Hai người đàn ông nói chuyện với nhau: - Hồi này cậu thế nào? - Đen đủi lắm! Hôm nọ, tớ cho một cô gái đi nhờ xe, sau đó, cô ta lại còn kiện tớ, buộc tớ tội quấy rối tình dục. Tòa án bắt tớ phải nộp tiền phạt. Nhưng khi trông thấy cô ta, tòa lại còn phạt thêm tớ về tội lái xe trong tình trạng không tỉnh táo... *** - Chuyện cậu và anh chàng mới quen đến đâu rồi? - Thôi rồi. - Sao vậy? Hôm qua hai người còn đi xem phim mà. - Ừ, nhưng lúc trong rạp mất điện, chân anh ta cứ quờ quạng... - Anh ta sàm sỡ lắm hả? - Được thế thì còn khá. Đằng này, anh ta cứ quờ quạng sợ mất đôi dép lê cũ rích.
Sau giờ tan sở, ông chồng không về nhà như thường lệ. Bà vợ ở nhà nổi đóa khi kim đồng hồ ngày càng nhích dần. Cuối cùng, vào lúc 3 giờ sáng, ông chồng mới mò về nhà. Bà vợ tức giận nhất quyết không ra mở cửa: - Ông có biết bây giờ là mấy giờ rồi không? - Đừng có la lên như thế. Tôi về nhà muộn vì phải tìm đến các cửa hàng tìm mua vài thứ cho ngôi nhà của chúng ta. Ngay lập tức, bà vợ thay đổi thái độ, chạy ra mở cửa rồi nhẹ nhàng bảo chồng: - Thế anh mua gì cho nhà mình vậy, anh yêu? - Một két bia!
Một hôm, Quỳnh cho người ra bảo các hàng thịt là ngày mai Trạng đặt tiệc thết các quan, cần mỗi hàng bán cho mấy cân, nhưng phải thái sẵn cho đỡ mất công người nhà.
Các hàng thịt mừng rỡ, sáng hôm sau đã thái thịt đầy nhà chờ người nhà Trạng đến lấy. Ai ngờ đợi mãi đến trưa mà cũng chẳng thấy ai, họ bèn tới nhà Trạng thì nhà vắng tanh, chẳng có khách khứa gì cả. Hỏi Trạng thì Trạng bảo không biết: "Chắc là có đứa nào muốn lỡm bà con đây. Cứ gọi thằng nào bảo thái mà chửi".
Bọn hàng thịt tức mình về réo gọi thằng bảo thái mà chửi:
- Tiên sư thằng bảo thái! Tiến sư thằng bảo thái!
Bảo thái là niên hiệu vua Lê Dụ Tông (1720-1726). Thành thử vua bị chửi một bữa inh cả phố.
2633
Áo dài bước vào lớp, nhìn chằm chằm một mày râu:
- Ủa, ông còn sống!? Vậy mà hôm qua đứa nào nói ông bị trời đánh, làm tui khóc quá trời.
Mày râu (Cố nén xúc động): - Sao vậy?
- Tui sợ ma lắm!
(Tan nát cõi lòng...)
Trong một cuộc thi nữ sinh thanh lịch, ban giám khảo đặt câu hỏi cho hoa khôi:
- Giả sử khi có yêu cầu làm việc có ích cho thiếu nhi thì em sẽ làm gì?
- Dạ em sẽ đi xóa mù chữ hoặc tới những trường trẻ em mồ côi khuyết tật để tặng quà, hát cho mấy bé nghe. Có điều ...
- Điều gì?
- Dạ, có điều phải có ai trông chừng em của em. Cái lũ trời đánh nhà em nó quậy lắm...
Thấy một cô gái lái xe loanh quanh suốt thị trấn cả buổi sáng, người dân địa phương liền thắc mắc:
- Tôi có thể giúp gì được cho cô?
- Tôi tìm nhà người bác. Năm ngoái lúc tôi đến thì nhà bác tôi có con bò đang ăn cỏ ở trước cửa.1107
Ba người thiệt mạng trong một tai nạn giao thông, hồn của họ bay đến cửa thiên đàng, thánh Phedro nói:
- Đây là một sự nhầm lẫn, mỗi anh đóng lệ phí 10 nghìn USD, tôi sẽ đưa các anh trở lại trần gian như bình thường. Người Mỹ đồng ý ngay. Vừa nhận lời xong thì anh ta đã được trả về đúng ngay nơi xảy ra sự cố, trên người không một vết xây sát. Nhân viên cứu hộ ở hiện trường xúm lại hỏi:
- Còn hai ông kia đâu?
