Một cái xe chao đảo chạy tới, viên cảnh sát giao thông ra hiệu cho xe dừng lại, lè nhè hỏi:
- Ông uống rồi hả?
- Không một giọt!
- Thế thì thở vào đây
- viên cảnh sát chìa ống thử cồn ra... Không có phản ứng. Thày đội nghĩ thầm: "Mình nhầm hay dung dịch thử bị hỏng?". Sau đó, tự mình thổi vào ống nghiệm và lẩm bẩm:
- Không, vẫn tốt... Có lẽ xe hắn chao đảo là do mặt đường thôi!
2163




Nhà văn Mỹ đến nói chuyện tại một trường đại học ở Nhật, thông qua người phiên dịch. Ông kể liền mạch một câu chuyện vui khá dài rồi dừng lại để anh thông ngôn làm việc. Diễn giả rất ngạc nhiên trước việc anh ta chỉ nói có vài câu mà tất cả sinh viên đều cười ồ lên. Lúc kết thúc bài nói, nhà văn cảm ơn anh chàng kia vì đã dịch rất giỏi. Ông hỏi:
- Làm thế nào mà chỉ vài lời thôi anh đã chuyển cả một chuyện cười dài như vậy sang tiếng Nhật?
- Tôi không thuật lại câu chuyện mà chỉ nói với họ là ngài vừa kể một câu chuyện cười, đề nghị cả hội trường cười to lên.

2110




Thế giới tổ chức một cuộc thi.
Các nước sẽ cử ra đại diện làm một điều kinh dị nhất, khủng khiếp nhất sẽ là người chiến thắng.
Sau nhiều vòng cam go thử thách có 3 nước : Nhật, Mỹ và Việt Nam vào vòng chung kết...
Tại vòng chung kết, Nhật lấy kiếm mổ 1 nhát vào bụng lòi phèo, mọi người vỗ tay, ban giám khảo cho 8 đ
Đến lượt người Mỹ, thò tay vào miệng móc ra cái bao tử, khán giả vỗ tay rần rần, ban giám khảo cho 9 đ.
Tới phiên VietNam ...vác 1 trái bom thiệt bự và 1 cái cưa vào ngồi cưa trước ban giám khảo. ret.ret..ret...ret.... ban giám khảo cùng khán giả quăng 10 điểm chạy mất dép...........
1551





