Có những người phụ nữ lớn tuổi đến với tôi chỉ vì nhu cầu tình dục. Họ có những thói quen tình dục rất kì quặc khiến tôi bị ám ảnh rất lâu.
Đang học những tháng học cuối cùng tại một trường cao đẳng, tôi nhận tin mình phải học thêm một năm nữa vì chưa qua một môn học. Tôi suy sụp thực sự vì cứ mong thật nhanh ra trường để giúp mẹ…Được người ta gợi ý từ bông đùa tôi đi “cặp bồ” thật với những người phụ nữ lớn tuổi.
Cảm giác lần đầu tiên đi như vậy cũng thật ngượng ngùng, nhưng nghĩ kĩ lại tôi tự cho rằng "mình là đàn ông nên cần dẹp đi cái cảm giác ấy". Tôi đi theo những người phụ nữ cô đơn, cần chứng tỏ với chồng là mình còn hấp dẫn, ra mắt đối tác làm ăn... và được trả những món tiền giá trị khiến tôi bị hút vào công việc của mình.
Khi ấy tôi chỉ cần chứng tỏ mình gọn gàng, lịch thiệp và có khiếu giao tiếp là những phụ nữ đó đủ thấy vui là được trả nhiều hậu hĩnh.
Có vài phụ nữ đến với tôi mà tôi chỉ cần đi cùng họ, giữ thể diện và tỏ ra thân mật để họ thấy mình được chiều là đã đủ. Thế nhưng có những người phụ nữ lớn tuổi đến vì nhu cầu tình dục, họ có những thói quen tình dục rất kì quặc khiến tôi bị ám ảnh rất lâu. Khi ấy tôi nghĩ mình làm việc này chỉ là phụ, việc mình cần làm là cố gắng tích góp vốn liếng để sau này mở được một cửa hàng bán điện thoại… Thế nhưng tiền làm ra, tôi không dành dụm được nhiều và thường tiêu hết ngay sau đó.
Tôi muốn từ bỏ "nghiệp" trai bao, Bạn trẻ - Cuộc sống, Trai bao, nguoi tinh, nhan tinh, ngoai tinh, phu nu ngoai tinh
Tôi mang những rung cảm thực sự nhưng có lẽ tôi không dám đến với cô ấy (Ảnh minh họa)
Nhiều lần khác, cứ nghĩ đến ưu điểm là hình thức của mình tôi lại muốn đi xin một công việc tử tế nhưng khổ nỗi tôi chưa lấy được bằng học tại trường bởi vì do dự nhiều lần mà tôi chưa đi học cho xong. Tôi phải khổ tâm rất nhiều khi kiếm tiền bằng bề ngoài và thân xác lực lưỡng của mình.
Thời gian này tôi cảm thấy thực sự bi kịch. Tôi gặp một cô gái mình thích cũng là sinh viên tại xóm trọ tôi sống. Cô ấy có những đặc điểm giống mẹ, người tôi thương yêu nhiều nhất. Tôi mang những rung cảm thực sự nhưng có lẽ tôi không dám đến với cô ấy. Có thể nói, cô ấy làm tôi thấy cần sống tử tế hơn nhưng cũng làm tôi chán chường hơn về bản thân mình.
Tôi không biết mình nên quay đầu làm lại thế nào sau hơn 5 năm sống tại thành phố? Phải làm thế nào để sống tiếp mà không ân hận về thời gian đã sống? Sau một thời gian sống bằng những đồng tiền kiếm được nhờ những người đàn bà đứng tuổi, tôi thấy mình "xấu xí", không tự tin và dần mất ý chí sống.
Chỉ cần nhìn thấy em là tôi tự thôi thúc bản thân mình phải cố gắng sống tốt hơn... Nhưng tôi phải làm sao để thể hiện sự mến mộ, tình yêu thương dành cho cô gái ấy?


