Một người đàn ông trẻ tuổi tìm cách vào phòng tôi theo lối cửa sổ

Bà ế chồng hét vào điện thoại.

Rất tiếc, thưa bà

Câu trả lời đáp lại

Đây là đội cứu hỏa. Bà phải gọi đến đồn cảnh sát mới đúng.

Ồ, không đâu.

Bà cố cãi

Tôi cần gọi đội cứu hỏa.

Người đàn ông đó cần chiếc thang dài hơn.


2738




Một người đàn ông vừa ly dị bà vợ quái ác. Lúc dọn dẹp đống đồ đạc cũ nát mà bà vợ để lại, ông vô tình mở nút cái chai màu đen ở góc bếp, một vị thần xuất hiện:
- Tôi là thần bếp! Vì đã giải phóng cho tôi, ông được ước ba điều cho mình. Chỉ có điều là, dù ông ước điều gì thì người vợ cũ cũng sẽ được hưởng gấp đôi điều ông yêu cầu. Ông chồng cũ nhíu mày suy nghĩ rồi cả quyết:
- Điều ước thứ nhất là cho tôi chết đi nửa người bên trái.
- Chà! Thế thì bà ấy chết cả hai nửa rồi
- Thần bếp phất tay
- Xong!
- Bây giờ, hãy phục hồi lại bên trái người tôi khoẻ như bên phải.
- Điều ước này không có ích gì cho bà ấy nữa
- Ông thần thở dài
- Xong!
- Cuối cùng, hãy ban cho tôi thêm ba điều ước nữa.

2111





Một nhà văn mời một bác sĩ tới ăn cơm. Vì bận nên bác sĩ bảo rằng ông sẽ viết thư hẹn ngày có thể đến được. Hai ngày sau, nhà văn nhận được thư của bác sĩ. Vì chữ xấu quá, nên nhà văn không đọc được và phải tới nhờ ông dược sĩ ở hiệu thuốc nọ đọc hộ, nghĩ rằng người ấy sẽ đoán ra. Quả vậy, ông dược sĩ chăm chú đọc hồi lâu, rồi mở tủ lấy ra một lọ thuốc lào đưa cho nhà văn:

Giá mười đồng, thưa ông!

2791





Hồi ấy, chúng tui đầu quân gần Cơi Nam, nơi Bác Ba Phi ở. Thỉnh thoảng bác vô thăm tụi tui và cung cấp nhu yếu phẩm. Có lúc thì mấy cây thuốc gò, mấy lố ngoại cảm tán, không quên mấy cái lưỡi lam cạo râu. Một lần tụi tui ước:

- Mùa nắng này phải chi được một vài con rắn hổ nấu cháo đậu xanh ăn cho mát!

Nghe vậy Bác Ba quay sang:

- Cái gì? Tụi bây thèm rắn hổ hả? Tưởng chuyện gì chứ ba cái thứ đó, làm gì cho hết. Hồi hổm tao bắt được, rộng cả chục lu mái dầm chứa nước mưa.

- Làm sao mà bắt được nhiều vậy bác Ba?

- Dễ ẹt! Tao bắt con cóc, móc lưỡi câu rồi đem nhấp nhấp trước hang. Nghe hơi con cóc là rắn hổ bò ra liền. Thứ rắn hổ đó nghe "mê" có thổi lỗ tai, hổng nhả đó nghe.

Thấy con óc, nó nhảy chồm chồm, nó táp cái bốp mắc lưỡi câu, thế là bắt ngon ơ! Thứ đi chìa, đào hang đó nghe, có tì vết ăn hổng khoái!

Nghe tụi tui đòi học nghề bắn rắn của bác, bác Ba quay sang nói:

- Coi vậy mà bắt kiểu đó đâu có đủ nhậu, tao còn cách này bắt hết trơn rắn hổ mà khỏe re vậy đó!

- Trời! Tài quá ha! Ồ mà cách nào bác Ba?

Bác Ba lột cái khăn trên đầu xuống quấn choàng hầu, rồi thong thả vấn một điếu thuốc gò tổ bố ý chừng để tụi này tập trung suy nghĩ, rồi mới thong thả kể:

- Có gì khó đâu. Hôm trước, trời lụt, rắn hổ kéo nhau lên cái gò cao. Trời ơi! Nó nằm lên nhau chồng đống như nhọng trong khạp vậy. Mấy con chuột bò lên là nạp mạng sạch bách cho chúng. Thấy đã quá trời! Tao về, liền đốn tre, trúc làm cái lọp thiệt bự, bằng bốn cái lọp bình thường. Tao bắt mấy con chuột, con cóc bỏ ở sau đuôi lọp, làm mồi nhử, rồi chống xuồng ra gò đặt day miệng ngay ở chổ bầy rắn ở. Tao chống xuồng lui ra bờ, ngồi đợi. Nghe hơi mồi, nó ngóc đầu lên, khừ khừng hổng thua cọp gừ. Vậy mà hổng con nào nhào vô ráo. Tại sao tụi bây biết không?

- Sao vậy bác Ba? Sao vậy?

- À! Tại tao chưa mở nắp lọp!

Tụi tui cười cái rần! Lọp có nắp sao bác Ba? Ờ lọp đâu có nắp, tao quên! À, mà nó biết mình gài bẫy, nên nó hổng vô. Chờ hoài hổng thấy chắc ăn, tao tính bỏ về thì thời may có con rắn nhỏ chắc là đói lắm, bạo dạn bò vô. Thấy con kia vô được không mắc bẫy như hồi trước, nên mấy con sau tiếp tục bò vô đầy lọp. Chờ cho con cuối cùng rúc vô lọp, tao mới dở lọp bỏ xuống xuồng, chống về. Chắc mẩm kỳ này chở ra chợ Cà Mau bán, mua thuốc gò hút xệ môi, ai ngờ một con rắn chừng năm kí lô vậy đó, nó tống sút đít lọp bò ra nhào tới, phóng vô mình tao táp cái bốp, dính ngay cái quần. Hết hồn, hết vía, tao chống sào phóng lên bờ. Ai dè dây lưng tuột, con rắn tiêu luôn cái quần của tao.

Tụi tui ôm nhau bò ra mà cười, cười đến chảy nước mắt, một lát có đứa cắc cớ hỏi:

- Rồi làm sao về nhà bác Ba?

- Tao theo kinh kéo xuồng về... lạnh muốn teo!

Hèn gì bữa nay bác đem vô cho tụi con có nữa khúc thuốc gò.2653




A: Là sinh viên thì cũng nên đi làm thêm, kiếm tiền ăn học!

B: Phải!

A: Mà cũng phải đúng ngành nghề mình đang học để làm, cho phát huy kiến thức!

B: Ðúng!

A: Cho nên, tao với mày đang học trường Giao Thông...

B: ... thì kiếm thêm bằng nghề... xe ôm!



o O o



MR1: Mày thấy hình chân dung của bạn gái tao thế nào?

MR2: Nàng có đôi mắt rất mơ huyền và khuôn mặt gơi hình sâu sắc.

MR1 (hí hửng): Cậu phân tích thật tuyệt vời.

MR2: Nhưng... mơ huyền mờ và xâu sắc xấu.

1105







Tiếng bánh xe rít trên đường vì bị thắng lại thật gấp. Một tiếng "ầm" vang lên rùng rợn. Một sức mạnh ghê gớm xô Lâm về phía trước. Lâm mơ hồ cảm thấy đầu chàng như bị đập vào kính xe, ngực chàng đập vào bánh lái. Người chàng bị kẹt cứng giữa bánh lái và ghế ngồi. Chàng ngất đi.

Khi Lâm tỉnh lại thì cũng là lúc chiếc xe cứu thương với những ánh đèn chớp chớp và tiếng còi hụ vừa mới đến. Hai xe cảnh sát đã ở đó tự lúc nào. Một cái đậu phía trước và một cái đậu sau xe chàng. Một người cảnh sát đứng giữa đường chặn các xe qua lại và ra dấu cho họ đi theo một con đường khác. Hai người cảnh sát khác đứng ngay trước cánh cửa phiá tài xế lúc đó đã được mở rộng. Một người cầm máy liên lạc gọi về cơ quan xin bác sĩ cấp cứu và trực thăng tải thương. Lâm nghe ông ta nói là nạn nhân bị kẹt trong xe không thể đưa ra ngoài một cách dễ dàng còn người cảnh sát kia thì ghi ghi, chép chép. Chắc là họ đang làm biên bản về tai nạn xe cộ của chàng. Trông họ có vẻ bận rộn lắm nhưng nét mặt họ lại rất trầm tư.

Nhanh như chớp, nhân viên cấp cứu từ xe cứu thương nhảy ra khỏi xe ngay khi xe vừa đậu lại. Họ phải mất đến nửa giờ và phải dùng cưa để cưa cái trụ bánh lái mới đem được Lâm ra. Cùng lúc đó, xe của Thoại, em Lâm, chở mẹ và em gái chàng vừa đến. Lâm thấy Thoại mặt mày xanh mét, hơ hải chạy lại chỗ chàng. Lan, em gái chàng dìu mẹ bước theo sau. Hai người vừa đi, vừa khóc. Thấy mẹ, Lâm cười trấn an:

- Mẹ, mẹ đừng khóc thế. Con có sao đâu!

Bà Hải đang để hết tinh thần vào cuộc cấp cứu của nhân viên cứu thương nên không để ý đến lời chàng nói. Lâm lại nghe Thoại nói với người cảnh sát:

- Chào ông cảnh sát. Tôi là Thoại, em ruột của nạn nhân. Người nhận điện thoại của ông lúc nãy. Có cả mẹ và em gái tôi cùng tới.

- Chào ông Thoại. May mà ông ở gần và tôi liên lạc ngay được. Ông và gia đình đến đúng lúc. Như ông thấy, ban cấp cứu đang hết sức làm việc. Chúng tôi đã xem xét và sẽ tiến hành cuộc điều tra xem vì lý do gì mà ông Lâm đang lái xe, lại lạc tay lái, đâm vào gốc cây như thế. Lúc đó, trên đường rất vắng nên không ai thấy được nguyên nhân gây ra tai nạn. Xem trong xe, chúng tôi không thấy có rượu hay điều gì khả nghi. Dù vậy, chúng tôi phải chờ kết quả thử máu để biết rõ hơn.