Nàng xinh đẹp, tốt bụng, giàu nữ tính. Đám con trai luôn vây quanh nàng, còn tôi thì say sưa quan sát cái cung cách nàng khéo léo đẩy từng chàng ra một khoảng cách mà có lẽ nàng cho là tạm đủ.
Tôi còn nhớ in ngày đầu nàng về nhận công tác. Nàng như ngọn gió lành đến với văn phòng buồn tẻ, cằn cỗi của năm gã đực rựa chúng tôi. Nàng lập tức bắt tay vào quét dọn; sắp xếp lại mọi thứ rồi kiếm đâu về một bó hoa vi-ô-lét cắm vào bình, đứng ra xa ngắm nghía xuýt xoa:
- Các anh nhìn xem, màu hoa hợp với phòng đấy chứ!
- ừ, màu hoa đẹp thật, cứ rực lên như là màu... máu ấy! - Tôi lạnh te đáp.
- Ơ!!! Máu... của anh màu tím?!
- Không, ấy là tôi nói màu máu của... bạch tuộc!
Cả sáu chúng tôi cùng cười vui vẻ.
Chắc vì tôi hơn tuổi nên luôn được nàng nghe lời và quan tâm. Có lần nàng bảo:
- Trai phòng mình, chỉ mỗi anh Trúc "già" là vẫn còn... không vậy mà dáng đi thì khật khừ, nét mặt càu cạu, ăn nói nói cắn cảu... có mà... ma nó thèm lấy...
- Mai nó thèm lấy hả? - tôi tỉnh bơ - (nàng tên Mai).
Hôm phòng tôi được tặng cái gương, nàng thích thú ra mặt, cứ ngắm nghía mãi. Một ý nghĩ chợt đến, tôi trêu nàng:
- Soi vừa vừa thôi, cô không sợ xấu à?
- Sợ xấu! - nàng tròn xoe đôi mắt hiếu kỳ hướng về tôi.
- Đàn ông chúng tôi khi soi gương chỉ cốt để xem đã hoàn chỉnh chưa còn đàn bà thì... Ôi, những mụn chứng cá chết tiệt, đôi môi nhợt nhạt quá, cặp mắt vô hồn... đâm ra sợ...
- Em vẫn cứ soi hết cả phần của các anh đấy!
- Thì ai cấm, cô cứ nhìn kỹ vào gương mặt đi xem có phải gò má cô bắt đầu sạm hơn không? Những nếp nhăn ở đuôi mắt vừa mọc ra hay sao, mà hình như có cả... ria mép nữa kìa... - tôi tửng tưng nhát gừng. Nàng suýt bật khóc.
Gần Tết, nàng nhắc tôi:
- Năm hết Tết đến rồi, sao anh không cắt tóc đi? Cứ để dài ngoằng, rối bù như tổ quạ...
- Chẳng biết tóc ai dài hơn mà lại xui dại người ta cắt tóc chứ! - Tôi cướp lời nàng xong khoan khoái thưởng cho mình một hơi thuốc rồi nhả ra thành những vòng tròn khói ngộ nghĩnh.
- Cứ điếu nối điếu thế! Người ta nói, mỗi điếu thuốc giảm mất....
- Người ta nói bậy đấy - tôi lập tức chặn đứng bài giảng của nàng. - Đã gọi là "thuốc" thì chẳng bổ dương cũng bổ âm.
- Nhưng em không chịu nổi mùi khói thuốc của anh!
- ấy thế nên cô mới gày nhom nhem như con cá mắm thế kia chứ, cô hãy nghe tôi, hút thuốc đi cho nó... bụ bẫm lên một chút mà... lấy chồng!
Thời gian lặng lẽ trôi, chúng tôi vẫn cứ triền miên trong những cuộc tranh luận về mọi chủ đề như thế. Tôi rất thích chọc tức nàng. Thường thì tôi chẳng mấy quan tâm đến nội dung nhưng lại tỏ ra quyết chiến quyết thắng để hòng được thưởng thức cái lắc đầu chán nản khi nàng "chào thua" vì chẳng còn gì có thể nói được nữa với tôi.
Dạo này, có một cậu con trai bảnh choẹ hay đến đón nàng sau giờ làm việc. Trông cái điệu nàng nói năng, cư xử với chàng ta ra chiều thật thân mật lắm.
Tôi soi gương nhiều hơn và xót xa nhận thấy những nếp nhăn hằn sớm và những sợi tóc vội bạc...
Một chiều thứ bảy, khi thu dọn sổ sách trước lúc ra về, tìm thấy tờ giấy nháp của tôi, nàng nói như reo:
- Kiến trúc sư còn làm thơ nữa kia đấy!
- Trả lại cho tôi ngay! - tôi xấu hổ gắt gỏng.
Nàng chẳng những đã không trả mà lại xem xong còn gấp cất vào xắc. Đó là một trong nhiều bài thơ tôi viết cho nàng.
Những câu văn ngô nghê cứ chất chồng một chỗ và tôi nghĩ sẽ chẳng bao giờ chúng đến đúng địa chỉ. Nguyên văn:
"Mượn"
"Cho anh mượn ánh mắt
Đêm về dõi sao trôi
Cho anh mượn làn môi
Thì thầm cùng sóng vỗ
Trái tim em dễ vỡ
Để anh giúp giữ cho
Khỏi thấp thỏm âu lo
Chợ đường người thèm khát
Tâm hồn em trinh khiết
Cho anh mượn luôn nào
Dành nỗi nhớ nôn nao
Bạn đời ơi đính ước...".
- Chủ nhật trước, em thấy anh đèo một cô xinh như mộng đi trên phố Mơ. ai đấy? - nàng tiếp tục.
- Người yêu chứ còn ai nữa! Dễ cô tưởng tôi ế rồi đây chắc! - tôi vênh váo hả hê (đó là chị họ tôi ở xa, mới về thăm).
- Xe em hỏng... anh đưa giúp em về nhà được không? - Ngập ngừng một lát nàng ấp úng.
- Mai thông cảm, chiều nay tôi trót hẹn với cô ấy rồi - ngay lập tức tôi ngạc nhiên trước vẻ đắc thắng ráo hoảnh của chính mình.
o0o
Không! Tôi không yêu nàng! Chắc chắn là như vậy! Tôi không nhớ rõ vì sao, bằng cách nào mà chúng tôi lại ở bên nhau gần gặn đến thế trong cái đêm trăng muộn huyền ảo ấy. Tôi đã đắm đuối dâng cho nàng tất cả tâm hồn nghèo nàn của tôi với một đam mê kỳ lạ chưa từng có trong tôi. Và điều dại dột nhất đã xảy ra: Tôi nghẹn ngào thưa thốt: "Anh yêu em!".Vẳng bên tai tôi, giọng nàng thổn thức như vọng lại từ một thế giới xa xôi nào: "Em đã chờ đợi giây phút này bao lâu nay, em yêu anh!". Rồi nàng hôn tôi...
Khi tỉnh cơn mê, tôi bàng hoàng nhớ lại tôi đã nói với nàng: "Anh yêu em!". Tại sao tôi lại dối trá, tôi có yêu nàng đâu!? Tôi cách nàng xa quá, xa hơn tất cả đám con trai kia, tôi có quyền gì mà xúc phạm nàng? Thế là tôi tìm cách trốn nàng, cũng trốn tránh đến cùng như khi tranh luận ấy. Tôi biết nàng nhiều lần đến tìm tôi. Nàng ốm, tôi không dám đến thăm. Nàng ốm ngày càng nặng tôi vẫn không dám đến để thú nhận lời nói dối của mình. Nghe người ta nói nàng ốm tương tư! Rồi nàng chết! Tôi đem cả một ôm hoa vi-ô-lét đến đặt trên mộ nàng...
o0o
Ngày đầu đi làm sau đợt nghỉ ốm khá dài, nàng cùng lọ hoa vi-ô-lét trên bàn là người đầu tiên đón tôi.
- Nghe mẹ nói hôm nay anh đi làm... Anh đã khoẻ hẳn chưa! - nàng dịu dàng hỏi thăm và chìa cho tôi tấm thiếp cưới.
- Hôn nhân là kết thúc của tình yêu - theo thói quen tôi mở đầu cuộc tranh luận mới. Không có tiếng trả lời. Tôi cay đắng nghĩ: đúng là hôn nhân của nàng đã kết thúc giấc mộng tình yêu trong tôi. Tim buốt nhói, chừng như tôi ốm lại.
- Anh xem đi chứ - nàng nhắc.
Tôi lướt đôi mắt vô cảm lên tấm thiếp, đúng là tên chàng kia sánh cùng tên... cô bạn thân của nàng. Tôi nhoài về phía gương, choàng ôm xiết lấy nàng...Mãi lâu sau mới nhận thấy bốn gã đực rực kia đang nhăn nhở... soi gương.
275




Có một anh hễ ngồi vào mâm là chúi mũi gắp lấy gắp để, không nghĩ đến ai cả. Chị vợ lấy làm xấu hổ, nhiều lần khuyên chồng ăn uống phải từ tốn, nhưng anh chồng vẫn không chừa được thói xấu ấy.


Một hôm, nhà bố vợ có giỗ, hai vợ chồng đưa nhau về ăn cỗ. Chị vợ sợ anh chồng ăn uống thô lỗ thì sấu mặt với chị em, liền nghĩ ra một cách: lấy một sợi dây, một đầu buộc vào chân chồng, còn đầu kia, chị ta cầm lấy và dặn chồng:


- Hễ bao giờ tôi giật dây mới được gắp đấy nhé!


Anh chồng gật đầu, đồng ý.


Quả nhiên, lúc ngồi vào mâm, mọi người thấy anh này ăn uống từ tốn, lịch sự. Chị vợ ngồi dới bếp, vừa dọn dẹp vừa giật dây. Ðôi lúc mải làm, quên không giật, anh chồng cứ ngồi ngây ra nhìn món ăn mà nhỏ dãi. Bố vợ phải gắp thức ăn cho.