Sau khi “vui vẻ” với tôi xong, ông ta bỏ về phòng bỏ mặc tôi “tơ hơ” ở lại trong sự nhục nhã ê chề... Tôi vơ đống quần áo nhét vào va ly rồi trốn về Hà Nội ngay trong đêm đó.
Minh năm nay đã gần 30 tuổi, anh có công việc ổn định và là một người đàn ông kiếm tiền rất giỏi. Mới ra trường được 4 năm, Minh đã dụm được tiền mua được một mảnh đất Hà Nội và giờ đây, anh đã xây xong ngôi nhà riêng của chính mình.
Tôi luôn thầm ngưỡng mộ và rất nể phục anh. Từ lúc Minh còn là sinh viên, tôi đã biết anh là một người rất giỏi và có chí. Anh hơn tôi 4 tuổi nên anh chín chắn hơn tôi rất nhiều. Từ năm thứ nhất, mới chập chững lên thành phố tôi đã được anh yêu thương che chở. Và khi anh ra trường thì tình cảm của chúng tôi vẫn còn vẹn nguyên như thuở ban đầu. Anh luôn cố gắng hết sức vì tôi và vì tương lai của hai đứa.
Minh thành công trong công việc, rồi phụ giúp gia đình tôi, lo lắng chuyện học hành cho tôi. Bố mẹ chưa kịp gửi tiền ra thì anh đã gửi cho tôi và vỗ về “Anh cho em vay. Khi nào có em gửi lại anh cũng được mà” nhưng khi tôi gửi lại thì anh nhất định không lấy. Anh bảo: “Trước sau cũng là của nhau mà em”.
Tôi có nói thế nào anh cũng không chịu và còn tỏ ý hờn trách tôi khi tôi sòng phẳng với anh như vậy. Vì muốn giữ sự yên bình trong tình yêu nên tôi đã im lặng và thầm cảm ơn sự quan tâm chia sẻ của anh. Trong trái tim tôi lúc nào cũng muốn sau này sẽ là một người vợ hiền ngoan chăm lo cho gia đình thật chu toàn.
Bị bố chồng tương lai cưỡng hiếp, Bạn trẻ - Cuộc sống, chuyen ay, hiep dam, cuong hiep, 9x, 8x, les, gay
Tôi đã hạnh phúc biết bao khi có một người con trai yêu thương và muốn cùng tôi đi đến cuối con đường.
Năm nay, tôi đã ra trường, anh nhờ bạn bè anh giới thiệu cho tôi một vài chỗ làm. Tôi cũng thi cử đàng hoàng và cuối cùng bằng kiến thức cùng với quyết tâm tôi đã đỗ vào một công ty nhà nước. Công việc của tôi coi như thuận lợi và ổn định, anh quyết định đưa tôi về quê để giới thiệu với gia đình và bàn chuyện cưới hỏi với bố mẹ. Tôi đã hạnh phúc biết bao khi có một người con trai yêu thương và muốn cùng tôi đi đến cuối con đường. Tôi đã mơ về một tương lai xán lạn, một mái ấm gia đình hạnh phúc cùng với tiếng bi bô của trẻ nhỏ…
Khác với suy đoán của tôi về gia đình anh, nhà anh không hề khó khăn như tôi nghĩ. Anh là con một, và là con của một người có tiền có của. Bố anh là một doanh nhân có tiếng ở tỉnh và mẹ anh là một giáo viên. Chỉ nhìn ngôi biệt thự nằm trong phố tỉnh của anh tôi đã choáng ngợp, nó khác xa với những gì tôi tưởng tượng về cuộc sống  giản dị của anh.
Và điều đặc biệt, bố mẹ anh còn khá trẻ, nhất là bố anh. Anh giống bố như khuôn đúc, nét thanh tú trên khuôn mặt, cái miệng, sống mũi cao và phom người cũng chuẩn. Anh giới thiệu tôi với gia đình và đề nghị tôi ở lại chơi vài ngày để nghỉ ngơi. Tôi vui vẻ đồng ý trong sự chào đón của bố mẹ chồng tương lai.
Hạnh phúc dường như đã chào đón tôi thì một sự cố đau lòng ập đến. Không biết công ty anh cần phải giải quyết việc gì đó rất gấp mà anh phải lên Hà Nội sớm. Anh khuyên tôi nên ở lại vì anh nói sẽ quay lại ngay. Anh muốn tôi ở với mẹ anh lâu hơn để có thời gian hiểu mẹ anh và tôi đã không ngần ngại gật đầu đồng ý.
Nhưng tôi đã hối hận vì cái gật đầu đó. Ngay sau hôm anh đi thì mẹ chồng tôi lại bận đi du lịch với trường. Bà bảo, kế hoạch đã sắp sẵn rồi, hai đứa tôi về không thông báo sớm nên bà không hoãn được. Bà lại là thành phần trong ban tổ chức nên bắt buộc bà phải đi. Tôi lại thấp thỏm cố gắng chờ đợi anh.
Bị bố chồng tương lai cưỡng hiếp, Bạn trẻ - Cuộc sống, chuyen ay, hiep dam, cuong hiep, 9x, 8x, les, gay
Đêm ấy, tôi đã cay đắng mất đời con gái cho “bố chồng tương lai”.
Tôi đã linh tính một điều chẳng lành sắp xảy ra với mình nhưng sao chân tôi không bước đi được. Trong căn nhà này như có cái gì đó ghì lấy chân tôi. Đêm hôm đó quả là một đêm kinh hoàng với tôi. Tiếng gõ cửa nhè nhẹ khiến tôi hốt hoảng giật mình nhưng tôi vẫn chạy ra mở cửa xem có việc gì không?
Và thật ngạc nhiên khi đó chính là bố của anh, tôi đã rợn người khi ông cứ lại gần, sau đó ông đóng cửa lại. Tôi ngây thơ nghĩ rằng ông là người tốt và không hề nghĩ đến ý đồ xấu xa kia. Ông khen tôi xinh, khen tôi hấp dẫn, ông lại gần hơn và vuốt tóc tôi.
Tôi bối rối, lo lắng không biết sẽ ứng xử ra sao thì đột nhiên “bố chồng tương lai” đã vồ lấy tôi. Ông ta vùi đầu vào ngực tôi, giật tung cúc áo và liếm láp vùng ngực tròn căng của tôi. Tôi hoảng hốt đẩy ông ra và cố chạy đi. Nhưng chạy chỗ nào, chìa khóa đâu, tôi chạy vòng quanh rồi mệt nhoài sợ hãi và đau đớn. Ông ta quá khỏe để đuổi kịp tôi bế phắt tôi rồi ném tôi lên giường. Ông ta lộ rõ là một con yêu râu xanh thực sự… thế rồi ông cứ thế vằn vò tôi. Ông cởi phắt quần áo rồi mút mát tôi như con thú săn được mồi.  Đêm ấy, tôi đã cay đắng mất đời con gái cho “bố chồng tương lai”.
Đêm hôm đó, sau khi  “vui vẻ” với tôi xong, ông ta bỏ về phòng bỏ mặc tôi “tơ hơ” ở lại trong sự nhục nhã ê chề... Tôi vơ đống quần áo nhét vào va ly rồi trốn về Hà Nội ngay trong đêm đó.
Về căn phòng trọ, đã gột rửa tất cả mà sao tôi vẫn thấy đau đớn và nhơ nhớp quá! Tôi yêu Minh, yêu con trai của người đàn ông khốn nạn tha hóa kia nhưng tôi đã mất hết rồi. Tôi đã mất cho người mà anh gọi là bố. Tôi đau đớn quá! Tôi sẽ phải ứng xử sao với tình huống này. Tôi sẽ phải làm sao đây? Tôi không muốn mất hạnh phúc này, không muốn mất anh, người con trai tôi yêu thương suốt bao năm qua...
Theo 24h