Lâm thấy Thoại đến bên mẹ, nói lại những điều Thoại nghe được từ người cảnh sát. Mẹ chàng vẫn khóc. Lâm thấy thương quá, chàng đặt tay lên vai bà Hải dịu dàng:

- Mẹ đừng khóc. Con có đau đớn gì đâu!

Bà Hải như tủi thân lại càng nức nở nhiều hơn.

Người ta đặt Lâm vào chiếc băng ca đặt ngay trên nền cỏ và làm những động tác hô hấp nhân tạo cho chàng. Nhưng lạ, Lâm không cảm thấy đau mặc dầu máu chảy từ mặt xuống đỏ hết cả ngực áo và đọng lại trên xe. Một chân chàng bị gẫy. Lâm nhìn quanh, những ngưởi cư ngụ gần đấy đứng tụm lại từng nhóm nhỏ. Họ vừa xem, vừa nói gì với nhau Lâm nghe không rõ.
Ðột nhiên, Lâm thấy người chàng hơi co lại và ngay sau đó, duỗi ra thoải mái. Người y sĩ luôn tay cầm ống nghe đặt lên ngực Lâm hoặc cầm cổ tay để theo dõi nhịp tim chàng đập, lại đưa ống nghe lên vùng ngực trần của chàng. Sau đó, ông dùng một tay vành mí mắt Lâm ra, tay kia cầm một chiếc đèn pin nhỏ xíu rọi vào đồng tử. Lâm không thấy chói mắt mà chàng thấy trán người y sĩ lấm tấm mồ hôi và ông lắc đầu tuyệt vọng. Ông nhìn người y tá, nói gì với cô ta. Lâm thấy cô y tá gật đầu. Người y sĩ nhẹ nhàng kéo tấm "ra" trắng từ bụng Lâm lên phủ kín mặt chàng.

- Ðừng làm thế, Bác sĩ, Tôi có sao đâu!

Lâm hoảng hốt ngăn tay người y sĩ nhưng ông ta vẫn thản nhiên và không để ý đến Lâm. Mặt ông có vẻ buồn. Người y tá đem lại cho ông một mớ giấy tờ, ông lặng lẽ ghi chép và ký tên. Xong, nói vài lời với người cảnh sát rồi đi về hướng đậu xe, Lâm vội gọi với theo:

- Bác sĩ!...Bác sĩ!... hãy bảo người ta mở tấm ra này ra đi! Mẹ tôi khóc kìa. Tội nghiệp. Ðừng làm bà cụ sợ!

Người y sĩ không trả lời. Ông lặng lẽ lên xe rồ máy chạy đi. Lâm càng thêm hoảng hốt, chàng quay nhìn mẹ. Mẹ chàng lúc này không đứng nữa mà ngồi bệt xuống nền cỏ vệ đường, cạnh chiếc cáng khóc nức nở. Hai tay bà hết giơ lên rồi lại hạ xuống trong một động tác vừa tức cười, vừa tội nghiệp. Lan ôm cánh tay mẹ và cũng nức nở khóc như bà. Lâm cảm thấy vừa sợ hãi vừa xốn xang bực bội vì từ mẹ chàng đến ông bác sĩ, không ai chịu nghe lời chàng nói. Lâm bèn nhìn Thoại cầu cứu. Ngày thường, Thoại là người bình tĩnh nhất nhà thế mà hôm nay lạ thật, Lâm thấy Thoại như mất hồn và hình như Thoại cũng khóc. Lâm tức mình:

- Mày không nói mẹ nín đi rồi đưa mẹ về à Thoại? Tao có sao đâu. Mày thấy không, tao không cả cảm thấy đau nữa mà. Hơi một tí là cả nhà cứ loạn lên!

Thoại chưa kịp nói mẹ nín và đưa mẹ về như lời Lâm nói thì trực thăng đã đến và nhân viên cấp cứu ngay tức khắc, được lệnh đưa chàng đến một bệnh viện gần nhất.

Trong lòng chiếc trực thăng, cô y tá có đôi mắt màu hạt dẻ thật đẹp lật tấm vải phủ mặt Lâm, nhìn rồi nói với hai nhân viên bạn:

- Ông này đến từ Việt nam. Còn trẻ. Ðời sống của ông ta ngắn quá. Tội nghiệp!

Lâm thấy khó chịu và chàng không thèm cãi với người y tá. Chàng lẩm bẩm một mình:

"Chẳng ai quan tâm đến lời mình nói thì mình có cãi nhau với họ cũng vô ích. Thôi, mình nói bằng hành động vậy." Nghĩ thế, Lâm đưa tay lên kéo phăng tấm ra phủ mặt chàng. Tấm ra như tuột khỏi giữa những ngón tay Lâm và vẫn nằm im đó. Lấy làm lạ, Lâm đưa tay kéo thêm lần nữa. Tấm ra vẫn không nhúc nhích. Lâm hoảng sợ níu tay người y tá:

- Cô ơi, làm ơn lấy tấm vải che mặt tôi ra. Tôi có chết đâu. Tôi đang nói chuyện với cô đây này!

Không có tiếng cô y tá trả lơì. Lâm cố hét to lên. Vẫn không ai nghe chàng cả. Qua làn vải trắng, Lâm nhìn thấy mình nằm như ngủ, mắt nhắm nghiền, da chàng tái xanh và nét mặt thanh thản bình yên. Lâm hoang mang sợ hãi.

Trực thăng hạ xuống, người ta đưa Lâm vào phòng cấp cứu. Một ông bác sĩ tiến đến, mở tấm vải ra và lập lại những công việc mà người bác sĩ trước đây đã làm lúc ở chỗ xảy ra tai nạn. Lâm hiểu rằng đây là cơ hội cuối cùng chàng phải nói để cho ông bác sĩ biết là chàng còn sống, để mọi người biết rằng họ đã lầm. Nếu chàng không nói cho họ biết lần này thì có lẽ chàng sẽ chẳng còn cơ hội nào tốt hơn để nói. Lâm gào lên. Chàng túm lấy tay người y sĩ khi ông vành mắt chàng ra và đẩy mạnh cái ống nghe tim ra khỏi ngực mình. Nhưng một lần nữa Lâm lại nhận thấy mình thua cuộc. Những động tác của chàng đều không giúp chàng như ý. Tấm ra lại từ từ phủ lên mặt Lâm. Người bác sĩ lại ký tên vào những tờ giấy. Bây giờ thì Lâm thật sự sợ hãi và chàng bật khóc.

Không bao lâu, người ta đưa chàng đến một căn phòng rất rộng, có những cửa sổ bằng kính đóng im lìm. Căn phòng to thế nhưng chẳng có bàn ghế gì cả mà lại có nhiều ngăn kéo hình khối chữ nhật. Ở đầu mỗi ngăn có một cái tay cầm bằng đồng dùng để kéo ngăn ra. Ngay phía trên tay cầm là một khung nhỏ cũng hình chữ nhật mà Lâm thấy một vài cái có tên tuổi và ngày tháng ghi trên đó. Những ngăn kéo này được xếp theo ba dãy, mỗi dãy có bốn tầng. Hai dãy sát vào tường và một dãy nằm chính giữa đối đầu nhau. Lâm nghĩ, trông thật lạ mắt.

Hai người đàn ông lực lưỡng đặt Lâm vào một cái túi nylon lớn vừa với người chàng và kéo dây kéo đóng kín lại. Sau đó, họ mở một ngăn kéo ra, để chàng vào đó, nhét mảnh giấy có ghi tên chàng vào cái khung nhỏ hình chữ nhật. Họ bấm nút mở độ lạnh và lặng lẽ bỏ đi. Hình như họ rất quen thuộc với việc này vì chỉ trong nháy mắt là họ làm xong và vẻ mặt họ không mảy may xúc động. Lâm ngừng khóc tò mò nhìn quanh phòng. Năm người, ba đàn ông, hai đàn bà đã đến đây trước Lâm cũng đang nhìn chàng tò mò không kém. Lâm buồn bã và sợ hãi, đang định cúi xuống tiếp tục khóc thì một người đàn ông trẻ, dỏng cao bước đến bắt tay Lâm:

- Chào anh, mới tới hả? Tôi là Tony

- Tôi là Lâm. Chỗ này là chỗ nào? Anh ở đây lâu chưa? Tại sao tôi lại vào đây?

Trước câu hỏi dồn dập của Lâm, Tony chậm rãi trả lời:

- À, đây là nhà xác. Những người ở đây chờ thân nhân lãnh về mai táng. Tôi ở đây đã hai tháng rồi. Tôi xa gia đình từ lâu lắm nên mất liên lạc; vì thế, chả ai tìm ra họ ở đâu để báo tin. Nhiều người đến trước và sau tôi đã đi gần hết. Tôi là người ở đây lâu nhất đó.

- Anh nói gì Tony? Nhà xác? Nghĩa là chúng ta chết thật rồi à?

- Ðúng mà không. Con người sống trong đời sống vật thể họ nhận họ là người sống, họ gọi mình là người chết. Có lẽ tại anh còn mới qúa nên anh chưa rõ mọi chuyện thôi. Lúc trước tôi cũng vậy, nhưng từ từ rồi anh sẽ quen đi.

Lâm hoảng sợ định bỏ chạy nhưng không hiểu sao chàng không rời được căn phòng:

- Không, tôi không chết. Tôi chưa chết. Tôi chỉ bị thương nhẹ thôi! Anh xem, tôi không đau đớn gì cả thì tôi đâu có chết!

Tony cười thân mật, chàng vỗ nhẹ vai Lâm:

- Tội nghiệp ông bạn mới của tôi! Hãy bình tĩnh mà nhìn ra sự thật. Chúng ta đã thật sự ra khỏi thế giới loài người bằng xương bằng thịt. Chúng ta không chết mà đang đi vào một đời sống khác, một thế giới khác. Cái thế giới này có rất nhiều điều trái ngược với thế giới mà chúng ta vừa đi qua. Nói một cách khác, chúng ta không chết mà chỉ biến thái thôi. Bằng cớ là chúng ta vẫn còn nhìn thấy và nói chuyện với được với nhau. Cũng như đời sống trước, đời sống này cũng có những phiền toái và bất tiện. Chúng ta biến thái nhưng chúng ta vẫn trong sự xếp đặt và điều khiển bởi Tạo Hóa. Một sự xếp đặt huyền diệu của luật luân hồi, luân chuyển trong vũ trụ. Giả dụ như giọt nước biến thành mây rồi lại trở thành giọt nước. Người của cõi vật thể tưởng rằng chết là hết, là rũ sạch phiền toái, là ra khỏi sự ràng buộc của tạo vật. Họ nghĩ cũng đúng, nhưng chỉ đúng phần nào. Anh xem, tôi đâu muốn ở đây, thế nhưng người ta đem tôi vào đây, nhốt tôi trong cái hộc đá lạnh này, thế là từ đó tôi chỉ quanh quẩn ở đây thôi, có đi đâu thì cũng chỉ chốc nhát rồi cũng lại trở về, muốn rời bỏ nơi này mà không rời được.

