn xuống chiếc áo lính 4 túi mà chàng đang mặc. Chiếc áo chàng mới mua ở chợ trời tuần trước để đi câu cá. Hôm nay chàng đã mặc nó để lái xe suốt quãng đường dài từ tiểu bang chàng ở về đây. Dũng nhìn con bé, rồi lại nhìn Quyên, thắc mắc:

- Nhưng ba bé Vy đâu mà cô bé lại rơi vào tình trạng này?

Quyên cúi đầu, mím môi, mắt đăm đăm nhìn vào ly nước cam trước mặt mà nàng đang dùng cái ống hút quậy tròn trong ly:

- Dạ nhà tôi đã mất, kể từ khi nhà tôi mất, con bé hay khóc đêm rồi bỗng trở nên trầm lặng, không nói nữa. Khi nào thích thì gật đầu, không thì lắc đầu... Tôi có đưa con bé đi Bác sĩ, nhưng BS bảo đây là vấn đề tâm lý, phải có thời gian thì cháu sẽ trở lại bình thường.

Nghe Quyên kể, Dũng lặng người xúc động. Chàng đưa tay vuốt má con bé một cách trìu mến, âu yếm như con bé là của chàng. Con bé đang dựa vào chàng ngủ gà ngủ gật. Dũng đặt con bé nằm phía trong chỗ chàng ngồi, lấy gói quà kê đầu cho con bé. Nhìn Ánh Vy ngây thơ ngủ, Dũng thấy lòng nao nao, chàng quay sang hỏi chuyện:

- Chắc Quyên với cháu ở thành phố này phải không?

- Dạ không, mẹ con tôi ở tiểu bang khác về đây, thấy năm nay Disneyland kỷ niệm 50 năm nên lấy 2 tuần nghỉ đưa bé Vy về đây chơi cho con bé vui, nào ngờ chưa gì đã bị lạc làm sợ quá, sợ đến đứng tim được.

Chợt nhớ đến gói quà mà Dũng vừa mua ở tiệm quần áo trẻ con lúc nãy đang kê đầu cho con, Quyên tiếp:

- Ông Dũng đi thế này chắc gia đình đang mong, mẹ con tôi thật có lỗi đã làm phiền ông, nhân lúc cháu đang ngủ, ông cho tôi xin cháu.

Dũng nhìn Quyên mỉm cười, chàng đẩy ly nước cam đến gần Quyên hơn, nói nhỏ như sợ đánh thức con bé dậy:

- Quyên uống nước đi, cứ để cháu ngủ, đừng ngại. Thật ra lúc nãy tôi mua quà sinh nhật cho con thằng bạn chứ đâu có gì phải gấp gáp.... Vậy ra 2 mẹ con Quyên cũng đi vacation hả? Thế Quyên đã đưa cháu đi Disneyland chưa?

- Dạ chưa, lúc nãy định mua vài thứ cần dùng trước khi cho cháu đi, nào ngờ con bé lại chạy lạc. Chắc Quyên không dám cho bé Vy đi nữa, trong đó năm nay đông người, lỡ bị lạc lần nữa không biết phải làm sao?

- Nếu thế Quyên cho phép tôi đưa 2 mẹ con Quyên đi nhé, có tôi, bảo đảm Ánh Vy sẽ không bị lạc nữa đâu. Vả lại tôi cũng chẳng biết đi đâu hôm nay, bạn bè thì giờ này tụi nó đi làm đâu đã về.

Quyên đưa ống hút lên môi để tránh trả lời, lời đề nghị của người đàn ông mà Quyên vừa gặp. Một sự gặp gỡ oái oăm, kỳ cục đến không thể tin được.

thấy Quyên cứ im lặng cúi đầu bập bập ống hút như có vẻ ái ngại. Dũng lên tiếng:

- Nếu Quyên không đồng ý thì thôi vậy.

Quyên ngước lên nhìn chàng ấp úng:

- Dạ kh252




Tôi là con nhỏ nhát nhất nhà nên những gì làm trầy da tróc vẩy là tôi sợ vô cùng, vì thế nên vẫn không dám tập lái xe honda, trong khi bạn bè lái xe vèo vèo thì tôi lại vẫn cứ cái xe đạp mini chạy lên chạy xuống. Biết cái nhát của tôi nên chàng dụ:

- Để anh tập em lái xe

Tôi lắc đầu quầy quậy:

- Thôi đừng, em không dám đâu, lỡ ngã đau lắm

- Không sao đâu, em đừng có lo, có anh ngồi sau giữ cho em, sợ gì?

Nghe chàng nói cũng có lý, thế là chàng ngồi sau, tôi ngồi trước. Gió mát vi vu, lúc đầu còn nghiêng ngả, nhưng một lúc sau xe chạy cũng vù vù như ai, tôi chợt kêu lên vì cái ôm sát của chàng:

- Anh ôm gì kỳ vậy? lợi dụng hả? ngã bây giờ

Chàng bật cười:

- Cái gì mà lợi dụng? anh không ôm em chặt, lỡ em ngã thì sao? đã không cám ơn còn nghĩ bậy không à, em chỉ được cái giỏi tưởng tượng.

Câu nói của chàng làm tôi đỏ mặt:

- Anh có ngồi đàng hoàng không? anh làm em quýnh đụng xe ngã bây giờ.

Chưa nói xong, cái xe đã quay 180 độ đâm vào bên kia lề đường một cái rầm, làm chàng và tôi đều ngã lăn, cả cánh tay và đầu gối bị xây xát làm tôi sợ xanh mặt, làm chàng cũng hoảng hồn. Từ đó tôi thề nhất định sẽ không bao giờ học lái xe cho đến khi sang đây.

Thế là chúng tôi dắt nhau tìm đường vượt biên. Thế là cái định mệnh trớ trêu, oái oăm mà ông trời ghét tôi đã nhất định đưa tôi vào tròng... Thế là chúng tôi nên duyên chồng vợ... Thế là tiên đồng ra đời và cũng thế là chúng tôi cả hai đều phải lăn vào cái xã hội đông, tây hỗn hợp... Thi bằng viết xong, chàng dậy tôi lái xe. Chàng dậy người ta, giọng chàng mềm như bún, chàng dậy cho vợ thì lại nhăn nhăn, nhó nhó, dấm dẳng như tôi là cái nợ chàng đeo trên vai... chỉ có việc bảo là khi ngừng thì phải thắng từ từ, đừng thắng gắp, sang lane thì phải nhìn trước nhìn sau, bảng stop thì phải nhìn bên này, bên kia... có vậy mà cũng nói đi nói lại, nói nghe bắt mệt, thế là thừa lúc chàng không để ý, cứ mải nói, con bé thắng một cái làm chàng chúi về phía trước, cho bõ cái tật bắt nạt... chàng giận lắm, không nhìn nhưng biết chắc là chàng đang phùng mang trợn mắt nhìn... tôi giả vờ như không để ý, chỉ buông một câu vô thưởng vô phạt:

- Sorry! đạp lộn chân.