Có quá áp đặt không khi cho rằng, phụ nữ đã ngoại tình thì việc ly hôn chắc chắn sẽ xảy ra, không sớm thì muộn?
Tôi là người đàn ông khá thành đạt, cách nghĩ cũng thoáng chứ chẳng phong kiến gì. Vợ tôi tốt nghiệp đại học nhưng không đi làm. Vì phụ trách mảng kinh doanh của một công ty lớn nên tôi đi suốt, có khi qua đêm mới về nhà.
 
Tất nhiên như thế khó tránh những “chuyện tình một đêm”, càng không quá quan trọng gì việc được các cô em đeo bám. Người ta có lòng, chẳng lẽ mình lại thờ ơ? Tôi nghĩ vui như thế, thực tâm chẳng xem đó là chuyện quan trọng.
 
Vợ chồng tôi sống với nhau cũng bình bình, không có gì đáng gọi là mâu thuẫn. Cô ấy quanh quẩn ở nhà, chiều đón thằng cu con ở nhà trẻ về, sau đó là đợi chồng. Vì tôi không ăn cơm tối ở nhà đều đặn, nên riết rồi vợ cũng không nấu cơm nữa, hai mẹ con ăn qua quýt cho qua bữa. Tôi cũng không hứng thú gì với việc bị ai đó chờ cơm ở nhà, hay hạch sách vì sao mình về trễ. Có thể tôi hơi ích kỷ nhưng tôi nghĩ, mình bươn chải kiếm tiền bên ngoài thì cũng tự cho phép bản thân thoải mái chút đỉnh cũng không phải là điều tội lỗi.
 
Đôi ba lần, vợ tôi bắt gặp khi thì một hai cái tin mùi mẫn, gói “OK” xài dở, khi thì món quà có kèm theo vài lời có cánh của em nào đó tặng mà tôi chưa kịp xử lý. Gặng hỏi, giận hờn, buồn bã… mấy thủ tục đó tôi cũng không để ý lắm, vì còn nhiều thứ phải bận tâm. Cô không có quyền ghen tuông ầm ĩ – tôi thường nhấn mạnh như vậy để vợ tôi hiểu rõ “quyền và bổn phận” của mình. Với đàn ông, ngoại tình chỉ là một cách để cải tạo chất lượng sống, cho đời thêm hương thêm hoa. Cho dù có đi ngang về tắt ở đâu chăng nữa, rồi tôi cũng trở về nhà đó thôi.
 
Mọi thứ có lẽ sẽ trôi qua đều đều như thế, nếu một ngày tôi không nhận được lời cảnh báo từ một người thân là hình như vợ tôi có bồ. Tôi choáng thật sự! Bỏ thời gian để ý, giám sát, tôi nhanh chóng biết được sự thật. Vợ tôi phân bua đó chỉ là cậu bạn cũ thời đi học, nay tình cờ gặp lại, hai người chỉ mới cà phê nói chuyện, dừng lại ở cái nắm tay.
 
Tôi lồng lộn lên với ý nghĩ mình bị vợ cắm sừng. Tôi đã vất vả đi làm, đã lo cho cô ấy không thiếu thứ gì, vậy mà cô ấy lại phủi công. Cô ấy xin lỗi tôi, bảo đó chỉ là phút xao lòng, cô ấy cô đơn quá vì tôi ít quan tâm đến gia đình, ít dành những lời lẽ ngọt ngào cho vợ. Chẳng lẽ chỉ vì thiếu thốn những điều đó mà một phụ nữ lại dễ dàng ngoại tình? Vợ tôi cho rằng dùng chữ “ngoại tình” ở đây là không đúng, chưa phù hợp. Vậy những lần anh đi mây về gió, để lại tang chứng vật chứng rành rành thì sao, có phải là ngoại tình hay không?
 