Nghe Tony nói, Lâm nhìn lại mình thì thấy chàng nằm im lìm và sức lạnh từ từ làm chàng cứng lại. Bây giờ thì chàng đã nhận được rằng chàng đã thoát ra khỏi cái thể xác của mình. Lâm thổn thức khóc.

- Lâm à, nếu buồn thì cứ khóc. Lúc xưa tôi cũng hay khóc lắm nhưng bây giờ thì quen rồi. Tuy vậy, trong đời sống này cũng có nhiều điều thích thú và không phiền toái như đời sống của vật chất. Chúng ta bây giờ không còn lệ thuộc vào vật thể mà chỉ còn llệ thuộc vào tâm linh. Anh không còn cảm thấy đói khát đau đớn nữa phải không? Ðiều đó anh cũng đã xác nhận với tôi lúc nãy rồi mà. Chỉ có vật thể mới cảm nhận được vật thể và chỉ có tâm linh mới cảm nhận được tâm linh. Với tâm linh, chúng ta biết buồn, vui, biết cảm nhận những gì mà thể xác không cảm nhận được. Khi còn ở thế giới của vật the,ă chúng ta có cả hai phần nên cảm nhận được cả từ hai phiá. Cuộc sống của chúng ta bây giờ bớt đi nhiều phiền toái lắm vì chúng ta không còn cần đến những nhu cầu phục vụ cho vật thể. Chúng ta có cái lợi là chúng ta nhìn thấy và cảm nhận được tất cả đời sống vật chất và tình cảm của những con người trong thế giới vật thể, nhưng họ thì lại không thấy và cảm nhận được chúng ta. Chúng ta không thể xê dịch được đồ vật dễ dàng như họ nhưng chúng ta lại có sức mạnh điều động họ làm theo ý muốn của chúng ta, làm họ nghĩ đến điều chúng ta muốn và ngay cả làm họ phải thay đổi ý định về một việc gì. Thôi, Lâm, lại đây! Lại đây tôi giới thiệu những người bạn mới với anh.

Lâm cảm thấy chàng lướt đi thật nhanh trên mặt đất. Chàng nhìn xuống chân mình thì thấy là không cần phải bước từng bước như xưa. Thấy ngồ ngộ và một chút thích thú, lần đầu tiên từ lúc ra khỏi đời sống vật thể, Lâm mỉm cười.

- Ðây là Magarette, mới vào đây hôm qua. Sal, Lisa đến từ hôm kia còn ông cụ Dan thì mới tới sáng hôm nay.

Mọi người chào Lâm với nụ cười, trừ Lisa. Nàng vẫn ngồi yên chỗ cũ, chỉ ngước nhìn Lâm thật nhanh rồi lại úp mặt vào hai bàn tay. Magarette bắt tay Lâm niềm nở:

- Anh Lâm, tôi đọc được tên anh rồi. Anh người Việt nam phải không? Xưa, tôi có người chú đi lính bên Việt nam bị Việt cộng bắn què giò, được giải ngũ về. Khi về, ông ta đem theo một bà vợ Việt và nhiều đặc sản. Tôi được ông cho một cái kẹp tóc bằng đồi mồi thật đẹp, tôi rất thích. À, mà sao anh lại vào đây?

Lâm bị lôi cuốn vào sự vui vẻ, niềm nở của Magarette:

- Tôi đang lái xe trên một khúc đường vắng, không nhanh lắm. Bỗng một người con gái bất ngờ băng ngang đường. Sợ đụng nhằm cô ấy, tôi hoảng quá, thắng gấp, mất thăng bằng, thế là xe đâm vào gốc cây.

- À ra thế. Còn tôi, tôi lấy ông chồng làm luật sư. Ông ấy làm lắm tiền lắm nhưng có tật mê cờ bạc. Một hôm có người sách súng đến tìm ông để đòi nợ nhưng ông không có nhà. Người này tưởng tôi giấu chồng tôi trong nhà nên xô tôi ra để đi vào. Tôi chạy theo túm ông ta lại, ông gỡ tôi ra thì đạn nổ.

Cửa phòng xịch mở, hai người đàn ông mặc áo choàng màu xám nhạt đi vào kéo theo một chiếc bàn dài có bánh xe. Họ cầm trên tay một mảnh giấy đi đến ngăn kéo của Magarette xem lại tên rồi mở ngăn kéo ra. Không hiểu sao, Lâm biết được người đàn ông có chiếc mũi dài tên Sam còn người kia, đầu hói gần hết tóc tên Ken. Hai người khiêng cái bao nylon đựng Magarette ra khỏi ngăn kéo đặt lên bàn rồi đẩy ra cửa. Magarette nhìn mọi người không nói, chỉ vẫy tay từ biệt.

Giọng Tony lại đều đều:

- Nhà quàn đấy. Họ đem Magarette đi để trang điểm thật đẹp cho nàng. Sau đó, người thân được gặp mặt nàng lần cuối trước khi người ta đem nàng đi chôn.

Lâm chợt bồi hồi:

- Tội nghiệp mẹ tôi quá. Không biết bây giờ mẹ tôi ra sao.

- Anh sẽ thấy mẹ anh ngay, nếu như anh chịu khó tập trung nghĩ về bà ấy nhiều hơn một chút.

Ðúng như lời Tony nói, Lâm đứng bên cạnh mẹ. Bà Hải ngồi trên chiếc ghế bành, đầu nghẹo sang một bên ngủ thiếp đi. Trong hơi thở mệt nhọc của mẹ, Lâm còn cảm thấy dư âm của những tiếng nấc nghẹn ngào. Tay bên phải bà cầm một chiếc khăn mỏng ẩm nước mắt. Tay trái bà cầm chiếc ảnh của Lâm. Lâm cảm thấy xót xa thương mẹ, chàng đưa tay vuốt mái tóc lấm tấm bạc trên đầu bà Hải và vừa định cúi xuống hôn bà thì hình ảnh bà Hải chợt biến mất, Lâm lại trở về trong căn nhà ướp xác.

- Tony, tôi vừa gặp mẹ tôi. Mẹ tôi đang say ngủ. Tôi vừa định hôn bà thì tôi lại ở đây.

Tony cười:

- Tôi biết. Tại anh mới qúa đấy. Sự tập trung của anh chưa được mạnh mẽ lắm. Rồi anh sẽ quen đi. Nhớ rằng thế giới của chúng ta là thế giới của tâm linh. Cái gì cũng bắt nguồn từ tinh thần, thế nên sự tập trung của tinh thần là điều cốt yếu, nếu không thì kết quả chỉ được nửa vời như anh vừa trải qua. Nhưng không sao đâu, từ từ anh sẽ tập được điều đó.

Ngừng một lát, Tony chậm rãi:

- Thế giới của chúng ta không có thời gian, vì thế, chúng ta sẽ không bị già đi. Thế giới của chúng ta cũng không có không gian. Do đó, chỉ cần tập trung nghĩ đến người nào, nơi nào là ta ở đó ngay. Trong lúc đầu, có thể anh sẽ cảm thấy nhớ nhung luyến tiếc đời sống mà anh vừa đi qua, nếu cuộc sống đó đem cho anh nhiều viên mãn. Mỗi khi có người thân nhắc nhớ và gọi tên anh là anh sẽ ở ngay bên cạnh họ. Lâu dần, sự nhắc nhớ ấy sẽ thưa đi thì đó cũng là lúc anh cảm thấy dễ chịu trong đời sống này. Tôi, tôi không bị ràng buộc bởi những thứ đó vì ngay cả lúc này gia đình tôi cũng chẳng biết tôi như thế nào nhưng tôi lại biết rất rõ về họ. Mẹ tôi đã rời cuộc đời vật thể cách đây bốn năm và bà đang có một cuộc sống vui vẻ hơn xưa. Chúng tôi thỉnh thoảng có gặp nhau. Bố tôi đang sống với bà vợ kế chỉ bằng tuổi tôi và cơ sở chế tạo vật dụng bằng nhựa của ông vẫn phát đạt. Với ông, tôi là đứa con hoang đàng chi địa, không chịu đến hãng của ông để làm một người phụ tá trung thành cho ông. Ông từ tôi và đặt mọi kỳ vọng vào thằng Tom, em tôi. Nhờ thế, tôi không bị kêu gọi ray rứt bởi cái đời sống vật thể mà tôi mới đi qua.

Bên ngoài trời xẩm tối. Ánh đèn vàng tỏa ra từ trên trần làm căn phòng đã lạnh lùng buồn bã lại càng thêm lạnh lùng buồn bã. Lisa đã ngưng úp mặt vào tay. Cô ta ngồi vắt vẻo trên thành cửa sổ dán mặt vào khung kính ngó ra ngoài trời tối mông lung. Sal và Dan vẫn lặng thing ngồi lửng lơ dựa lưng vào ngăn kéo của họ. Lâm ngồi bệt dưới đất còn Tony thì hiếu động, anh đi đi lại lại trong phòng.

Một luồng khí lạnh luồn qua từ khe cửa khiến mọi người không ai bảo ai đều quay nhìn về hướng ấy. Một làn khói trắng mỏng manh len qua khe cửa và tụ lại. Lâm thảng thốt:

- Nhung? Phải Nhung không? Sao em lại ở đây?

