Ngày xưa em, con dế ngủ trong hang
Anh đổ nước ngoi đầu lên để thở
Mẹ đã dặn đời lắm trò ma giáo
Thế nhưng em vẫn bị anh lọc lừa

Ngày xưa anh, cọng cỏ ngậm sương khuya
Thao thức thâu đêm nghe con dế hát
Sóng đập chi để làm đau bờ cát
Anh lọc lừa chi để lãnh đủ em

Qua mỗi ngày ánh mắt đen sâu thêm
Bơi cỡ anh đôi ba lần chết đuối
Hoa vì ai bám theo làn tóc rối
Để anh thành con bướm lượn loanh quanh

Đời gập ghềnh đi phải nhón gót chân
Sợ cọng cỏ vướng vào em vấp ngã
Sáng đầu xuân hái bừa chùm hoa lạ
Thả vào tay, em hứng lấy tình đầu

Một năm, mười năm, hai mươi năm sau
Tự bao giờ anh khong còn được rõ
Chùm hoa ấy tuy đã già cằn cội
Vẫn bao lần gắng nở sáng đầu xuân

Cuộc sống lăn như trải sỏi dưới chân
Thân lù khù tránh sao khong trợt té
Trời những lúc làm mưa nguồn chớp bể
Nghe bùi ngùi tiếng dế vọng trong anh


 

1534





                                                                   


Jésus đang giảng đạo giữa đám đông... Bỗng có nhiều nhà trí thức và tu sĩ lôi đến một dâm phụ bắt tại trận. Sau khi ném người đàn bà tội lỗi ấy giữa đám đông, họ nói với Jésus:

- Thưa ông, mụ gian phụ này đã bị bắt quả tang trong khi phạm tội. Theo luật Moise, thì phải bị ném đá. Vậy ông nghĩ thế nào?

Jésus không nói gì cả, lấy ngón tay viết trên cát: Bọn giả dối!

Nhưng bọn ấy cứ chất vấn mãi... Jésus, không thể làm thinh được nữa bèn ngước mặt lên, nói:

- Trong tất cả mọi người ở đây, ai là người chưa từng làm tội lỗi có quyền ném viên đá đầu tiên!

Khi nghe lời phán ấy, dân chúng bắt đầu tản lần từng người một. Sau cùng chỉ còn có Jésus và người đàn bà tội lỗi giữa công trường mà thôi.

Jésus bèn hỏi người đàn bà:

- Những kẻ tố cáo đi đâu cả rồi? Không một ai lên án ngươi cả sao?

Người đàn bà thưa:

- Không ạ!

Jésus nói:

- Ta cũng vậy! Thôi về đi.

Lời bàn:

U mặc tế nhị làm sao câu nói bất ngờ của Jésus!

Người ta thường quan niệm rằng người đạo đức là người rất ghét người tội lỗi. Càng ghét tội lỗi bao nhiêu càng tỏ ra mình đạo đức bấy nhiêu. Dân chúng tin rằng Jésus là người đạo đức rất cao, phen này mụ gái dâm loàn kia phải một phen điêu đứng

Bất ngờ thay, Jésus lại bênh vực dâm phụ bằng cách không lên án, còn trở lại lên án tất cả: Ai chưa từng tội lỗi, được quyền ném viên đá đầu tiên

Trong bài văn không thấy nói ai là người đầu tiên đã bỏ ra đi, nhưng chắc chắn những kẻ đầu tiên đã bỏ ra đi là những cụ già, nhất là những cụ già đầu bạc như thúng bông, thứ đến là những nhà trí thức tài cao học rộng, rồi các vị tu sĩ đạo mạo nghiêm trang mà trước đây đã hằn học lên án tử hình người đàn bà dâm dật này...

Nhưng biết tự xét và dám tự nhận là mình đã từng làm nhiều tội lỗi và có đủ liêm sĩ ra đi không dám gian dối ném viên đá đầu tiên, kể ra cái xã hội mà Jésus cho là giả dối ấy vẫn còn là xã hội hết sức lương thiện rồi! Đáng yêu không biết chừng nào.

553




Nhìn kìa

Người thương gia đang cần thuê một cậu giúp việc kêu lên

Cậu chính là cậu nhỏ đã đến đây tuần trước phải không?

Vâng ạ

Người xin việc đáp.

Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng tôi đã nói với cậu là tôi cần một cậu bé lớn hơn mà?

Đúng vậy, thưa ông. Chính vì thế tôi mới quay lại đây. Bây giờ tôi đã lớn hơn tuần trước.

2765





Hai ông già nói chuyện với nhau:

- Theo anh, lương hưu có ý nghĩa gì?

- Đó là một sự bù đắp ít ỏi cho tuổi trẻ đã mất.



o O o


Một nhà hoá học khoe với đồng nghiệp:

- Hôm nay con trai mình phát âm được từ đầu tiên.