Những lời phân trần của vợ, với tôi chỉ là ngụy biện. Thâm tâm tôi vẫn biết mình chẳng phải tốt lành, trong sạch gì nhưng sự cố chấp, ích kỷ đã làm tôi không sao chấp nhận được điều đó. Quên đi lại càng không thể, vì nói thì dễ nhưng lòng mình không phải là thứ muốn bảo sao nghe vậy. Mỗi khi muốn gần gũi vợ, tôi lại gợn lên cảm giác ghê ghê, khinh bỉ. Tôi nhận ra mình chẳng phải vì yêu thương, vì tình yêu gì cả, mà đó chỉ là do cảm giác bị lừa dối, bị qua mặt. Ai bảo đàn ông dễ quên, dễ tha thứ nhi?
 
Tôi thực tâm không muốn phá vỡ gia đình. Vợ tôi cũng chưa phải đã phản bội tôi. Người phụ nữ, khi đã cố ý muốn đạp đổ, thì đã chẳng như vậy. Đó thực ra chỉ là một phút yếu lòng mà thôi. Tôi cũng không phải không có lỗi, dù trước mặt vợ, tôi không bao giờ chịu thừa nhận. Nhưng, tôi lại chẳng còn muốn nghe gì từ phía cô ấy, cảm thấy khó chịu khi phải tiếp tục cuộc sống chung, cùng đi với nhau, càng vô cùng khó khăn khi phải “hoàn thành nhiệm vụ” của mình.
 
Không phải tôi ghen, nhưng sĩ diện của người đàn ông lớn lắm. Nếu chẳng may sự việc đổ bể, chắc tôi chỉ còn cách chết đi để trốn tránh cảm giác bị sỉ nhục. Tôi tin chắc, với nhiều người đàn ông khác, vợ con cũng là một sự nghiệp. Phấn đấu làm gì, tranh giành với xã hội để làm gì nếu như cuối cùng cái “sự nghiệp” ấy thất bại.
 
Dù vợ tôi tỏ ra vô cùng hối hận, phục thiện bằng cách chăm sóc tôi nhiều hơn, nhưng không khí gia đình tôi cứ lạnh dần. Rồi cũng đến một ngày vợ tôi chủ động đề nghị chia tay, sau một khoảng thời gian dài chịu đựng sự ghẻ lạnh của tôi. Bản thân tôi không phải sắt đá, nhưng tôi vẫn nghĩ, biết đâu đó lại là một sự giải thoát cho cô ấy tìm con đường khác, sáng sủa hơn cho riêng mình.
 
Dằn vặt, bạo hành tinh thần cô ấy tôi cũng chẳng vui sướng gì, chỉ thấy mình ngày càng thấp bé đi thêm. Nhưng, tha thứ và quên đi tôi lại không sao làm được. Tôi giữ thể diện cho cô ấy nên không nói rõ nguyên nhân thật của cuộc ly hôn, nhưng thâm tâm tôi không phủ nhận, đó chính là cơn gió tưởng như nhỏ nhưng đã tàn phá gia đình chúng tôi, chẳng thua gì một cơn bão lớn.
 
Không phải với riêng một người chồng như tôi, mà cả với nhiều ông chồng khác, khi người vợ đã lỡ vướng chân vào sợi dây mang hai chữ “ngoại tình” rồi thì rất khó để tìm con đường trở về nhà trọn vẹn như trước được… Có quá áp đặt không khi cho rằng, phụ nữ đã ngoại tình thì việc ly hôn chắc chắn sẽ xảy ra, không sớm thì muộn?
 

