Một bà goá đi gọi hồn chồng:
- Anh đó phải không, Bert?
- Ừ.
- Anh có khỏe không?
- Khỏe, người nhẹ lắm.
- Thế anh làm gì ở đó?
- Ôi, tuyệt lắm! Suốt ngày đi bơi và bắt cá.
- Có cần em gửi xuống thứ gì không?
- Giun.
- Anh nuôi cá cảnh ư? Hay làm mồi câu?
- Để ăn, suốt ngày xơi cá, thèm thịt quá!
- Khiếp! Anh đùa à, ai lại đi ăn giun?
- Quên không nói cho em, anh bây giờ hoá thành con vịt rồi.
2253
Có một thằng bé chạy vào chùa nghịch ngợm.Thế là nó bị các nhà sư đánh cho một trận. Nó chạy về nhà khóc và gọi bố nó đến. Bố nó gặp nhà sư và nói:
- Tại sao ông chửi con tôi?
- Thiện tai thiện tai bần tăng chưa chửi ai bao giờ, nhà sư nói.
- Thế tại sao ông đánh con tôi?
- Thiện tai thiện tai bần tăng chưa đánh ai bao giờ.
- Cái ông này, đã đánh con tôi tại sao lại ko nhận. Có giỏi thì đánh tôi đây này.
- Thiện tai thiện tai bần tăng chưa ngán ai bao giờ
1373
Một tối nọ ở công viên: Nàng: Anh yêu ơi, anh đang nghĩ gì thế? Chàng: Anh cũng đang nghĩ như em vậy. Nàng: Eo ơi, bậy thế!
Một lão nhà giàu có ba anh đầy tớ, nhưng mỗi anh một tính, anh thì rất cẩn thận, anh thì rất lo xa, còn một anh thì rất lễ phép. Lão lấy làm đắc ý lắm. Một hôm, cậu con cả lão ngã xuống ao, anh cẩn thận trông thấy, chạy về thưa với chủ: - Thưa ông, cậy cả nhà ngã xuống ao, xin ông cho phép con đi vớt cậu lên ạ! Vớt lên được, thì cậu cả đã chết ngoẻo rồi. Lão liền vác gậy đuổi, anh cẩn thận chạy biến. Lão sai anh lo xa đi mua áo quan về liệm. Ðược một lúc, anh này mang về hai cái. Thấy thế ông chủ trừng mắt: - Tại sao mua những hai cái, thằng kia? Anh này trả lời: - ấy, con mua phòng xa, nhỡ cậu hai có chết đuối thì có cái dùng ngay. Lão lại vác gậy đuổi đi. Chỉ còn anh lễ phép vẫn được lòng chủ. Một hôm, anh ta cùng một người nữa cáng chủ nhà đi chơi. Ðến chỗ lội bùn ngập đến lưng ống chân mà anh ta vẫn vui vẻ không một lời phàn nàn. Thấy thế ông chủ khen: - Anh khá lắm, biết chịu khó. Cứ cố đi rồi đến tết ta sẽ may cho bộ cánh. Vừa nói đến đấy thì anh đầy tớ dặt cáng xuống giữa đống bùn khoanh tay lễ phép nói: - Con xin đa tạ ông!
851
Một anh chàng dạo phố tình cờ gặp bạn cũ xa cách rất lâu. Anh vồ vập hỏi:
Hèn lâu mới gặp anh. Mạnh giỏi không?
Anh kia cũng vui vẻ đáp:
Bình yên. Tôi cũng mừng gặp lại anh.
Anh nọ nói:
May quá! Anh có thể giúp tôi một chút việc không?
Anh kia hơi ngạc nhiên hỏi:
Việc gì? Nếu được tôi sẵn sàng giúp anh.
Anh nọ tỏ vẻ mừng nói:
Tôi bỏ quên cái ví tiền ở nhà mà đang cần mua gầp một món đồ dùng lối 500 đồng, anh có cho tôi mượn được không?
Anh kia mỉm cười:
Rất tiếc tôi không có sẵn, nhưng tôi có cách giúp anh có ngay số tiền ấy.