- Từ nào vậy?

- Natrihydratcarbonat.



o O o


Một người hỏi bạn:

- Cậu có biết người thế nào thì bị coi là một kẻ ngốc không?

- Biết. Đó là kẻ khi diễn đạt điều gì đó thì không ai hiểu được. Cậu rõ chưa?

- Chưa!2014





Một thương gia đang nằm chờ chết, thều thào đọc chúc thư cho viên luật sư:
- ... Có lẽ cũng phải nghĩ đến các nhân viên của tôi một chút. Hãy chia cho mỗi người phục vụ trên 25 năm nửa triệu USD... Luật sư ngạc nhiên:
- Nhưng hãng của ngài chỉ mới thành lập có 15 năm thôi mà? Vị thương gia thở hắt:
- Vâng, tôi nhớ. Nhưng phải quảng cáo chứ!
2366




Nàng tên Hoàng Điệp. Tôi gặp nàng ở một buổi sinh hoạt trại hè, Trại Kết Đoàn, trong tiết mục đố vui và thả thơ để học. Khoảng một trăm năm mơi trại sinh hôm ấy, nàng là người làm cho tôi để ý nhiều hơn cả. Tôi để ý nàng vì khả năng hiểu biết sâu rộng về thơ, văn, và lịch sử nước Việt. Hầu hết, những câu thơ, hay những câu hỏi lịch sử từ thời xa xưa, nàng cũng đều trả lời đúng. Suốt buổi trưa hôm ấy, tôi cứ nhìn nàng và để ý từng cử chỉ của nàng. Càng nhìn, (để ý), vô tình, tôi bị nàng thu hút. Nàng, như một thỏi nam châm. Còn tôi? Như thể những mẫu sắt vụn, cứ bị nàng hút vào.

Tôi tìm cách làm quen. Suy nghĩ và tìm cách thế nào để được nàng ghé mắt.

--Ừ, tìm ra rồi!

Tôi la lớn, làm một số bạn trong căn cabin nhìn tôi, ngơ ngác. Tôi vừa nghĩ ra là sẽ đem tập thơ "con cóc" của tôi chôm từ những nhà thơ nỗi tiếng tặng nàng để tìm cớ làm quen.

Đến giờ sinh hoạt tự do của trại sinh, tôi tìm đến nàng. Lúc ấy, nàng đang ngồi dưới một gốc thông già. Hình như nàng đang viết gì đó. Tôi đến bên này, trên tay cầm tập thơ do mình sưu tầm/chôm/ và làm bập bẹ. Tập thơ mà lúc nào tôi cũng mang theo mỗi lần đi trại để đọc. Tôi cất tiếng chào:

-- Hello...

Nàng ngẩn đầu lên và chào tôi lại:

-- Hi.

-- Hồi nãy trong mục đố vui để học bạn trả lời nhiều câu hỏi đúng quá. Chắc là bạn thích thơ tiếng Việt lắm?

-- Dạ

Chỉ một tiếng “dạ” của nàng thôi cũng làm cho tim tôi đập loạn. Tôi nhìn nàng, cười. (Nụ cười mà những người bạn của tôi thường bảo đó là nụ cười tán gái). Tôi giới thiệu tên mình với nàng:

-- Tôi tên Tuấn. Tuấn cũng thích thơ tiếng Việt lắm.

Đây là tập thơ mà Tuấn...sưu tầm. Nàng cầm tập thơ tôi đưa. Mắt nàng mở to, ngạc nhiên. Khi thấy nàng vậy, mặt tôi hếch lên ra vẻ ta đây là một nhà thơ. Hay ít ra cũng là một người sưu tầm thơ. Nàng nhìn tôị Im lặng. Tôi hỏi nàng:

-- Bạn....Ơ...ấy…. tên gì?

-- Em tên là Hoàng Điệp.

-- Hoàng Điệp. Tên hay ghê nhỉ.

-- Anh nói hay, mà hay chổ nào?

-- Ờ....ờ thì hay.

-- Anh cũng thích viết văn làm thơ ghê nhỉ?

-- Ừa, mình thích lắm.

-- Anh viết văn, làm thơ, chắc anh rành về Hán Việt lắm phải không?

-- Không rành lắm, nhưng cũng biết chút chút.

-- Vậy anh biết Hoàng Điệp có nghĩa gì không?

Tôi cố nặng óc suy nghĩ để trả lời người đẹp. Nhưng, không biết sao, tôi lại không tìm được ý nghĩa của hai chữ "Hoàng Điệp". Tôi nhớ có một tuồng cải lương mang tên "Chuyện Tình Lan và Điệp". Mà trong câu chuyện tình này, người con trai tên Điệp cũng đâu liên quan gì đến cái tên Hoàng Điệp. Tôi tự thầm trách mình lỡ dại, bây giờ lại không biết trả lời. Tôi nhìn vào mắt nàng. Ở đôi mắt ấy, tôi thấy, nàng đang nhìn tôi có vẻ chờ đợi. Đánh liều, tôi nói đại.

