Một ông quan vào quán ngồi bệ vệ lắm, Quỳnh giả làm học trò xác, mon men đến đứng bên, hễ thấy quan ăn miếng trầu nào nhả bã ra thì lại cúi xuống nhặt.
Quan hỏi:
- Mày là ai ?
- Bẩm, tôi là học trò.
- Học trò sao lại lẩn thẩn thế?
- Bẩm, chúng tôi thây phương ngôn thường nói: "Miệng kẻ sang có gang có thép!",chúng tôi nhặt xem gang thép như thế nào .
Quan thấy Quỳnh có ý xược, ra oai thét:
- Đã xưng là học trò, thì phải đối ngay câu phương ngôn ấy đi, đối được thì tha cho, không sẽ đánh đò!
Quỳnh rụt tè thưa:
- Bẩm quan khó lắm!
Quan lại quở:
- Khó thì khó cũng phải đối!
- Bẩm quan con xin đối .
- Nói mau!
Quỳnh mới đọc:
- Đồ nhà khó vừa nhọ vừa thâm.
Quan ngồi lặng đi rồi đỏ mặt nói:
- Ừ đối cũng chỉnh, nhưng mà xấc lắm.
2637
Một ông nhà giàu có đứa con trai ham chơi hơn thích học. Ông bắt nó ở trong "Thơ phòng" đọc sách, rồi ông rình nghe.
Một lát nó nói:
Hay thật! Hiểu rồi.
Ông rất mừng, bước vào hỏi:
Con hiểu câu nào trong sách mà nói rằng hay? Đâu chỉ cho tía xem.
Cậu công tử đáp:
Thưa tía, con thiết nghĩ coi sách thật là bổ ích; nó mở mang trí óc rất nhiều. Từ bấy lâu nay con tưởng sách là chữ viết, nay coi kỹ, quả thật là chữ in.
2797
Cậu con trai nhà kia vừa gàn vừa bướng, không chịu nhường ai bao giờ. Một hôm nhà có khách, bố sai đi chợ. Sau khi mua thịt về đến cổng, gặp chỗ hẹp thì vướng một người đi vào: không ai nhường ai, cùng ưỡn ngực chờ. Ông bố chờ lâu đi tìm, thấy chuyện, bèn bảo con:
- Mày xách thịt về làm đãi khách, để tao đứng đây với nó, xem ai lì hơn. Cậu con tiếp lời:
- Ăn xong, con lại ra thay bố.
2335
Yêu: Là khi mắt bạn tìm nhau trong đám đông.
Đam mê: Là khi môi bạn tìm nhau trong đám đông.
Cưới: Là khi bạn đôn đáo tìm… con mình trong đám đông.
Yêu: Là khi bạn chia hết những gì bạn có.
Đam mê: Là khi bạn lấy hết những gì họ có.
Cưới: Là khi ngân hàng quản lý hết những gì bạn có.
Yêu: Là khi bạn gọi điện thoại chỉ để chào nhau một câu.
Đam mê: Là khi bạn gọi điện thoại để hẹn nhau vào… khách sạn.
Cưới: Là khi bạn gọi nhau chỉ để kiểm tra nhau.
Yêu: Là khi bạn ngồi viết thư tình.
Đam mê: Là khi bạn chỉ muốn viết thật nhanh số điện thoại của mình.
Cưới: Là khi tất cả những gì bạn viết chỉ là… hoá đơn tính tiền.
Yêu: Là khi chia tay ra về, bạn nói "Em yêu anh/ anh yêu em".
Đam mê: Là khi chia tay ra về, bạn nói "Lần sau, cứ như thế nhé!".
Cưới: Bạn nói không thành tiếng: "May quá, thoát nợ!".
Yêu: Là khi bạn không biết đến ai khác.
Đam mê: Là khi không ai biết đến bạn.
Cưới: Ai cũng biết, nhưng bạn cũng chẳng còn quan tâm đến điều đó.
Yêu: Là khi bạn tranh cãi xem mình sẽ sinh bao nhiêu đứa con
.
Đam mê: Là khi bạn tranh nhau xem ai thoả mãn trước.
Cưới: Là khi tất cả những gì bạn tranh cãi là…tiền.
Yêu: Là khi khoái cảm không quan trọng lắm.
Đam mê: Là khi bạn ra đi nếu không còn khoái cảm.
Cưới: Khoái cảm là gì?
Yêu: Là khi bạn không dám nghĩ đến chia tay.
Đam mê: Là khi bạn không dám nghĩ đến sống chung.
Cưới: Bạn chỉ nghĩ đến làm sao qua được hết một ngày.2602
Nhầm
Ông bố giảng bài cho con, giảng đi giảng lại mãi đến chiều tối rồi mà cậu con vẫn chưa hiểu . Ông bố than:
- Sao tối dạ quá vậy con ?!