Ðến giữa bữa, một con gà chạy qua, chẳng may vướng phải dây, co chật giật, gỡ mãi vẫn không được. Ở trên nhà, anh chồng thấy dây giật lia lịa, vội vàng cầm đũa gắp. Càng gắp thấy dây càng giật tợn, tưởng chị vợ cho ăn thả cửa, anh ta vớ luôn cả đĩa thức ăn trút vào bát!

2571





Một anh chàng nhỏ con làm đầu bếp trên tàu viễn dương, rất hay bị các thủy thủ giễu cợt. Yếu thế nên bất lực, anh ta không bao giờ phản ứng lại những trò đùa ác của họ mà chỉ mỉm cười. Thấy trêu chọc anh mãi cũng tội nghiệp, cánh thủy thủ tuyên bố:

- Cậu hiền quá, từ nay chúng tớ quyết định không chọc cậu nữa.

Anh đầu bếp mỉm cười và nói:

- Vậy thì từ nay tớ cũng thôi không "tè" vào nồi súp của các cậu nữa!

1366




Có một ông quan thị đại nịnh thần, được Chúa Trịnh yêu lắm. Ông ta thường đến chơi nhà Quỳnh, thấy sách gì cũng mượn xem, mà ít khi trả. Quỳnh ghét cay ghét đắng, định chơi xỏ một bận cho chừa. Quỳnh bèn lấy giấy trắng đóng thành quyển sách để sẵn.

Một hôm, thấy bóng quan thị đằng xa, Quỳnh giả vờ cầm sách xem, đợi khi ông ta đến nơi thì giấu đi. Quan thị thấy Quỳnh giấu, ngỡ là sách lạ, đòi xem Quỳnh bảo:
- Sách nhảm có gì mà xem.
Quan thị năn nỉ mãi cũng không được, về tâu với Chúa. Chúa đòi Quỳnh sang hỏi. Quỳnh đám chắc là đò về chuyện quyển sách, mới lấy bút viêt mấy câu vào sách bỏ vào tráp khoá lại, rồi sang hầu. Quả nhiên như thế. Quỳnh tâu:
- Không có sách gì lạ, chắc thị thần tâu man với Chúa đó.
Chúa thấy Quỳnh chối, lại càng tin là Quỳnh có sách lạ, bắt phải đem trình. Quỳnh sai người vè đem tráp sang, mở ra, chỉ thấy có một quyển sách mỏng. Quỳnh rụt rè không dám đưa. Chúa bảo:
- Cứ đưa ta xem. Nếu sách lạ thì ta thưởng, mà có phải sách can phạm thì ta cũng xá cho, đừng ngại .
Quỳnh đưa ra . Chúa mở ra xem, chỉ thấy có mấy câu:
"Chúa vị thần viết: Vi cốt tứ địch, vi cốt tứ địch. Thị thần qui nhị tấu viết: Thần phong chỉ phát, thần phông chỉ phát".
Chúa ngẫm lại không biết nghĩa ra làm sao, bảo Quỳnh cắt nghĩa thì Quỳnh rụt rè tâu:
- Sách ấy là sách nhảm nhí của tiểu thần chỉ xem khi buồn, sợ cắt nghĩa ra rác tai Chúa!
Chúa nhất định không nghe, bắt Quỳnh cắt nghĩa cho được.
Quỳnh vâng lệnh tâu với Chúa, câu ấy nghĩa là:
"Chúa hỏi thị thần rằng: làm xương cho sáo, làm xương cho sáo. Thị thần quỳ mà tâu rằng: "Tôi may ngón tóc, tôi may ngón tóc".
Quỳnh cắt nghĩa, nhưng chúa vẫn chưa hiểu ra, lại hỏi:
- Đa đành nghĩa đen là như thế, nhưng ý tứ thế nào ?
Quỳnh tủm tỉm cười không dám nói. Chúa và quan thị đứng hầu bên càng gặng hỏi. Quỳnh mới tâu:
- Xin chúa đọc đảo lại thì ra nghĩa, nhưng mà tục lắm. Bấy giờ Chua với quan thị mới biết Quỳnh lỡm, bảo Quỳnh mang sách về.
Quỳnh ra, quan thị chảy theo trách Quỳnh nhạo cả Chúa, thực là người vô phu, vô quân.
Quỳnh đáp lại rằng:
- Ngài bảo tôi là vô phu, vô quân thì bọn thưòng thị đời Hậu Hán là gì? Tôi đã giấu mà ngài cứ nịnh để đòi ra cho được thì lỗi tại ai ?
Quan Thị tịt mắt.
2644




Một người dắt tay một chú bé trạc năm, sáu tuổi bước vào hiệu hớt tóc. Ông ta đang rất vội và bảo người hớt tóc cho ông trước rồi sau đó hớt cho thằng bé.

- Nó chờ được mà, ông hớt tôi trước đi – ông ta nói.

Người thợ làm theo lời và khi hoàn tất, người khách ra khỏi ghế cho thằng bé ngồi vào thế chỗ. Ông cáo lỗi phải đi ngay và sẽ quay lại trong vài phút để trả tiền cho cả hai. Thế là ông ta đi ra và người thợ bắt đầu hớt tóc cho thằng bé. Xong xuôi, ông bế đứa bé đặt lên một chiếc ghế để ngồi chờ và cho nó một tờ tạp chí để xem.
Nửa giờ trôi qua. Một giờ trôi qua. Cuối cùng, ông thợ hớt tóc lên tiếng :

- Đừng có sợ nghe, nhỏ. Ba mày sẽ quay lại liền.

- Ba nào? – chú bé nói – ông ấy đâu phải là ba cháu. Cháu đang chơi ngoài đường thì ông ấy tới bảo: "Theo bác đi cháu. Ta vào tiệm hớt tóc này và cùng hớt tóc đi".2053




SV nữ: - Anh ơi nhanh lên, sắp đến giờ chiếu phim rồi!

SV nam: Em chờ anh giặt xong hai bộ quần áo cái đã.

SV nữ: Anh giặt xong thì trễ giờ mất!

SV nam: Mau lắm, anh chỉ nhúng nước rồi đem phơi.

SV nữ: ?!


Hai Cua Đồng (Trà Vinh)





Ba SV ngồi quán cóc tán chuyện:

- Anh mình là nha sĩ, chỉ trong 10 phút cắm được 10 cái răng giả!