Người con gái có mái tóc ngang lưng sà xuống ngồi cạnh Lâm:

- Anh Lâm. Bây giờ thì ta thực sự được sống bên nhau rồi đó. Bao nhiêu năm nay em đau khổ vì không làm sao để anh nhận ra em. Khi được tiền anh gởi về, em dành dụm để vượt biên tìm anh. Tàu em bị bọn cướp Thái Lan chận cướp hết tiền bạc. Em và sáu cô gái khác bị chúng thay phiên nhau hãm hiếp suốt một ngày một đêm. Sau đó, bọn nó trả tụi em về tàu, lấy búa đập lên đầu đàn ông con trai, ném hết dầu xuống biển và đục cho tàu chìm. Tàu chìm. Cả tàu hơn trăm người chỉ có hai người đàn ông tám người đàn bà và hai trẻ em sống sót. Dù biết bơi và bơi giỏi nhưng vì đuối sức và đau khổ, lại tuyệt vọng, em buông xuôi. Mất nhiều ngày chờ cho cơ thể rã nát và cá rỉa hết thịt em mới lên được trên bờ. Ở đất liền em lại phải mất nhiều tháng mới tìm được anh. Ðời sống này mới lạ với em qúa, lại không người hướng dẫn. Cái gì cũng phải tự mình mò mẫm, tìm hiểu lấy nên khi tìm được anh em mừng quá. Em ở bên anh đã gần bốn năm mà anh không hay biết gì. Em phải chờ đến lúc lời thề xưa ứng nghiệm em mới thật sự được gặp anh.

Lâm ôm chầm lấy Nhung. Anh nhớ lại đêm chia tay, lúc lau nước mắt cho người vợ sắp cưới, chàng đã nói:

- Nhung, hãy tin vào tình yêu của chúng ta. Của em và của anh. Quê hương ta là đây thật nhưng em biết đấy, anh không thể nào ở lại được. Sẽ không ai cho anh sống một đời sống bình thường của một con người nữa. Anh phải đi. Nếu còn sống, anh sẽ cố gắng tạo cơ hội cho chúng ta sớm gặp lại nhau. Ngoài em ra, tim anh không còn chỗ cho một hình bóng nào nữa cả. Nếu phụ bạc em, anh xin thề. Thà rằng anh chết....

Nhung vội đưa tay bịt miệng Lâm:

- Ðừng thề thế, anh. Em sợ. Rồi đây anh ra đi, đường đời bao nhiêu là bất trắc. Ðường đời sẽ có nhiều đổi thay và nhiều ngã rẽ. Ðôi khi, không do ý muốn của mình. Yêu anh, em tin anh và không muốn anh phải ràng buộc vì một lời thề.

Sau khi được tin Nhung mất tích trong chuyến vượt biên, Lâm vô cùng đau khổ. Qua nhiều năm dài Lâm kiên nhẫn nhờ hội Hồng Thập Tự và cơ quan thiện nguyện ở các trại tị nạn vùng Ðông nam á giúp tìm tông tích Nhung nhưng chàng không hề được một tin nhỏ về nàng. Bà Hải thương con nhờ người mai mối. Bà nghĩ rằng có vợ, Lâm sẽ nguôi ngoai. Nhưng lần nào Lâm cũng tìm cách chối từ. Một năm trước đây, Hiền, một người con gái có đôi mắt giống hệt đôi mắt của Nhung đến xin việc nơi chàng làm. Ðôi mắt ấy đã làm Lâm xao xuyến. Từ đó, chàng hay tìm cách nói chuyện với Hiền. Lúc đầu chỉ là những chuyện vu vơ mưa nắng. Sau, hai người cảm mến nhau và Lâm thấy Hiền có thể thay Nhung xoa dịu nỗi cô đơn và niềm đau khổ trong chàng. Mới tuần trước, nhân dịp mời Hiền đi ăn tối, Lâm đã chính thức cầu hôn và Nhung đã sung sướng nhận lời. Ngay hôm ấy, Lâm đã thấy nỗi reo vui trong đôi mắt của bà Hải khi chàng ngỏ lời nhờ mẹ lo liệu đến nhà Hiền ngỏ ý.

Dòng ký ức chợt ngừng lại. Lâm nhìn Nhung ôn tồn:

- Nhung, em tha lỗi cho anh....

Nhung lại đưa tay bịt miệng chàng:

- Anh. Anh đừng nói gì nữa cả. Em biết hết rồi. Không phải lỗi tại anh. Anh không hề phụ bạc em. Cuộc đời đã du chúng ta vào những con đường ấy. Kể ra thì bất công và nghiệt ngã cho anh quá. Nhưng đó là định mệnh. Dù bất cứ ở trong đời sống nào chúng ta cũng vẫn phải tuân theo sự an bài của định mệnh. Nói một cách khác, của Tạo Hóa. Anh biết người con gái băng ngang đường trước khi xe anh đâm vào gốc cây là ai không? Chắc anh không thể ngờ được đâu. Chính là em đấy. Do định mệnh, em đã đến để đón anh!1454




Hai thí sinh ngồi trước cổng trường chờ xem kết quả.

- Bố tớ bảo nếu tớ thi đậu sẽ thưởng cho tớ chiếc xe đạp điện để đi học cho đỡ mệt...

- Còn bố tớ lại bảo nếu tớ thi rớt sẽ mua cho tớ chiếc “Quây An-pha”...

- Trời ơi! Sao đã quá vậy?

- À... để tớ về chạy xe ôm đó mà...

- !!!



o O o


Đang dò xem kết quả điểm thi hết môn học “tại chức” của mình, người cha chợt reo lên “Ồ! Qua rồi”. Đứa con đang học lớp 2 đứng cạnh bên hỏi:

- Ba ơi! Ba được mấy điểm mà thấy ba mừng quá vậy?

- Ờ, 5 điểm con à!

- Nhưng mấy điểm là cao nhứt?

- Là 10 điểm.

- Vậy mà cũng mừng! Sao hôm qua con được 8 điểm môn toán mà ba lại rầy?!

- !!!1110




Chỉ huy gọi một anh lính trẻ lên để khiển trách:
- Vì sao trong đợt hội thao vừa rồi, đồng chí lại làm lộ trận địa mai phục của quân ta. Không những thế còn mắng nhiếc, sỉ nhục, thậm chí còn suýt hành hung hai người dân địa phương?
- Thưa chỉ huy, thực hiện nhiệm vụ được giao, em đã ngụy trang thành cái gốc cây. Đôi "người địa phương" ấy dẫn nhau đến ngồi dưới gốc cây. Đầu tiên, họ nói chuyện anh anh em em, chim xa tổ lá xa cành, rồi thề non hẹn biển... Mặc dù phải nghe toàn điều lừa đảo nhưng em vẫn một mực nín nhịn, quyết không làm lộ trận địa của ta. Sau đó đến màn ôm ấp, vuốt ve, hôn hít, rồi đòi hỏi này nọ... Mặc dù bản thân cũng rất bị kích động, em vẫn quyết không làm lộ trận địa. Nhưng đến lúc anh "dân địa phương" dở con dao nhíp ra và định khắc tên chị "dân địa phương" vào... mông em thì em không thể chịu đựng thêm được nữa...
2097




Ngày đầu tiên đến lớp, về nhà đứa con có vẻ mặt buồn rười rượi. Bà mẹ ngạc nhiên hỏi:

- Làm gì mà con buồn thế?

- Mẹ ạ, cô giáo ra đề tập làm văn tả con mèo!

- Thế thì tốt, nhà mình có đến hai con.

- Nhưng con không rõ cô yêu cầu tả con nào!



o O o


Trong buổi lao động. Học sinh tham gia chuyển gạch để xây tường. Thấy Ân một chuyến chỉ mang một viên gạch, trong khi mọi bạn đều mang hai viên, một bạn liền nói:

- Ân lười quá, mang được nỗi một viên gạch.

Ân liền cãi:

- Có bạn lười thì có.

Mọi người cười ồ. Ân nói tiếp:

- Các bạn sợ phải đi hai chuyến nên mới mang hai viên một lần chứ còn gì nữa.953




Một linh mục quá mệt mỏi vì các giáo dân của mình cứ đến thú tội ngoại tình của họ, ông tuyên bố:
- Nếu các con còn phạm tội ngoại tình, ta sẽ không làm linh mục nữa! Để đối phó với cha, các giáo dân quy ước bí mật với nhau là sẽ không nói từ ngoại tình nữa mà thay bằng từ vấp ngã. Mọi việc sau đó đều tốt đẹp cho đến ngày vị linh mục kia qua đời. Vị linh mục mới, sau vài buổi rửa tội, đến gặp ông thị trưởng và tỏ vẻ lo lắng:
- Ngài phải cho sửa chữa lại đường xá trong thị trấn mới được. Khi các giáo dân đến xưng tội, họ than phiền về việc bị vấp ngã. Ông Thị trưởng phá lên cười vì sự ngây ngô của người mới đến. Vị linh mục bực tức:
- Tôi không hiểu ông cười cái gì. Tuần này vợ ông đã bị vấp ngã ba lần rồi đấy!
2267




Lần nầy là lần thứ hai tôi được mẹ tôi giao nhiêm vụ đi tảo mộ cho Dì Dương Sáu tôi. Dì Sáu là em kế của mẹ tôi, Dì Dượng ở trên khu Hàng Xanh đã bị Việt Cộng chiếm nhà làm chỗ trú ẩn để đánh nhau với Quân Đội trong biến cố Tết Mậu Thân, nên Dì Dượng đều bị tử nạn, cùng với rất đông đồng bào vô tội khác và tất cả đều được vị sư trụ trì chùa Phước Lâm chôn trong khu nghĩa trang của chùa vì lúc đó cũng khó tìm được thân nhân. Mẹ tôi rất thương Dì Sáu tôi, nên sau khi con Tú, đứa con gái duy nhất của Dì cùng chồng nó đi vượt biên thì mẹ tôi đã nhận lời săn sóc mộ phần của Dì Dượng cho nó an lòng ... Tết Mậu Thân như thế nào thì tôi còn quá nhỏ để biết, nhưng khi nghĩ tới Ba đi tù cải tạo chẳng biết bao giờ về và hằng ngày nhìn thấy những tên gọi là cán bộ nhà nước đi rảo trong xóm hết kêu đóng góp cái nầy, cái nọ ... lại họp tổ dân phố để nghe chúng nói dóc, tôi thật ghét cái bọn người nầy lắm ... vậy mà hằng ngày tôi cứ phải tiếp xúc với chúng mới chết chứ ... Số là Cậu Ba của tôi có một hãng làm kem, nói là hãng cho oai thôi, chứ cũng chẳng có bảng hiệu gì, núp dưới chiêu bài ba lợi ích cho bọn Quận đội Quận 8, kem sản xuất ra từ hãng của Cậu chủ yếu là để cung cấp cho các rạp hát ... mà nhiệm vụ chuyên chở là tôi và 4 người nữa ... ngoài ra tôi còn được Cậu giao cho đi mua vật liệu sản xuất như đường, bột, dừa khô .... khi hãng cần .... nên tôi được Cậu cho sử dụng chiếc xe Honda Dame ... có điều cái băng sau của chiếc xe lúc nào cũng là cái thùng chở kem tổ bố nên chả chở được người ....