Anh ta vừa thất vọng vội tươi tỉnh ngay.
Anh kia hỏi:
Anh có 5 đồng trong túi không?
Anh nọ đáp:
Có! Tôi có 10 đồng.
Anh kia nói:
Anh lên xe "Lam" về nhà lấy cái ví thì có ngay 500 đồng chứ khó khăn gì đâu.
Vợ và chồng đi nghỉ ở hai nhà nghỉ khác nhau. Một thời gian sau đó bị lương tâm cắn rứt, họ tự thú trước mặt nhau. Anh chồng nói:
- Em yêu, anh phản bội em vẻn vẹn có hai lần. Lần đầu với một cô diễn viên, còn lần thứ hai với cô ghi tốc ký.
- Anh yêu, em cũng chỉ phản bội anh có hai lần. Lần đầu là với dàn nhạc nhà thờ, lần thứ hai là với một đội bóng.
2297
Em thấy không, tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say .
Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu .
Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu
Bài hát đầu xin hát về trường cũ
Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ
Sân trường đêm rụng xuống trái bàng đêm.
Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi ?
- "Có một nàng Bạch Tuyết, các bạn ơi !
Với lại bảy chú lùn rất quấy"
- "Mười đấy chứ ! Nhìn xem trong lớp ấy !"
(ơi những trận cười trong sáng đó lao xao).
Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa mơ rồi đến mùa hoa phượng cháy
Trên trán thầy, tóc chớ bạc thêm.
Thôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ.
Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi .
Em đã yêu anh, anh đã xa rồi
Cây bàng hẹn hò chia tay vẫy mãi
Anh nhớ quá và chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường - chiếc lá buổi đầu tiên.
825
Một họa sĩ ngồi vẽ trong vườn cây ăn quả. Sau khi tác phẩm hoàn thành, ông hỏi bà chủ vườn:
- Bà thấy bức tranh đẹp chứ?
- Ồ, hay lắm!
- Mảng nào của nó làm bà hài lòng nhất?
- Từ khi ông ngồi đây, không có con chim nào dám đến ăn quả chín nữa.
2106
Nhân viên phòng đăng ký kinh doanh vốn có tiếng ăn bẩn nói với một ông chủ đang muốn chuyển nghề kinh doanh:
- Được rồi, tôi giải quyết đăng ký kinh doanh cho ông sớm. Nhưng về sau, có hàng gì rẻ, "ngon" phải đến gọi tôi "ăn" với nhé.
- Ông yên tâm, tôi không quên ơn ông đâu.
- Thế ông chuẩn bị kinh doanh ngành gì?
- Phân, gio, thuốc trừ sâu, vòng hoa phúng viếng và hộp đựng tro xương.
- !!!
1365
Thầy: Sao em không ghi định lý vào vở?
Trò: Thưa thầy, em có ghi chú là : xem sách giáo khoa.
Thầy: Thế sao em không vẽ hình vào vở?
Trò: Thưa thầy, em có ghi chú là xem bảng.
Thầy: Cả bài tập em vẫn chưa làm là sao?
Trò: Thưa thầy, em có ghi chú là : xem sách hình học đấy ạ!
Thầy: ?!!
Trong lớp học, thày hỏi trò:
- Em đang viết gì vậy?
- Một bức thư cho chính mình ạ!
- Trong đó nói gì?
- Ngày mai em mới có thể biết được điều đó sau khi nhận thư.
Giám đốc một Dưỡng trí viện tiếp đón phái đoàn quan khách đến viếng thăm một công trình kiến tạo mà ông rất hãnh diện.
Một quan khách nhìn qua cửa sổ thấy một số thân chủ nối nhau lên bàn nhún, nhảy xuống hồ tắm, bèn khen rằng:
Quả thật không thiếu gì cả, có hồ tắm như thế là tuyệt lắm rồi!
Ông giám đốc nở mũi:
Ấy, tôi nghĩ rằng tình trạng sẽ khả quan hơn nếu hồ này có nước.