- Sao bằng chú tớ, ngần ấy phút cắm được 20 cái răng bừa!

- Nhằm nhò gì! Bác tớ có mấy phút cắm được những 40 cái răng nơm!

Chủ quán nghe vậy liền giơ cao quyển sổ nợ lên nói:

- Ôi dào, phải nói đâu xa, thằng D. cùng lớp với các cậu đấy, chỉ trong 10 ngày mà "cắm" quán tôi đến 40 lần!


Nguyễn Mạnh Hiếu (Hà Nội)




o O o


- Nè, mày chép hoài của tao vậy không sợ giống nhau thầy trừ điểm à?

- Yên tâm đi, bài của mày là "Ông sống trong thời kỳ xã hội đen tối!". Còn của tao là: "Ông sống trong thời kỳ xã hội đen!"

- ???
1115




Khung cảnh như một sân khấu kịch là nơi chuyện đã xẩy ra. Có những lúc ánh đèn điện thay ánh sáng mặt trời. Có những lúc bóng tối thay cho màu đêm. Và đám đông ẩn hiện phía sau giống hệt hậu cảnh được pha trộn giữa thành thật và giả dối. Mùa xuân đến cùng lúc cái nhìn được trải rộng khi màn kéo lên.
Căn nhà xoay về hướng mặt trời. Buổi chiều đã xuống, nắng đã nhạt. Trước cửa ra vào người thứ nhất đang ngồi tại tam cấp. Mái tóc ngắn phủ kín mặt, xõa xuống hai bắp tay đang vòng trên gối. Những viên sỏi ngả màu trắng xám từ lúc nào. Trời trở gió mạnh, hất mái tóc về phía sau lộ ra đôi mắt đỏ hoe. Người thứ nhất nhìn quanh. Tất cả đều quen thuộc và nhàm chán. Cảnh vật chết khi lòng người đang chết. Người thứ nhất lại bật khóc. Chiều đã hết, nắng đã không còn. Duy nhất chỉ còn ánh sáng nhạt nhẽo từ chiếc đèn néon ngắn gắn trên trần nhà hắt xuống. Khoảng sáng nhỏ bé ôm choàng lấy thân thể đàn bà một cách cô đơn giữa bóng tối bao quanh. Từ bốn phía có tiếng ồn ào. Ðám đông với đủ thứ quần áo sang trọng xuất hiện từ bóng tối. Bóng người lố nhố chen nhau từng bước và loé sáng trong mỗi hành động. Những đốm sáng chợt có chợt không từ cái vung tay, cái cười, cái nhìn lập loè như phần đuôi của loài đom đóm làm hoa mắt. Khi gần đến chỗ người ngồi đám đông chia thành hai cánh. Vẫn tiến bước và nhập lại phía sau lưng nàng thành một vòng tròn. Người thứ nhất ngước lên, nhìn từng gương mặt. Ðôi mắt pha trộn giữa lo âu và ngượng ngập. Nước mắt vẫn còn chảy.
Ðám đông phía trước:
- Ðừng khóc. Ðừng khóc nữa.
Ðám đông phía sau:
- Cứ khóc. Cứ khóc đi. Người thứ nhất ngơ ngác đứng dậy:
- Tôi phải làm sao?
Ðám đông phía trước: - Ðừng khóc. Ðừng khóc nữa.
Ðám đông phía sau:
- Cứ khóc. Cứ khóc thêm đi.
Người thứ nhất im lặng.
Ðám đông phía trước:
- Nước mắt không thể giải quyết được điều gì cả. Trong cuộc sống này, giữa xã hội này phải cương quyết.
Người thứ nhất:
- Cương quyết?
Ðám đông phía trước:
- Phải. Hạnh phúc phải là sự chọn lựa. Không thể trông chờ vào tình cảm để giải quyết. Tình yêu hôm nay chỉ có giá trị thực khi được biểu lộ bằng hành động. Phải sống, hãy sống như mọi người chung quanh.
Người thứ nhất:
- Tôi đã sống, tôi đang sống.
Ðám đông phía trước:
- Không phải bà đang sống như mọi người. Bà tách rời, lẻ loi như chiếc bóng.
Người thứ nhất lui lại một bước. Nét mặt thoáng chút ngạc nhiên. Lại lui thêm bước nữa. Lưng chạm phải đám đông phía sau. Một bàn tay đàn ông đeo nhẫn kim cương từ đám đông phía sau đưa ra, vỗ nhẹ lên vai nàng. Tia sáng từ mặt đá quý lấp lánh trên ngón tay mập, tròn. Như mắt của loài sâu đêm.
Người thứ nhất:
- Cảm ơn, cảm ơn.
Ðám đông phía sau:
- Chẳng có gì. Bà hãy khóc thật nhiều. Nước mắt của bà sẽ làm ông nhà nghĩ lại.
Người thứ nhất:
- Tôi đã khóc, tôi đang khóc.
Ðám đông phía sau:
- Nhưng lần này ông nhà phải nghĩ lại. Trong cuộc sống này ông bà chỉ còn dĩ vãng để sống. Nước mắt là biện pháp êm đẹp nhất để giữ những vàng son cũ. Ðừng bắt chước mọi người chung quanh. Ông bà- nhất là bà- phải giữ dĩ vãng. Bỏ đi ông bà sẽ còn gì?
Ðám đông phía trước ồ lên tiếng cười và tiến thêm hai bước. Khoảng cách giữa người thứ nhất và những cái bóng trở lại như lúc đầu. Bàn tay đàn ông đeo nhẫn kim cương rụt kại, hòa vào đám đông thành một khối. Vòng tròn bao quanh người thứ nhất trở nên đều đặn. Nàng trở thành cái tâm của vòng tròn.
Người thứ nhất cúi mặt lẩm bẩm:
- Sẽ còn gì? Tôi sẽ còn gì? Chàng sẽ còn gì? Chúng tôi sẽ còn gì?
Ðám đông phía trước:
- Bà đừng âu lo. Chúng ta còn cả cuộc sống trước mặt. Nhan sắc của bà sẽ khởi đầu một hạnh phúc mới.
Người thứ nhất:
- Nhưng tình nghĩa gần hai mươi năm và những đứa trẻ...
Ðám đông phía trước:
- Sẽ có tình nghĩa mới và luật pháp xứ này sẽ bảo vệ bầy trẻ.
Người thứ nhất:
- Còn chàng?
Ðám đông phía trước đồng cười lớn:
- Chàng? Người đàn ông đó có cần thiết cho bà nữa không? Bất lực trước cuộc sống lạ, không lo toan nổi cuộc sống.
Người thứ nhất:
- Ðừng nói thế. Chúng tôi cùng lo toan.
Ðám đông phía trước vẫn cười:
- Lo toan hay phản bội? Bà đừng trốn sự thật. Ðã bao lần trong quá khứ và sẽ bao lần trong tương lai? Bà phải sống chứ?
Người thứ nhất im lặng. Từ phía sau, bàn tay đàn ông đeo nhẫn kim cương lại đưa ra, đỡ lấy tấm lưng. Ngón tay sâu đêm bám trên vai nàng.
Ðám đông phía trước:
- Ngẩng mặt lên, bà hãy bước tới. Hạnh phúc của bà đang chờ phía trước.
Người thứ nhất:
- Hạnh phúc của tôi?
Ðám đông phía trước:
- Phải, hạnh phúc và tương lai của bà.
Bàn tay đeo nhẫn kim cương níu áo nàng khi bước chân dợm bước tới. Khoảng cách của vòng tròn và cái tâm vẫn giữ nguyên.
Người thứ nhất:
- Hạnh phúc? Hạnh phúc?
Ðám đông phía sau:
- Chỉ là hạnh phúc của riêng bà. Chỉ riêng một mình bà.
Ðám đông phía trước:
- Nhưng vẫn là hạnh phúc...
Người thứ nhất rùng mình khi đám đông chung quanh đồng tiến thêm một bước. Bây giờ nàng nhìn rõ từng nét mặt của đám đông. Có những cặp kính trắng gọng vàng, có những cạnh môi ngậm ống vố, có những đuôi viết ló lên miệng túi áo... Ðám đông trí thức trước và sau bao quanh nàng như bầy sói. Người thứ nhất che mặt, ngồi thụp xuống. Từ phía trên nhìn xuống, vòng tròn đã che lấp cái tâm.
Ðám đông phía trước:
- Nhan sắc của bà sẽ thắng, sẽ tìm thấy hạnh phúc cho bà.
Ðám đông phía sau:
- Nhưng chỉ là hạnh phúc của riêng bà. Bà còn là mẹ, là vợ.
Người thứ nhất lắc đầu, bịt kín hai tai. Nước mặt ướt đẫm một bên má, bên mácòn lại ráo hoảnh với con mắt khô khốc. Ánh đèn hắt vào con mắt ướt, lóng lánh những hạt nước mắt như viên kim cương trên ngón tay sâu đêm. Bên má còn lại là bóng tối, khoảng trống của hốc mắt khô ran như tối hơn. Lõm xuống một vũng đen hơn bóng đêm.
Thời gian vẫn trôi. Ðêm đã thành đêm trọn nghĩa khi ý nghĩ giằng co trong đầu thành vô nghĩa. Người thứ nhất đứng vụt dậy, xua hai tay, hét lớn:
- Hạnh phúc, hạnh phúc riêng tôi. Tôi đàn bà, nhan sắc tôi, tôi là vợ, tôi là mẹ. Tất cả đều là tôi. Không là các người. Tim của tôi không nằm trong lồng ngực các người. Hãy đi, hãy im miệng. Tôi là một người trong cuộc.
Ðám đông trước và sau lùi dần rồi tan vào bóng tối. Ðêm đã về với đêm. Trong khoảng sáng nhỏ nhoi của ánh đèn néon, người thứ nhất lại bật khóc khi những viên sỏi dưới chân đã cấn mạnh vào gan bàn châ
n.< p>