Đến ngày thi lái xe, tôi hiên ngang tin tưởng ở tài năng mình. Ông cảnh sát giám khảo cầm xấp giấy ngồi bên cạnh. Khuôn mặt lạnh lùng của ông bỗng làm tôi khớp, làm tôi run, tim đập loạn cả lên vì sợ... chạy một lúc, ông ra hiệu cho xe chạy ra highway. Vừa mới sang lane, ông đã hét ầm lên:

- Ngừng, ngừng lại.

Quýnh quáng tôi thắng xe ngay lập tức, ngơ ngác không hiểu vì sao, xe phía sau bấm còi lia lịa, mặt ông tái xanh, xuống xe bắt tôi nhường tay lái cho ông chở về... chỉ vì sang lane mà quên signal, quên nhìn phía sau nên tí nữa xe phía sau chạy đến đụng phải... Thế là kỳ thi đó tôi bị rớt, 2 tháng sau mới được thi lại...nói đúng ra cũng chẳng phải lỗi ở tôi, lỗi ở ông giám khảo cái mặt lạnh như tiền làm tối run, lỗi tại người dậy tôi nói nhiều hơn thực hành thành ra khi sợ đã làm tôi phân tâm, quên hết mọi điều.

Nhưng rồi tôi cũng có bằng lái xe như bao nhiêu người, từ nay chẳng phải nhờ ai đưa đi đón về nữa, từ nay chẳng phải là "con cá sống vì nước, em sống vì anh nữa"... chiều chiều chở con đi vòng vòng trong khu nhà ở, chạy có 10 miles mà sao thấy nhanh vô cùng. Nhiều khi thấy xe cảnh sát vô tình đi ngang hay chạy đàng sau cũng đủ làm tôi giật mình. Một hôm đi chợ, lúc de xe không biết thế nào mà bánh trước xe mình lại dính vào bánh xe của người đậu bên cạnh... dùng dằng lôi kéo mãi mới tách ra được. Nhưng khi nhìn lại thì hỡi ơi xe của người ta đã bị trầy sơn và móp hẳn một chỗ. Hốt hoảng tôi lái xe đi thẳng một đường về nhà không dám quay lại.

Những lần đi đâu chung, chàng thường chỉ vào những xe đi ngang hay đậu bên cạnh :

- Em biết xe này hiệu gì không? xe này bao nhiêu tiền không?

- Anh nói với em mấy điều đó làm gì? em có bao giờ mơ đi những loại xe đắt tiền đó đâu mà anh nói.

- Em hiểu lầm ý anh rồi, anh chỉ muốn nói cho em biết để liệu mà tránh xa những loại xe đó, chớ có mà quẹt vào xe người ta để đổ nợ chứ anh đâu có nói để cho em mơ... nghèo mà ham...

Cái xe là cái tội, tôi ghét nhất là phải đổ xăng, đã đi làm trễ mà còn phải tìm chỗ đổ xăng thì thật là mất thì giờ và phiền phức. Tôi phàn nàn:

- Anh có biết là em ghét gì nhất không?

- Em thì cái gì mà chẳng ghét, có cái gì làm em vừa lòng... Ừ nhưng mà em ghét gì? không phải ghét anh chứ?

Tôi nghiêm mặt:

- Em không có đùa, em ghét nhất là phải đổ xăng, ước gì đừng phải đổ xăng mà xe vẫn chạy thì hay biết mấy.

Chàng mỉa mai cái lười của tôi:

- Vậy thì em nên để dành tiền mua xe là vừa, họ sắp chế ra kiểu xe chạy bằng nước rồi đó, lúc đó khỏi phải than nữa.

Tôi thản nhiên:

- Nhưng mà mình cũng phải tự đổ nước vào xe vậy.

Chàng nhìn tôi như nhìn quái vật, như không tin những gì tôi vừa nói.

- Nếu vậy cũng dễ, em chịu khó đi bộ vậy, đừng nên nhờ ai đưa đi đón về hết, bên này nam nữ bình quyền mà, phải vậy không?

Tôi nguýt dài:

- Anh chỉ được cái nói móc người ta không à... bây giờ mới thật sự là ghét anh, rõ lắm chuyện...

Cái vô tâm, cái hời hợt của tôi đôi khi cũng làm phiền người khác, cũng tự làm khổ mình không ít. Đi với chàng, chàng lo mọi chuyện, đến lúc giận nhau thì mới biết cái ngu của mình. Đổ xăng cũng không biết đổ thế nào, lại phải chạy nhờ người giúp. Chở con đi học đàn về, trời tối, không hiểu sao đèn pha lại sáng, cũng lại phải chạy qua gõ cửa hàng xóm... Những lúc gặp rắc rối về xe cộ, tôi lại đâm ra ân hận vì mình đã giận dai, tiếc vì mình đã tự ái không đúng chỗ, phải chi đừng giận, đừng tự ái cao thì đỡ tay, đỡ chân biết mấy. Có lẽ chàng cũng cho như vậy, nên cái mặt cứ vác lên ra vẻ "thế nào cũng phải nhờ đến ông..." xí, còn lâu mới thèm nhờ... cho dù mẹ vẫn xúi con gái "con ơi, mật ngọt chết ruồi..." biết là ruồi sẽ chết vì cái ngọt của mình, nhưng vì tự ái nên không thèm làm mật cho người ta lên chân... Nhưng dù sao, tôi cũng thầm cám ơn cái hay giận, cái tự ái của tôi mà ngày nay tôi đã học được những bài học đáng giá, để có thể đứng vững trên 2 chân của mình.

Một lần đang giận nhau, mà xe lại hết dầu, lòng phân phân không biết đổ dầu vào đâu? mở hook lên, đóng xuống cả chục lần mà vẫn không dám quyết định. Muốn hỏi chàng thì sợ chàng làm eo làm sách , thành ra phải ráng vận dụng cái trí nhớ, cái thông minh của mình xem những lúc chàng đổ dầu như thế nào...Sau cùng quyết định đổ vào chỗ mà tôi tin tưởng nhất, nhưng khi đổ xong lại đâm
lo, vì mọi khi thấy chàng đổ đến mấy lon, còn mình mới đổ chút xíu đã thấy đầy... đâm ra sợ, đâm ra nghi ngờ cái trí nhớ, cái thông minh của mình. Hỏi chàng chắc chắn chàng sẽ quát ầm lên, chi bằng đợi chàng đi làm, tôi ra đứng ngay giữa đường, chờ ông đi qua, chờ bà đi lại, chận lại hỏi xem chỗ nào là chỗ đổ dầu máy trong xe.

