Tiếng thở dài của ông McClellan vang lên trong phòng tối.

- Ông vẫn chưa ngủ hả? Bà McClellan hỏi nhỏ
- Chưa. Tôi vẫn đang đợi thằng Tom nó trở về. Nó có nói với Bà là nó đi dâu không?
- Thì nó có nói nó qua nhà bạn nó chơi và sẽ dùng bửa ăn tối bên đó đến khuya mới về.
- Vậy hả. Thôi mình ngủ tiếp đi.

Căn phòng lại rơi trở vào yên lặng. Hai Ông Bà miên man với suy nghĩ riêng của mình. Chợt Bà Mc Clellan cất tiếng:

- Ông ngủ chưa vậy?
- Chưa.
- Sao tôi cố gắng dỗ giấc ngủ hoài mà không được?
- Có phải là Bà đang lo lắng cho thằng Tom?
- Tôi không biết chuyện gì đã xãy ra cho nó nữa. Mấy tháng nay tôi thấy hình như nó đã thay đổi rất nhiều.

Tiếng ông McClellan trấn an:

- Thằng Tom nó đã hơn 20 tuổi rồi Bà ạ, nó có đi chơi về khuya là chuyện thường. Sao lúc trước thằng Mike và con Cindy đi chơi cả đêm mà bà không lo ngại. Thôi ngủ sớm đi sáng mai mình còn phải đi nhà thờ nữa .

- Tự vì thằng Tom nó thật thà và hiền lành quá cho nên tôi mới lo cho nó nhiều hơn mấy đứa kia .

Tuy mạnh miệng trấn an cho vợ mình yên tâm nhưng chính ông của đang lo lắng. Ông đã đem thằng Tom về đây từ một miền đất xa lạ cách xa hơn nửa vòng trái đất, một nơi mà bạn bè của ông đã gục ngã để giữ vững tự do . Thomas N. McClellan, tên ông đặt cho thằng bé chưa đầy hai tuổi. Thằng bé thật là kháu khỉnh với cặp mắt no tròn và đôi má bầu bĩnh. Vợ chồng ông thương nó như hai đứa con ruột của ông bà, thằng Mike và con Cindy. Thằng Tom lớn lên tánh tình thật hiền hậu và hiếu thảo. Nó cứ quấn quít hai vợ chồng ông là làm phụ mọi chuyện trong khi hai đứa kia ít khi nào đụng tay vô chuyện nhà . Rồi khi đến tuổi vào đại học thì hai đứa con ruột của ông lại chọn trường học thật xa để được tự do. Cả năm tụi nó mới về một lần hoặc là viện cớ không về. Trong khi đó thằng Tom là học sinh ưu tú của trường, với hồ sơ của nó thì nó thừa sức vào những trường nổi tiếng ở những tiểu bang khác . Nhưng nó lại chọn học trường ở gần nhà khoảng hai tiếng đồng hồ . Mỗi lần cuối tuần nó đều về nhà thăm hỏi và giúp ông chăm sóc khu vườn . Rồi khi nó ra trường, mặc dầu nhiều chỗ khác nhận trả lương cao hơn nhưng thằng Tom lại chọn chỗ làm trong thành phố Ông ở với giá lương thấp hơn . Ông hiểu và rất cám ơn lòng tốt của nó . Nó rất thương hai vợ chồng của ông . Ông Bà đã gần 60 tuổi rồi tuy là sức khỏe rất tốt nhưng nó vẫn lo ngại và chịu ở kề cận để chăm sóc cho ông bà . Thấy trong nhà còn nhiều phòng trống Ông đề nghị với thằng Tom dọn về ở chung thay vì ở ngoài cái apartment nhỏ hẹp . Ông không hy vọng nó nhận lời vì Ông biết tuổi trẻ cần sự tự do . Nếu đổi Ông là thằng Tom Ông cũng không chịu . Nào ngờ, nó vui vẽ nhận lời không một chút lưỡng lự .

Có thằng Tom sống chung vợ chồng ông cảm thấy bớt hiu quạnh . Bây giờ hai vợ chồng ông còn thương nó hơn là hai đứa con ruột của mình . Thằng Tom sống cuộc đời thật là giản dị . Thỉnh thoảng nó cũng dắt cô bạn gái về nhà dùng bửa ăn tối và giới thiệu với ông bà . Nhưng khoảng một dạo sau ông nhắc lại thì thằng Tom nó chỉ cười cười nói "Tụi con xa nhau rồi . Chỉ tại vì tánh tình không hợp thôị" Ông cũng hiểu cho nó tự vì đã trải qua rồi . Lúc nhỏ ông cũng thích bay nhảy cho thỏa chí trước khi dừng chân để lập gia đình .

Cuộc sống thật là êm đềm cho đến khi một hôm thằng John, bạn của thằng Tom, nhờ thằng Tom dạy giùm nó lớp ESL hai tuần trong khi nó đi nghĩ vacation . Đêm đầu tiên dạy giùm về, thằng Tom có vẻ rất là thích thú. Miệng nó tía lia kể chuyện

- Trời ơi, con không ngờ là có nhiều người tóc đen và da vàng như con ở thành phố này đông như vậy. Họ thật là ham học và siêng năng nhưng sao họ lại hay mắc cỡ và hay cười. Nhất là mấy cô gái họ cứ cười cười cả buổi học. Ba biết họ kêu con là gì không?

Ông chưa kịp trả lời thì nó đã nói tiếp

- Họ kêu con là "Teacher, Teacher" mặc dù con đã nhiều lần kêu họ chỉ cần gọi con là Tom là đủ rồi. Mà sao họ có nhiều tên trùng nhau quá . Thoạt đầu con cứ tưởng họ là anh em hoặc là bà con với nhau nhưng sau con mới biết là không phải như vậy. Ba còn biết gì nữa không? Họ còn dạy lại cho con mấy chữ tiếng Việt nữa đó.

Rồi từ đó hình như thằng Tom có được một năng lực mới. Nó thích dạy đến nỗi khi thằng John bạn nó về thì nó lại nói với thằng John để cho nó dạy đến hết khóa học. Rồi đến khóa mới thằng Tom lại tình nguyện dạy không ăn lương . Nó hăng hái đến tận nhà những người học trò không có xe. Nó đưa rước giúp đở hướng dẫn những người đó đi nhà thương khám sức khỏe, tìm kiếm chuyện làm . Rồi nó thường ra thư viện tìm kiếm những cuốn sách lịch sử nói về quê hương của nó. Bây giờ thì nó đã bập bẹ nói được những câu tiếng Việt đơn giản và viết những câu ngắn ngủi. Trong phòng nó bây giờ bày la liệt những cuốn băng nhạc VN. Những âm thanh từ những cuốn băng nhạc đó ông nghe thật quen tai mặc dầu ông không hiểu gì. Những âm thanh quen thuộc ông đã nghe từ 20 năm về trước từ một miền đất xa xôi. Từ nơi mà ông đã ẳm thằng Tom về. Ông nhớ lại đôi mắt đen láy, đôi má bầu bĩnh. Đột nhiên ông không thấy gì cả ông chỉ thấy một vùng trời sáng chóa vì bom đạn, ông thấy máu trải đầy chung quanh ông. Ông nghe có tiếng gầm gừ, có tiếng trẻ nít khóc đâu đây . Có tiếng người thở hổn hển đứt đoạn. Ông McClealan bừng người tỉnh dậy. Thì ra ông vừa trải qua một cơn ác mộng. Có tiếng xe ngoài trước và tiếng thằng Tom đang mở khóa vào nhà. Ông nhìn đồng hồ thì chỉ hơn một giờ đêm.

Tối ngày hôm sau khác hẳn với mọi hôm, thằng Tom hôm nay lại ở nhà. Trông nó có vẻ có chuyện gì bồn chồn lo lắng . Trong bửa ăn nó cứ nghĩ vẫn vơ chuyện gì không thiết đến chuyện ăn . Sau bửa ăn tối nó ngập ngừng muốn hỏi Ông về chuyện gì nhưng lại ngập ngừng không nói. Ông đành phải khơi mào trước .

- Tom con, hình như con có chuyện gì muốn nói hoặc muốn hỏi Ba phải không? Nếu phải thì con cứ hỏi hoặc cứ nói sao con lại cứ ngập ngừng lưỡng lự như vậy?

Thằng Tom im lặng trong giây lát rồi nhìn ông nói:

- Ba Má, Ba Má là hai người trên đời này con thương quí nhất. Ba Má đã chăm sóc con thật chu đáo và thương con như con ruột . Nhiều lúc con cứ nghĩ con là con ruột của Ba Má nhưng mỗi khi con nhìn lại mái tóc đen và làn da vàng của con thì con biết là con chỉ là đứa con nuôi của Ba Má thôi . Mấy lúc gần đây chắc Ba Má cũng thấy những sự thay đổi của con từ buổi đầu tiên con nhận lời dạy giùm lớp ESL đó. Từ khi con tiếp xúc với họ thì tự nhiên con cảm thấy họ thật là gần gũi với con. Họ đến từ một nơi mà xưa kia con đã từng ở mà con lại không biết một mãy mai gì về mãnh đất đó . Bao năm nay con sống như một người Mỹ, hấp thụ một nền văn hoá Mỹ từ nhỏ tới lớn, con cứ tưởng con là người Mỹ thật sự rồi . Nhưng gần đây có cái gì trong người con đang vươn lên sống mạnh thôi thúc con quay ngược về quá khứ để tìm hiểu con thật sự là ai? Cha Mẹ ruột của con là ai? Tại sao con lại đến nơi đất Mỹ này? Con xin Ba hãy nói thật mọi chuyện cho con biết.

Đôi vai của ông McClellan run lên thật mạnh. Ông đang xúc động mãnh liệt. Sau khi cồ dằng cơn xúc động. Ông nói chẩm rãi:

- Chuyện của con thì Ba vẫn giữ trong lòng bao lâu nay. Cho đến Má con cũng không biết . Má con chỉ biết rằng Ba xin con từ VN khi Ba đi chiến đấu bên đó ngoài ra Má con không còn biết gì về con nửa . Con ngồi đây Ba có vài vật muốn cho con coi.

Ông McClellan chẩm rải vào phòng sách, một lúc sau ông trở ra trên tay có mang chiếc hộp cũ kỹ . Giọng ông từ tốn:

- Ba biết rằng sẽ có một ngày Ba phải nói tất cả nhưng Ba lại mong rằng Ba không phải trở về với những dĩ vãng đau buồn đó nửa .

Ông McClellan ôm chiếc hộp trên đùi nói tiếp:

- Hai mươi hai năm về trước Ba là một Thiếu Úy lục quân Hoa Kỳ được gửi sang VN chiến đấu giúp VNCH đẩy lui bọn CS để bảo vệ tự đo. Ba đã dự nhiều trận đánh và bạn bè Ba cũng đã ngã gục rất nhiều cho nền tự do tại VN. Hôm đó đơn vị của Ba hợp sức với lực lượng VNCH đã đẫy lui được một cuộc tấn công của VC. Thừa khi quân địch đang thất bại, đơn vị của Ba được lịnh đuổi theo truy kích . Đơn vị của Ba tiến vào ngôi làng của gia đình con ở thì tất cả đã tan hoang. Bọn VC trong lúc tháo chạy đã đốt cháy, phá hũy và tàn sát tất cả trên đường chúng rút lui. Trong làng nhiều người bị chúng tàn sát và nhiều ngôi nhà bị cháy rụi. Ngôi nhà của con là một trong những căn may mắn không bị chúng đốt. Lúc Ba đứng trước nhà con thì Ba nghe tiếng con khóc thật yếu ớt trong hầm ở phía dưới giường. Ba tiến vào coi thì thấy cả gia đình con đã bị bọn CS bắn xối xã vào hầm tàn sát trọn vẹn. Cha ruột của con, hai người anh trai và một người chị gái của con tất cả đều đã chết . Mẹ con thì nằm xấp lấy thân mình để che đậy cho con. Lúc Ba đỡ Mẹ con ra thì Mẹ con vẫn chưa chết mặ dù Mẹ con đã trúng đạn trên lưng và máu ra đã rất nhiều. Mẹ con thở thật yếu ớt nhưng trên tay vẫn còn giữ chặt lấy con. Miệng Mẹ con mấp máy nói những gì Ba không hiểu nhưng lúc đó Ba cũng không cần phải hiểu những lời Mẹ con nói. Đôi mắt của Mẹ con đã nói lên tất cả . Đôi mắt đó tới giờ này Ba vẫn còn nhớ rất rõ. Đôi tay run run của Mẹ con vẫn còn vuốt ve con lần cuối . Đôi mắt của Mẹ con nhìn con thật trìu mến rồi lại nhìn Ba với sự van lơn, thành khẩn. Ba hiểu Mẹ con muốn Ba săn sóc lấy con và đem con đến nơi an toàn. Ba giơ tay bồng lấy con, lúc đó gương mặt Mẹ con thật sự yên lành . Với một ánh mắt mãn nguyện, một nụ cười vui sướng và Mẹ con thở hơi thở cuối cùng. Với vết thương nặng như vậy thì đáng lẽ Mẹ con đã chết lâu rồi. Nhưng Mẹ con vẫn sống, hình như có một sức mạnh nhiệm mầu nào đó - có phải chăng đó là lòng Mẹ thương con đã giúp Mẹ con bám lấy từng hơi thở để mong gặp người để gửi gấm con. Khi con đã bình yên trên tay của Ba thì Mẹ con mới nhắm mắt.

Thằng Tom đã ôm mặt khóc ngất từng cơn. Vợ ông cũng đang nức nở. Giòng nước mắt của ông đã thấm mặn đôi môi nhưng ông vẫn nói tiếp.

- Lúc Ba bồng con trên tay thì người con đầy máu của Mẹ con và Ba phát giác ra rằng con cũng bị thương nơi ngực. Viên đạn đã xuyên lũng ngực Mẹ con và vào ngực của con. Cái vết thẹo trên ngực của con hiện giờ là do viên đạn đó gây ra đó chớ không phải là do tai nạn xe hơi như Ba đã nói với con. Ba đã đích thân bồng con vào nhà thương và nói với Bác Sỹ rằng với giá nào cũng phải cứu lấy con. Cuộc giải phẩu lấy viên đạn ra thật nguy hiểm vì con còn quá nhỏ. Con mê man hơn mấy ngày mới tỉnh lại . Người thứ nhất con gặp là Ba . Lúc đó con mở miệng cười với Ba. Ôi nụ cười của con thật ngây thơ vô tội. Và lúc đó Ba quyết định sẽ mang con về Mỹ nuôi và sẽ cho con một cuộc sống yên lành. Ba không ngờ vì tiếng khóc của con mà khiến cho Ba gặp con và vì tiếng cười của con mà Ba và con đã kết chặc với nhau hơn hai mươi năm rồi. Ba có trở lại nhà con lục kiếm những vật mà Ba nghĩ sau này con sẽ cần. Tất cả những gì Ba kiếm được đều nằm trong cái hộp nhỏ này.

Ông McClellan từ từ mở hộp và lấy ra một tấm hình

- Đây là tấm hình của gia đình con chụp chung với nhau. Con là đứa nhỏ nhất và Mẹ con đang bồng con trên tay . Tên thật của con là Thinh, hai người anh con tên Tiên và Tri. Còn chị con tên là Loan. Còn đây là tấm hình của Cha ruột con trong bộ đồ quân phục. Cha ruột con bị thương trong chiến tranh mất đi một chân và được giải ngủ. Cái huy chương của Cha con Ba tìm thấy trong nhà của con. Tất cả những vật này là của con. Con hãy gìn giữ cẩn thận. Ba đã giữ cái hộp này đã hơn 20 năm mà Ba chưa hề mở ra coi lần nào. Ba không nở nhìn lại cảnh anh chị em và cha con nằm ôm nhau chết trong vũng máu. Ba hổng nỡ nhìn lại để thấy đôi mắt của Mẹ con. Và Ba sợ hãi phải hồi tưởng lại hơi thở yếu ớt của con với vết thương đang trào máu nơi ngực. Ba đã chôn chặt hình ảnh này đã hơn 20 năm rồi.

Giao cái hộp lại cho thằng Tom, ông McClellan chậm rãi đứng dậy và bước vào phòng. Ngoài kia tiếng nức nở của thằng Tom vẫn vang lên từng chập.