-- Hoàng Điệp là một loài hoa học trò phải không?

-- Hoa học trò?

-- Ừa! Hoa học trò, hay còn gọi là hoa Phượng. Tiếng Anh gọi là Flamboyant đó.

-- Cứ cho là vậy, nhưng tên của em không có nghĩa là một loài hoa. Cho anh suy nghĩ lại.

-- Vậy thì là một loài chim..... Phụng Hoàng Điệp?

Hoàng Điệp lại cười. Nhìn nàng cười, tôi biết là mình lại trả lời bậy nữa rồi. Nàng nói với tôi:

-- Nhà thơ, nhà văn, gì mà không biết hai chữ Hoàng Điệp. Tôi bí quá, nên nói liều.

-- Vậy em nói Hoàng Điệp nghĩa là gì?

-- Hết hoa, rồi chim, anh còn thiếu gì nửa, suy nghĩ chút đi.

-- Không lẻ là ong, là bướm, là đường, là mật.....

Tôi pha trò.

-- Đúng rồi, Hoàng Điệp là một loài bướm. Bướm Vàng!
Tôi nghĩ thầm:

"Bướm Vàng. Coi phim chưởng hoài mà không nhớ "Uyên Ương Hồ Điệp Mộng" thiệt là dỡ."

Và, tôi nói với với nàng:

-- Mà bướm, hoa, hay chim thì cũng liên quan với nhau cả.

-- Nói với anh....mệt.

***


Qua hai ngày trại, chúng tôi quen nhau và chóng thân. Từ cái buổi nói về tên nàng, tôi không còn kêu nàng là Hoàng Điệp nữa. Mà, tôi gọi nàng là cô Bướm Vàng.

Mỗi lần tôi gọi nàng là Bướm Vàng là nàng nhìn tôi, rồi trợn mắt. Được thể, tôi cứ gọi hoài. Hôm nay là ngày cuối của kỳ trại. Trong lúc bế mạc trại, nàng khều tôi, rồi bảo:

-- Đi trại Kết Đoàn, Tuấn thấy vui không?

-- Vui lắm, còn Điệp. Opps! I meant Bướm Vàng…. thì sao? Có tìm được cánh hoa nào để đậu không?

-- Cũng vui. Hoa thì không có, chỉ toàn thấy "Ông" không hà.
Nàng pha trò. Rồi, nàng tiếp:

-- Điệp công nhận là các bạn trong ban tổ chức, giỏi thật.

Chắc năm tới Điệp sẽ tham gia vào ban tổ chức để được các anh theo giống như chị Lý được các anh quay quanh kìa. Nhìn thấy thích quá.

Tôi cười, rồi trả lời nàng:

-- Nếu Điệp xin vào thì cho Tuấn xin theo với.

***


Những ngày trại chóng qua mau, tôi đã trở lại với những công việc thường nhật. Nhưng, hình ảnh của Hoàng Điệp --Bướm Vàng của tôi, vẫn bay lượn trong đầu. Tôi lại thầm bảo mình rằng:

"Thôi thì, hẹn Bướm Vàng và dịp trại hè năm sau. Bướm Vàng nhé."

RIC 081203
Viết kỷ niệm trại Kết Đoàn và tặng Bướm Vàng.
1639




Cô thư ký riêng hỏi một người muốn xin vào gặp giám đốc: "Xin hỏi ông là bạn của ông chủ hay người chào hàng hoặc nhân viên thuế vụ".

Người kia: "Cả ba đều đúng".

"Vậy tôi cho ông biết nhé: Ông chủ sẽ gặp ông ngay; Ông chủ đang đi họp; Ông chủ đi du lịch rồi" Cô thư ký nói luôn một mạch1944




Nếm thử một chút thức ăn trong đĩa xong, chồng quay sang hỏi vợ:

- Em nấu cho anh ăn cái món gì thế này?

- Sao hôm nay anh lại quan tâm đến tên món ăn cơ chứ!

- Thì đằng nào chốc nữa bác sĩ chẳng hỏi thế.



o O o


Bác sĩ dặn bệnh nhân:

- Bà bị thiếu tanin và chất xơ nghiêm trọng, cần ăn thật nhiều quả màu xanh và phải ăn cả vỏ không được gọt bỏ.

- Tôi xin ghi nhận lời khuyên của ông.

Đến hẹn khám lại, bác sĩ hỏi:

- Cách ăn hoa quả như vậy có ảnh hưởng gì không?

- Thưa không! Đào, lê, táo, nho... đều ổn cả, chỉ có... quả dừa thì ăn hơi lâu.1920



Powered by Blogger.