- À, ông người Scotland thì vẫn đang mặc cả, còn anh chàng Canada thì nhất định cãi thánh Phedro rằng khoản 10 nghìn USD này bên bảo hiểm y tế phải trả thay anh ta.
1697
Tao thấy mày, thương quá, biết nói sao,
Yêu chi lắm, mi vướng những lệ tràọ..
"Người ấy" xa, làm sao mà hiểu được,
Tình yêu mày thầm lặng, đau lòng tao ...
Tao khuyên mày, thôi hãy đi tìm quên,
Đời đối dang, duyên phận chắc không bền,
"Người ấy" thường cợt đùa bao cô gái,
Mày chỉ là bóng một ngôi sao đêm...
Cớ sao mày cứ một mực thuỷ chung?
Yêu "người ấy", muốn yêu đến khôn cùng,
Đời con gái má hồng trong khoảnh khắc,
Mày buồn nhiều, nhạt má phấn, biết không?
Tao khuyên mày đi tìm những cuộc vui,
Ngoài phố kia, đô hội, có lắm người,
Cớ sao phải võ vàng trong nhung nhớ,
Đến "cái người dễ ghét" ở xa xôỉ
Mày dại quá, trao cả trái tim saỏ
Dù biết rõ "người ấy" lắm "hoa đào"
Tao bật khóc, thấy mày khờ dại quá,
Tao thương mày, vì mày cũng là tao ... 1513
Lý Trọng Nghĩa và Trương Hải Hà là con của hai gia đình trên. Đôi vợ chồng trẻ yêu nhau tha thiết, đã cưới nhau được ba năm mà vẫn chưa có đứa con nào. Thì biến cố 30-4-1975 xẩy ra. Cha mẹ hai bên điều thúc dục con chạy xuống tàu... vượt biển. Một thời gian ngắn ở trên đảo... Rồi được nước Pháp cho tỵ-nạn cộng-sản, tạm-cư ở vùng Normandie (Le Havre) vào đầu năm 1976. Trình độ học vấn của Trọng Nghĩa tới tú-tài đôi chương trình Pháp. Sau mấy tháng ở trong trại tỵ-nạn... Hai vợ chồng Trọng Nghĩa được một gia đình bà con bảo đảm lãnh lên Paris. Vì họ đã từng đi du học trong thập niên 196không, rồi lập nghiệp luôn trong khu La-Tinh quận 5. Sau khi lo giấy tờ hợp lệ xong, Trọng Nghĩa ghi tên vào trường... học ngành chuyên viên điện-tử (informatique), do chánh phủ Pháp đài thọ và trợ cấp chút ít tiền. Ban ngày Trọng Nghĩa đi học, ban đêm cậu đi làm nhân-viên soát vé cho những rạp xi-nê ở khu Montparnasse. Còn Hải Hà thì đi học pháp-văn... Bốn năm sau, Trọng Nghĩa lấy được bằng cấp... tương đương kỹ-sư. Và đi làm cho hãng ‘'IBM'' ngoại-ô Paris, gần Porte de Maillot... Lương bổng khá cao. Bấy giờ hai vợ chồng mướn nhà ra ở riêng trong quận 17 Paris cho gần sở làm. Bao năm tháng, hai vợ chồng Trọng Nghĩa - Hải Hà sống trong hạnh phúc tuyệt vời... Nhưng vẫn không có con ! Đầu mùa xuân Paris, năm 19... mà khí hậu có hôm vẫn còn lạnh buốt. Tuy vậy, hai bên lề đường đã có những cây ngô đồng lú nhú đâm chồi nẩy đọt... Hải Hà nhìn đồng hồ đã hơn hai mươi giờ đêm mà chưa thấy chồng về, trong lòng hơi lo lo. Bất chợt tiếng chìa khóa mở cửa... Hải Hà vui lên, biết ý chồng mình thường thích uống si-rô bạc-hà pha với nước suối ‘'Vittel'' khi về đến nhà. Nàng bưng ly nước màu xanh xanh để trên salon, miệng tươi cười, hỏi chồng : − Chắc trong hãng có nhiều việc lắm, nên anh về trễ hơn mọi hôm phải không anh ? Trọng Nghĩa nhìn vợ và cười cười, đưa tay kéo Hải Hà ngồi bên cạnh, vuốt tóc nàng và nói nhỏ nhẹ : − Có chút vấn đề thôi. Anh xin lỗi em. Anh để cho em đợi. Vì anh không điện thoại về cho em hay. Hải Hà đưa tay bụm miệng Trọng Nghĩa và ngả đầu vào ngực chàng : − Em nào có bắt lỗi anh đâu. Nhưng lần sau, anh nhớ nhín chút thì giờ gọi điện thoại về nhà cho em hay là đủ rồi. Thấy anh về trễ, em hơi lo thôi. Trọng Nghĩa ôm vợ và siết chặt vào lòng, nói : − Rồi, anh hứa sẽ không để em chờ đợi và lo âu nữa. Chàng hôn vợ thật mạnh : − Nè, đền một cái, đền thêm cái nữa chịu hôn ? Hải Hà cười sung sướng, rồi đứng lên đi ra sau bếp dọn cơm... Trong khi ăn cơm, Trọng Nghĩa nhìn vợ, lòng cảm thấy ray rức và tự hối : ‘'Giây phút ‘'cơn...lòng'' nổi lên, mình không kềm chế được. Mình đã lỡ có con với Thùy Duyên rồi. Mình đâu có yêu nàng bằng yêu Hải Hà. Nhưng mình phải ráng cố gắng giữ kín không cho Hải Hà biết. Và mình cũng phải dàn xếp với Thùy Duyên, cho nàng tự biết nàng là kẻ đến sau. Bé Trọng Hậu mới chào đời mà đã gặp cảnh trái ngang rồi. Thật tội nghiệp cho cả ba người. Trời ơi ! Tội lỗi này là do chính tôi gây ra...''. Hải Hà thấy chồng đang suy tư, nàng đưa ánh mắt hồn nhiên, hỏi chồng : − Bộ trong hãng có chuyện gì quan trọng phải không anh ? Trọng Nghĩa làm tĩnh : − Thì em cũng biết mà. Việc làm trong sở đôi khi cũng phức tạp, rắc rối với các nhân viên dưới quyền anh. Anh... anh phải ở lại họp. − Vậy, thì anh đổi hãng khác đi ! − Anh nghĩ, đi đâu cũng vậy thôi. Bộ em thấy anh lo hả ? − Dạ. Năm, tháng trôi qua, nay bé Trọng Hậu được năm tuổi. Một hôm Thùy Duyên chịu hết nổi cảnh không chồng mà có con. Nàng điện thoại hẹn với Trọng Nghĩa đến hãng ăn cơm trưa. Vừa ăn xong, Thùy Duyên đưa ra điều kiện : − Anh mà không ly dị với vợ anh thì em sẽ bồng con đi biệt tích. Trọng Nghĩa nghe Thùy Duyên nói thế, chàng nghe lòng đau như dao cắt ruột. Với bản chất đầy nhân hậu, cứng rắn và cương trực. Nhưng vì một phút yếu lòng nên bị Thùy Duyên gài bẩy cho dính có con. Bây giờ đứng trước một hoàn cảnh khó xử. Trọng Nghĩa nhìn thẳng vào mắt Thùy Duyên, nghiêm trang hỏi : − Tại sao hôm nay em lại đổi ý vậy ? Anh đã nói với em nhiều lần rồi, là anh không bao giờ bỏ vợ anh được. Hải Hà là kẻ vô tội. Anh yêu nàng cũng như anh yêu em. Chính anh là kẻ có tội đây. Tội nghiệp nhứt là bé Trọng Hậu. Anh lo cho em và con đầy đủ mà. Trọng Nghĩa ôm ngực và thở ra, nói tiếp : − Cũng may là Hải Hà hiền lành và ngây thơ. Nàng không hề để ý hay kiểm soát tiền bạc trong công-băng. Anh mong em giữ lời hứa như buổi ban đầu đi. Thùy Duyên không quên lời mình đã hứa. Nhưng vì quá cô đơn và đôi khi lửa ghen (ngược) không dập tắt được. Thùy Duyên ngồi khóc cho qua cơn đau khổ. Nàng chậm nước mắt, rồi gật đầu : − Vâng ! Em xin lỗi anh. Em cố gắng giữ lời hứa. Trọng Nghĩa nắm tay Thùy Duyên : − Anh mang ơn em nhiều thứ ; em đã giữ gìn sự bình yên cho Hải Hà bao năm nay, và lo cho con chu đáo... Thôi, đến giờ anh vô sở, em về đi