Ngày hôm sau thằng Tom dậy thật sớm và tự tay làm đồ điểm tâm cho Ông Bà McClellan. Hình như cả đêm qua nó không ngủ cho nên gương mặt nó có vẽ tiều tụy và bơ phờ. Với giọnh nói khàn khàn, chắc có lẻ vìđã khóc quá nhiều, thằng Tom nói:

- Ba Má, cả tuần nay con có một chuyện thật phân vân khó xử. Con muốn ra những trại tập trung dân tỵ nạn để giúp đỡ họ. Tối hôm qua con đã quyết định là con sẽ đi và ngày mai này con sẽ khởi hành. Ba Má biết không, những đêm con về trễ là con lại nhà những người bạn Việt mới của con để học tiếng Việt. Da con vàng, tóc con đen, giòng máu Việt chảy mạnh trong thân thể con mà con lại không biết đến một chữ Việt. Con cho đó là một sự nhục nhã, Ba Má ruột và các anh chị của con chắc phải buồn lòng. Ba Má biết không trong lúc con học chữ Việt có hai chữ "Đồng Bào" mà con không hiểu được hết những ý nghĩa của nó. Tối hôm qua sau khi con quyết định là sẽ ra đi thì đột nhiên con đã hiễu ý nghĩa của nó rồi Ba Má ạ. Tuy rằng Cha Mẹ ruột con đã chết nhưng con vẫn còn triệu triệu người Cha Mẹ đang sống cơ cực, đang bị áp bức trên quê hương con . Hai Anh và người Chị của con đã chết nhưng thay vào đó con có triệu triệu người anh em khác sống rải rác trên các miền thế giới và tại ở quê nhà. Con đã sống trong tự do hai mươi năm mà con nào hiểu được cái giá trị cao quí của nó. Vì Tự Do mà Ba đã ra hiểm vào nguy và bao nhiêu bạn bè của Ba đã ngã gục. Vì tự do mà Cha ruột con đã hiến đi một phần cơ thể để trả nợ non sông, vì tự do mà hơn nửa triệu đồng bào con đã bỏ mình đước đáy đại dương, vì tự do mà hàng ngàn thiếu nữ đã bị hải tặc hãm hiếp và bắt cóc. Triệu triệu đồng bào con đang oằn oại dưới sự hung tàn của CS đang chờ tự do, họ đang chờ một nền dân chủ thật sự. Ngày nào giòng máu Việt vẫn còn chảy trong người con thì ngày đó con còn quyết đem sức mình để đem lại cho đồng bào con những gì họ ao ước nhất.

Chưa bao giờ Ông McClellan lại thấy thằng Tom nói nhiều như vậy. Nhìn đôi mắt hoan hỷ quyết tâm của nó Ông biết là nó đã trưởng thành. Ông nói:

- Ba Má không muốn cản trở về những quyết định của con. Ba Má chỉ mong con nên ráng bảo vệ sức khỏe cho mình. Nếu con có cần Ba Má giúp đỡ về chuyện gì thì Ba Má lúc nào cũng sẵn sàng. Con nhớ nên viết thư về thường cho Ba Má. Ba Má lúc nào cũng lo lắng về con.

- Con xin thành thật cám ơn Ba Má. Ngày mai này xin Ba Má đưa giùm con ra phi trường. Bây giờ con phải qua nhà mấy người bạn con để chào tạm biệt. À Ba này, con có học mấy chữ Việt này để con dịch sang Anh ngữ cho Ba Má nghẹ Nó là như vầy "The leaves always fall back to their root". Lúc trước con không hiễu nhưng bây giờ thì con đã hiễu rồi. Ba Má có hiểu không? Và còn chuyện này nửa, từ nay tên con là Thinh.

Nói xong thì thằng Tom đã chạy vội ra xe để đi đến nhà bạn nó . Nhìn theo chiếc xe khuất dần trong sương mờ buổi sáng ông lẩm bẩm "The leaves always fall back to their root". Đôi mắt ông mơ màng miệng lẩm bẩm

- Hiểu, Ba rất là hiểu con ạ. Ba hiểu từ khi Ba nhìn đôi mắt của Mẹ con, Ba đã hiểu từ buổi đầu tiên con dạy giùm lớp học ESL.

1457




Ngày xưa có một tên tử tù vừa vượt thoát khỏi lao ngục, chạy bán sống bán chết. Ðàng sau hắn, hai con voi say đang đuổi theo, do sự tổ chức truy nã của nhà cầm quyền.

Trong cơn hốt hoảng, chẳng may hắn ta rơi tõm xuống một cái giếng sâu ở dọc đường.

Nhưng trong cái rủi ro cũng còn được chút may mắn: Khi thân mình chưa rơi tới đáy, không biết quờ quạng vùng vẫy như thế nào mà hắn ta níu được một cái rễ cây mọc thòng xuống giếng.

Hú vía ! qua giờ phút nguy ngập ấy, hắn tưởng chừng như đã yên thân: hai con voi sẽ chẳng biết mình ở đâu mà tìm. Nhưng ý nghĩ ấy thoạt biến mất theo hơi thở: hai con voi say đã đến bên miệng giếng, gầm rống vang động, hút phăng tất cả những cây cỏ mọc trên miệng giếng như để thị uy.

Nếu hắn mà lên thì phải chết!

Hắn hốt hoảng quá. Nếu sợi dây đang đeo mà đứt thì thật là chắc chết mười phần. Hắn ta tính phăng tuột lần xuống đáy giếng để may ra có chút hy vọng nào không. Nhưng bất đồ nhìn xuống đáy giếng sâu thẳm, hắn ta thấy ba con rồng đang múa vuốt, giơ nanh, miệng phun lửa dữ, như muốn bay đến nuốt trửng hắn. Ðiếng hồn, hắn đành phải cố bám chặt sợ dây, đeo lủng lẳng giữa chừng. Nhưng có phải được vậy là yên thân đâu? Ác nghiệt làm sao, kề trên miệng giếng, hai con chuột cống xù, một đen một trắng, đang đua nhau ráp cắn sợi dây. Ác nghiệt hơn nữa là bao quanh thành giếng, theo những lỗ trũng gần hắn nhất, bốn con rắn độc bây giờ xuất hiện, ngóc đầu, thè lưỡi toan mổ.

Những biến cố dồn dập xẩy tới tấp làm cho hắn ta hết phương trốn tránh, ý nghĩ liều mạng lại hiện đến: bề nào cũng không khỏi chết, thà leo ngược trở lên mặt đất, rồi bỏ chạy, dù có chết cũng còn thây. Thế là hắn ráng phăng lần leo ngược trở lên. Khốn khổ quá, phần lo sợ, phần đuối sức, bồ hôi bồ kê ướt dầm. Miệng khô cổ cháy, hắn ngước mặt lên trời mà than rằng: "Trời sao nỡ hành hạ ta đến nông nỗi này".

Càng mệt, càng thở, hơi thở càng lúc càng ngắn dần; thở bằng mũi không kịp, hắn phải há miệng để thở phụ, trong giờ phút mạng cùng tuyệt vọng ấy, bỗng một bầy ong mật bay ngang qua làm rơi vào miệng hắn 5 giọt mật... Hắn ta chíp ngay, chắp chắp thấy ngon ngon... mê tít... và trong giây phút, quên mất bao nhiêu sự nguy nan đang bao vây hắn...[1]

Người ta có thể quên bẳng đi được tất cả bao nhiêu khổ sở, đau đớn, khi người ta nhận được chút ít an ủi bằng Danh lợi, Tiền tài, Sắc đẹp, Tiếng khen, Ăn ngon, Ngủ kỹ.

Chỉ vì năm giọt mật "Ngũ dục" không đáng giá trong lòng lúc dục vọng đang khao khát trông chờ, mà người trong giếng có thể quên đi được bao nhiêu sự nguy hiểm đang bao bọc quanh mình; loài người vì năm món dục lạc mà quên đi tất cả những gì khổ não, tạm bợ, mạng sống không khác nào như chỉ mành treo chuông!


Hết
473




Phía đằng xa, một con gà đang băng qua đường. Vấn đề đặt ra là tại sao con gà đó lại… băng qua đường? Dưới đây là câu trả lời của một số giới:

Ý kiến của 1 số vị nổi tiếng:

- Platon: Vì như vậy là tốt cho con gà ấy: bên kia đường là đúng.

- Aristote: Vì bản chất của con gà là băng qua đường.

- R. Descartes: Để đi qua phía bên kia đường.

- Galilee: Và thế là con gà đã băng qua đường!

- S. Freud: Việc bạn bận tâm đến việc con gà băng qua đường cho thấy cảm xúc tình dục bất an của bạn.

- De Gaule: Con gà có thể đã băng qua đường, nhưng nó còn chưa băng qua quốc lộ.

- M. Luther King: Tôi mơ về một thế giới mà ở đó tất cả gà đều có thể được băng qua đường mà không cần biết lý do tại sao.

- R. Nixon: Con gà không có băng qua đường. Tôi lặp lại: con gà không bao giờ băng qua đường.

- G. W. Bush: Việc con gà đã băng qua đường bất kể nghị quyết của LHQ chứng tỏ một sự đối đầu với dân chủ, tự do, công lý. Điều này cho thấy lẽ ra chúng ta phải dội bom con đuờng này từ lâu rồi. Để đảm bảo cho hòa bình trong vùng này, tránh việc các giá trị mà chúng ta bảo vệ bị xâm hại, chúng ta quyết định gửi 17 hàng không mẫu hạm, 146 máy bay tiêm kích, 250,000 quân, 154 tên lửa hành trình đến để xóa bỏ mọi dấu vết của con gà tại vùng này trong vòng bán kính 5,000 km. Sau đó, chúng ta quyết định sẽ thay mặt thế giới cai trị vùng này, thiết lập hệ thống các chuồng gà theo những chuẩn mực an ninh phù hợp nhất. Con gà trống lãnh đạo các chuồng gà sẽ được bầu chọn một cách dân chủ. Để cân đối chi phí chỉ cần kiểm soát các loại thực phẩm chế biến từ trứng gà trong vòng 30 năm mà thôi. Trong vùng đất mới của công lý, tự do và dân chủ này, chúng ta có thể đảm bảo rằng không bao giờ còn có chuyện gà băng qua đường nữa, và cũng chẳng còn con... đường nào trong vùng nữa. Chúng tôi không cần biết con gà có qua đường hay không, điều chúng tôi quan tâm là nó đứng ở phía nào của đường, một là phía chúng tôi, hai là phía bên kia, không có 1 vị trí trung lập nào cả !