Sáng nay cũng vậy, sau khi giao kem đầy đủ cho các rạp hát thì cũng gần trưa, tôi chạy về nhà để lấy nhang, giấy tiền vàng bạc mà Mẹ tôi đã để sẵn để đi lên mộ của Dì Dượng Sáu. Một năm qua con đường đưa vào nghĩa trang cũng quá nhiều thay đổi ...

Những mái nhà, gọi là túp lều có lẽ đúng hơn mọc lên khắp nơi hai bên con hẻm, mà chủ nhân của nó được biết là từ miền Bắc xã hội chủ nghĩa giàu đẹp mới di cư vào, nên con hẻm trở nên đông đúc người khác hẳn năm trước khi tôi tới. Tôi dựng xe khoá cẩn thận kế bên mộ của Dì Dượng, lấy tạm cây chổi cùn của ai đó dưới gốc cây điệp bên ngoài để quét bụi đất lá cây, vì hai ngôi mộ đã được xây bằng xi măng nên tôi chỉ đi vòng quanh quét một chút là sạch sẽ. Trả cây chổi về chổ cũ, tôi lấy nhang, giấy vàng bạc ra đốt và thầm vái Dì Dượng Tết hãy về nhà tôi chơi. Không biết ổng bả có nghe tôi vái mời thiệt không mà trời giữa trưa đang nắng gắt bỗng dưng có một vầng mây đen thiệt to bay ngang lại thêm một cơn gió nhè nhẹ khiến tôi thấy dễ chịu lạ lùng. Tôi ngồi trên thềm mộ của Dì Sáu đưa mắt nhìn một lượt khu nghĩa trang, tuy người còn ở lại không bao nhiêu nhưng hầu như ngôi mộ nào cũng sạch sẽ ... Tôi chợt để ý đến một ngôi mộ, hình như năm rồi tôi không thấy ... vì nó cao hơn hết và mộ bia bằng đá mài, không xa mộ Dì Dượng tôi là mấy ... hiếu kỳ, tôi đứng lên đi về ngôi mộ đó ...

... Đập vào mắt tôi trước tiên là hình một cô gái thật đẹp trên tấm mộ bia, với mái tóc dài buông xoả trên bờ vai, đứng tựa lưng vào con voi đá, một chân gát trên vòi voi, hai bàn tay bỏ vào trong túi áo coat màu xanh nhạt , đôi mắt thì sao buồn thăm thẳm ... sau giây phút bỡ ngỡ, tôi bình tĩnh lại và cũng hơi ngạc nhiên khi thấy lần đầu tiên trên mộ bia mà lộng ảnh nguyên người như thế nầy ... tôi đọc lẩm nhẩm ...

" Nguyễn Thị Hoàng A. ...
sinh ngày ... chết ngày ... hưởng dương 18 tuổi .... ".

Tôi cúi nhìn lư hương thì thấy hình như chưa có ai đốt trong ngày hôm nay ... nên đi về xe lấy bó nhang còn lại đốt lên và cắm vào lư hương ... vì giấy tiền vàng bạc đã đốt hết nên vừa cắm nhang tôi vừa nói đùa ...

" tiếc là, tôi hết tiền nên không đốt cho cô được, cô sống khôn thác thiên cảm nhận một chút lòng thành, cô thật đẹp lắm, chết sớm vậy thiệt là uổng quá đi ..."

Không biết có phải cảm nhận được ý nghĩ trêu cợt của tôi không, mà cơn gió đang hiu hiu bỗng dưng thổi ào qua và một chú se sẻ từ đâu lượn lại đáp xuống trước mặt tôi rồi hoảng hốt bay lên cây điệp bên ngoài mất dạng ... Gai ốc tôi nổi lên vì những câu chuyện Liêu Trai tôi nghe kể lỏm bỏm bỗng dưng hiện lên thật rõ nét ... nhưng chút thôi vì tôi nghĩ ....làm gì có Ma giữa thời đại vệ tinh nầy ... Nhìn đồng hồ thấy cũng gần 4 giờ chiều, tôi định đứng lên đi lấy xe về thì ...

- Á, Má ơi, mình đến trễ rồi ... có người đã đốt nhang cho chị A. kìa ...

Quay nhìn lại, tôi thấy có hai người phụ nữ đang tiến lại chỗ tôi ...
... Tôi chỉ kịp đứng nép qua một bên, người phụ nữ trẻ, đúng hơn là một cô bé chừng 15, 16 tuổi đã chạy đến trước ngôi mộ, mà khi ngang qua tôi cô đã nở một nụ cười thật hồn nhiên ... Người phụ nữ lớn tuổi, chắc chắn là mẹ của cô bé cũng đã đến gần bên tôi, đưa tay mở chiếc khăn che mặt, loại khăn mà người ta vẫn thường dùng khi chạy xe Honda để che bớt bụi và nắng của cái thành phố quá đông đúc nầy ... Nghĩ họ là thân nhân của người quá cố ... tôi hơi ngượng ...

- Dạ, chào Dì, cháu xin lỗi ... sẵn còn một ít nhang nên cháu đã thắp cho cô A. , nếu không phải xin Dì hãy thứ lỗi ...

- Ồ, có gì đâu - người phụ nữ trả lời - cậu đã thắp nhang cho Hoàng A. , mẹ con tôi cám ơn còn không hết, sao lại trách cậu chứ ... tại hôm nay tôi và con Thi cũng bận chút việc nên đến bây giờ mới tảo mộ cho Hoàng A. được ...

Dứt lời bà ta gọi cô bé, lúc bấy giờ đang đứng nhắm mắt chấp tay trước ngôi mộ, miệng lẩm nhẩm như đang nói chuyện với ai đó ...

- Thi ơi, con coi đốt giấy tiền cho Hoàng A. rồi về con ...

và bà ta đưa chiếc túi bàng đang xách trong tay về hướng Thi ...
Thi cúi đầu xá mấy xá ... xong mới "dạ" và đi lại đón chiếc túi bàng từ tay mẹ ... Tôi sau giây phút ngượng ngùng, bây giờ mới nhìn kỹ họ hơn ... người phụ nữ khoảng trên dưới 40, và tuy không trang điểm, nhưng khuôn mặt trái soan, với đôi mắt thật sâu, ẩn tàng một nét đẹp đài các ... và Thi cũng hao hao giống mẹ ... nhưng nhìn Thi với ảnh của người trên ngôi mộ thì thật khác xa, và khi nói chuyện, mẹ Thi chỉ gọi người chết là Hoàng A. mà thôi, bộ họ không phải là mẹ con, chị em sao chứ ... Tôi tò mò ...

- Thưa Dì, cháu tên Toàn ...

- Gọi tôi là Dì Lan đi

mẹ Thi cười thật hiền, nhìn Thi đang xếp giấy tiền vàng bạc, rót nước ra chun, và cắm một cành huệ trắng vào bình bông bên dưới mộ bia

- tội nghiệp cho con bé, nó chết còn trẻ quá ...

- Ô, vậy Hoàng A. không phải là chị của cô Thi à Dì Lan ...

- Cô Thi cái gì, gọi nó là con Thi cho tiện, Hoàng A. với chúng tôi chỉ là láng giềng với nhau thôi hà ...

Tôi ngạc nhiên vô cùng, láng giềng sau lại đi tảo mộ vậy còn thân nhân của người chết đâu ... Dì Lan như hiểu được thắc mắc của tôi, nhưng chưa kịp nói gì, thì Thi lên tiếng ...

- Chị Hoàng A. tốt với má con em lắm đó anh ...

Câu nói xen vào của Thi càng làm tôi thắc mắc hơn, nhất là khi thấy Dì Lan trừng mắt nhìn Thi ...

- Con lại nói gì nữa đây ....

Dì quay sang tôi ...

- Con nhỏ nầy, lớn đầu rồi mà không nên thân, ăn nói gì đâu không hà, cậu đừng để ý nha ...

rồi Dì khẽ thở dài như nghĩ ngợi điều gì ... bỗng Dì hỏi tôi ...

- Cậu Toàn có ở gần đây không vậy ?

- Dạ không gần mà cũng không xa ... tôi cười ... cháu ở vùng chợ Tân Định đó Dì ...

- Vậy cậu có bao giờ nghe tên Bác sĩ Nguyễn Trần T. không ?

Tôi lắc đầu ...

- Đi lên trên 3 con hẻm nữa, ngoài mặt tiền đường Bạch Đằng có một ngôi nhà ba tầng lầu là nhà của BS T. đó, và Hoàng A. chính là con gái lớn của Ô. Bà BS ...

- Thế sao ....

- Thế sao ... Ô .Bà BS không đi tảo mộ cho con, mà là chúng tôi chớ gì ... Ô. Bà BS và cô con gái thứ hai, thực ra là em song sanh với Hoàng A. đã đi vượt biên rồi ...

Hắng giọng Dì Lan tiếp ...

- Chỉ vài ngày trước khi gia đình Ô. Bà BS lên đường, Hoàng A. đi mua một ít đồ dùng bằng xe Honda đã bị hai tên cướp chạy theo giật chiếc túi xách nó để đàng trước giỏ xe ... nó bị té, đầu chạm xuống mặt đường và đã chết khi vừa đưa đến Bệnh Viện Chợ Rẫy ... Ô. Bà BS tuy đau xót vì mất con, nhưng cũng phải đi thôi ... nên Ô. Bà đã nhờ tôi trông coi mồ mả cho Hoàng A. ... như cậu đã thấy đó ...