nha ! Thùy Duyên gạt lệ ra về, trong lòng mang bao nỗi niềm chua xót... Đầu thập niên 199không, Trọng Nghĩa lo giấy tờ cho cha mẹ đoàn tụ sang Paris sống chung với vợ chồng chàng. Vài năm sau, buổi trưa đang làm việc trong hãng, bỗng nhiên Trọng Nghĩa lên cơn đau tim, chàng ngất xỉu, xe cứu cấp chở vô nhà thương... Sau đó được chữa khỏi. Trong những ngày nằm bệnh viện... Chàng cảm thấy mình bị nỗi sầu u uẩn, chẳng biết cùng ai để mà tâm sự ? Chàng ra khỏi bệnh viện nằm nhà dưỡng sức. Rồi một ngày thứ bảy đẹp trời, Hải Hà, vợ chàng được chị bạn tên Thương rủ đi dạo phố. Nhân dịp ấy, Trọng Nghĩa mời cha mẹ đi dùng cơm trưa ở một nhà hàng Tây ngoài khu phố Opéra để chàng tâm sự. Bữa cơm Tây soàn soàn vừa xong. Họ đi ra cà-phê ‘'La Paix'' ngồi ngắm những người bộ hành qua lại. Trọng Nghĩa thấy cha mẹ đang vui vẻ, chàng lưỡng lự, rồi mở lời : − Ba má à ! Con có tâm sự riêng, muốn nói cho ba má biết. Ông bà Lý Trọng Nhân rất ngạc nhiên nhìn con, ông Nhân hỏi nhanh : − Cái gì ? Con có tâm sự riêng tư hả ? Bà Nhân cũng tiếp : − Tâm sự gì ? Hãy nói cho ba má nghe đi. Chứ đừng để trong lòng mà sanh bệnh đó ! Bà Trọng Nhân nghi ngờ, nghĩ : ‘'Chết rồi ! Chắc vợ nó có mèo chuột gì đây ?''. Bà nóng ruột quay sang khều vai con : − Con nói đi. Nói cho ba má nghe coi ! Trọng Nghĩa cố trấn an tinh th2910
Hai gia đình, Lý Trọng Nhân và Trương Độ Lượng, trước kia là tình bạn thâm giao. Nay thì kết tình sui gia thắm thiết hơn. Họ thuộc thành phần tư-chức bậc trung-trung, làm việc cho ngân hàng Sàigòn, tại góc hai đại-lộ Nguyễn Huệ - Lê Lợi.
Hai mày râu ngồi kể chuyện:
- Mày biết không, hôm qua tao gặp một ông ngoài 60 tuổi mà mới bập bẹ gọi mẹ, bố ơi...
- Làm gì có chuyện đó?
- Không những thế mà còn được cô giáo cầm tay viết chữ cơ đấy!
- Xạo.
- Không tin thì cứ đến “Trung tâm dạy tiếng việt cho người nước ngoài” mà xem.
- !!!
Hai anh bạn trò chuyện với nhau:
- Hôm qua tao đang chat nửa chừng với một ẻm. Tự nhiên ẻm hỏi tao có WC không, con gái thời nay kỳ quá mày hả?
- Vậy mày trả lời ẻm sao?
- Tao bảo, tao không có mắc... toalét. Có nhiêu mà ẻm giận tao!
- Mày thiếu i-ốt vừa thôi! WC là webcam đó. Vậy mà cũng đòi đi chat với chít!
- Trời!!!
Chàng:
Không hiểu sao phụ nữ chú ý đến vẻ bề ngoài của mình hơn là đến việc mở mang kiến thức nhỉ?
Nàng:
Bởi đàn ông không thông minh có nhiều còn mù thì rất ít.
2842
Hồi ấy, chúng tui đầu quân gần Cơi Nam, nơi Bác Ba Phi ở. Thỉnh thoảng bác vô thăm tụi tui và cung cấp nhu yếu phẩm. Có lúc thì mấy cây thuốc gò, mấy lố ngoại cảm tán, không quên mấy cái lưỡi lam cạo râu. Một lần tụi tui ước:
- Mùa nắng này phải chi được một vài con rắn hổ nấu cháo đậu xanh ăn cho mát!
Nghe vậy Bác Ba quay sang:
- Cái gì? Tụi bây thèm rắn hổ hả? Tưởng chuyện gì chứ ba cái thứ đó, làm gì cho hết. Hồi hổm tao bắt được, rộng cả chục lu mái dầm chứa nước mưa.
- Làm sao mà bắt được nhiều vậy bác Ba?