Sân khấu kịch đã lồng trong cuộc sống bình thường. Từ bục gỗ các nhân vật đã bước xuống hàng ghế khán giả, ngồi đứng lẫn lộn trong đám đông. Mỗi người là một người. Mỗi người là một người trong đám đông. Khán giả có kẻ đã bước qua bục gỗ trình diễn. Tràn vào hậu trường, điều khiển ánh đèn bằng những ngón tay quen đao nhẫn kim cương. Ánh đèn xanh, đỏ, vàng chiếu ngang dọc, quét khắp chốn. Có lúc chan chung với mặt trời, có lúc che ánh mặt trời. Phòng của đạo diễn bỏ trống. Trên mặt bàn không còn tập bản thảo, chỉ vỏn vẹn một cặp kính trắng gọng vàng và chiếc píp của dân trí thức. Sự sắp xếp đã nằm trong đầu một người. Một người của đám đông đang trình diễn và làm khán giả. Mỗi người của đám đông đều muốn làm một đạo diễn. Chỉ trỏ, phát biểu, cười, khóc trước mọi người khi câu chuyện tiếp tục tại phía sân trải sỏi trong căn nhà xoay về hướng mặt trời.
Có tiếng chân bước trên những viên sỏi tiến gần. Người thứ nhất ngẩng đầu từ từ. Cái gáy trắng thun lại chậm như một khúc cao su mềm. Trước mặt nàng là đôi giày nâu quen thuộc. Cái gút được thắt theo vòng nơ số 8 của thập niên 60, hai đầu giây nhét vào bên trong trái ngược với kiểu giày mũi nhọn. Màu vớ nhạt dưới ánh đèn màu đổi thành sắc đen xám. Người thứ nhất chăm chú trong cái nhìn với đôi mắt ráo hoảnh của loài rắn. Cao hơn chút nữa là ống quần, sợi giây thắt lưng, chiếc áo sơ mi trắng sọc xanh, áo lạnh màu xám, cái cổ với cục adam gồ lên góc nhọn và cuối cùng là gương mặt người thứ hai.
- Em ngồi đây làm gì?
Gương mặt với cái cười đôn hậu của người thứ hai đã thành giả trá trong mắt người thứ nhất.
- Sao không vào nhà? Lạnh rồi đấy.
Vẫn cặp mắt của rắn, người thứ nhất đăm đăm nhìn lên. Hàng lông mày rậm, đôi mắt hiền lành, khuôn mặt vuông vức của người thứ hai càng hiện rõ nét giả trá.
- Em sao vậy?
Người thứ hai vừa hỏi vừa ngồi xuống. Bàn tay đặt trên vai người thứ nhất. Những ngón tay vỗ đều đặn. Những ngón tay không có nhẫn kim cương.
Thêm một cánh tay đưa ra, đặt lên vai còn lại của người thứ nhất thành một vòng ôm. Mặt hai người sát hơn. Dù ánh điện rất mờ nhưng họ nhìn rõ nét thay đổi của nhau.
- Sao lại khóc? Có gì vậy?
Vẫn những câu hỏi không được trả lời. Người thứ hai thật sự ngạc nhiên, trong đầu thoáng qua những ý nghĩ liên hệ đến cuộc sống gia đình. Vẫn không hiểu được. Sự im lặng của người thứ nhất thật khó đoán. Chỉ biết sẽ có một cơn bão ào đến. Người thứ hai lắc đầu.
- Lại có chuyện gì phải không?
Lần này là tiếng khóc trả lời cho câu hỏi. Ánh đèn chợt tắt. Bóng tối ôm choàng lấy hai người. Màu của đêm thật sự đã đến. Và đối thoại được tách rời khỏi khung cảnh giống như sân khấu kịch, bởi trong đêm con người thường đối diện với sự thật để thành thật. Không còn màu đôi giầy, không còn màu quần áo, không còn màu gì cả. Tất cả là bóng tối, là màu đêm đặc kịt. Ðốm sáng của kim cương không có trên bốn bàn tay trần trụi. Hậu cảnh của sự thành thật toàn bích đen đặc như màu đêm.
- Anh hãy nói thật.
- Nói tnật? Nhưng điều gì?
- Chuyện anh và cô ấy?
- Ai?
Một cái tên đàn bà được nói ra từ người thứ nhất. Cái tên được nhắc lại bởi người thứ hai.
- Ðúng không?
- Cái gì đúng?
- Anh đừng chối, mọi người đều biết cả.
- Mọi người?
- Phải.
- Mọi người nào sao anh không biết?
- Phải. Chỉ mình anh và cô ấy không biết mọi người đã biết.
- Em đừng nói bậy, mất lòng bạn bè...
- Bạn bè nào?
- Cô ấy và hắn.
Một cái tên đàn ông được nhắc đến từ người thứ nhất.
- Ðúng. Họ là bạn thân, cùng giới chúng ta. Chỉ còn một nhúm để giao tình, em không nên nghĩ thế. Họ rất tốt với chúng ta và đang có cảm tình với nhau.
- Nhưng...
- Nhưng sao?
- Chính hắn gọi phone, cho biết chuyện anh và cô ấy.
Cái tên đàn ông được nhắc lại bởi người thứ hai bằng giọng thảng thốt.