Dì Lan ngừng nói, đôi mắt thoáng chút u buồn, nhìn vào khoảng không và lại thở dài ... Tôi thấy trong câu chuyện Dì kể, hình như có một chút gì chưa trọn vẹn ... Suy nghĩ theo cảm quan của mình, nếu như tôi bị mất người thân trong hoàn cảnh như vậy, chưa chắc gì tôi lại chịu đi vượt biên ... nhưng tôi chợt nhớ ra, dù sao mình cũng là người lạ mà ...

- Nghe câu chuyện Dì kể xong, cháu cũng thấy mình sao sao á, cũng như lúc nãy khi cháu nhìn tấm ảnh của Hoàng A. trên mộ bia, đôi mắt u buồn quá khiến cháu có cảm tưởng là cô ấy như ở đâu đây ...

- Thực anh có cảm giác như vậy sao ? ...

Thi ngồi nghe tự nãy giờ bỗng xen vào ... Tôi chưa kịp trả lời Thi thì Dì Lan đã nói ...

- Thôi đốt giấy cho Hoàng A. rồi về con, trời sắp tối rồi đó ...

quay sang tôi Dì tiếp ...

- Hôm nào Cậu rảnh đến nhà tôi chơi, chúng ta sẽ nói chuyện nhiều hơn, Cậu đến ngôi nhà của Ô. Bà BS T., bây giờ là trụ sở của tụi nó, ngay đường hẻm đó đi vào gần cuối hỏi nhà Cô giáo Lan thì ai cũng biết, còn bây giờ ....

Dì chợt nín bặt, cúi xuống phụ với Thi đổ nước từ trong chai xuống những tàn giấy vừa cháy hết cho tắt hẳn, đồng thời nói nhỏ gì đó vào tai Thi ... Xong hai người đứng dậy nhìn tôi rồi đi ra cổng ... Chợt Thi quay trở lại lấy trong giỏ ra một trái ổi xá lị ... đặt lên mộ bia và nói lớn ...

" nãy giờ em quên ... ổi nầy chị thích ăn lắm, ăn đi nha, em về à ..."

Có lẽ khi trở ra chỉ còn thấy có một chiếc xe của tôi, trên có chở một thùng đựng kem tổ bố nên Thi hỏi luôn ... khi tôi cùng đi ra với cô ...

- Bộ anh bán cà rem hả ? ...

Tôi gật đầu ...

- Nhưng chỉ bán tại các rạp hát không hà ...

- Rạp nào vậy ... để khi nào Thi đi coi hát, Thi mua cho ...

Có tiếng Dì Lan gọi Thi đàng trước, Thi chạy theo mẹ và không quên quay lại nheo mắt lần nữa với tôi ...

Tôi lên xe đạp máy đi lần lần ra cổng nghĩa trang ... trời cũng đã chạng vạng ... ngay một ngõ rẽ để ra đường lớn, tôi thấy hai chiếc Honda trên có 4 thanh niên, mà nhìn thoáng qua cũng biết ngay là bọn công an chìm ... lạ là mới đó không biết Dì Lan và Thi đi bằng đường nào mà khi ra đến đường lớn tôi không hề trông thấy họ ...

... Từ đây về hãng kem tôi làm bên Quận 8 cũng khá xa nên tôi cho xe chạy nhanh chút mà trong đầu cứ mãi suy nghĩ về câu chuyện vừa mới nghe và khuôn mặt của tấm ảnh trên mộ bia thật rõ nét. Tới ngã tư Phú Nhuận, tôi chợt nhớ bên đường Nguyễn Minh Chiếu có một xe bán hủ tiếu bò viên thật ngon, và thấy đói bụng nên tôi vòng xe lại ghé vào. Kéo ghế ngồi chưa kịp kêu đồ ăn, thì có hai thanh niên cũng ngừng xe và ngồi bàn đâu mặt với tôi, tôi nhận ra ngay là hai trong bốn tên công an tôi gặp lúc nãy ... hơi chột dạ, tôi nghĩ ... là ngẫu nhiên hay hai tên nầy theo dõi mình ... mà theo để làm gì cơ chứ, mình có phạm pháp đâu, kệ tụi nó đi ... Ăn hết tô hủ tíu, tôi lấy xe phóng thẳng về hãng kem thì đã hơn 9 giờ tối ... Anh Lâm, người thợ chánh của hãng, vừa thấy tôi đã nói lớn ...

- Trời ơi, mầy đi đâu mất tiêu vậy Toàn, ổng kiếm mầy đó ...

Tôi cười ...

- Không có gì lạ hả anh Lâm, đi chút việc cho bà già ... mà ổng kiếm tui chi vậy ... anh có biết không ?

- Nghe nói nay mai mấy rạp hát sẽ chiếu phim tư liệu, người ta đi coi đông lắm đó ... ổng bảo mình chuẩn bị chạy ... hi hi hi ...

Nghe anh Lâm cười, tôi biết ngay cũng không có gì, vì cha nội nầy nếu bị Cậu tôi cho uống cà phê đen dễ gì tìm được nụ cười của anh nên tôi hỏi lại ...

- Phim tư liệu ...?

- Ừ, phim của các nước tư bản đó, mấy năm qua toàn là phim Liên Xô, ai cũng ngán như cơm nếp mắc mưa, đâu thèm coi chứ .... Anh ta khoái chí nên cười lớn hơn ....Hi hi hi nói cha nó phim Mỹ đi không nói ... phim tư liệu hi hi hi ...

- Nhỏ nhỏ vậy cha nội ... muốn đi tù nữa hả ...

Nghe tôi nhắc đến chữ "đi tù" anh Lâm cụt hứng ngay ... ý là anh chỉ sơ sơ có mấy tháng về tội ham vui theo người ta xuống đò đi vượt biên, và phải bán xế nổ tậu xế điếc để chạy chọt và đi cày tiếp ...

- Coi như tao không có nói gì nha ...

anh tiu nghỉu ...

- À, Toàn nè, ông cậu dặn mầy trước khi về nhà nên ghé qua mấy cái rạp ngoài Sàigòn coi kem tụi nó còn nhiều không, bỏ cho đầy ... để trống mấy cái hầm chứa cho đêm nay tụi nhỏ làm ... ngày mai mới kịp giao đó ...

- An chí đại ca ...

Tôi vào chất đầy một thùng gần 500 cây kem, anh Lâm phụ khiên ra xe ... tôi nghĩ rạp Quốc Tế có thể bán được chút ít, chớ Công Nhân với Vinh Quang thì ế thấy mồ ... 500 cây chắc cũng đủ ... Tôi lên xe, đạp máy sang số và nói vói với Lâm ...

- Tôi về luôn nha ... mai gặp ...

- Ừ ...

Xuống cầu chữ Y, tôi rẽ qua đường Trần Hưng Đạo đi về hướng chợ Thái Bình để đến rạp hát Quốc Tế ... Giờ nầy đường Trần Hưng Đạo đã bớt kẹt xe tuy lượng xe lưu thông vẫn tấp nập ... Tôi dừng xe tại ngã tư Cộng Hoà vì đèn đỏ sau vài hàng xe ... các xe gắn máy tới sau cứ muốn chen lên trước bóp kèn inh ỏi sau một chiếc xe Honda Cub màu đỏ ... khi thấy đèn bên kia bật vàng mà người lái chiếc Honda nầy không chạy ... Người con gái lái chiếc Cub mặc bên ngoài một cái áo coat màu xanh, tỉnh bơ cho xe từ từ chạy khi đèn bật xanh, chẳng thèm đếm xỉa đến những tiếng kèn giận dữ phía sau, mà nếu là tôi, chắc tôi cũng không chịu nổi ... Khi tôi qua bên kia đường, tôi thấy cô gái đó chạy trước mặt tôi chừng vài thước, tôi định vượt qua, nhưng ... tôi chạy nhanh thì cô ta nhanh, tôi chạy chậm thì cô ta chậm ... giữ nguyên một khoảng cách như vậy ... Tôi bực tức ... lạ cho cô nầy giỡn sao chứ ... Đến đường Phát Diệm, tôi bật đèn báo hiệu quẹo trái và lần ra giữa đường để chuẩn bị quẹo thì cô ta cũng làm y như tôi vậy ...
... Đèn lưu thông lại đỏ, tôi dừng lại ... và cô gái cũng dừng trước tôi, nhưng xe của cô ta không chớp đèn xin quẹo ... Tôi nghĩ thầm trong bụng ...

-" con gái gì mà ..."

vừa lúc đó thì đèn bên đường Phát Diệm bật vàng, một số đông các xe gắn máy trên đường Trần Hưng Đạo hướng ngược chiều với tôi rú ga phóng qua dù đèn vẫn chưa xanh ... Cô gái bỗng xoay người quay mặt lại nhìn tôi mỉm cười, đồng thời phóng xe thật nhanh vào đoàn xe ngược chiều, qua đường Phát Diệm ... Con đường Phát Diệm chỗ ngả tư nầy rất tối vì có những cây bàng thật to trồng trước trường Cầu Kho ... Tôi hoảng hốt nhắm mắt lại trước hành động của cô gái và nghĩ ngay đến một tai nạn khủng khiếp ... nhưng dòng xe ngược chiều tôi vẫn bình thản lưu thông ... hầu như ngoài tôi ra không có một ai trông thấy hành động điên rồ nầy ... Tôi quẹo qua đường Phát Diệm mà vẫn chưa hết nỗi bàng hoàng, nhìn về phía trước tôi không thấy có bóng dáng đèn đuôi của một chiếc xe nào, vì cho dù chạy nhanh mấy cô gái cũng không thể nào quẹo kịp đường Nguyễn Cư Trinh mà tôi không thấy ... cô như tan biến trong dòng xe lúc nãy ... Chợt gai ốc trong người tôi nổi hẳn lên, cổ họng khô đắng ... tôi tấp xe vào lề đường mà đôi chân run quá suýt nữa để lật nhào chiếc xe với thùng kem nặng trĩu ngoài sau ... tôi nhớ ra khuôn mặt của cô gái giống y hệt bức ảnh trên ngôi mộ của Hoàng A. ... Cũng may lúc đó có vài chiếc xe lưu thông trên đường Phát Diệm và ba bốn người đi bộ từ đường Trần Hưng Đạo quẹo vô nên tôi bình tĩnh được chút và lên xe chạy thẳng đến rạp hát Quốc Tế ... Tôi nhìn đồng hồ trên tay ... 10 giờ 15 phút ... Cậu Ba tôi đang đứng nói chuyện gì đó với lão rạp trưởng ... thấy tôi Cậu ngạc nhiên ...