Khi người đi đường cho biết là đã đổ lộn vào chỗ đổ dầu thắng. Hoảng hốt, thế là tôi phải tìm đủ mọi cách nhét giẻ vào trong để tìm cách rút hết dầu máy ra, làm cả một buổi chiều, mồ hôi vã ra như tăm, mặt đỏ gay dưới cơn nắng chang chang... cũng may là tôi đã rút được hết, thật là hú hồn, cũng may là còn thông minh biết hỏi người đi đường chứ không cứ cắm đầu lái xe thì không biết được chuyện sẽ xảy ra như thế nào?

Đi với chàng, chàng thả tôi xuống chỗ nào là biết chỗ đó, không cần biết là đã đi qua con đường nào, con phố nào, nên phương hướng đối với tôi là cả một vấn đề ngốc nghếch. Vì thế cho nên khi chỗ làm cử tôi đi workshop ở môt nơi cách chỗ làm khoảng 30 phút. Biết tôi ngọng đường đi nên ông xếp tôi tử tế vẽ ra giấy từng chi tiết một nên tôi đã đến nơi một cách thật dễ dàng, nhưng khổ nỗi khi về, chẳng biết thế nào mà lại lạc vòng vòng mãi đâu đến cả 2 tiếng mới về đến nhà. Sáng hôm sau đang tíu tít kể cho đám bạn cùng chỗ làm nghe, ông xếp tôi đi ngang, hắn xía vào:

- Cô đi lộn đường hả? trời ơi, lỗi tại tôi rồi... vẽ đường cho cô đi lại quên vẽ đường về, thật vô ý quá...

Tôi đỏ mặt quay lại chỗ ngồi không thèm trả lời, nhủ thầm "xí... đã biết người ta ngu ma còn cố tình nói nữa..."

Vì biết mình nên chẳng dám lái xe đâu xa, chỉ sợ lỡ lạc vào cái exit hay con đường nào đó rồi đi luôn sang tiểu bang khác thì khốn, cho nên đi đâu cũng chỉ là người ngồi bên cạnh, ngồi lâu quá đâm ra mụ người, không thông mình gì cả. Nhưng dù sao tôi cũng hãnh diện cái dở của mình để khoe với chàng:

- Anh thấy em hiền không? chẳng biết đi đâu xa, chỉ biết loanh quanh con đường từ nhà đến chỗ làm, từ chỗ làm đến chợ rồi lại về nhà.

Chẳng đợi tôi nói hết, chàng phang ngay một câu:

- Ừ, thì tại em có tài xế không công nên đâu cần biết gì, người ta biết đường đi, người ta quay về, còn em... em không biết đường đi thì lúc đi là đi luôn, đâu có biết đường quay trở lại...

Nghe câu nói móc của chàng, tôi đùa:

- Ừ nhỉ, anh nói có lý, có lẽ vậy không chừng... lúc đó anh mừng nhé, anh thoát được nợ... vậy anh mua gì về cúng? nói em nghe đi...

Nhát là nhát vậy, chứ khi đã thuộc đường đi thì cũng chẳng thua ai, có lẽ cái bận rộn nơi này đã biến tôi thành cái máy chạy đua với kim đồng hồ. Sáng nào cũng hối hả, vội vàng với con đường trước mặt... vừa đi vừa soi lại khuôn mặt mình trong gương, vừa ăn vội miếng bánh, hớp lẹ ly cafe để cho kịp giờ làm. Vậy mà có bao giờ kịp cho, cái sớm nhất của tôi cũng là cái trễ của thiên hạ... may mà không làm cho các hãng xưởng, nếu làm chắc tôi đã bị cho nghỉ việc ngay tuần đầu chỉ vì cái tật đi trễ về sớm của mình, thế nên thỉnh thoảng lại bị ticket vì lái xe nhanh. Một lần sang lane không signal nên bị hụ còi... thế là mất toi một số tiền lớn, tiếc hùi hụi, phải chi đi chậm lại một tý... phải chi đừng bị ticket thì có thể mua biết bao nhiêu đồ sale. Tiếc ơi là tiếc, bởi thế mấy cái ticket màu hồng cứ được dán ngay ngắn trên bàn làm việc vậy mà lại cứ hay quên...

Nếu so với cái tốc độ lái xe của tôi thì chàng là người đáng được Thống Đốc Tiểu Bang tuyên dương làm công dân gương mẫu. Lái xe đúng i chang tốc độ trên đường cho phép. Những lúc có chuyện, cần đi đâu, tôi vội vàng ngồi vào tay lái trước khi chàng đến gần xe, vì thế, một lần cả nhà đi vacation ở Corpus Christi, trên đường trở về, chàng lái xe làm mấy mẹ con sốt ruột. Tôi cằn nhằn:

- Anh lái xe nhanh lên một tý được không? lái gì mà chậm rì, anh lái cái kiểu này chắc ngày mai mới về đến nhà quá, anh không thấy người ta qua mặt mình hết sao?

Chàng tỉnh bơ:

- Làm gì mà phải vội vàng? từ từ rồi cũng về nhà chứ có chết thằng tây nào đâu mà vội? bộ chạy kiếm giấy nhà thương hả? em không thích thì cứ việc xuống xe đi bộ, anh đâu có cản.

Tôi ấm ức:

- Phải rồi, bây giờ anh ngon mà, ngày xưa quen em, anh cứ đòi nắm chặt tay người ta đòi dắt qua đường, anh bảo sợ người ta bị xe đụng, bây giờ nếu phải đi bộ sang đường, anh dám đẩy cho em đi trước quá...

- Ối trời, cứ nhắc đi nhắc lại cái chuyện ngày xửa, ngày xưa, chuyện của thế kỷ trước mà cũng cứ nói... Em có biết là em đang sống trong thế kỷ nào không?

- Xí, đừng có nói vô duyên nữa... à nè, em nghĩ người ta cho chạy 55 miles, anh chạy 60 không sao đâu, hơn 5 miles cảnh sát không bao giờ phạt cả, anh chạy thử xem, xe người ta chạy 65, 70 miles không à.

Nghe cũng có lý nên chàng cho tốc độ chạy lên một tý, nhưng cũng nhắc chừng:

- Em ngồi nhớ để ý cảnh sát đó nghe chưa? đi chơi mà bị ticket bực lắm.