Cậu con nhanh nhản :
- Thế thì chờ con đi bật đèn cho sáng ạ . Vẽ Giỏi
- Nghe nói cậu vẽ giỏi, nhờ cậu vẽ hộ tớ con chó nhé .
- Được thôi . Nhưng nhớ mang đến cho mình một con mèo để làm mẫu .
- Sao lạ vậy ?
- À, chả là mấy lần mình vẽ con mèo thì người ta bảo rằng con chó mà . Giải Thích
Em gái: Anh Hai ơi ! Người ta nói: "Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng". Nghĩa là sao vậy anh ?
Anh Hai: Vậy mà cũng hỏng hiểu! ... Nghĩa là ... là mấy đứa lười biến ... có chịu đi bộ đâu mà để lại dấu chân ? ... Đẹp
Một bạn nam lâu ngày gặp lại bạn nữ, liền nói:
- "Chời ơi!" Lúc này bà đẹp ra nghen !
Nữ (Khoái chí): Sao ? Đẹp thiệt hả ?
- Ờ ! Đẹp ... ra hết trơn ! Còn xấu thì giữ lại . Toàn Tài
- Em có thể kể cho cả lớp nghe một người có nhiều tài năng mà em biết .
- Thưa cô, đấy là anh trai bạn Tài lớp ta đấy ạ .
- Ai bảo em như thế ?
- Thưa cô, chiều qua, em qua nhà bạn Tài chơi, em nghe thấy các bạn của anh ấy nói là: "Cậu là một người ... toàn tài . Ngồi trong lớp vừa ăn, vừa đấm nhau, vừa cốp pi bài của bạn, mà không bị thầy phát hiện ... "
- !!! Lý Do
Cô giáo thu bài tập làm văn đề tài: "Tả con lợn nhà em". Tèo đứng lên xin cô cho khất đến cuối tuần, Cô hỏi:
- Sao em chưa làm bài văn xong ?
- Dạ ... vì bố em đi công tác chưa về ạ .
- À! Chắc là nhờ bố làm hộ chứ gì ?
- Không đâu ạ . Chẳng qua em muốn tả cho thật chính xác . Nên em mới nhảy vào chuồn lợn đo được chiều dài của nó . Còn cân nặng bao nhiêu thì phải chờ bố em về rôì bắt trói khiêng lên mới biết được ạ .
- Ối trời ơi !!! Rung Động
Nam: Bạn nè ! Tim bạn có bao giờ rung động chưa ?
Nữ: Rồi !
Nam (mừng rỡ): Hồi nào vậy ?
Nữ (tỉnh queo): Cần gì hồi nào, ngày nào cũng có hết . Mỗi lần thầy gọi lên trả bài đó, tim tui rung đến nỗi muốn rớt ra ngoài luôn . Giữ Kỹ Quá
Tí hỏi Tèo :
- Bồ có quyển sách này hay hông, cho mình mượn với ?
- Coi thì phải giữ kỹ nha ?
- Bảo đảm, mình giữ kỹ lắm, ai đòi cũng hổng trả đâu mà sợ ! Lý Do Chính Đáng
Trong giờ sinh vật, thầy gọi :
- An, hãy cho thầy biết con người có bao nhiêu cái xương sườn ?
- Thưa thầy, em không thể đếm hết được .
- Sao vậy ?
- Tại đụng vào là em nhột . Đường Nào Tiện Lợi
Cô giáo : Em nào cho cô biết giao thông bằng đường sắt và đường bộ, đường nào tiện lợi hơn ?
Bạn Minh: Thưa cô đường sắt !
Cô Giáo: Tại sao ?
Bạn Minh: Thưa cô vì đường sắt không bị đèn xanh, đèn đỏ và không lo công an thổi ạ ! Hổng Dám Đâu
Tí và Tèo đi mua bánh rán về ăn, con chó cứ ngoe nguẩy đuôi, mắt hếch lên đòi ăn , Tí tức quá bảo Tèo :
- Mày "cắn" cho nó một "miếng" đi !
Tèo: Thôi, tao không dám đâu ! Tao "cắn" nó, lỡ nó "cắn" lại tao một "miếng" thì sao ? Trời Cũng Quỵt
A: Này, hôm qua tao thấy trời ăn quỵt xôi .
B: Xạo vừa thôi mày !
A: Thiệt mà, hôm qua tao thấy bà bán xôi chửi : "Trời ơi! Mày ăn xôi của tao, mày không trả tiền hả ... Trời ơi là trời !!!" Toán Học Và Bóng Đá
Thầy: Em hãy cho thầy biết các thí dụ về đơn thức, nhị thức và đa thức .