Theo PNO


Tôi tức tưởi vào phòng và giật tung tấm chăn của anh... và tôi đã thật sự sửng sốt khi thấy anh không mảnh vải che thân và đang bên cạnh người phụ nữ ấy.
Cho đến giờ phút này thì sự việc đã xảy ra hơn 3 ngày rồi nhưng tôi vẫn không thể nào cho vào quá khứ. Mỗi lần tôi muốn quên lãng nó đi thì những hình ảnh của cặp tình nhân ấy lại cứ hiện ra trước mắt tôi. Tôi không thể nào kìm nén được những giọt nước mắt cay đắng của mình...
Tôi và anh gặp và yêu nhau đã được một năm nay. Chúng tôi phải trải biết bao khó khăn xuất phát từ phía gia đình tôi: vì khoảng cách học vấn, vì anh ấy đông anh em, vì anh ấy nghèo... Và khi tôi nhờ bạn bè góp ý kiến với gia đình thì ai cũng phản đối vì anh ấy chỉ là một người công nhân, còn tôi lại là một nhân viên văn phòng.
Thế nhưng, sức mạnh của tình yêu đã không có gì ngăn cản được tôi. Trước mắt tôi chỉ thấy được những điều tốt và chân thật từ anh ấy. Và sau bao nhiêu ngày tháng đấu tranh cho tình yêu của mình, cuối cùng chúng tôi cũng đã được gia đình hai bên chấp nhận và ủng hộ.
Vì công việc nên chúng tôi đành phải ở xa nhau, một người ở Thành phố, một người ở quê nên khoảng một đến hai tuần, chúng tôi mới được gặp nhau một lần nhưng hầu như ngày nào chúng tôi cũng nhắn tin, gọi điện cho nhau. Và cũng vì thế nên chúng tôi rất tin tưởng và yêu nhau nhiều hơn.
Trong những buổi tiệc của công ty, anh ấy luôn dẫn tôi theo và chính tai tôi cũng nghe được những lời khen từ bạn bè, từ các ông sếp của anh ấy và tôi lại càng hãnh diện vì có một người yêu chung thủy như vậy.
Có những lúc tôi trẻ con hay giận hờn vô cớ, hay bắt nạt anh ấy nhưng anh ấy không bao giờ giận, trái lại anh ấy luôn là người xin lỗi tôi trước. Tôi còn nhớ có lần anh dẫn tôi về nhà chơi. Tôi không biết làm công việc bếp núc, thậm chí khi cha anh ấy nhờ tôi chiên giùm quả trứng nhưng tôi cũng không biết bật bếp gas như thế nào. Loay hoay mãi khoảng 15 phút sau thì anh ấy đi công chuyện về hỏi, “Em đang làm gì vậy?”. Tôi ngước lên nhìn rồi bật khóc “Em không biết bật bếp, cũng không biết chiên như thế nào nhưng em không dám từ chối”. Anh ấy cười bảo “Thôi! Em để anh làm cho nhưng mai mốt phải học nấu ăn nha!”.
Anh là anh cả nên tất cả mọi việc trong nhà đều một mình anh làm hết, còn tôi, từ nhỏ mẹ đã làm cho tôi những việc từ giặt quần áo, cơm nước… nên tôi chỉ biết học và nghỉ ngơi. Hiện tại, tôi đã trưởng thành và sống xa gia đình nhưng tôi vẫn phải đi ăn cơm tiệm, thuê người giặt quần áo.
Ngày thứ 4 tuần vừa rồi, anh ấy gọi điện cho tôi và nói, “Anh đi nhậu với bạn làm cùng công ty, một lát nữa anh sẽ về” nhưng tôi cương quyết không cho anh đi (Thông thường chúng tôi muốn đi đâu đều phải gọi điện nói cho nhau biết trước và nếu được sự đồng ý của người này thì người kia mới được đi). Tôi bắt buộc anh ấy phải về nhà sau giờ làm nhưng anh vẫn đi…
Đến ngày hôm sau, chúng tôi giận nhau không nói chuyện. Khi anh ấy gọi điện, tôi cũng cương quyết không nghe máy để lần sau anh ấy biết không được làm trái ý tôi nữa… Và sang ngày thứ ba thì tôi chủ động gọi điện cho anh để làm hòa nhưng cuối cùng, tôi không kiềm chế được nên lại tiếp tục gây sự với anh.
Trưa thứ 7 vừa rồi, tôi gọi điện nói với anh rằng, “Chúng mình thật sự không hợp nhau, chia tay sẽ giải thoát cho cả hai” và đồng thời tôi cũng báo cho anh biết là tuần sau, tôi sẽ đi công tác tại miền Trung với thời gian hai tháng nhưng anh đã không một lời phản hồi.
Rồi chiều hôm đó, tôi gọi cho anh một lần nữa và bảo, “Những gì em bỏ quên ở nhà anh thì em sẽ nhờ bạn tới lấy. Em không muốn về bởi vì em không muốn gặp mặt anh nữa và giữa chúng ta cũng không còn gì để nói”. Nhưng anh không chịu và bảo tôi phải trực tiếp về lấy.
Đến tầm tối, tôi gọi điện cho anh bảo, “Khoảng 9 giờ tối nay em sẽ đến lấy đồ và về nhà luôn”. Tôi nói với anh như vậy không phải tôi đã “cạn tình cạn nghĩa” với anh mà tôi chỉ muốn ghé qua nhà để gặp anh và làm hòa với anh thôi. Nhưng tôi không ngờ rằng, cuộc gặp đó đã trở thành giấc mơ hãi hùng đối với tôi...
Sững sờ người yêu và "em gái" chung phòng, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, tinh yeu, phan boi, nguoi yeu cu
Liệu tình yêu của tôi có đủ lớn để mỗi khi giận nhau tôi không nhắc lại lỗi lầm của anh... (Ảnh minh họa)
19h 55. Tôi từ thành phố về đến gần nhà anh nhưng tôi không vào nhà mà ở ngoài gọi điện cho anh… thế nhưng, điện thoại của anh lại không liên lạc được. Tôi nghĩ anh đang đi nhậu với bạn bè nên nhắn tin, “Em đang đợi anh ở ngoài cầu. Khi nào anh về thì ra em đợi ở đó. Không gặp được anh em sẽ không về” nhưng anh vẫn im lặng.
20h 20. Tôi tiếp tục gọi và điện thoại đổ chuông. Sau 25 cuộc gọi không có người bốc máy thì đến cuộc gọi thứ 26, em gái anh nghe máy và bảo, “Anh hai đi nhậu nên bỏ điện thoại ở nhà chị ạ!”. Tôi không tin và tiếp tục gọi thêm 15 cuộc gọi nữa thì em gái anh bắt máy và bảo, “Anh hai ngủ rồi”.
21h 15. Chờ đợi mãi không có tín hiệu gì nên buộc lòng tôi phải chạy vào nhà anh. Khi tôi gọi cửa thì hai đứa em của anh tỏ thái độ lúng túng và không mở cửa cho tôi vào. Thấy tụi nhỏ có “dấu hiệu bất thường”, tôi tự hỏi, “Bình thường mình về là tụi nhỏ vui mừng chạy ra mang cặp và ba lô vào cho mình, sao hôm nay bọn chúng lại kì vậy?”.
Linh cảm cho thấy có chuyện chẳng lành nên tôi giật mạnh cánh cửa ra và bước vào nhà. Khi vào đến nhà thì tôi thấy cha mẹ anh đã đi ngủ rồi nên tôi hỏi hai đứa nhỏ, “Anh hai em đâu?” thì chúng bảo, “Anh hai đã ngủ rồi”.
Khi tôi lên phòng anh thì thấy cánh cửa đã bị khóa trong. Tôi gõ cửa hoài nhưng không ai tới mở cửa, đến khi tôi đập mạnh cánh cửa thì có một người phụ nữ lạ ra mở cửa. Lúc đó, tôi như người hết hồn không biết phải xử lý như thế nào… Nhưng rồi, tôi cố lấy lại bình tĩnh và bước vào phòng, lấy hết sức để tát anh một cái thật mạnh rồi bỏ ra ngoài.