- Sao mặt mày mầy xanh lét vậy Toàn ... bịnh hả ... nếu bịnh sao không bảo thằng Lâm cho thằng nào đi thế để về nhà nghỉ chứ ...

Tôi cố nén tiếng thở dốc ...

- Dạ không có đâu Cậu ... sẵn trên đường về nhà con làm luôn chuyến chót mà ...

Lão rạp trưởng cười lớn xen vô ...

- Ê, Toàn đừng bịnh lúc nầy nha ... mai nầy khán giả đông lắm đó ...

Còn khoảng một giờ nữa thì vãn hát , nhưng mọi người trong rạp đều xăng xái chuẩn bị cho buổi chiếu phim tư liệu ngày mai ... tôi thấy những hình vẽ quảng cáo cho cuốn phim Thủy Hử đang được treo lên ...

- Toàn, con nhớ coi chừng tụi nhỏ ngày mai ... đừng để thiếu kem nha con, Cậu vô rạp Hướng Dương chút ... à, ăn gì chưa mậy, hay đem kem vô đi rồi đi ăn với Cậu luôn ...

Đi với mấy ông nầy chỉ nhậu thêm mệt ... nên tôi từ chối ...

- Thôi, Cậu đi đi, hôm nay con muốn về nhà ngủ sớm để ngày mai uýnh chứ ...

Cậu Ba tôi cười, có vẻ hài lòng và cùng lão rạp trưởng ra xe ... Tôi vác thùng kem đi phân phối xong cho các tủ kem thì cũng vừa vãn hát ... Tôi ràng thun thùng kem không lên yên sau xe mà lòng vẫn chưa hết hồi hộp và chân tôi vẫn chưa hết lạnh ... Tôi nghĩ đến cô gái tôi gặp lúc nãy, có thật giống Hoàng A. như tôi đã vội đoán không ... tại sao tai nạn lại không xảy ra ... hay lúc tôi nhắm mắt cô ta đã quẹo hướng khác ... những lời kể của Dì Lan ... và tại sao Thi nói ...

- "chị ấy tốt với má con em ..."

cuối cùng tôi an ủi chính mình, khi lắc đầu xua đi một ý nghĩ chợt thoáng qua ... gì thì gì chắc người ta cũng không hại mình đâu ...
Tôi vừa leo lên xe thì trời bỗng mưa lâm râm, tôi vội tròng vào mình miếng bạt bằng plastic rồi rồ ga phóng đi ...

... Dù trải qua một ngày có nhiều chuyện vượt ngoài sự hiểu biết của mình, nhưng quá mệt mỏi nên đêm đó tôi đánh một giấc thẳng thét ... Nếu mẹ tôi không kịp gọi tôi dậy đi qua hãng kem chắc Cậu Ba tôi sẽ dũa tôi một trận thê thảm lắm, vì thú thật từ ngày đi bỏ kem bán tại các rạp hát, tôi chưa bao giờ thấy khối lượng người đi xem phim đông đảo đến như vậy ... các xuất hát đều nghẹt người xem ... Thì ra văn hoá bốc lột, đồi trụy lại được yêu thích đến như vậy, chả bù với Thép Đã Tôi Thế Đấy, Năm Người Đi Khắp Thế Gian ... của đàn anh vĩ đại Liên Xô, khán giả chỉ đếm được trên đầu ngón tay, không biết như vậy đã rõ ai thắng ai chưa ...
Tôi và hai tên nhóc Cảnh, Đức ... liên tục chở kem tới rạp hát Quốc Tế mà hầu như không đủ cung cấp cho khán giả tạm giải khát trong cái nực nồng oi bức của một rạp hát quá tải người ...

Sài gòn, những ngày giáp Tết tấp nập người đi, gian hàng bánh mức mọc lên cùng khắp, tại các chợ món đặc sản của ngày Tết là dưa hấu thì không sao kể xiết ... nhưng thông thường những người chở kem cho rạp hát như chúng tôi, các dịp lễ lạc như thế nầy thật không khoái chút nào ... vì mệt chết được, nên chắc năm nay chẳng biết Tết là gì rồi ...
Đến hơn 4 giờ chiều, khi tôi phân phối kem cho các tủ vừa xong, chen trong dòng người đông đúc, đẩy được chiếc xe ra đến đường thì gặp Cậu Ba tôi vừa trờ tới ...

- Toàn, mệt lắm không ... mặt vẫn còn hơi xanh đó ... về nghỉ và kiếm cái gì ăn chút đi ... ở đây để Cậu ...

Vừa nghe Cậu Ba tôi nói đến "mặt xanh" tự nhiên những chuyện hôm qua mà từ sáng tới giờ vì lu bu tôi quên bẵng, bỗng nhớ lại rất rõ ràng, và khuôn mặt, nụ cười của cô gái như lơ lửng trước mắt tôi ... À, tại sao mình không lên hỏi Dì Lan cho rõ, giờ nầy ngày hôm qua mình không gặp Dì Lan là gì ... Nghĩ vậy tôi liền nói với Cậu Ba ...

- Vậy con đi chút nha ...

- Ừ ... và Cậu móc túi đưa tôi một xấp tiền ... Tôi cám ơn Cậu lên xe phóng về Hàng Xanh tìm đến nhà Dì Lan ...

Qua khỏi đường hẻm vào nghĩa địa, đi lên thêm 3 con hẻm nữa ... đây rồi, ngôi nhà 3 tầng lầu của BS T. mà bây giờ đang mang tấm bảng đỏ Ủy Ban Nhân Dân Phường ... Tôi vừa quẹo vào đường hẻm thì nghe tiếng Thi gọi ...

- Anh Toàn ... - tôi thấy hình như Thi đang đợi tôi - ... đi theo em ....

và Thi chạy xe trước dẫn đường. Tôi theo sau Thi mà vô cùng thắc mắc ... sao con nhỏ biết mình đi kiếm nhà nó mà đứng đây đợi mình chứ ... Thắc mắc của tôi càng nhiều hơn khi tôi đến nhà Thi, một ngôi nhà xinh xắn nằm gần cuối con hẻm có hàng rào sơn trắng phía trước, và ngay cửa là Dì Lan đang đứng chờ chúng tôi ...
... Tôi cúi chào Dì Lan khi vừa ngừng xe trước cổng rào, Dì Lan mỉm cười gật đầu và bước tới mở cửa rào cho Thi và tôi đẩy xe Honda vào bên trong ... Một đám đông con nít chạy chơi trong hẻm có lẽ thấy người lạ, nhất là cái thùng kem ngoài sau xe tôi nên tò mò chạy lại trố mắt nhìn ... Thi quay lại nói với chúng ...

- Đi chơi đi các em ... người nhà của chị mà ... - và nói nhỏ với tôi - ...nhà chỉ có hai má con em thôi hà, anh Toàn tự nhiên nha ...

Trong lòng tôi cũng đã nghĩ như vậy nên cười nhìn theo những đứa trẻ đang tản đi nơi khác ... Dì Lan đang ngồi trên chiếc ghế sô-pha trong phòng khách được bày biện thật khéo dù rằng không rộng lắm ... chỉ tay vào chiếc ghế đôi bảo tôi ...

- Cậu ngồi nghỉ chút đi, để con Thi đi dọn cơm ...

Tôi hơi bất ngờ ...

- Dạ thưa Dì ... Dì Lan khoát tay ...

- Mấy thuở Cậu ghé thăm mẹ con chúng tôi ...
không có gì đâu, chúng ta vừa ăn cơm vừa nói chuyện, giờ cũng là giờ cơm rồi, Cậu chắc cũng đã đói bụng ...

Vừa nghe đến chữ đói bụng thì quả nhiên bụng tôi đã sôi với mùi thịt kho đang bốc lên từ sau bếp ... Tôi cố dằn để khỏi nuốt nước miếng trước mặt Dì Lan ... nhưng Dì Lan hình như đã thấy, Dì cười đứng lên ...

- Để tôi xuống phụ Thi một tay, Cậu ngồi chơi nha ... con nhỏ nầy ...

Tôi ngồi lại một mình đưa mắt nhìn một lượt căn phòng. Sát vách tường bên tay trái của bộ sô-pha là chiếc tủ ly, bên trên có để ảnh thờ một người đàn ông tóc hớt cao, rất đẹp trai và cương nghị ... cao hơn là trang thờ Phật ... và một khung ảnh nhỏ hơn được đặt kế bên khung ảnh người đàn ông ... mà mới nhìn tôi đã thấy lạnh cả đôi chân ... vì ảnh trong đó chính là tấm ảnh đã được lộng trên mộ bia ngôi mộ Hoàng A. ... Vừa lúc đó thì Dì Lan và Thi đã bưng cơm ra và dọn lên chiếc bàn phía trước tủ ly ... chiếc bàn nầy chắc Dì cũng dùng làm bàn cho học trò, vì trước nó là tấm bảng đen nhỏ được gắn chặt vào tường ...

- Qua đây Toàn ... - Dì Lan không gọi tôi là Cậu nữa - kẻo đồ ăn nguội hết ...

Thi kéo ghế cho tôi gần chiếc tủ ly và Thi ngồi bên ngoài để tiện đi xuống bếp ... Dì Lan thì ngồi bên đối diện ...
... Thi bới cơm ra chén cho Dì Lan và tôi ... Món ăn là thịt kho nước dừa, dưa giá, và canh khoai mỡ nấu tôm giã nhuyễn ... từ ngày đi chở kem cho Cậu Ba, tôi ít khi được ăn cơm chung với gia đình, toàn là ăn ngoài đường, cái gì cũng xong, miễn no bụng là được ... Phải công nhận Dì Lan hay Thi kho thịt ngon thiệt ... miếng thịt ngậm vào, mỡ đã tan ra béo ngậy ... nhưng chén cơm thứ hai vừa hết, tôi chưa kịp đưa cho Thi bới thì tôi cảm giác như có gì không ổn quanh đây ...

- Thi, bới cơm cho Toàn đi con ... Dì Lan nhắc Thi ...

- Anh Toàn, ăn thêm đi, đưa chén cho em ... Thi nói với tôi ... Tôi ngập ngừng ...