- Dễ ẹt! Tao bắt con cóc, móc lưỡi câu rồi đem nhấp nhấp trước hang. Nghe hơi con cóc là rắn hổ bò ra liền. Thứ rắn hổ đó nghe "mê" có thổi lỗ tai, hổng nhả đó nghe.
Thấy con óc, nó nhảy chồm chồm, nó táp cái bốp mắc lưỡi câu, thế là bắt ngon ơ! Thứ đi chìa, đào hang đó nghe, có tì vết ăn hổng khoái!
Nghe tụi tui đòi học nghề bắn rắn của bác, bác Ba quay sang nói:
- Coi vậy mà bắt kiểu đó đâu có đủ nhậu, tao còn cách này bắt hết trơn rắn hổ mà khỏe re vậy đó!
- Trời! Tài quá ha! Ồ mà cách nào bác Ba?
Bác Ba lột cái khăn trên đầu xuống quấn choàng hầu, rồi thong thả vấn một điếu thuốc gò tổ bố ý chừng để tụi này tập trung suy nghĩ, rồi mới thong thả kể:
- Có gì khó đâu. Hôm trước, trời lụt, rắn hổ kéo nhau lên cái gò cao. Trời ơi! Nó nằm lên nhau chồng đống như nhọng trong khạp vậy. Mấy con chuột bò lên là nạp mạng sạch bách cho chúng. Thấy đã quá trời! Tao về, liền đốn tre, trúc làm cái lọp thiệt bự, bằng bốn cái lọp bình thường. Tao bắt mấy con chuột, con cóc bỏ ở sau đuôi lọp, làm mồi nhử, rồi chống xuồng ra gò đặt day miệng ngay ở chổ bầy rắn ở. Tao chống xuồng lui ra bờ, ngồi đợi. Nghe hơi mồi, nó ngóc đầu lên, khừ khừng hổng thua cọp gừ. Vậy mà hổng con nào nhào vô ráo. Tại sao tụi bây biết không?
- Sao vậy bác Ba? Sao vậy?
- À! Tại tao chưa mở nắp lọp!
Tụi tui cười cái rần! Lọp có nắp sao bác Ba? Ờ lọp đâu có nắp, tao quên! À, mà nó biết mình gài bẫy, nên nó hổng vô. Chờ hoài hổng thấy chắc ăn, tao tính bỏ về thì thời may có con rắn nhỏ chắc là đói lắm, bạo dạn bò vô. Thấy con kia vô được không mắc bẫy như hồi trước, nên mấy con sau tiếp tục bò vô đầy lọp. Chờ cho con cuối cùng rúc vô lọp, tao mới dở lọp bỏ xuống xuồng, chống về. Chắc mẩm kỳ này chở ra chợ Cà Mau bán, mua thuốc gò hút xệ môi, ai ngờ một con rắn chừng năm kí lô vậy đó, nó tống sút đít lọp bò ra nhào tới, phóng vô mình tao táp cái bốp, dính ngay cái quần. Hết hồn, hết vía, tao chống sào phóng lên bờ. Ai dè dây lưng tuột, con rắn tiêu luôn cái quần của tao.
Tụi tui ôm nhau bò ra mà cười, cười đến chảy nước mắt, một lát có đứa cắc cớ hỏi:
- Rồi làm sao về nhà bác Ba?
- Tao theo kinh kéo xuồng về... lạnh muốn teo!
Hèn gì bữa nay bác đem vô cho tụi con có nữa khúc thuốc gò.1197
Khi em yêu anh và nếu em ở bên anh
Bình minh sẽ ở lại cùng em đến cuối ngày
Khi em nghĩ về anh và anh nghĩ về em
Hạnh phúc cuộc đời - em với trong tầm tay
Nhưng anh ạ : nếu nỗi đau bất chợt đến
Nỗi đau sẽ như cơn lũ phũ phàng bật thân đê
Vì nếu em không có anh : thì những tháng ngày dài
Em sẽ đơn lẻ, mơ hồ, hụt hẫng - trước mênh mông
Anh biết đấy: khi đời sống của em thiếu anh
Thì em sẽ chong ngọn đèn và hàng đêm thức trắng
Thờ thẫn, em sẽ chỉ biết nhìn theo mây bộn trời
Ánh mắt đằm sâu chứa chất những nỗi: nhớ anh
Lặng im, lặng im - nghe gió hát lên bản nhạc
Với lời ca tan nát buồn hơn nước mắt - cõi đêm em