Đứng bên ngoài một lúc vẫn không thấy anh chạy ra xin lỗi nên tôi lại quay vào phòng để lôi anh dậy nói chuyện… Và tôi đã thật sự sửng sốt khi vừa kéo chăn anh ra thì thấy anh không một mảnh vải che thân đang ở bên người phụ nữ ấy.
Tôi như chết lặng đi và chỉ biết khóc khi chứng kiến cảnh đó… Khi tôi vội chạy  ra đường để không phải nhìn thấy cảnh đau lòng ấy thì anh vội mặc quần áo và chạy theo tôi giải thích, “Sự thật em thấy vậy nhưng không phải vậy? Sao em không nghĩ, tại sao hôm nay anh biết em về mà anh lại làm điều đó? Đấy chỉ là một đứa em họ của anh thôi. Nó đến chơi vài ngày và anh nhờ nó đóng kịch thử xem em có còn thương anh không thôi?”.
Sau một lúc cãi vã nhau thì tôi bỗng dưng dịu xuống và nghĩ đấy là những là những lời giải thích chân thật của anh. Rồi anh dẫn tôi vào nhà rửa mặt cho tôi và ôm tôi lên võng nằm với anh trước mặt người phụ nữ đó khiến tôi càng tin rằng, người đó chính là em họ của anh. Trong khi đấy, người phụ nữ ấy không nói bất cứ điều gì mà chỉ đi ra, đi vào và nhìn tôi soi xét.
Khoảng 23 giờ. Tôi không ngủ được vì hai người nằm chung một cái võng quá chật chội nên tôi đề nghị anh ra ngoài thuê khách sạn ngủ và anh cũng đồng ý ra ngoài cùng tôi.
Khi đến khách sạn, tôi hỏi anh một lần nữa về người phụ nữ đó thì anh mới thú nhận, “Người đó là bạn gái trước kia của anh nhưng bây giờ, cô ấy đến thăm gia đình anh với tư cách là con nuôi của bố mẹ. Mấy nay rảnh rỗi nên cô ấy đến nhà anh chơi vài ngày… nhưng hôm nay, sau khi có chút men rượu nên anh không kiềm chế được bản thân và đã để xảy ra mọi việc như em vừa nhìn thấy. Người phụ nữ ấy cũng đã từng về nhà sống chung với anh một thời gian nhưng vì bọn anh không hợp nhau nên đã chia tay”. Nói rồi, anh cầu mong tôi hãy rộng lượng tha thứ cho anh…
Khi nghe được những điều từ chính người yêu của mình, tôi cảm thấy ghê sợ chính anh và người phụ nữ ấy. Tôi không thể ngờ được rằng, chỉ vì giận dỗi tôi, chỉ vì bản năng đàn ông của mình mà anh đã sẵn sàng lên giường với người phụ nữ khác và phản bội lại sự tin yêu của tôi.
Suốt mấy ngày nay, người phụ nữ ấy gọi điện cho tôi rất nhiều và cũng mong tôi hãy tha thứ cho anh ấy. Tôi không trách cô ấy… mà chỉ trách bản thân mình tại sao lại rơi vào hoàn cảnh tréo ngoe như vậy.
Mấy hôm nay, tôi không thể ngủ được, cũng chẳng làm được bất cứ việc gì. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện tình cảm của mình…  Chẳng nhẽ, đấy là món quà “ý nghĩa” nhất anh tặng cho tôi trước khi đi công tác sao?
Thật lòng, tôi rất yêu anh… và tôi tự hỏi, nếu phải chia tay anh, liệu tôi có thể sống tốt được không? Nhưng nếu thứ tha cho anh và quay lại thì liệu rồi, mỗi khi sóng gió ập đến với gia đình nhỏ, những kí ức đau lòng này có trở thành nỗi đau đè nặng lên tâm hồn yếu đuối của tôi không?
Các bạn ạ! Hãy cho tôi những lời khuyên để tôi có thể vượt qua nỗi đau này và tìm cho mình một lối thoát…
Tôi xin chân thành cảm ơn!
Theo EVA