- V.Putin: Gà đã chiếm một vị trí quan trọng từ sau khi kết thúc chiến tranh Lạnh. Vấn đề bây giờ là chúng ta phải đưa gà vào đúng quỹ đạo mong muốn của nó.

- Alex Ferguson: Phong độ của con gà khi đi qua đường có thể là nhất thời, chỉ có đẳng cấp của nó là vĩnh cửu.

- David Beckham: Con gà đi qua đường nhờ sử dụng dầu nhớt Catrol Power 1- Uy lực của Beckham

- Shinichi Kudo: Dựa vào dấu chân để lại kết luận con gà đã qua đường.

- Mourinho: Không cần ghi nhiều bàn, chỉ cần con gà qua đường.

- Moggi: Con gà đang trên đường xuống Seri B

- Marcello Lippi: Chúng ta cần nhường quyền kiểm soát đường phố cho con gà. Việc của chúng ta là chăng bẫy.

- Federer: Con gà mang bước chạy của Nadal .

- Đội đua Relnault: Đã tìm thấy thành viên mới cho mùa giải sau.

- Jose Mourinho: Tôi đi đường của tôi, tại sao tôi phải né con gà

- Hugo: con gà, cẩn thận đấy nhééé, bấm phím số 4 để qua trái và số 5 để qua phải, trên đường đi phải cẩn thận cạm bấy đấy nhééé, ồ không, con gà đã thua rồi, số điểmcủa con gà là 0 điểm.

- Ramon Calderon: Tôi sẽ đưa bằng được con gà về phố Phạm Ngọc Thạch!

- Vương Ngọc Yến (trong Thiên Long Bát Bộ): Nếu xét về vị trí của các dấu chân trên đường thì đây là chiêu "OK quá quan" (gà đen qua đường) trong bộ pháp "Lăng Ba vi bộ"

- Tiểu Long Nữ (Thần Điêu Hiệp Lữ): Con gà qua đường ư? Thế liệu nó có được lấy học trò của nó không?

- Tào Tháo: Con gà chăm qua đường làm gân to, ăn ko được, bỏ thì tiếc.

- Mỹ Tâm: Gà que gà que bướcccccccccc qua đường kia . Gà que gà que tóc nâu là em đó

- KFC: Cài con gà này … dám xổng chuồng… thế thì bữa nay mình lấy con nào làm FireChicken bây giờ …

- Dương Qua: Gà có biết cô cô của ta ở đâu không?

- Hậu Nghệ: (rút cung tên ra).

- Hồng Thất Công: Tỉnh ơi hôm nay ta sẽ dạy cho con chiêu…

- Gunbuond played: đi lang thang trên đường có con gà có con gà. Gà không biết bắn là con gà quay.

- Mỹ Linh: Chị thấy gà hôm nay qua đường rất xuất sắc, nhưng thật tiếc là gà đã chọn sai đường. Gà cần phải cố gắng ở lần sang đường tới, nhưng chị vẫn bỏ phiếu bầu cho gà.

- Long Vũ:
+ (BL thể thao) Con gà đang băng quá đường… băng qua đi! … Băng.!!!! … không qua đường! Thật đáng tiếc thưa các bạn…
+ (MC Chiếc nón kỳ diệu) Vâng, con gà đã lọt vào ổ voi số 4, như vậy con gà có nên chơi tiếp hay ngưng cuộc chơi ạ ?

- Lại Văn Sâm : Ô kìa ! con gà sắp qua đường!!! Ô ô, Qua đường rồi!!! Vậy là con gà đã qua đường… Vâng xin cám ơn, xin cảm ơn !

- Lại là Lại Văn Sâm: Xe nhiều quá, con gà có muốn xài quyền trợ giúp nào không? 50:50 nhé, hay gọi điện thoại?

- BLV Quang Huy: Không được rồi thưa các bạn, con gà đã việt vị rồi!

- Bùi Tiến Dũng: cá 2 triệu USD là con gà không thể sang đường, chắc chắn nó sẽ sụp ổ voi vì đây là đường do PMU18 làm chủ đầu tư.

- Đỗ Tư Đông (Nguyên phó chủ nhiệm Khoa báo chí, Trường CĐ PT-TH TW1): Gà muốn qua đường à, thì đôi bên phải cùng có lợi, hay là để thầy đèo gà qua đường nhé, tiện đường mình ghé qua nhà nghỉ.


Ý kiến của cộng đồng quốc tế:

- WHO: 1 vấn đề được đặt ra, liệu con gà có bị nhiễm H5N1 không?

- OPEC (Tổ chức các nước xuất khẩu... cám gà): Nhiều khả năng, giá cám gà sẽ còn tăng cao nữa và có thể đạt đến ngưỡng 100USD/thùng vì hiện nay, nguồn cung đang thấp hơn lượng cầu và sản lượng của OPEC đã tới giới hạn.

- CHDCND Triều Tiên: Chúng tôi sẽ cho gà đào đường, nhiều khả năng, gà có thể đào được đường tới tận Nhật Bản và có thể là cả Mỹ.

- Iran: Chúng tôi sẽ ủ phân gà qua đường nhưng để phục vụ mục đích hoà bình.

- Iraq: Chúng tôi cấm toàn bộ gà qua đường vì nhiều khả năng chúng sẽ mang bom cảm tử.


Ý kiến của 1 số Bộ ngành:

- Bộ ngoại giao: Chúng tôi cực lực lên án việc con gà qua đường… điều này hoàn toàn là một sự vi phạm nghiêm trọng về… luật an toàn giao thông... Chúng tôi đã cố hết sức xin sự giúp đỡ của LHQ, đề nghị con gà ở nguyên tại chỗ, chui vào hầm trú ẩn chờ LHQ sắp xếp phương án đưa qua đường an toàn, tránh bom và tên lửa của Israel.

- Bộ Thủy sản: Chúng tôi không hề biết có con gà qua đường, bão Chanchu không qua đường đó.

- Bộ Tài chính: Chúng tôi sẽ cho phép nhập khẩu loại cầu vượt đã qua sử dụng, như vậy gà qua đường sẽ có nhiều sự lựa chọn hơn khi muốn băng qua đường. Có điều, gà muốn sử dụng cầu vượt đã qua sử dụng thì phải chịu Thuế nhập khẩu, Thuế tiêu thụ đặc biệt, Thuế VAT và một số loại thuế khác để bảo hộ cho cầu vượt sản xuất trong nước.

- Bộ Thương mại: Quá trình đàm phán để gà có thể sang đường đã gần như hoàn tất. Nhưng rất tiếc chúng tôi chưa thể công bố các nội dung đàm phán, các nhượng bộ của mình được vì chúng tôi... chưa có thời gian.

- Bộ GDĐT: Tỷ lệ gà qua đường đạt 100%, trong đó số gà qua đường khá và giỏi chiếm 99%, không có gà qua đường xếp hạng yếu.

- Cục Đường bộ (Bộ GTVT): Tất cả gà qua đường đều phải khâu các loại túi lại, không được đem theo số tiền vượt quá 20.000 VNĐ để tránh làm "hư hỏng" các cán bộ soát vé tại các Trạm thu phí đường bộ.

- VN Airlines: Chúng ta cần phải thuê con gà khác, con gà này không sang được đường vì chân nó chỉ phù hợp cho nhảy qua rãnh nước hoặc cùng lắm vượt qua ngõ.

- VNPT: Chúng tôi không thể mở cầu vượt qua đường cho gà vì E-phone chưa chuẩn bị kỹ các phương án kỹ thuật đảm bảo cho gà qua đường an toàn.

- VFF (Liên đoàn bóng đá VN): Trong vòng 10 năm tới, chúng tôi sẽ đưa gà VN vào top 10 gà qua đường nhanh nhất Châu Á và có thể dự World Cup gà qua đường 2018.

- E-phone: con gà của chúng tôi không thể qua đường vì VNPT đã không chịu mở đường cầu vượt.


Ý kiến của 1 số đại diện ngành nghề:

- Nhà Sinh học: Con gà băng qua đường là một động thái cân bằng hệ sinh thái môi trường.