- Phải. Chính hắn bảo chiều nay...
- Anh không ngờ được...
Ánh đèn chợt loé lên. Màu của đêm biến mất. Hai người vẫn ngồi đối diện nhau. Nhưng hai tay người thứ hai đã rút về, ôm lấy đầu. Mắt nhắm nghiền, người thứ hai không thấy đám đông đang tiến về phía mình. Không gian lại hòa lẫn vào sân khấu kịch. Ngay cả đối thoại.
Người thứ nhất:
- Anh trả lời đi. Tại sao anh lại làm thế? Cô ta có gì hơn tôi...
Người thứ hai:
- Không có chuyện gì xảy ra cả. Anh muốn em tin điều này. Chỉ là tình bạn, đơn thuần là tình bạn...
Người thứ nhất:
- Tôi không tin. Không có lửa sao có khói?
Người thứ hai:
- Anh nhắc lại, không có gì cả.
Người thứ nhất:
- Làm sao tin lời anh được. Lại nữa, hắn đã nói với tôi.
Ðám đông:
- Ðúng rồi, làm sao tin được. Chúng tôi cũng nghe nói như bà nói.
Người thứ nhất:
- Hắn không thể dựng chuyện lên được.
Ðám đông:
- Một người như hắn không thể dựng chuyện lên được.
Người thứ hai ngước lên, ánh mắt mệt mỏi nhìn đám đông bao quanh. Mớ tóc phản chiếu ánh đèn trông bạc trắng. Dáng ủ rũ, toàn thân như một cái xác.
Người thứ hai:
- Tôi không ngờ hắn lại dám nói điều đó. Ðiều hoàn toàn không thật và hại đến danh dự người khác.
Người thứ nhất:
- Tôi cũng không ngờ anh lại có hành động như thế. Hành động phản bội và hại đến hạnh phúc.
Ðám đông:
- Hành động làm mất tư cách của người trí thức.
Người thứ hai:
- Chuyện không có thật...
Ðám đông ồ lên chế diễu.
Người thứ hai:
-Ví dù có là thật thì cũng đâu liên quan gì đến các người? Và có thật cũng chỉ là việc ngoại tình bình thường...
Người thứ nhất:
- Anh... anh dám nói vậy sao?
Người thứ hai:
- Phải. Sự việc chỉ nằm trong chúng ta, nếu có thật... Tại sao mọi người lại quan tâm đến? Vô lý, vô lý như lời hắn nói.
Từ đám đông, những cánh tay vung lên phẫn nộ. Ðồng hồ vàng, nhẫn kim cươmg lấp lánh trong bóng tối.
Ðám đông:
- Sao lại không liên quan? Chúng ta là những ngườiợ trí thức, thượng lưu...
Người thứ hai:
- Ở xã hội này?
Ðám đông hơi ngập ngừng:
- Xã hội nào cũng thế, những hành động như vậy không thể xẩy ra. Mọi tầng lớp ở dưới đang chăm chú nhìn vào bọn ta. Ông đã làm nhơ bẩn tầng lớp này.
Người thứ nhất:
- Tôi không cần điều đó. Với tôi chỉ là hạnh phúc của gia đình tôi.
Người thứ hai:
- Tôi cũng không cần điều đó. Với tôi, cũng chỉ là sự ấm yên của gia đình tôi.
Ðám đông gào lớn. Trong bóng tối những đôi mắt loé lên ánh tức tối. Người thứ hai đứng vụt dậy. Ngón tay trỏ chỉ vào từng gương mặt của đám đông. Từ cuống họng tiếng gầm gừ vang lên, át tiếng gào của đám đông. Sự phẩn nộ thật của con người đã biểu lộ. Người thứ nhất âu lo theo dõi.
Người thứ hai:
- Chúng ta khéo vờ vĩnh đeo mặt nạ cũ để diễn trò trưởng giả. Không dám nhìn thẳng vào cuộc sống thật. Xưng tụng lẫn nhau để cùng vẽ vòng tôn vinh, lừa bịp mọi người. Tự mỗi người trong chúng ta đều biết điều này. Nhưng vẫn cứ bám víu lấy hào quang không tưởng. Thượng lưu, trí thức của một thời đã mất thành bất lực nơi đây, chẳng một ai dám nhìn nhận. Chỉ vẽ vòng vây kín. Buộc cho nhau những trách nhiệm to lớn nhưng rỗng tuếch. Và chờ đợi một lỗi lầm của ai đó để xúm lại nhắc thêm về trách nhiệm. Tôi chán chơi trò khoác vòng nguyệt quế giấy.
Ðám đông nhốn nháo hẳn, mỗi người tìm thấy mình trong con mắt của người khác.
Người thứ nhất:
- Anh... anh...
Người thứ hai:
- Bây giờ hãy rời khỏi đây. Hạnh phúc hay khổ đau của căn nhà này sẽ bắt đầu có từ hôm nay, từ chúng tôi.
Trời đã mờ sáng. Bóng tối lui dần, lui dần. Ánh điện hoà lẫn vào màu trời. Ðám đông lui theo bóng tối. Hai cái tâm của vòng tròn, một đứng một ngồi vẫn bất động. Họ đang đối diện với hạnh phúc hay khổ đau? Chưa biết thế nào, nhưng đã rõ ràng một sự thật. Họ đang đối mặt lẫn nhau., p>