Tôi không muốn phá vỡ hạnh phúc gia đình tôi nhưng tôi vẫn không sao xóa bỏ hình ảnh của em vợ đêm hôm đó trong tâm trí.
Thị trấn miền núi này quanh năm mây mù bao phủ. Dù sống ở đây đã nhiều năm nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên tôi được nhìn thấy vẻ hoang sơ, kỳ vĩ của thiên nhiên trước tầm mắt mình.
 
Tôi cùng em mem theo những con đường nhỏ, gập ghềnh và heo hút lên trên đỉnh núi. Từ khi biết em tới giờ, chưa bao giờ tôi thấy em buồn, em khóc. Nhưng hôm nay thì khác, em đã khóc rất nhiều, em khóc như chưa bao giờ khóc. Em vừa chia tay người yêu.  
Tôi là anh rể của em. Tôi và chị gái em đã kết hôn cách đây 5 năm và đã có 1 cô con gái xinh xắn. Cuộc sống của vợ chồng tôi rất hạnh phúc, tôi không bao giờ phàn nàn về bất cứ điều gì về mái ấm bé nhỏ của mình cả. Mai - cô em vợ tôi lên đây sống cùng chúng tôi khi quyết định theo học tại một trường đại học trên thành phố. Những năm chung sống dưới một mái nhà, tôi luôn giúp đỡ em rất nhiều trong chuyện học hành và cả trong vấn đề tình cảm với tư cách của một người anh rể.
Mai rất quý tôi. Những lúc em buồn, em thường kéo tôi vào những quán cà phê nhạc Trịnh ngồi đắm mình trong những khúc nhạc xa xăm. Em nói chỉ có thể chia sẻ những tâm sự của em cho một mình tôi nghe, bởi tôi biết cách im lặng, điều này ngay cả bạn trai em cũng không có. Và giờ này, khi nhìn thấy em như vậy tôi cũng chẳng biết làm gì ngoài việc giữ im lặng.
Trên cái đỉnh núi heo hút này không có sóng điện thoại nên tôi không thể gọi điện về cho vợ tôi - chị gái em được. Nhưng tôi cũng không quá lo lắng về việc này vì vợ tôi chắc chắn sẽ hiểu được lý do tại sao tôi thỉnh thoảng lại im lặng đột ngột như vậy.
Chúng tôi ngồi im lặng với nhau nghe tiếng nước chảy róc rách qua kẽ đá. Em khẽ cất tiếng hát. Đó là một bản nhạc mà trước đây tôi yêu thích nhưng từ khi lấy vợ, tôi bỗng thấy chán ghét nó bởi vợ của tôi không thích. Em nói những lúc nghe bản nhạc đó em thường nghĩ về tôi, về những buổi chiều cùng tôi lang thang nơi những quán cafe vắng người. Trước đây và cả bây giờ cũng là như vậy.
Chúng tôi ngồi bên nhau im lặng trong khi bóng hoàng hôn đang dần buông xuống, thời gian đang dần trôi về cuối ngày. Thực sự cuộc sống gia đình tôi rất hạnh phúc. Tôi rất yêu vợ và con gái của mình. Nhưng cũng có lúc tôi thấy hình như nó vẫn chưa đủ, vẫn có một khoảng trống vô hình trong hạnh phúc của chúng tôi. Và dường như có 1 bức tường đang được xây lên để ngăn cách tôi, vợ và con gái.
Những đêm khi đứa con gái ngủ say, tôi thường ôm chặt vợ mình để tránh cảm giác lạc lõng, trống vắng đang dần xâm chiếm trái tim mình. Nhưng vợ tôi lại không thể hiểu được những diễn biến trong tâm hồn tôi. Cô ấy chỉ vòng tay ôm lấy tôi và vỗ về tôi như ru một đứa trẻ đang nũng nịu mẹ. Và không hiểu từ bao giờ, tôi mơ ước có một mảnh đất của riêng mình, một mảnh đất cho những ham muốn và dục vọng của mình có cơ hội trỗi dậy. Hôm nay khi ngồi cạnh Mai, khao khát đó lại như bùng cháy trong tôi. Nó mơn man khắp da thịt tôi tựa như một bàn tay ai đó đang vuốt ve mình.
Em nắm lấy bàn tay tôi mà không hề một chút e ngại, run sợ. Mọi chuyện diễn ra như đã được lên lịch trình sẵn, như em đã chuẩn bị cho chuyến đi này từ rất lâu rồi. Rồi từ từ em ngả đầu vào vai tôi một cách tự nhiên trong khi lòng tôi lại tràn ngập những hoài nghi, thắc mắc cả một chút lo sợ. Em đã kể cho tôi nghe về cuộc tình ngang trái của mình, kể về người yêu em như đang tâm sự cùng một người bạn tri kỷ.
Tôi không hỏi em và cũng không nói bất kỳ một điều gì mà chỉ ngồi lắng nghe em nói một cách chăm chú. Tôi có thể cảm nhận được những giọt nước mắt em đang rơi nóng hổi trên bờ vai tôi. Đêm hôm đó, chúng tôi ngủ lại trên đỉnh núi mù sương. Em say sưa ngủ như không hề có sự hiện diện của tôi. Còn tôi, cả đêm ôm em trong vòng tay mà trong lòng rạo rực một cảm giác rất khó diễn tả.
 