Xe chạy gần nửa tiếng, giật mình khi có còi cảnh sát hụ phía sau... thế là chàng lãnh ngay một cái giấy màu hồng như tôi... chàng không nói không rằng, khuôn mặt lạnh như tiền, trong xe không một tiếng nói, tôi khẽ đổi ghế cho thằng con ra trước còn mẹ ra sau ngồi... Con đường về nhà im thin thít, hình như các con tôi cũng đánh hơi sự không vui của bố mẹ nên cũng im ru... về đến nhà, tôi thở phào như trút được gánh nặng, vừa hý hửng bước xuống xe, chàng đã đi một đường gay gắt:

- Nói cho biết, lần sau có đi đâu, làm ơn ngồi im cho người ta lái, cái bổn phận ngồi trước chỉ để coi bản đồ chứ không phải là để lải nhải dậy khôn người ta, thật đúng là tài khôn...lắm lời.

Len lén nhìn khuôn mặt hậm hực của chàng, tôi bước nhanh vào nhà, vừa muốn nói một câu xin lỗi, vừa muốn bật cười vì cái khôi hài mà tôi vừa thấy ở chàng... tôi định đùa:

- Lỗi tại anh, tại anh chạy chậm, chứ nếu anh lái xe nhanh một tý thì làm sao cảnh sát thấy... nhưng, sợ chàng nổi nóng nên quay đi dấu nụ cười của mình... tôi thầm nhủ... em cũng tiếc tiền vậy... nhưng, dù sao con đường về nhà cũng ngắn hơn, phải thế không anh?
250





Mấy hôm nay tôi thèm viết ghê lắm, bởi trí óc tôi dạo này lộn xộn, không thứ tự, ngổn ngang. Có lẽ tại cái nắng nơi đây đã làm gẫy vụn, làm tê liệt giây thần kinh chữ nghĩa trong tôi, đã biến đầu óc tôi như một căn nhà trống rỗng, kín mít, không cửa sổ để có thể thoát ra ngoài. Cái nắng hạ chói chang, nắng như thiêu như đốt nơi này đã làm cong queo những nỗi buồn, khiến chúng chênh vênh, rời rạc. Để tôi thèm một cơn mưa đi về cho ẩm đất, cho tươi cây cỏ. Cho tôi ngồi móc lại, nối lại thành một chuỗi dài để bỏ lên trang giấy, để thả vào hư không cho quên đi nỗi đau mình.

Điện thoại cell phone rung lên chưa kịp mở máy, tiếng rung tắt lịm. Điện thoại trên bàn chợt reo:
- Ti ơi, Ti biết chuyện gì chưa?
- Dạ chuyện gì hả chị?
- Chị mới nghe tin chồng của Linh vừa mất nên gọi cho Ti hay...

Tôi lặng người chết điếng trong lòng, không thốt nên lời. Chỉ trong vòng mấy tháng hè mà đã có 3 người bỏ đi... những người tôi quý mến. Họ đi nhanh quá, đi không kip từ giã nên tôi cũng không kịp một lời nhắn nhủ theo họ về bên ấy, nơi chỉ có bình an, nơi không suy tư khốn khổ, nơi đã quên hẳn nơi này.

Bạn bè mới ngày nào, như những con chim ríu rít bên nhau, ngây thơ chưa biết đời, biết người. Thoảng như một giấc mơ đã bay tản mác khắp nơi, tám phương, mười hướng. Mỗi đứa một cảnh đời, mỗi đứa một đường đi, không biết đến khi nào mới có cơ hội gặp nhau. Vừa rồi may mắn được gặp lại Trang, để nhớ đến những đêm Noel nói dối mẹ đi lễ nhưng thật ra đã cùng bạn bè tham dự những party bỏ túi, với những bước chân e thẹn ngập ngừng trên sàn nhảy. Để nhớ đến con chim giấy ngày nào được phóng từ đầu bàn bên kia lớp học bay đến chỗ tôi ngồi, con chim giấy cầm chơi trong tay, ngắm nghìa, mân mê chán định vo tròn vứt vào hộc bàn, bỗng Trang hét lên quên mình đang ở trong lớp học..."Ê mày, đừng vứt đi, thư anh tao trong đó..." tiếng hét của Trang làm cả lớp giật mình, làm tôi ngượng đỏ mặt. Gặp nhau mừng rỡ tưởng chừng như một phần đời của mình sống lại. Vừa xuống xe, Trang đã đứng chờ trước cửa tiệm cười thật là tươi:
- Trời ơi Ti, Ti vẫn vậy, Ti không thay đổi mấy.

Tôi vẫn vậy sao? hay Trang lịch sự nói cho tôi vui lòng? tôi bây giờ đã khác xưa nhiều chứ, tôi bây giờ buồn hơn xưa, không còn líu lo như chim mà mẹ tôi vẫn than buồn khi không có tôi ở nhà... Tôi bây giờ có còn là tôi ngày xưa không?... Những câu hỏi tới tấp không kịp trả lời nhau, khuôn mặt vẫn còn giữ được phần nào nét của ngày xưa để khỏi phải ngỡ ngàng nhận diện. Hai đứa gặp nhau, tíu tít đủ chuyện, chuyện của áo trắng thuở nào. Chuyện của những lần trốn học đến nhà bạn bè tập nhảy, chuyện cúp cua những giờ học khô khan khó nuốt để chui vào rạp Cine vừa xem vừa thút thít, ra khỏi rạp đứa nào mắt cũng đỏ hoe, phải dán lên mặt cái kính đen cho không ai để ý. Nhắc đến Noel năm nào, cả đám con gái mặc mini ngồi gác chân dựa vào tường, đâu ngờ tường chỉ là một tấm màn sau lưng nên cả đám ngã kềnh đưa chân lên cao cho mọi người được dịp cười thỏa thích, trong khi cả đám mắc cỡ không dám bước ra ngoài...nhắc lại cả tôi và Trang đều tưởng như mới xảy ra cho hai đứa cười khúc khích. Hai đứa nói đủ chuyện... Trang kể tôi nghe chuyện của Trang, chuyện ba chìm bảy nổi. Tôi kể Trang nghe chuyện của tôi, chuyện đã cũ thế mà mắt vẫn ướt, môi vẫn run...kể chuyện mình chán đến chuyện bạn bè. Chuyện có đứa gẫy gánh giữa đường, có đứa hạnh phúc bầm dập, có đứa bỏ học ngang lấy chồng ra tận ngoài Huế, sanh 1 lượt 7 nàng công chúa chỉ vì cứ ráng tìm một hoàng tử nối ngôi, thế mà cũng đành chịu thua trong khi có đứa mong mỏi 1 lần làm mẹ cũng không được. Có đứa vừa tìm thấy hạnh phúc cho riêng mình, có đứa vừa cùng chồng sang được bên này nhưng các con còn lại...