Nhân chứng đàn ông:
- Bà vẫn cười được?
Người thứ ba:
- Tại sao không? Tôi sung sướng bởi đời sống, tôi hạnh phúc bởi bạn bè, tôi hãnh diện bởi nhan sắc và yên tâm với giai cấp của tôi. Tại sao không vui?
Nhân chứng đàn ông:
- Bà không biết gì hết.
Người thứ ba:
- Biết gì?
Ðám đông cùng nhíu mày khó chịu.
Nhân chứng đàn bà:
- Bà giả vờ...
Một vài nụ cười thỏa mãn trong đám đông.
Người thứ ba:
- Tôi rất ngạc nhiên khi nghe bảo tôi giả vờ. Giả vờ về việc gì chứ?
Nhân chứng đàn ông:
- Có lẽ bà chưa nghe gì thật.
Nhân chứng đàn bà:
- Vô lý.
Người thứ ba:
- Tôi không hiểu...
Rồi bật cười dòn dã. Cái cổ trắng vươn cao, tròn lẳn thật khiêu gợi. Trong đám đông có những cổ họng vừa nuốt vội nước bọt. Người thứ ba vẫn hồn nhiên rót trà vào những chiếc tách để mời khách. Nắng tràn qua khung cửa sổ làm căn phòng khách rực rỡ hơn. Nhân chứng đàn bà tiến về phía chiếc đàn dương cầm. Tay mân mê chiếc lọ hoa bằng sứ trắng điểm một dây lá màu tím đặt trên mặt đàn.
Người thứ ba:
- Chiếc lọ hoa là quà sinh nhật tôi năm ngoái, do một người bạn đi Nhật mua về tặng.
Nhân chứng đàn bà:
- Ðẹp lắm.
Người thứ ba:
- Vâng, tôi rất quý nó.
Nhân chứng đàn bà:
- Nhưng trước nhan sắc của bà, chiếc bình hoa lu mờ hẳn.
Người thứ ba:
- Cảm ơn bà. Tôi chỉ muốn được khen như chiếc lọ hoa.
Ðám đông và ba người cùng bật cười. Không khí trong phòng vui vẻ hơn. Bất chợt nhân chứng đàn bà hất mạnh chiếc lọ hoa xuống sàn. Một tiếng động của thuỷ tinh vỡ vang lên. Trên mặt sàn, những mảnh thủy tinh văng tung toé. Tất cả ngạc nghiên nhìn nhân chứng đàn bà. Rất thoải mái, nhân chứng đàn bà ngồi xuống chiếc ghế đối diện với người thứ ba.
Nhân chứng đàn bà:
- Bà thấy chiếc lọ hoa còn đẹp chứ?
Người thứ ba:
- Tại sao bà lại làm thế?
Nhân chứng đàn ông:
- Bà đừng giận, hãy trả lời câu hỏi.
Người thứ ba:
- Dĩ nhiên là hết đẹp.
Nhân chứng đàn bà:
- Và những lời khen còn không?
Người thứ ba:
- Dĩ nhiên là hết.
Nhân chứng đàn bà:
- Bây giờ bà không muốn mình là chiếc lọ hoa chứ?
Ðám đông gật gù. Nhân chứng đàn ông kéo màn cửa sổ. Nắng tràn vào nhiều hơn.Căn phòng dưới ánh sáng mặt trời mất hẳn kịch tính. Ðám đông ngồi co ro, dúm lại với nhau. Ba người còn lại, hai nhân chứng và người thứ ba vẫn bình thường. Nhân chứng đàn ông chỉ một người trong tấm ảnh treo trên tường.
- Bạn thân của bà đây phải không?
- Vâng.
Người thứ ba mỉm cười, nói cái tên của người đàn ông trong ảnh. Cặp mắt sáng hơn. Nàng như quên chuyện chiếc bình hoa vỡ.
- Cảm tình của bà với hắn thế nào?
Nhân chứng đàn bà lại hỏi. Người thứ ba trả lời rất tự nhiên.
- Cao hơn tình bạn và thấp hơn tình yêu. Ở cái khoảng lưng chừng của những người yêu nhau không khớp thời gian.
Bàn tay phải người thứ ba đưa ra làm dấu hiệu lưng chừng. Những sợi lông măng xoăn tít trên bắp tay khoẻ mạnh. Lại có tiếng nuốt nước bọt của đám đông đang ngồi ủ rũ.
- Chỉ thế?
- Chỉ có thế. Như tất cả những người bạn hữu cùng giới. Nhưng thân mật hơn và tốt hơn một tí.
Nhân chứng đàn ông mỉm cười.
- Bà nghĩ thế?
- Vâng.
- Còn hắn?
Người thứ ba nhún vai, vẻ tự mãn hiện rõ trong thái độ.
- Tôi không hiểu.
- Bà nói dối.
Nhân chứng đàn bà nói lớn. Người thứ ba kéo màn cửa sổ. Ánh nắng bị ngăn lại, căn phòng bớt chói chan và đám đông đang ủ rũ như những hình nộm cao su bật dậy. Sinh khí phục hồi trên từng gương mặt. Tiếng thì thầm lớn dần khi người thứ ba hòa lẫn vào đám đông. Hai nhân chứng đứng riêng ở một góc phòng.
Người thứ ba:
- Tôi làm sao nói được.
Ðám đông:
- Nhưng bà hiểu.
Người thứ ba:
- Tôi chưa chấp nhận điều đó. Nếu có cũng chỉ mình hắn nghĩ. Tôi đã bảo thời gian yêu nhau giữa chúng tôi không ăn khớp. Tình cảm để thi vị hóa, lãng mạn hóa cho cuộc sống bớt tẻ nhạt.