- Nhà Vật lý: Ta không thể nói con gà băng qua đường nếu không có một hệ quy chiếu đúng, trong đó lề đường sẽ làm gốc tọa độ, chiều dương là hướng bên kia đường.

- Nhà Toán học: Căn cứ vào vận tốc của con gà vào thời điểm hiện tại thì nó sẽ gặp chiếc xe tải đang tiến tới tại giữa đường.

- Nhà Hóa học: Việc con gà băng qua đường có thể sẽ mang đến một nguyên tố mới trong bảng tuần hoàn.

- Nhà Logic học: Nếu không có gì hấp dẫn con gà ở bên kia đường thì nó sẽ không băng qua đường, vậy có thể kết luận rằng bên kia con đường có điều gì đó hấp dẫn con gà băng qua đường.

- Nhà thần học: Phải chăng con gà muốn thay đổi tôn giáo của nó?

- Nhà tư tưởng học: Rõ ràng ta không thể nói "con đường đang băng qua con gà" được vì vậy "con gà băng qua đường" là một tinh thần đúng đắn.

- Nhà văn: "Con đường nhỏ nhỏ, gió hây hây. Gà muốn băng qua để tìm bầy"...

- Cảnh sát giao thông: Con gà sẽ không phạm luật nếu nó có đội nón bảo hiểm. Thứ nhất: Gà là loài lông vũ, không được phép đi qua đường mà phải bay qua đường. Thứ hai: Gà qua đường không đúng vạch sơn. Thôi "làm luật" đi.

- Cảnh sát hình sự: Hãy theo dõi con gà cho đến khi nó băng qua bên kia con đường. Đừng để một án mạng đáng tiếc xảy ra.

- Cảnh sát dân sự: Có lẽ không nên phạt con gà này vì xét ra nó cũng có quyền... gà sự.

- Công an Hộ khẩu: Gà muốn qua đường để vào chuông bên kia đường hả. Vậy phải xin giấy phép của chuồng bên kia đồng ý cho vào nhé. Làm sao để xin giấy phép ấy à. Đơn giản lắm, chú phải sang bên kia đường đã!!!

- Luật sư tố tụng: Căn cứ vào điều 24 của bộ luật dân sự, tôi tố cáo con gà đang xâm nhập gia cư bất hợp pháp.

- Luật sư bào chữa: Phản đối, thưa quý tòa. Vì thân chủ của tôi có thể quay lại khi ông ta vừa tới mép đường.

- Đám sinh viên: trố mắt nhìn theo "gà kìa, gà kìa tụi mày".

Gà trống: Chà đây có phải gà mái ko nhỉ???

Cáo: Nó đi qua đường thế này thì mình phải đi theo nó à, xe tông chít!!!!

Sói: Này gà, hãy liệu hồn đấy!2016




Hai người bạn cùng làm thuê, lâu ngày gặp nhau, trò chuyện:

- Mình đi làm công cho người ta đã nhiều mà chưa thấy ông chủ nào chửi bới công nhân thậm tệ như ông này. Thằng cha nào cũng bị ổng chửi. Trong bữa ăn ông ta cũng chửi.

- Còn bà chủ?

- Ồ! Bà chủ thì hết chê, trẻ hơn ông chủ đến cả vài chục tuổi, tính tình cởi mở. Thằng nào cũng thích.

- Nếu tớ là ông chủ ấy, tớ cũng chửi.

1044




Người đàn ông keo kiệt nhất trên đời đã đi sắm quà giáng sinh. Nhưng mọi thứ mà anh trông thấy đều quá đắt ngoại trừ một bình hoa giá năm mươi đô la được giảm xuống còn hai đô la vì cái quai của nó bị gãy mất rồi. Anh ta mua nó và bảo người bán gửi về cho bạn mình qua đường bưu điện để bạn anh ta ngỡ rằng anh ta đã mua nó với giá năm mươi đô la và nó đã bị gãy quai lúc chuyên chở.

Một tuần lễ sau lễ Giáng sinh, anh ta đã nhận được thư cảm ơn của bạn mình, thư viết:

- Cảm ơn bạn về chiếc bình hoa xinh đẹp. Và cảm ơn bạn đã cẩn thận gói riêng từng mảnh gởi cho mình.1999




- Tôi kết hôn với một nữ luật sư, nàng có tài thuyết phục thật kinh hồn. Khi tôi quyết định ly dị để làm lại cuộc đời với một cô gái mà tôi yêu thắm thiết thì nàng đã thuyết phục được tôi ở lại với nàng vì hạnh phúc của các con.

- Đó là điều thông thường, phụ nữ vẫn dùng cách này để cứu vãn hôn nhân của mình.

- Vâng, mãi về sau tôi mới nhớ ra rằng chúng tôi chưa bao giờ có con.1037




- Hôm nay ở trường học gì thế con? - Ông bố hỏi con trai.

- Dạ thầy giáo bảo con tìm chủ ngữ và vị ngữ trong câu. Thật là khó!

- Hồi bố đi học, người ta cũng bắt bố tìm những thứ ấy! - Ông bố nói giọng an ủi - Thế mà đến bây giờ người ta vẫn chưa tìm ra!



o O o


- Mày học toán mãi mà chỉ đếm được từ 1 đến 10. Dốt thế thì sau này làm gì được hả con!

- Bố yên tâm. Con sẽ là trọng tài quyền anh!1141




     Bấy giờ Út mới mười lăm tuổi. Mỗi khi rảnh việc, Út thường chạy đến xem tôi vẽ. Út tỏ ra thích những bức tranh tôi thể hiện cảnh đồng quê bằng cách chấm phá những đường nét giản dị trên các mảng màu thật nhạt. Như cảnh bờ ao với một vài con vịt đứng rỉa cánh, cảnh dòng kinh với một con bói cá cắp mồi bay vụt lên, còn để lại dưới nước một vòng tròn lan tỏa.

     Vẽ chán những cảnh quanh quẩn ở nhà, tôi xoay qua vẽ cảnh mặt trời mọc trên đồng nước nổi. Sáng nào tôi cũng dậy thật sớm. Khi tôi lịch kịch chuẩn bị các thứ bảng màu, giá vẽ... thì Út cũng thức. Tôi ở trên nhà chuẩn bị đồ lề của mình, Út ở dưới bếp nấu nước châm trà cho ngoại. Ánh lửa rưng rức hắt vào mặt Út, bật lên những viền sáng, tự nhiên gợi cho tôi đề tài về thiếu nữ giữa đồng đưng gọi mặt trời thức giấc.

     Tôi nghĩ đến đồng đưng, bởi trước giải tỏa tôi chiến đấu ở vùng Tháp Mười. Những cánh đồng đưng ngút ngát, vào mùa nước nổi bị nhận chìm, trên mặt nước chỉ còn lất phất những đọt lá nào thật cao. Khi mặt trời lên, mặt nước của cánh đồng đưng có màu sắc riêng lạ lắm. Tùy theo sự dày đặc khác nhau của lớp đưng bị nhấn chìm mà sắc màu chuyển động, chuyển động liên tục theo sự phản quang của tia mặt trời ban mai chiếu xuyên qua mặt nước, rọi xuống những cọng đưng tua tủa bên dưới mà dội lại theo những góc gãy khác nhau. Nếu đặt trên nền ấy một chiếc xuồng, một thiếu nữ... biết đâu tôi sẽ được một tác phẩm về sức trỗi dậy hoang sơ đầy lãng mạn.

     Vậy là tôi hăm hở ra đi, hết ngày này qua ngày khác, cố gắng quan sát thật kỹ để nắm bắt cho được thần thái của sắc màu. Tôi kiên trì thể hiện bằng màu trên giấy không biết bao nhiêu lần. Chừng thấy tàm tạm, tôi mới bắt tay vào thể hiện hình tượng cô gái và mặt trời. Lấy ai làm mẫu bây giờ? Tôi nghĩ ngay đến Út. Tôi mới dạm hỏi, Út đã cười bẽn lẽn:

     - Em xấu thấy mồ, làm mẫu hư tranh anh thì sao?

     Ngoại Út ngồi uống nước, hút thuốc nghe vậy gõ gõ ngón tay xuống bàn, nói:

     - Con nhỏ này thiệt! Mày không giúp thì còn ai giúp?

     Út lại cười. Đôi mắt cũng cười. Mái tóc cũng cười. Cái lúm đồng tiền tròn vo cũng cười.