Hai đứa nói chuyện suốt mấy đêm liền, chuyện dài chuyện ngắn, nhớ được chuyện gì kể hay hỏi chuyện ấy, chẳng cho nhau lấy một giờ nhắm mắt dù chỉ còn vài tiếng nữa phải ra phi trường. Thế mà bây giờ ngồi đây lại chợt nhớ những điều quên nói, quên hỏi. Giờ nghe tin con bạn bên kia trời đông đang quằn quại, đang đau đớn với khăn trắng trên đầu. Nghe chị tôi báo tin mà chết lặng đến không thốt nên lời, nước mắt rơi xuống má ướt mặn môi lúc nào không hay. Con bạn tội nghiệp của tôi từ lúc biết yêu cho đến bây giờ hạnh phúc vẫn không tròn trịa... Tôi tìm số ĐT của Linh gọi về. Linh như chưa hoàn hồn với những gì mới xảy ra hay sao mà lại không nhận được giọng nói của tôi, cứ hỏi đi hỏi lại:
- Xin lỗi ai đầu giây đó?
- Linh ơi! Ti đây!
- Ti nào?
Tôi cố nói tên mình cả chục lần mà Linh bên kia đầu giây vẫn không nhận ra, cứ hỏi mãi, tức quá tôi gắt lên trong điện thoại:
- Con khỉ, tao Ti đây chứ ai mà cứ hỏi hoài.
Lúc đó Linh mới nhận ra, hay lúc đó mới tỉnh người vì cái hét của tôi trong máy. Nhận ra tôi, Linh mừng quýnh:
- Ồ, mày hả? vậy mà tao cứ tưởng cô nào, giọng mày nghe như giọng con gái.
Tôi kêu lên:
- Rõ vô duyên, thế giọng như thế nào thì mới là giọng bà già? nãy giờ tao gọi mấy lần mà không ai bắt phone.

Thế là hai đứa cứ mày tao như xưa. Giọng Linh sũng nước mắt:
- Mày biết ông xã tao vừa mất không?
Nghe Linh hỏi, mắt tôi cay cay:
- Biết, chị tao mới cho hay nên gọi về cho mày đây, anh ấy sao vậy?
- Bị ung thư nhưng không biết, lúc biết thì muộn rồi, không kịp nữa.
- Gia đình anh ấy có biết tin chưa? có ai về không?
- Biết nhưng không về được
- Vậy mày lo cho anh ấy đến đâu rồi?
- Mời đưa đi xong, tao vừa bước vào nhà là mày gọi.
Im lặng một lúc, Linh tiếp:
- Mày có biết ông xã tao không?
Nghe Linh hỏi ngớ ngẩn, tôi nhíu mày tưởng như Linh có thể thấy được:
- Mày nói gì lạ vậy? Chuyện mày với ông ấy quen nhau sau khi ông ấy đi học tập về sao tao lại không biết? Lúc đó tao vẫn còn ở nhà mà. Sau đó năm 96 tao có về VN thăm gia đình. Ông ấy chở mày đến, Trong tiệc giỗ, mời anh ấy 1 lon bia, anh ấy từ chối nói: "Anh không dám uống đâu, anh mà uống là anh gục luôn, không dậy nổi, anh thèm ngủ lắm mà không có thì giờ ngủ, anh thèm một giấc ngủ dài..." mày nhớ chưa?

Nhắc lại với Linh lời của chồng Linh mà lòng tôi xót xa, cổ tôi như muốn nghẹn...Ừ anh thèm một giấc ngủ dài, bây giờ anh toại nguyện rồi nhé, anh ngủ có ngon không? anh có biết là bạn em đang quằn quại, khốn khổ vì mất anh không? anh có tội nghiệp nó không?... Giọng của Linh cất lên làm tôi giật mình:
- Ừ nhỉ, tao quên, dạo này tao hay quên quá.
Tôi an ủi:
- Tao cũng vậy, có khi tao chẳng nhớ hôm qua đi làm mặc gì, màu gì nữa.
Tiếng Linh buồn rũ:
- Tao nhiều lúc không nhớ được là mình đã ăn cơm hay chưa...
Nghe giọng Linh tôi thấy thương bạn vô cùng, chồng Linh cũng có bố mẹ anh em ở Canada
thế mà không bảo lãnh gia đình Linh sang, chỉ có ông bà thỉnh thoảng dắt nhau về... Tôi chẳng hiểu vì sao, chỉ biết có lần anh tâm sự khi em tôi sang Mỹ, sang Canada thăm gia đình trở về:
- Anh cũng có gia đình ở Canada, thế mà anh lại không may mắn được như cậu, anh thèm và ước ao được gặp lại các em anh...

Linh như quên đi cái đau trong chốc lát, hay có lẽ mấy hôm nay vật vã, khóc lóc nhiều nên không còn nước mắt để khóc, hay cái đau đã tận cùng nên không còn đau hơn được nữa. Hai đứa nói đủ chuyện, hỏi thăm về gia đình, con cái, hỏi thăm về bạn bè. Hứng chí tôi nói với Linh:
- Khi nào retired, tao về VN ở luôn.
Linh mừng rỡ kêu lên:
- Ừ, mày nhớ về ở với tao, nhà tao bây giờ rộng quá, tụi nhỏ rồi cũng đi hết, chỉ còn mình tao thôi.

Tôi bốc đồng trong giây lát quên cả suy nghĩ, nhưng khi nghe Linh nói, tôi định hỏi Linh "Tao về ở với mày, thế ông xã tao thì sao?" nhưng thấy Linh cứ ríu rít nên tôi im, tôi không dám lên tiếng bởi bạn tôi đang lẻ loi, đang một mình. Hỏi địa chỉ của Linh, Linh dẫy nẩy:
- Mày hỏi địa chỉ làm gì? mày định gởi gì?
Tôi nói quanh:
- Gởi gì? hỏi để biết thôi.
- Mày định gởi tiền cho tao chứ gì? đừng gởi, tao chưa cần, khi nào cần tao sẽ xin.
- Mày đừng có vớ vẩn, lúc mày xin tao không có thì sao? đưa địa chỉ lẹ lên. À này, mày có địa chỉ e-mail không? thỉnh thoảng nhớ viết thư cho tao.
- Tao không biết dùng e-mail, con tao nó chỉ mấy lần mà cứ quên tuốt. Mày chịu khó viết bằng tay cho tao đi.
Tôi kêu lên:
- Trời ơi, bây giờ mà mày bảo tao viết thư bằng tay thì bao giờ mới có thư cho mày đọc? Gõ thì tao gõ còn lẹ chứ ngồi viết nắn nót rồi chạy đi bưu điện gởi coi bộ chẳng bao giờ mày có thư đọc quá, vả lại thì giờ đâu mà ngồi viết?
Linh băn khoăn:
- Nếu thế mày cứ viết thư cho tao qua địa chỉ e-mail của em mày, nhận được tao đưa ra ngoài thuê họ viết thư trả lời cho mày ngay.
Nghe Linh nói, tôi thắc mắc:
- Mày nói thuê cái gì?
- Thuê người ta viết thư hộ, bên này bây giờ có dịch vụ viết thư giùm, lẹ lắm.
Tôi ngẩn người ngạc nhiên:
- Nhưng sao mày lại phải thuê người ta viết thư cho tao? Để làm gì?
Linh vẫn thản nhiên như không biết cái hoang mang, cái thắc mắc của tôi:
- Thì thuê họ viết thư trả lời cho mày, chỉ có 3000 đồng thôi.
Nghe Linh nói, tôi kêu lên như không tin những gì tôi vừa nghe:
- Cái gì? mày nói thật hay nói đùa? tay chân chữ nghĩa mày đâu hết rồi mà đến nỗi phải bỏ tiền thuê người viết? mày sao vậy? điên hả?
- Thật chứ đùa gì, tao bây giờ đầu óc mụ đi không viết được nữa, nhờ con cái thì tụi nó sức mấy mà ngồi yên cho mình nhờ.