Trò: Thưa thầy, tối qua nhà em ai cũng thức xem đá banh, đó là đa thức . Khi sắp hết hiệp một thì chỉ còn lại em và ba em xem, đó là nhị thức . Đến cuối trận chỉ còn mình em xem, đó là đơn thức .
Thấy: !?!?!? Thoát Mộng Du
Trong giờ chơi, Tí kiếm Tèo, rầu rĩ :
- Cậu có cách nào trị cho tớ hết bệnh mộng du không ?
- Mộng du hả ? Chà! Nguy hiểm ta ! Cách này không dứt nữa là thua luôn .
- Cách nào ?
- Tớ cho cậu mượn cái hộp này, trước khi ngủ cậu nhớ rải quanh giường và khắp phòng mình .
- Hộp gì vậy ? Bộ ... bột "ếm xì bùa" hả ?
- Đâu có bùa ngải gì . Hộp đinh ba góc đó mà . Đạp lên là tỉnh mộng du liền . Phát Minh Xịn
Sau nhiều ngày đêm miệt mài nghiên cứu, Bờm chế ra được "nhang trừ muỗi" rất xịn, liền kheo với Tèo :
- Ê bồ, nhang này rẻ thôi, còn xịn hơn "nhang trừ muỗi" bán đầy tiệm .
- Chắc hông đó ?
- Hông tin bồ cầm cây nhang này đốt lên, châm đít muỗi coi, kiến, dán, bọ xít ... còn chết trăm phần trăm nữa là ...98
Nước mắt tuôn rơi dạ thắt sầu
Bốn bề lặng lẻ bởi vì đâu
Màng đêm buông thả trong tâm tối
Vây chặc ưu phiền nỗi khổ đau
Anh đứng bên tôi nhưng cách xa
Hững hờ lạnh nhạt ngó nhìn qua
Như pho tượng cổ nằm im lặng
Sắc đá không hồn chẳng xót xa
Tôi như rung rẩy cả tấm thân
Nữa hận, nữa thương, nữa oán hờn
Khuôn mặt lạnh lùng không sắc thái
Giá băng đáng ghét trăm ngàn lần
Tôi muốn hét lên chỉ một câu
Rằng anh tàn nhẫn gieo tơ sầu
Dầy vò tâm trí tôi điên đảo
Bằng trả thù tôi với khổ đau
Toàn thể thân tôi như rã rời
Một lời anh nói giết tình tôi
Chôn vùi sâu thẳm trong hờ hững
Của kẻ không hồn sắt đá thôi.........2519
Có lẽ nào anh không thấy mùa Đông?
Khi gió bấc ào về lạnh buốt.
Bãi cát vắng bóng ai từ thuở trước...
Người bộ hành lạc bước dưới chiều rơi!
Có lẽ nào anh không hiểu,anh ơi?
Nỗi tê lạnh đã biến thành sỏi đá.
Tàu lá chuối chuốt màu vàng óng ả.
Vương nỗi buồn thầm lặng giữa mênh mông
Có lẽ nào nước đã đóng thành băng.
Đã quên lãng những dòng ký ức.
Ngày xưa đó con tim yêu rừng rực.
Ngọn lửa hồng chiếu sáng cả trời đêm
Có lẽ nào anh đã lãng quên?
Nơi ta đến, ta đi, con đường xưa lối hẹn.
Ôi tất cả đã trở thành kỷ niệm.
Mùa Đông về hoa cỏ thẹn tê lòng.
Anh có đứng chờ em ,khi gió mùa Đông?
Mùa giá buôt... Để tim đừng thắt lại.
Mùa đông buồn... có thể nào... mãi mãi?
Có lẽ nào anh chẳng thấy Đông về.... 2515
Khi được thầy cho bài tập "Em hãy cho ví dụ minh hoạ về tiềm năng và thực tế", Jimmy về nhà hỏi bố. Bố bảo: "Nếu muốn biết rõ hơn, con hãy ra câu hỏi với mẹ và chị gái con xem liệu họ có đồng ý qua một đêm với Robert Redford để lấy 1 triệu đô la không". Sau khi nghe câu hỏi, người mẹ ghé tai Jimmy nói: "Con đừng mách lại bố nhé, vì mẹ sẽ đồng ý và có được số tiền 1 triệu đô la". Đến lượt chị gái cũng trả lời tương tự: "Em đừng mách lại với bố nhé. Dĩ nhiên là chị chọn Robert Redford và 1 triệu đô la chứ!".