     Đường từ nhà Út ra đồng đưng phải vượt cả một cánh đồng chừng năm bảy cây số; để khỏi mất thời gian của Út tôi bắt đầu vẽ Út với mặt trời vào mỗi sáng ngay trước cửa nhà. Tôi ngồi sau lái, Út ngồi ở mũi xuồng. Tôi phải sắp xếp cho chiếc xuồng nằm hơi xéo tia chiếu của mặt trời. Còn Út thì ngồi xếp hai chân về phía sau, người hơi đổ về phía trước, mặt xoay về hướng mặt trời. Một tay cầm mái dầm thả một cách hờ hững trên đùi. Một tay đưa lên trán như kiểu sắp hất cho mái tóc dài xõa về phía sau. Nội chừng ấy thôi, tôi đã mất đến bốn năm buổi sáng với bảy, tám phác thảo mà vẫn chưa thấy hài lòng.

     Mỗi lần thấy tôi vẽ xong mà lắc đầu, Út lo lắm. Út nhìn tôi, hỏi một cách vô tư:

     - Tại em ngồi mẫu kém phải không anh Ba? Em mắc tật cứ hay ngọ ngoạy chân tay làm anh vẽ không được, phải không anh Ba? Để mai em ráng ngồi thiệt êm cho anh vẽ nghen!

     Tôi giải thích cho Út hiểu rằng cái chính không phải là đường nét mà là sắc màu. Tôi thất bại vì chưa diễn tả được cái đẹp hồn nhiên trong sáng của ánh nhìn trong mắt Út khi những tia mặt trời đầu tiên chiếu vào. Tôi nói với Út:

     - Út biết không, khi tia mặt trời đầu tiên chiếu vào mắt em, ánh nhìn của em ngời lên ánh sáng rất diệu kỳ, đẹp không thể tưởng được; sang năm, sang năm nữa anh quyết vẽ bằng được mới thôi.

     Sau nhiều lần phác thảo chân dung tại chỗ, tôi quyết định cùng Út ra đồng để xây dựng bố cục giữa thiếu nữ, mặt trời và đồng đưng ngay tại không gian tôi đã chọn. Ba bốn ngày liền, tôi với Út chống xuồng ra đồng đưng để dựng phác thảo. Điều làm tôi quay quắt nhất là chọn tông màu. Thiên nhiên ngời ngợi màu sắc, tôi không làm việc sao chép lại màu sắc ấy. Cái tôi cần thể hiện là phải tìm bằng được linh hồn của sắc màu, sao cho nói lên được sự yên ổn, hoang dã bật thức dậy trong đôi mắt thiếu nữ gọi mặt trời.

     Một hôm, khi đang loay hoay pha màu, tôi bỗng nghe tiếng Út reo lên sung sướng:

     - Sếu về! Sếu về rồi anh Ba ơi!

     Tôi ngoái lại nhìn. Đẹp quá! Đẹp tuyệt vời! Những cánh bay dìu dịu, nhẹ nhàng như đan vào nhau mà chớp ngọn nắng hừng đông. Cả một bức tranh hoành tráng chuyển động sắc màu nâu nhạt trên nền trời xanh xám, ửng lên phơn phớt sắc hồng. Phải rồi. Tìm được tông màu rồi. Tôi cảm động đến lịm người.

     - Sếu về rừng tràm, về đồng năn đó anh Ba. Vô rừng tràm coi chim đi anh Ba!

     Tôi gật đầu với Út. Hai chúng tôi lúc bơi bằng dầm, lúc chống bằng sào, phải gần ba tiếng đồng hồ mới vô đến tràm chim. Những con sếu cổ trụi đứng dầm chân dưới nước như những chấm màu. Thấy người, chúng vỗ cánh bay dựng lên, tạo ra những âm thanh xao xác. Bay được một quãng, chúng lại đáp xuống, điểm màu cho đồng năn buổi sáng. Chúng tôi say sưa ngắm đàn sếu cổ trụi hết cả buổi. Con nào cũng to lớn và đẹp một cách duyên dáng. Con thì cần mẫn dùng cái mỏ dài đào củ năn. Con thì ngẩng cao đầu nhìn mặt trời. Nhiều con vỗ cánh nhảy múa những vũ điệu gọi mời hết sức lạ mắt. Tới trưa, bất chợt một cơn mưa ập xuống. Tôi với Út phải tấp vô rừng tràm, căng tấm vải nhựa ra đụt mưa.Trời cứ mưa mãi, mưa muốn hết cả buổi chiều. Lạnh và đói. Út nói: - Dứt mưa, em lên bờ bao đập rắn mối đãi anh nghe anh Ba!

     Út đập được một xâu mười mấy con. Tôi gom lá tràm khô đốt lên nướng trui. Thịt rắn mối trắng, thơm và ngọt, ăn không biết chán.

     Khi chúng tôi ngồi vào xuồng thì đã xế chiều. Bầu trời vần vũ những đám mây mọng nước. Út giục: - Bơi lẹ anh Ba! Tối là hết thấy đường đó.

     Ai đã sống ở đồng nước mới biết khi tối trời đồng nước mênh mông ngút mắt, không còn biết hướng nào ra hướng nào. Quay phía nào cũng chỉ nước là nước, nước quây chóng mặt. Chúng tôi đã lâm vào cảnh đó giữa lắc rắc mây mưa, giữa mịt mùng bóng đêm vây bủa.

     - Út ơi! Lạc đường rồi phải không?

     - Chớ còn gì nữa. Đâu, ta bơi về hướng có ánh đèn kia kìa. Có gì mình hỏi đường người ta.

     Ngọn đèn coi chập chờn, tưởng gần mà đến được đến đó cũng mất gần cả giờ. Đó là ngọn đèn dầu hôi của một thằng nhỏ thắp lên canh chừng vịt. Thấy chúng tôi, nó ngạc nhiên hỏi:

     - Ủa, anh Hai bị lạc đường sao cà?

     Tôi kể cho nó nghe mọi chuyện. Nghe xong nó nói:

     - Hai anh em từ sớm đến giờ chưa bỏ bụng miếng nào mà chịu thấu sao? Để tui nấu cháo vịt cho ăn.

     Tôi chưa kịp ngăn lại, nó đã vọt lẹ ra gò đất quây vịt, vặn tréo cổ một con. Bầy vịt giật mình kêu quàng quạc. Ăn uống xong xuôi, thằng nhỏ hấp háy con mắt, nói với tôi, giọng tỉnh queo:

     - Tui ngủ xuồng cho, tui có nóp. Anh Hai với đứa em ngủ giường đi. Hồi chiều mắc mưa, ngủ ngoải bịnh à nghen! Tôi từ chối cách mấy nó cũng không chịu. Cuối cùng, tôi đành phải làm theo lời nó, bảo Út lên giường ngủ. Còn tôi, tôi ngồi hút khan hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, chong mắt chờ trời sáng.

     Quá nửa đêm, Út giật mình thức dậy, nói:

     - Anh Ba nằm ké đây mà ngủ. Ngồi đó muỗi ăn thịt à.

     Quả là muỗi nhiều thật. Muỗi cỏ trong đồng nhỏ lăn tăn, li ti, bay xám quanh mình, kêu ve ve như sáo thổi; chúng đốt đau nhoi nhói và ngứa muốn phát điên lên được. Mệt quá, chịu hết xiết, tôi buộc phải phủi chân chun vô mùng ngủ chung với Út. Gần sáng, tôi thức giấc thấy mình đang ôm Út trong lòng; mắc cỡ quá, tôi lật đật ngồi dậy, bước ra khỏi túp lều. Mình thật kỳ, may mà Út ngủ say không biết, chứ không... dám độn thổ cho rồi. Sau bữa đó mấy ngày, tôi hoàn thành tác phẩm. Ngoại Út đứng chống nạnh, dòm dòm một hồi rồi nói:

     - Chú Ba vẽ y chang con nhỏ. Mà coi bộ còn giống hơn con nhỏ. Dòm vô thấy nó man mác như xa như gần. Giỏi thiệt!

     Hết hạn thực tế, tôi chép lại một phiên bản tặng Út. Út mừng húm, đòi ngoại mua khung kiếng lộng bức tranh treo lên vách nhà. Trên vách nhà cặp bằng lá dừa nước xé, còn nguyên sống lá chạy đổ song sóng từ trên xuống, bức tranh nổi lên rất sống động, mặc dù nó chỉ là phiên bản. Cô gái trong bức tranh như đang chớp mắt gọi mặt trời. Mái tóc bay xõa như suối mây, vờn vào không gian thấp thoáng bóng chim, bóng cá, nhòa nhạt bóng nước, bóng trời.

     Bảy năm sau, hội mỹ thuật tổ chức cho tôi một cuộc triển lãm chung với hai họa sĩ khác. Hằng ngày chúng tôi thường đến phòng tranh, ngồi uống nước quan sát người xem, coi họ nhận định tranh ra sao. Một hôm có mấy nhà doanh nghiệp nước ngoài đến, họ dừng lại trước bức Cô gái gọi mặt trời của tôi. Một người nói: - Rất sống động. Tông màu biến hóa kỳ ảo như huyền thoại. Thiếu nữ trong tranh phải là một người sống rất chân tình. Giá mái tóc được bật sáng thêm chút nữa...