Tôi lặng người, tôi không ngờ Linh ngày nay lại như vậy. Tôi không thể tin được con bạn của tôi ngày nào, Linh ngày xưa tự tin, dáng đẹp, hát hay, văn chương giỏi, là một trong những cây viết bích báo trong trường thế mà hôm nay lại bị tuột dốc một cách thảm hại như vậy sao?... Có phải bạn tôi đang lăn xuống triền dốc cuộc đời của mình không?... tai tôi ù đi, tôi nghe Linh cắt nghĩa vì sao, vì sao mà lòng tôi đau, tim tôi nhói, nước mắt tôi long lanh, tôi thấy nghẹn ở cổ, tôi thấy thương và tội nghiệp Linh, tôi ước tôi có thể về VN ngay lúc này để ôm Linh trong tay, để được khóc với Linh, để cùng chia sẽ những nỗi bất hạnh mà Linh đang cưu mang, để hâm nóng lại thời con gái đã qua, để làm sống lại một tiềm thức đang ngủ mê cho bạn tôi tỉnh táo hơn ra... Nhưng tôi không về được.

Tôi cầm điện thoại cố nén tiếng nấc mà nước mắt tuôn dài. Bạn của tôi thê thảm đến thế sao?... còn những người bạn khác của tôi hiện giờ sống ra sao? Đang tản mạn nơi nào? có hạnh phúc? có bình an hay cũng lao đao lận đận? Thời gian đi nhanh quá, như những bánh xe quay càng lúc càng nhanh. Tôi không dám đứng lại, tôi sợ mình bị nghiền nát bởi những vòng quay vô tình ấy. Những vòng quay của giòng đời đang biến đổi chúng tôi thành những người đàn bà khác biệt nhau, những con đường riêng rẽ mà tất cả chúng tôi đều phải đi tới với con đường trước mặt. Trái tim tôi đau vô cùng. Tôi vội bỏ điện thoại xuống, quay sang nhà tôi đang đứng gần, bật khóc:
- Anh, sao bạn em kỳ vậy? sao nó có thể biến thành một người như vậy được?... Tại sao?
2063






- Im đi, đừng nói nữa

- Mẹ!

- Đã nói là im ngay, không được nói thêm một câu nào nữa, đừng nói gì thêm nữa, đừng nhắc đến cái tên đó nữa, mẹ không muốn nghe, đi ra đi .

- Nhưng mẹ phải nghe con nói, mẹ bình tĩnh lại đi ...

- Đi ra ngay, đã nói là đi ra

- Em, em bình tĩnh lại đi, em nghe anh nói ...

- Cả anh nữa, anh đi ra đi, đừng nói gì thêm nữa, tôi không muốn nghe, mọi người cố tình làm tôi đau, cố tình làm tôi khốn khổ . Đi ra ... đi ra ngay, đừng bao giờ nhắc tên đó với tôi, tôi không muốn nghe nữa, muộn rồi, tất cả muộn rồi .

- Nhưng em ...

- Không nhưng gì nữa ... nếu biết cuộc đời tôi ngày hôm nay sẽ như vậy, xưa kia tôi sẽ chẳng lấy anh, vì chính anh đã tạo nên cái khốn khổ của tôi ngày hôm nay ... mọi người đã phản bội tôi, anh phản bội tôi, tụi nó phản bội tôi ... Tôi trao đi tất cả, tôi trao đi tuổi xuân tôi, tôi trao đi xương thịt máu huyết tôi, cả cuộc đời của tôi ... nhưng ngược lại tôi được những gì ? còn lại gì cho tôi ? tôi chỉ còn lại cái đau mà mọi người cố tình đem đến cho tôi ... Nói thật, có lúc tôi không muốn sống nữa, có nhiều lúc tôi muốn đi tìm cái chết để bắt mọi người phải hối hận, dày vò vì đã làm tôi khổ, làm tôi đau ... Nhưng!...tôi không làm được điều đó, có lẽ vì tôi hèn, hay có lẽ vì tôi không muốn các con tôi hối hận, nên trái tim tôi cứ rỉ máu theo ngày tháng cho dù tôi muốn anh phải sống trong dày vò để xám hối cả cuộc đời còn lại của anh . Anh đi ra đi, anh đừng nói gì thêm nữa, tôi đau lắm rồi, tim tôi đau lắm anh có biết không ? tôi không thở được nữa ... tất cả hãy ra ngoài đi, hãy để tôi yên, hãy cho tôi một tý không khí để tôi thở, để tôi sống tiếp cho mọi người dày vò tôi ...

Chờ mọi người đi ra, Tím uể oải đứng lên khép cửa phòng rồi trở lại giường, căn phòng chợt rộng thênh thang, cái quạt trần đứng im như đang chịu tang nỗi đau ngút ngàn trong Tím . Tím nằm úp xuống giường, nước mắt lại ràn rụa xuống mặt, xuống gối ... nếu biết thế, ừ, nếu biết thế tôi sẽ chẳng lấy anh, tôi đã chẳng tội nghiệp anh để ngày hôm nay không ai tội nghiệp tôi, anh đến trong lúc tôi cô đơn, trong lúc tôi vừa hẫng hụt bởi một mất mát thật lớn vừa xảy ra, anh đến để lấp đầy khoảng trống trong tôi, để ngày nay tôi phải trả một giá quá đắt cho nỗi đau tôi ... Không! tôi không giận anh, tôi chỉ giận tôi, tôi chỉ hận chính tôi, hận những gì đã vuột khỏi bàn tay bé nhỏ của tôi ngày ấy để tất cả được gói ghém trong 2 chữ "định mệnh" cho dù ngày xưa ba tôi đã cản ngăn, ba tôi đã tiên đoán và bảo định mệnh hay không là do chính tôi tạo nên . Vâng, chính tôi đã tạo nên cái định mệnh oái oăm khốn khổ này .