Ðám đông:
- Bởi thế bà mới có hành động...
Người thứ ba:
- Hành động gì?
Ðám đông:
- Mọi người đều rõ chuyện xẩy ra. Bà đừng dối nữa. Chúng ta phải giúp nhau giải quyết việc này để giữ lại những điều đã có...
Người thứ ba:
- Tôi không hiểu.
Ðám đông:
- Bà từ chối sự giúp đỡ của mọi người?
Người thứ ba:
- Tôi vẫn không hiểu .
Ðám đông tản mát dần ra cửa. Người thứ ba nhìn từng người bỏ đi. Sự ngạc nhiên chợt đến với nàng. Ðến lúc người cuối cùng vừa khép cánh cửa ra vào người thứ ba hoang mang thật sự. Lần bỏ rơi phũ phàng của mọi người bởi nguyên nhân nào nàng không thể hiểu nổi. Những tách trà chưa kịp uống la liệt nằm trên mặt bàn còn bốc khói cho nàng hiểu sự cô đơn đã có. Người thứ ba bật khóc.
Nhân chứng đàn bà:
- Có lẽ bà ta không biết chuyện gì đã xảy ra thật.
Nhân chứng đàn ông:
- Tôi cũng nghĩ thế.
Nhân chứng đàn bà:
- Tội nghiệp bà ta...
Nhân chứng đàn ông: ... Và hai người trong căn nhà quay về hướng mặt trời. Nhân chứng đàn ông nhìn qua khung cửa sổ. Bên kia đường là một chung cư dành cho những người nghèo. Khung cửa bừa bộn và bẩn thỉu, trái ngược với căn nhà bên này đường.
Nhân chứng đàn ông:
- Nếu câu chuyện này xảy ra ở chúng cư bên kia thì rất bình thường. Nhân chứng đàn bà: Nhưng với họ, với tầng lớp của họ thì thành ồn ào và quan trọng. Nếu có thật thì họ cũng đáng thương. Hạnh phúc trong căn nhà hướng về phía mặt trời sẽ thành ngột ngạt. Sự vui vẻ của bà ta chỉ còn nỗi cô đơn. Mọi người đã bỏ đi.
Nhân chứng đàn ông:
- Tự họ buộc lấy họ bởi những ảo tưởng nên quan trọng hóa mọi việc. Họ vẽ lên trách nhiệm và bây giờ nét vẽ thành vết chém. Cái bình thường, giản dị đã mất trong họ.
Nhân chứng đàn bà gật đầu. Hai nhân chứng bước khẽ ra cửa. Người thứ ba gục mặt xuống bàn, nước mắt làm ướt những sợi lông măng trên tay. Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng. Bây giờ nàng thèm một tiếng cười, một tiếng nói của bất cứ ai. Lần đầu tiên, trong cuộc sống hào nhoáng mấy chục năm với bạn bè, với những lời xưng tụng bao quanh gặp cảnh này nàng thấy hụt hẫng. Và cố gắng tìm nguyên nhân của việc bỏ rơi. Nhưng vô ích, nàng chỉ còn tiếng khóc và nỗi hoang mang.
Chiều xuống dần, nắng đã thôi không còn hắt vào phòng, quang cảnh mờ nhạt bao quanh. Người thứ ba vẫn trong thế ngồi ban sáng một cách mệt mỏi. Những mảnh vỡ của chiếc lọ thủy tinh, những tách trà còn đầy, cánh cửa khép. Mọi vật đang nhuốm ý chết từ nàng bỗng như sống dậy khi tiếng điện thoại vang lên.
Người thứ ba mừng rỡ, chụp nhanh điện thoại. Qua hai câu chào, trên môi nàng có nét hồng hơn. Sự an ủi đã có trong nàng. Bên kia giây nói là người đàn ông trong ảnh có cái tên được nhắc đến buổi sáng. Từ đáy cô đơn chợt về sự thân tình. Nàng nhắm mắt, hình dung đến người bạn tình đã không ăn khớp với thời gian cùng nàng, trong niềm tin tưởng. Ðúng lúc và cần thiết là sự có mặt lúc này. Người thứ ba cảm động trong từng câu đối thoại. Bàn tay phải làm hành động biểu lộ lưng chừng buổi sáng như đuợc đưa cao hơn khi nàng nâng sợi dây điện thoại.


Trong căn phòng đạo diễn, bóng tối tràn ngập. Nửa người còn lại đeo cặp kính trắng, mồm ngậm píp thuốc, ngả lưng thoải mái vào thành ghế. Khẽ nhả một hơi khói, hắn buông từng tiếng nói khi màn được kéo lên.
- Tôi đã nói những điều tôi muốn nói. Và họ đang làm những việc mà tôi đã nghĩ.
Vừa dứt câu những ánh đèn đủ màu bật sáng, quét ngang dọc khắp nơi. Biên giới giữa sân khấu kịch và khung cảnh nơi xảy ra chuyện đã không còn. Ðám đông reo hò đủ giọng và bắt đầu vào phần hai của kịch bản.259


Powered by Blogger.