     Ông ta đặt cọc để mua bức tranh cao hơn giá treo tranh của tôi rất nhiều. Số tiền đó với gia đình chúng tôi là cả một tài sản. Biết tin này, không hiểu sao vợ tôi lại hỏi:

     - Này anh, cô Út của anh chắc có chồng rồi nhỉ? Bảy năm rồi còn gì!

     Nghe vợ hỏi, tôi sực nhớ đến Út. Nhớ đến buổi sáng chia tay với Út. Út bơi xuồng đưa tôi ra chợ xã. Dọc đường Út kể đủ thứ chuyện về đồng nước. Gần đến chợ, Út chợt hỏi tôi:

     - Anh Ba về thành chắc nhiều con gái đẹp, dám quên ngoại, quên Út lắm nghe.

     Tôi nói đùa với Út:

     - Con gái thành thị coi màu mè sặc sỡ chứ hơn sao được Út mà quên. Đợi ra trường làm ăn có tiền, thể nào anh cũng về nông thôn cưới vợ.

     Út gác mái dầm, nhìn tôi, nói:

     - Dóc tổ! Anh Ba mà chịu cưới vợ quê!

     - Thiệt chớ! Anh sẽ tìm cưới được một cô vợ giống hệt Út vầy nè!

     Út đỏ mặt mắc cỡ, hứ một tiếng rồi từ đó không nói chuyện nữa, chỉ lặng lẽ chèo. Mãi đến khi đã cặp xuồng vào mé chợ, Út mới lại lên tiếng:

     - Anh Ba cho Út tấm hình được không?

     Nghe tôi nói không có tấm hình nào, Út buồn xịu xuống, mắt rưng rưng muốn khóc. Để an ủi Út, tôi rủ Út vô tiệm chụp hình chụp chung hai anh em một tấm làm kỷ niệm.

     Bây giờ nghe vợ tôi nói vậy, tự nhiên tôi thấy mình có lỗi. Tôi ăn ở nhà Út cả tháng trời, vậy mà khi trở về thành đến một lá thư cảm ơn, thăm hỏi cũng không viết được. Đã vậy khi chia tay tôi còn hứa hươu hứa vượn. Lòng đầy ân hận, ngay chiều đó tôi tìm mua mấy món quà, ra bến xe mua vé về thăm Út.

     Tới nơi, cảm giác đầu tiên làm tôi lạnh cả người. Căn nhà vắng đến kỳ lạ. Bức tranh vẽ Út từ vách lá đã chuyển lên bàn thờ. Trời ơi! Út mất rồi sao? Tôi đau đớn lặng người, nước mắt trào ra. Thắp một nén nhang, tôi đứng chết trân trước bức tranh tôi vẽ cô gái gọi mặt trời.

     Sau đó, bà hàng xóm tính tình xởi lởi chạy qua, kể với tôi: - Chú biết không, con nhỏ lạ lắm. Ba bốn đám đến hỏi mà nó không ưng, không chịu đám nào. Với ai nó cũng nói nó có chỗ rồi. Chừng nó bịnh, thấy thương lắm chú Ba ơi! Hễ nằm thiêm thiếp thì thôi, còn thức dậy là ứa nước mắt, hỏi: "Anh Ba có về thăm chưa ngoại?." Lúc đầu ai cũng tưởng nó hỏi thăm thằng Ba anh ruột nó, chừng thằng Ba về, mới biết không phải. Lúc nó chết, thay bộ đồ cho nó, lục trong túi áo cũ thấy có tấm hình chú Ba chụp chung với nó. Chèng ơi! Con nhỏ trông chú Ba mỏi con mắt. Chú thiệt là tệ! Đi gì đâu biệt tăm hơi, không biên cho nó được lá thư!

     Trở về nhà, tôi kể lại mọi chuyện cho vợ tôi nghe, vợ tôi buồn bã nói:

     - Anh ạ! Đừng bán bức tranh nữa. Cả hai đứa mình đều có lỗi với Út. Bán bức tranh đi, mình mắc tội với Út không biết bao nhiêu lần mà kể.

289




Đêm nay, căn phòng khách này được sắp xếp lại. Bộ salon, cái tủ chè, cùng những bức tranh sơn mài phải mang cất vào các buồng trong. Nhường chỗ cho chiếc áo quan kê ở giữa phòng. Ánh sáng của hai ngọn đèn neon trên trần nhà, được thay bằng ánh sánh của nhiều cây nến. Trong không khí trộn trạo những mùi nhang khói, trầm hương, hoa tươi, nước thánh, vải xô, gỗ mới, vẹc ni, là những bóng người mặc đồ tang trắng toát. Giữa những cái bóng đứng, ngồi, quỳ, phủ phục đó, có anh. Trông anh vẫn rắn rỏi, như thể pho tượng đồng được gói trong lần vải tang sô chưa nhầu nếp.

Anh đang khóc. Ánh nến soi vào hai giọt nước mắt, trông lấp lánh tựa hai giọt sương ứa ra từ một phiến đá đen thẩm. Không nghe thấy tiếng nức nở, chỉ thấy đôi vai anh run lên nhè nhẹ. Tôi nghĩ, sống trên đời hơn ba mươi năm nay, chắc đây là lần thứ hai anh khóc. Lần đầu là khi anh mới lọt lòng sanh ra, lần thứ hai này là vì mẹ anh vừa qua đời.

Anh tuổi cọp. Nhỏ thó. Lì lợm. Như quả lựu đạn bọc thuốc nổ trong lớp thép đen đủi, lạnh băng. Một đêm mưa tháng tám, tôi mở cửa cho anh vào nhà sau nhiều tháng đi biệt. Anh cởi chiếc áo mưa, lộ ra một vết chém đầy máu. Anh không chịu đi bệnh viện, chỉ buông lời ngắn gọn: "Khâu lại cho tao!". Bàn tay đứa sinh viên năm thứ ba trường Y của tôi, vẫn còn run run trên những đường kim vụng về. Bởi đó là máu, thịt, vết thương, cảm giác của ruột rà thân thuộc. Mặt anh đẫm nước mưa lẫn mồ hôi, và lấm tấm vệt đỏ máu. Da thịt anh đanh lại, nhưng anh không phát ra một tiếng rên đau.

Anh là hình ảnh hoàn toàn trái ngược với tôi. Có lần Bác nhìn tôi, giọng trầm xuống: "Phải chi thằng Hải nó được một phần của con". Còn tôi lại ước có phần nào đó của anh. Hồi chúng tôi còn nhỏ, anh hơn tôi chỉ ba tuổi, người nhỏ con đen đủi, nhưng lại làm con ngáo ộp tôi mang ra dọa đám trẻ đồng trang lứa. Chẳng có đứa nào dám bắt nạt tôi. Cả những đứa to con lớn xác hơn, cũng ngán anh vì anh vừa lì lợm chịu đòn, vừa ngang tàng liều mạng. Anh đẽo cù, dán diều, bắt dế cho tôi. Anh thương tôi như một người em ruột. Rồi anh bỏ học, đi hoang. Thỉnh thoảng trở về, nằm nhà vài ngày, rồi lại đi. Mỗi lần anh trở về, tôi lại thấy anh rắn rỏi, lầm lì hơn. Khi anh ở trần, tôi thấy người anh phô ra đầy những vết thẹo ngang dọc, ghi dấu những chiến tích giang hồ. Vì anh, bác tôi khóc mãi. Nước mắt cứ ướt, rồi lại khô. Buồn lo trong lòng người mẹ kết tinh lại, như ngọc trong trong đá. Bác lại bảo tôi "Ông Trời công bằng lắm con ạ. Mang con đến cho ta, thay đứa con ruột". Khi tôi còn nhỏ, cha mẹ tôi cùng chết trong một tai nạn. Người thân chỉ có mỗi bà bác goá chồng, cưu mang tôi.

Nhưng Trời hào phóng hơn nữa, khi mang đến cho Bác thêm một đứa trẻ khác. Cũng vào một đêm mưa gió, anh trở về, bồng theo một đứa trẻ, nhỏ tẹo như con búp bê. Thế là, Bác đã hơn sáu mươi, lại phải bận rộn sữa tã cho đứa bé từ trên trời rơi xuống. Tôi hỏi anh muốn đặt tên nó là gì, anh bảo cứ gọi nó là Cúc. Tôi định hỏi, có phải mẹ nó là Cúc, như cái tên xâm trên cánh tay anh không, nhưng thấy mắt anh lạnh qúa, tôi không dám. Tôi ra phường, làm giấy khai sanh cho con bé lấy họ tôi. Và khi đi Mỹ, tôi tìm cách mang nó theo. Một hôm con bé hỏi tôi, cái tên của nó nghĩa là gì, tôi bảo đó là tên một loài hoa, người Mỹ gọi là Daisy. Nó bảo tôi đổi tôi đổi tên cho nó, vì người ta cứ gọi tên nó nghe như chữ cook - nghĩa là người đầu bếp. Thế là nó có tên mới, Daisy.