Nó, phải, chính nó đã làm tôi đau, cái đau không lối thoát, cái đau hơn bất cứ cái đau nào, nó làm tim tôi chảy máu, nó làm xác thân tôi mỏi mòn tàn tạ . Làm 2 lá phổi trong tôi co thắt lại ... tôi yêu nó, tôi thương nó với tất cả máu nóng trong tôi, với tất cả linh hồn tôi . Nhưng không còn, tất cả không còn nữa, nó không còn là của riêng tôi nữa . Mọi người đã phản bội tôi như anh đã phản bội tôi ... tôi còn lại gì ngoài những kỷ niệm, ngoài căn phòng đầy ắp kỷ niệm với chiếc đàn piano nằm hờ hững bên trên tủ là chiếc kèn trumpet . Tất cả là của tôi, vâng của tôi, không ai có quyền mang đi và tước đoạt .


Tím bước ra khoá cửa phòng lại, mọi người như còn đang say ngủ, con chó con cứ quyện lấy chân như không muốn rời xa . Tím cúi xuống ôm con chó vào lòng, nước mắt lại từ từ rơi xuống má, Tím nhủ thầm, chỉ có con chó là còn thương yêu quyến luyến đến Tím mà thôi, Tím cúi hôn con chó rồi đẩy nó vào trong phòng khách bước vội ra cửa, con chó quýnh quáng sủa vang, 2 chân cào lên của như muốn giữ Tím lại .

Bãi biển vắng lặng, thanh tịnh của một sáng thật sớm, những con chim biển chưa thức dậy . Mặt trời vẫn say ngủ, Tím tháo giầy cầm mỗi tay một chiếc thẫn thờ đi trên bãi biển với những bước chân cô độc, cô độc vô cùng ...Tím đi đến tận cuối bãi là nơi giáp mí của ngọn núi cao với những đợt sóng đang đánh mạnh vào chân núi . Tím đứng dựa vào một tảng đá to nhìn ra khơi, mặc cho bọt nước bắn tung toé lên người . Tâm trí Tím như đông cứng lại, tất cả như mơ hồ, lãng đãng, nàng không còn thấy gì ngoài một vùng biển xanh trước mặt còn đang dày đặc sương mù ... ngoài xa thật xa, ngọn hải đăng từ từ ló dạng .

Nắng đang lên, biển ngoài khơi lấp lánh ánh mặt trời, tiếng chiêm chiếp của những con hải âu vừa gọi đàn . Bãi biển bắt đầu nhộn nhịp ... Tím lặng lẽ trở lại chỗ đậu xe, vẫn chiếc xe quen thuộc, vẫn tiếng hát Tuấn Ngọc nghe day dứt như những vết cứa trên da thịt, cào cấu nỗi đau ... Tím phóng xe đi tới, hình như quên con đường phía sau, nước mắt lại rơi, rơi xuống má, Tím muốn rẽ vào một chỗ nào thanh vắng để được hét lên cho vỡ vụn tất cả đang đè nặng trong lồng ngực . Bỗng một chiếc xe từ một khúc quanh vừa phóng ra, Tím giật mình ...


- Mẹ, mẹ ơi!

- Em, em tỉnh lại đi!

Tím mơ màng thấy mình vừa lách ra khỏi một cánh cửa thật nặng nề, thấy mình như nhẹ nhàng hơn . Tím chợt nghe có tiếng đàn dương cầm, có cả tiếng kèn trumpet réo rắt ở một note nhạc cao trong đêm thật bình an ... Tím thấy mình đang bay bổng theo giòng nhạc ... hình như có tiếng gọi, có tiếng khóc, có tiếng rên rỉ ...

- Mẹ ơi !

- Em ơi !

Nhưng sao xa lạ ... hình như không quen thuộc .



Nguyenthitehat

1630





Chị tôi, phải nói là đẹp, chị có một mái tóc dài nổi tiếng ở thành phố đó ngày xưa, chẳng thế mà có biết bao nhiêu cây si trồng trước nhà không sao bứng đi cho được, cho dù nhà tôi đã có 2 cây dừa xum xuê cành lá hai bên cổng ra vào. Cái quyến rũ của mái tóc dài, cái đẹp của chị tôi đôi khi đã làm phiền người khác không ít, trong đó có tôi... bởi tôi đã bị đòn oan chỉ vì thương hại những cây si trước sân nhà.

Trong những đứa con của ba mẹ, chị tôi là người đẹp nhất, bởi thế trời chẳng công bằng khi đã dành cho chị tôi quá nhiều ưu đãi, từ khuôn mặt, dáng dấp đài các cho đến mái tóc dài quá eo đã làm nhiều anh chàng chết mê chết mệt, đã làm cổng nhà tôi sập một bên chỉ vì ghen, chỉ vì không tìm được chỗ đứng trong tim chị tôi. Cái đẹp ngây thơ của tuổi dậy thì đã khiến biết bao anh chàng mà trong đó có những anh chàng Hải Quân khốn khổ, ngẩn ngơ... mỗi lần tàu cặp bến Bạch Đằng, các ông thuỷ thủ đã làm trắng cả thành phố Đà Nẵng trông thật đặc biệt, lúc đó Chị và bạn bè của chị đã đặt tên cho thành phố Đà Nẵng là thành phố của Hải Âu.

Một hôm đi học về, sau khi chia tay với bạn, đi một quãng chợt thấy có người đi theo, chị quýnh quáng bước vội, càng bước nhanh, người đi sau càng tiến đến gần...người đi theo chị mặc quân phục trắng, giây vàng đeo một bên vai vừa đi vừa hát nho nhỏ vừa đủ cho chị tôi nghe " [i]Chưa gặp em tôi vẫn nghĩ rằng, em là thiếu nữ đẹp như trăng, tóc xanh là bóng dừa hoang dai, âu yếm nhìn tôi không nói năng.[/i].." . Thế là chị tôi biết yêu " [i]Hoa Biển[/i]" , biết " [i]Tâm Sự Một Loài Chim Biển[/i]" , chị tôi thích những gì liên quan đến biển và...chị tôi thích Binh Chủng Hải Quân từ đó, nhưng Ông Bố nhà binh khó tính của chúng tôi lên tiếng:

- Con còn bé, lo học hành không được quen vớ vẩn...