Sau khi nghe Jimmy kể lại kết quả, ông bố trầm ngâm phân tích: "Con đã nhìn thấy sự khác nhau giữa tiềm năng và thực tế rồi đấy. Tiềm năng là chúng ta sẽ có cơ hội ngồi trên đống tiền 2 triệu đô la. Còn thực tế là chúng ta đang sống với hai người đàn bà trắc nết".1085
Ông vua xe hơi, Henry Ford sau khi chết được đưa lên thiên đàng. Tại cổng thiên đàng có Thánh St' Peter chờ sẵn để đón Ford.
Vừa gặp Ford, Thánh Peter cho biết: Ford hồi còn sống, ngươi đã làm nhiều việc công ích cho xã hội, như sáng chế phương pháp làm việc dây chuyền cho kỹ nghệ xe hơi làm thay đổi cả thế giới. Với thành quả như vậy, ngươi sẽ được một ân huệ là có thể chuyện trò với bất cứ ai ở thiên đàng này.
Suy nghĩ vài giây, Ford xin được gặp Thượng Đế. Thánh Peter dẫn Ford đến gặp Thượng Đế. Vừa gặp Thượng Đế, Ford hỏi ngay:
- Thưa Ngài, lúc ngài chế tạo ra đàn bà, ngài đã suy nghĩ gì?
Thượng Đế nghe xong bèn hỏi lại:
- Ngươi hỏi như vậy là ý gì?
Ford liền trả lời:
- Trong sáng chế của ngài có quá nhiều sơ sót. Phía trước thì bị phồng lên, phía sau thì bị nhô ra. Máy thường kêu to khi chạy nhanh. Tiền bảo trì và nuôi dưỡng quá cao. Thường xuyên đòi hỏi nước sơn mới. Cứ đi 28 ngày là lại bị chảy nhớt và không làm việc được. Chỗ bơm xăng và ống xả lại quá gần nhau. Đèn trước thì quá nhỏ. Tiêu thụ nhiên liệu thì nhiều kinh khủng khiếp.
Thượng Đế nghe qua liền bảo:
- Ngươi hãy đợi một chốc lát để ta xem lại bản thiết kế.
Ngài bèn cho gọi toàn bộ kỹ sư thiết kế và cơ khí trên thiên đàng lại để xem lại quá trình, sau một thời gian họ đã trình lên cho Thượng Đế bản báo cáo. Xem xong, ngài bèn phán rằng:
- Những lời ngươi vừa nói hoàn toàn đúng, bằng sáng chế của ta thật có nhiều sai sót, nhưng nếu tính trên phương diện kinh tế thì hiệu quả thị phần lại rất cao: Có gần 98% đàn ông trên thế giới xài sản phẩm do ta chế tạo, trong khi chỉ chưa đầy 10% đàn ông xài sản phẩm của ngươi.
1552
Không dám khóc, sợ lệ rơi,
Mà sao loan mặn mất rồi, áo anh ...
Chỉ tơ bao mối vòng quanh ...
Thương ngực áo đã hiền lành chở che ...
Tay anh nghiệp chướng vuốt ve
Nghe đời ngọt đắng não nề trăm năm ...
Mắt anh dõi cõi xa xăm ...
Mắt em chỉ biết khóc thầm ngực anh ...
Tóc em mấy sợi còn xanh
Xin ràng khuy áo một nhành Quỳnh hoa ...
Nở một đêm, nở thật thà
Ngàn sau ai nhớ mặn mà ngàn xưa ...
1509
Trong một bệnh viện tâm thần, bác sĩ thử kiểm tra trí tuệ một bệnh nhân để cho ra viện. Bác sĩ hỏi:
- Tôi có thể lấy búa đóng đinh vào đầu anh được không?
Bệnh nhân nhanh nhẹn trả lời:
- Ông làm như tôi điên chắc, ông định giết tôi hay sao?
Bác sĩ nghĩ bụng chắc anh này hết điên rồi, có thể ra viện được. Ðể cho chắc bác sĩ hỏi thêm:
- Tại sao như thế lại không được?
Bệnh nhân trả lời:
- Thế nhỡ ông đóng trượt cái đinh, cái búa đập vào đầu tôi thì tôi chết à?
- !!!
1399
Bà Smith mua được một con vẹt khôn ngoan với giá rất hời, bởi vì nó được nuôi trong một quán bia ôm. Vừa được mang vào nhà, con vẹt đã mở miệng: "Nhà mới! Má mới!". Bà Smith nghe vậy thì có hơi ngạc nhiên.
Cô con gái của bà vừa đi học về. Con vẹt liền chí choé: "Nhà mới! Má mới! Gái mới!". Lần này bà Smith rất bực mình, nhưng chưa biết xử trí con vẹt thế nào.
Ngay lúc đó, ông Smith đi làm về. Vừa nhìn thấy ông, con vẹt đã reo lên: "Hello, John Smith!"
2669