Daisy đang ngồi kia, cạnh người cha ruột của nó. Nhìn nó trong chiếc áo vải xô màu trắng, thật tội. Nhưng con bé không khóc, mọi thứ chung quanh đây có vẻ như xa lạ với nó. Chắc nó quên rồi những ngày xưa còn bé, quấn quýt bên bà nội. Ánh mắt lạ lẫm của nó đang dán vào con thằn lằn bám trên bức tường vôi trắng.

Bỗng tôi nghe anh nấc lên, khuỵu xuống bên chiếc áo quan "Mẹ ơi! ... tha lỗi cho con! Mẹ ơi ..." Daisy ngơ ngác, rời mắt khỏi con thằn lằn, nhìn sang cha nó. Có lẽ những lời thống thiết của anh, đã làm rung lên một sợi dây tình cảm vô hình thâm sâu, nối liền giữa cha và con. Khuôn mặt con bé chợt biểu lộ điều gì đó, tựa như một nỗi buồn - rất trẻ thơ.



CV1647




Có một ông lão đạp xe từ nông thôn lên Hà Nội chơi. Đến Cầu Giấy, ông dừng lại hỏi thăm một cô gái bên đường:
- Cô làm ơn cho tôi hỏi từ đây đến Bờ Hồ còn bao xa? Cô gái õng ẹo:
- Nhưng mà còn tuỳ ông hỏi là đường đi bộ hay đường chim bay? Ông già thành thật:
- Không thưa cô, tôi hỏi là hỏi đường... chim đi xe đạp!
2389





Đó là một tiệm bán sách báo. Bên trong kê những kệ để cơ man đủ loại sách. Ngay bên hông cửa ra vào, kê một cái tủ kiếng bày biện những món đồ trang trí bằng crystal, bút, tượng Phật và những dụng cụ treo trong xe. Một ngày nắng thật đẹp, nhưng có vẻ...buồn. Hình như ngay cả những giải nắng ngoài bãi đậu xe cũng đang lang thang chờ đợi bóng dáng ai...

Cô đến thăm anh vào một buổi trưa ngập nắng. Lòng hớn hở, vì cô có rất nhiều truyện kể anh nghe. Đôi khi, cô trộm nghĩ, có lẽ ngoài vấn đề anh nghe truyện cô bằng tai, anh còn nghe cả bằng mắt, và thỉnh thoảng, bằng sự xúc chạm bàn tay anh nắm lấy tay cô nữa...

Nhưng khi tới nơi, "chạm" phải ánh mắt anh nhìn tha thiết quá, làm cô bối rối, cảm thấy...quê một cục. Khi không cô lại im như thóc, chẳng nhớ bất cứ câu chuyện nào để kể. Cô ngồi làm bộ ngó lơ ngơ ra ngoài khung cửa, ngó trời, ngó đất, hai tay đan lấy nhau đặt trên đùi.

"Sao. Em Khoẻ không?"

"Uh huh..."

Anh bỏ chiếc nghế ngồi đối diện. Đến ngồi trên chồng sách cạnh bên cô, nhưng vẫn tế nhị dành một khoảng không gian vừa đủ cho cô khỏi bị mất tự nhiên:

"Sao hôm nay nói ít vậy? Có chuyện gì kể anh nghe..."

" Hì...."

Cô ngượng nghịu nhếch mép cười. Sao kỳ. Khi không cô lại mất tự nhiên thế này?

Biết cô đã đánh rớt mất sự hồn nhiên ngay sau khi bước vào cửa tiệm. Với cử chỉ rất tự nhiên, anh nắm lấy tay cô kéo về phía tủ kính:

"Có muốn có một cái chuông nhỏ treo trong xe không? Anh cho..."

Mặt cô tươi lên. Líu ríu theo chân anh đến chiếc tủ kiếng bày biện cơ man những đồ trang trí nho nhỏ. Từ tượng Phật bà, chuông, tháp, và cả những sợi tràng hạt đeo tay nữa. Anh chọn ra một cái chuông nhỏ xíu, ngắm nghía một lúc:

"Thích cái này không?"

"Thích... Nhưng...."

"Nhưng....sao?"

"Cái này để bán mà?"

"Nhằm gì. Của anh mà. Lấy một cái đâu có sao!"

"........."

Anh chọn ra một chiếc chuông nhỏ, có cột thêm một giải đỏ phía dưới:

"Cái này nhé? Ừ. Cái này đẹp hơn nè..."

Anh đưa liên tiếp hai, ba cái chuông đủ cỡ để cô chọn lựa. Nhưng cô vẫn còn ngần ngừ. Anh lại lôi tiếp một chuỗi đeo tay, ngắm nghía:

"Muốn cái này không?"

Cô xua tay lia lịa:

"Thôi...thôi, đừng lôi ra nữa. Em chẳng muốn gì hết!"

Chẳng trả lời cô. Anh vẫn chăm chú nhìn chuỗi tràng đeo tay mà anh vừa lôi ra từ trong tủ. Nó được kết bằng những viên đá vuông nhỏ, trên mặt đá có vẽ ngoằn nghèo vài nét trông rất lạ mắt.

"Anh nghĩ đây là chữ Phạn đó"

Cô cũng tò mò ghé mắt nhìn, cãi:

"Không phải chữ Phạn đâu, hình vẽ mà!"

"Hưmmmm... Chắc là chữ Phạn!"

Cô bướng bỉnh, trêu anh:

"Ưm....Không phải mà!"

Anh nhìn cô một thoáng, chẳng thèm cãi với cô chi cho mệt:

"Nè. Lấy không?"

"Không lấy đâu. Nhưng, em nói không phải tiếng Phạn nha!"

Anh chẳng nói gì. Nhìn sợi chuỗi thêm một lúc, cố nhận diện xem có một nét chữ nào quen không, rồi bỏ lại trong tủ. Cô tính kiếm cách...gây sự mà anh chẳng thèm cãi, cô đành xoè răng...cười:

"Okay. Chữ Phạn!"

Cả hai cùng cười. Anh tự ý chọn ra một cái chuông nhỏ rồi kéo cô trở về chỗ ngồi:

"Nè. Cất đi. Nhớ treo trong xe nghe."

Cô đỡ lấy món quà. Thực tâm, cô chẳng muốn lấy làm gì. "Vô công, vô dụng hạnh mà".  Cô luôn nghĩ như thế khi nhận quà từ người khác. Nhưng đối với anh, có lẽ không nên câu nệ, nhận để anh vui, vì đôi khi, hành động nhận quà của mình cũng chính là để đem niềm vui đến người cho.

Anh ngồi trên thùng giấy bên cạnh, nhường cho cô cái ghế đẹp nhất trong tiệm. Cô ngó lơ. Nhìn tới, nhìn lui chẳng biết nói chuyện gì. Hai bàn tay đan lại với nhau, thấy ngứa, cô gãi gãi, để lại một vết đỏ ỡ kẽ ngón. Cô méc:

"Đỏ nè... "

Anh cười:

"Hồi nhỏ, đau chỗ nào, anh đều lấy...nước bọt làm thuốc, ngậm một lúc là hết... Đưa đây anh chữa cho..."

Rất nhẹ, anh đặt môi trên vết đỏ. Cô có cảm giác đầu lưỡi anh ươn ướt...

Thấy kỳ kỳ... Rụt tay về. Cô lại ngó lơ.....

Bỗng nhìn thấy đôi chân anh đi giầy sandal lòi mấy ngón chân coi ngộ ngộ, cô tinh nghịch dẫm lên chân anh rồi cười khúch khích. Phản ứng tự nhiên là anh rụt chân về. Nhưng cô cố bặm môi giữ lại. Cô ấn mạnh đôi giày bata của mình xuống chân anh. Anh hiểu ngay cô đang bắt đầu phát minh ra trò chơi mới. Anh hăng hái nhập cuộc chơi. Anh cố bặm môi kéo chân về. Hiển nhiên, anh kéo về được, và (chơi ngon) gác cả cẳng chân mình lên chân cô. Bốn bàn chân bắt đầu tranh giành ảnh hưởng, cô hăng hái muốn giành phần thắng về mình. Anh nghe tiếng cô cười lên khúch khích...

*

Buổi tối về. Anh lên giường với hình ảnh dễ thương của cô. Anh nhớ tới nụ cười ròn, ánh mắt ngó lơ... Mà kỳ ha! Sao bây giờ anh lại...nhớ thêm đôi cẳng chân với chiếc giầy bata đầy bụi đất!!

1099


Powered by Blogger.