Thế là chị tôi im lặng vâng lời nhưng buồn không ít. Tuy nhiên cái tình cảm học trò đó đã len lén đi vào tâm tư chị tôi, cho dù có lần chị bảo:

- Chị nghe cô Hương bên cạnh nhà mình có chồng Hải Quân nói lấy chồng HQ khổ lắm, cô đơn lắm, họ đi quanh năm suốt tháng, có khi 6 tháng mới về một lần... eo ơi! nghe vậy chẳng muốn quen mấy ông HQ nữa đâu.

Thế nhưng " [i]Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy, ngàn năm hồ dễ mấy ai quên[/i]" của chị tôi như một cái gì thật đẹp, thật lãng mạn của người đi theo sau, hết con đường này đến con đường nọ, của những buổi tan trường như một kỷ-niệm ăn sâu trong lòng chị tôi, và tình cảm đó đã phải dừng lại khi chúng tôi và Mẹ, một lần nữa lại theo gót giầy của Ba tôi vào Quy Nhơn, nơi cũng có biển xanh, cát vàng, nơi có những hòn đá nằm chồng lên nhau. Nơi có Suối Tiên, có Mộ Hàn Mặc Tử nằm cheo leo lẻ loi nhìn ra biển, nơi cũng có Cù-Lao-Xanh xa thật xa với ngọn hải đăng nằm cô độc quanh năm nhìn sóng vỗ... Tuy nhiên, Quy Nhơn không là bến Bạch Đằng nên QN không có những bộ quân phục trắng như ngày xưa, thay vào đó là những bộ quần áo màu xám xanh để chúng tôi cứ gọi đùa là " Lính đổ xăng" .

Ở đấy, chị em tôi lớn lên theo ngày tháng, chị tôi chững chạc hơn, hiểu biết hơn để vừa đủ làm thiên hạ khổ lên, khổ xuống. Còn tôi, tôi lớn lên theo cái thế giới ngây thơ của tôi, tôi vẫn ồn ào, vẫn chưa tập cho mình sự nhẹ nhàng, khoan thai, từ tốn như chị tôi đang có. Cái thế giới của tôi không biết làm khổ người khác, như một nụ hoa còn e-ấp, chưa nở hết cánh thành ra mỗi lần đi đâu với Chị, tôi muốn được làm người lớn, muốn khoác lên mình chiếc áo dài như chị nhưng luôn bị chị bỉu môi châm biếm:

- Thôi, Nhỏ mặc đầm hay quần tây đi, mặc áo dài trông thẳng từ trên xuống dưới không giống ai cả...

Những lần như vậy tôi tức đến muốn khóc, nhưng vì ham đi nên tôi đành chiều theo ý chị, cho dù tôi chỉ chờ cơ hội để khoác lên mình những chiếc áo dài tha thướt như chị tôi đang mặc. Bởi thế nên cái thế giới của tôi luôn bị che lấp bởi cái tàn lọng của chị, nên tôi cứ như con mèo con, như cái bóng bên cạnh chị để rồi vẫn vô tư đùa giỡn, đuổi bắt nhau trong sân trường với những tiếng cười dòn tan, thoải mái, với những trái me xanh dấu kín nhâm nhi trong lớp học, với những chồng bánh bèo nóng hổi bên đường, hay của những quán chè nằm trong ngõ cụt.

Thỉnh thoảng chị cho tôi được tham dự những cuộc picnic cuối tuần ở những hòn đảo ngoài khơi do mấy ông " lính đổ xăng" của chị tổ chức. Những cuộc đi chơi xa ấy bao giờ cũng đem đến cho tôi nhiêu hứng thú. Tôi ngắm trời, ngắm biển, ngắm những đợt sóng tiếp nối va vào thân tàu để rồi tan vỡ ra thành những bọt biển trắng xoá li-ti, cứ thế tôi mải mê ngắm mà quên mất chị tôi đang khốn khổ, đang vật lộn với con tàu nhấp nhô với cái mũ sắt trước mặt, nhìn vào tôi rùng mình quay đi. Người ngồi bên cạnh có cơ hội được săn sóc chị tôi, tay giữ chặt cái mũ sắt mà đôi mắt lo âu áy náy đến tội nghiệp. Lúc ấy chắc chắn chị tôi không còn thích loài chim biển hay hoa biển hay sóng biển bởi chị đang xanh xao như tàu lá, lúc ấy nếu ai có hỏi chị có muốn lên tàu hoa để ra biển khơi, chắc chắn chị sẽ rõ ràng lắc đầu quầy quậy chứ không ỡm ờ như mọi khi để những cây si trước nhà cứ hiểu lầm nhau mãi, để tôi bị đòn oan chỉ vì thương người không đúng chỗ như Ba Mẹ tôi vẫn thường hay mắng.

Cù Lao Xanh, một hòn đảo đẹp nổi tiếng ở Quy Nhơn, từ đất liền đi ra Cù-Lao-Xanh cũng mất khoảng một tiếng rưỡi nếu đi tàu của mấy ông HQ, vậy mà chị tôi cũng rũ-rượi trông ghê quá, trong khi tôi vẫn tỉnh bơ vừa ăn vừa ngắm trời xanh mây nước...nước biển trong xanh để có thể nhìn thấy những cụm rong biển, những cây san-hô đủ màu mọc sâu dưới nước để có người tình nguyện nhảy xuống đưa lên cho tôi những cây san-hô màu trắng xanh non, màu trắng tim-tím trông thật đẹp.

Khi người ta không thương thì người ta rất vô tình đến tàn nhẫn, như cái tàn nhẫn của chị tôi. Chị bị Ba Mẹ la hoài vì có cái tật là không chịu nói thẳng cho người ta biết về cảm tình của mình như thế nào, Mẹ vẫn nói " [i]không thương thì cứ nói là không, mà thương thì cứ bảo là có[/i]..." nhưng chị lại vẫn cứ ẫm-ờ để rồi một tối cả nhà đã lên giường, chỉ có tôi còn đang ngồi học bài, chuông cổng lại cứ reo, nhìn ra tôi biết là một trong những cây si của chị, người ấy năn nỉ thật tội:

- Bé làm ơn mở cửa cho anh vào, anh hỏi chị một câu là anh ra ngay...

Tôi suốt đời vẫn là con bé ngu, nên tin người, thương người tôi mở cổng, chị tôi cũng ác lắm, không chịu ra cho người ta hỏi 1 câu để người ta đi, chị nhất định không ra, và người ta cũng nhất định không về. Ba tôi nằm trong phòng chắc bực mình lắm nên cứ hắng giọng làm tôi cuống quýt:

- Chị em ng2061


Powered by Blogger.