Sáng hôm sau, tôi đánh thức em dậy khi ánh nắng đầu tiên lọt qua kẽ lá. Chúng tôi lại men theo những đám cỏ bên con đường mòn trở về với cuộc sống hàng ngày. Sau đêm hôm đấy, em lại trở lại với vai trò một cô em vợ đúng mực. Em cố gắng xa lánh ánh mắt dò hỏi, quan tâm và đầy nghi hoặc của tôi. Còn tôi lại dấy lên một ham muốn mãnh  liệt. Tôi nghĩ về em nhiều hơn, quan tâm và chú ý tới em nhiều hơn. Tôi e rằng nếu cứ tiếp tục như thế này thì sớm muộn gì vợ tôi cũng nhận ra sự khác lạ của tôi. Thực sự tôi không muốn phá vỡ hạnh phúc gia đình tôi nhưng tôi vẫn không sao xóa bỏ hình ảnh của em vợ đêm hôm đó trong tâm trí. Tôi bây giờ phải làm sao đây?
 
Theo Afamily


Không hiếm chị em cố tình bôi nhọ chồng chỉ vì muốn khẳng định mình, muốn được mọi người ngợi khen.
Trong lớp học tiếng Pháp, tôi quen chị, một người vui vẻ, sang trọng và trí thức. Chị luôn gây được cảm tình với nhiều người trong lớp. Nhìn chị, ai cũng nghĩ đây là một người phụ nữ hạnh phúc.
 
Chị là cán bộ lãnh đạo của một công ty, thu nhập cao và quan hệ xã hội rộng rãi. Chị có con gái lớn dễ thương giống mẹ và một con trai bụ bẫm, đáng yêu. Có lần tôi gặp mẹ con chị trong siêu thị, hai đứa nhỏ rất thông minh, lém lỉnh, ấy vậy mà chị luôn than rằng chúng rất dở, không như chị ngày xưa. Chị thất vọng về con cái, đặc biệt là người chồng.
Chị luôn miệng gọi chồng bằng “hắn”, “lão ta”, “tên ấy”… Bởi theo chị, anh ấy là người thiếu trách nhiệm, lười biếng và gia trưởng. Chị liệt kê hàng loạt thói hư tật xấu của chồng: ngủ dậy trễ, không giúp đỡ vợ chăm sóc con cái, thu nhập thấp mà thích đàn đúm, luôn giành quyền quyết định mọi chuyện… Thế nhưng, đến nhà chị chơi, ai cũng ngạc nhiên khi thấy gia đình chị rất hạnh phúc.
Vợ chồng chị nhìn nhau đầy âu yếm, yêu thương; con cái ngoan hiền, học giỏi, một gia đình theo đúng dự đoán ban đầu của tôi. Tuy nhiên, khi nói chuyện thì chị luôn lấn lướt anh, lớn tiếng, giành quyền quyết định và có lẽ đây chính là lý do để chị dễ dàng nói xấu chồng mình.
 
Từ chuyện của chị, tôi lại nhớ hồi chân ướt chân ráo vào làm nhân viên kinh doanh của công ty. Bộ phận tôi làm có 6 chị đã lập gia đình. Hàng ngày, tôi phải nghe biết bao câu chuyện ngợi ca, chê bai chồng đủ kiểu của các chị. Đến nỗi tôi và cô bạn cùng phòng bảo nhau “thôi đừng lấy chồng cho khỏe”.
“Cao điểm” là giờ ăn trưa. Chị Hoa - trưởng phòng kinh doanh và chị Thu - kế toán tụm lại “tra tấn” chúng tôi đủ chuyện xấu của ông xã họ, nghe mà cám cảnh cho hai chị. Thế nhưng, trong dịp cả công ty đi du lịch, mọi người mới vỡ lẽ bởi chồng hai chị ấy điềm đạm, nói chuyện lịch thiệp và quan tâm vợ con từng chút. Hai chị tha hồ tung tăng chụp hình, dạo phố, mua sắm vì hai anh luôn nhận nhiệm vụ giữ con.
Trong khi hầu hết phụ nữ luôn nói tốt về chồng, bởi chị em quan niệm “xấu chàng hổ ai”, thì không hiếm chị em cố tình bôi nhọ chồng chỉ vì muốn khẳng định mình, muốn được mọi người ngợi khen. Họ quên mất rằng, không ai hoàn hảo và đã là vợ chồng thì tôn trọng nhau là điều quan trọng nhất để cùng chung sống và nâng niu hạnh phúc.
 
Theo PNO


Powered by Blogger.