- Thưa Dì ...

và mắt tôi hết nhìn Dì Lan đến nhìn Thi, chén cơm cầm trong tay tôi vẫn chưa để xuống ... bỗng "xoảng" ... Tôi bủn rủn tay chân buông chén cơm rơi xuống vỡ toang trên nền gạch, khi mắt tôi nhìn vào tấm ảnh của Hoàng A. ... Tôi dụi mắt nhìn lại lần nữa ... trời ơi ... sao người trong tấm ảnh lại nheo mắt như trêu tôi kìa ... Mặt tôi tái xanh, chân tay tôi lạnh ngắt, ngồi chết trân trên ghế ... Vậy mà Dì Lan và Thi vẫn thản nhiên, tôi còn thấy Thi cười khi cúi xuống lượm mảnh chén bể trong lúc Dì Lan từ từ đứng dậy đến trước chiếc tủ ly, đốt 3 cây nhang cắm vào lư nhang nói nho nhỏ ...

- Thôi, Hoàng A. đừng có ghẹo nó nữa, nó mà chết Dì không có tiền đền cho gia đình nó đâu ...

Tôi há hốc mồm, trợn tròn xoe đôi mắt, hầu như không tin tưởng vào đôi tai của mình khi nghe những lời đó của Dì Lan ... Cố nén sợ hãi, tôi từ từ quay lại nhìn tấm ảnh, bình thường mà, đâu có nheo mắt chứ ... Dì Lan trở về chỗ ngồi rất dịu dàng bảo tôi ...

- Cháu Toàn, hãy bình tĩnh đi, không có gì phải sợ ... Hoàng A. tuy không còn là người như chúng ta, nhưng rất lương thiện, hôm nay không phải cháu có nhiều điều muốn hỏi chúng tôi sao ...

Vẻ tự nhiên trầm tĩnh của Dì Lan và nụ cười của Thi tuy có làm cho tôi bớt sợ đôi phần, nhưng trong nhất thời lưỡi của tôi vẫn cứng đơ không nói được một lời nào ... Tôi lại nhìn một lần nữa vào tấm ảnh và thấy như mình bị thôi miên bỡi đôi mắt buồn thăm thẳm đó ...

Thi đã dọn mâm cơm xuống từ lâu, dưới bếp đem lên một dĩa dưa hấu để trên bàn và vỗ vào vai tôi ...

- Anh Toàn ăn dưa đi, chị ấy nói anh hiền lắm, không hại anh đâu mà sợ ...

Dì Lan tiếp lời ...

- Bộ cháu không thấy là chúng tôi đã biết hôm nay cháu ghé thăm chúng tôi sao ... chính Hoàng A. đã báo cho chúng tôi đó ...

- Vậy cô gái đêm hôm qua cháu gặp ...

tôi đã nói lại được sau nhiều lần nuốt nước miếng để tự trấn tĩnh mình

- Đúng ... Dì Lan cướp lời tôi ... chính là Hoàng A. ...

- Dì nói cô ấy không phải là người ... vậy là Ma ....

- Ừ, thì Ma chứ sao ... Dì Lan thản nhiên ...

- Trời, như vậy cô ấy theo cháu làm gì ... cháu có làm gì cô ấy đâu, cháu lại muốn đứng tim rồi đây nè ...

Tôi cúi xuống ôm lấy đầu khổ sở ...

- Bình tĩnh đi, Toàn ... Hoàng A. nói cháu là người hiền lành, nhưng sắp gặp nạn lớn, chỉ muốn giúp cháu thôi ...

Tôi ngước lên, tròn xoe mắt nhìn Dì Lan ...

- Gặp nạn ... mà nạn gì chứ ...

- Dì làm sao mà biết được, chỉ nghe Hoàng A. nói vậy thôi ...

Sau những giây phút bất ngờ ngoài sức tưởng tượng làm thần hồn thần trí bấn loạn, tôi đã có những biểu lộ quá yếu trước hai người phụ nữ ... Nhìn ra ngoài trời thấy còn sáng, ngắt vào chân vẫn thấy đau, tự ái con trai lưng dài vai rộng lần lượt trở về ... tôi bạo dạn hơn ...

- Sao Hoàng A. lại nói chuyện được với Dì chứ ?... Tôi hỏi Dì Lan vì tôi cũng thường nghe nói Người và Ma ở hai thế giới khác nhau làm sao mà nói chuyện với nhau được .

- Nó báo mộng cho Dì ...

Thi xen vô ...

- Anh Toàn biết không, em có sạp bán thuốc lá lẻ trước rạp hát Cao Đồng Hưng ... thuốc nội bán đâu có lời, còn thuốc ngoại cứ bị bọn công an xét bắt hoài ... hi hi hi ... nhưng dễ gì tụi nó bắt được em vì trước khi bọn tụi nó xét thì em được chị Hoàng A. báo trước rồi ... hi hi hi ...

Sau câu nói Thi cười có vẻ đắc ý lắm ...

- Anh Toàn, ra ngoài sau rửa mặt cho tỉnh chút đi ...

và rất tự nhiên Thi nắm lấy tay tôi kéo ra sau bếp đồng thời nói với Dì Lan ...

- Con đã pha trà xong rồi, mẹ cúng nước cho Ba nha ...

- Ừ, để đó cho mẹ ... Dì Lan đáp ...

Theo chân Thi tôi vừa bước chân vào nhà bếp, tôi đã thấy ngay trên mặt bếp cẩn gạch tráng men có một ngọn nến chập chờn, 1 chén cơm, một đôi đũa và một dĩa thịt kho ... Nhìn theo ánh mắt tôi, Thi mỉm cười ...

- Cơm của chị Hoàng A. đó, thường thì chị ăn chung với má con em, nhưng hôm nay tại có anh nên mẹ bảo cho chị ăn dưới nầy ... chắc chị hổng chịu nên ghẹo anh lúc nãy đó ...

Nói xong Thi bưng chén cơm trút trở vào nồi và bỏ chén vào thau để rửa ... Thi nói chuyện về Hoàng A. thật tự nhiên như là Hoàng A. vẫn sinh hoạt trong gia đình của cô vậy, và càng nghe thì sự hiếu kỳ đã lấn dần sự sợ hãi của tôi ... Khoát một bụm nước lên mặt, cho chảy tràn xuống cả áo trước ngực, tôi chưa kịp lấy khăn tay của mình ra lau, thì Thi đã đưa cho tôi một chiếc khăn lông nhỏ ... Đón chiếc khăn lau khô mặt, tôi thấy tỉnh táo hẳn lên, nên hỏi Thi ...

- Cô có thấy được Hoàng A. bao giờ chưa ...

Thi cười ...

- Thấy chứ ... nhưng lúc chĩ còn sống kìa, chứ sau khi chết thì chưa ... - Rồi nhìn tôi Thi nói luôn ...
- Chị ấy là học trò của mẹ em đó ...

- Học trò của Dì Lan ... tôi buộc miệng ...

- Đúng vậy ... Mẹ em dạy thêm Anh văn cho chị ấy đấy ... vì gia đình chị chuẩn bị đi Mỹ mà ... Anh Toàn hổng biết chứ, học trò của mẹ em toàn là thứ dữ không đó nha ... Hải quan phi trường với công an phi cảng đó ...

Thấy tôi nhìn cô như chờ đợi ... Thi tiếp luôn ...

- Bọn chúng nó làm việc ngoài đó mà ngu như bò, tiếng Anh như tiếng Em nên giờ nghỉ phải đến nhà em học ... hi hi hi ... mẹ em lấy tiền công cao lắm vì tụi nó ăn hối lộ giàu mà ... hi hi hi .... hôm nay gần Tết mẹ cho tụi nó nghỉ ăn Tết rồi ...

Thấy Thi đang cao hứng tôi gạ chuyện ...

- Cô không sợ Hoàng A. sao ...

- Có gì đâu mà sợ chứ ... hơn nữa em nói là từ khi chị ấy chết em chưa từng thấy chĩ mà ...

- Nói vậy chỉ có Dì Lan thấy thôi hả ...

- Không, mẹ cũng không thấy thiệt đâu ... chỉ thấy trong mộng thôi hà ... Em nghe mẹ nói hình như phải là người khác phái và hạp tuổi như thế nào đó mới thấy được ...

Nghe Thi nói đến đây tự nhiên tôi cảm thấy có một luồng khí lạnh chạy trong xương sống và gai ốc lại nổi lên ... Cũng vừa lúc bên ngoài có tiếng của Dì Lan ...

- Hai đứa ra uống trà đi ...

Tiếng Dì Lan thật ngọt ngào, coi như tôi là người trong nhà từ lâu lắm, dù rằng tôi quen biết được Dì và Thi chỉ vỏn vẹn có 2 ngày ... Thi "dạ" đồng thời nói với tôi ...

- Anh Toàn ra uống trà đi, em lau xong mớ chén nầy đã ...

Tôi bước trở ra ngoài ... Dì Lan đứng trước chiếc tủ ly, chắc Dì đang nghĩ cách chưng dọn một ít lễ vật để đón Tết trên đó, vì tôi thấy trên bàn có 2 quả dưa hấu dán giấy hồng đơn, vài hộp mức, trà và hai chai rượu Martell ... thấy tôi Dì liền bảo ...

- Cháu uống trà đi, trong bình đó, còn nóng uống cho ấm ... Dì bận tay chút ... có kẹo đậu phọng Dì để trong hộp, cứ tự nhiên nha, vì bỏ ra ngoài nó sẽ bị mềm ăn không ngon ... Dì cười nói tiếp ...
- Cháu thích kẹo đậu phọng lắm mà ...

Tôi lại sững sờ ... sao cái gì Dì cũng biết hết vậy ... quả là tôi thích loại kẹo nầy lắm ... Khi Mẹ tôi cúng đưa Ông Táo về trời, trong loại kẹo gọi là "thèo lèo cứt chuột" vì được trộn lẫn nhiều thứ,tôi thường dím hết kẹo đậu phọng để nhâm nhi ...
Tôi rót trà ra ly, nhấp một ngụm ... hương trà thơm phà vào mũi làm tôi cảm thấy thật dễ chịu ... uống hết ly trà tôi nhìn đồng hồ tay ... 7 giờ 20 phút ... ngoài trời đã tối và trên không văng vẳng có tiếng sấm gầm như muốn mưa ... tôi đứng dậy ...

- Thưa Dì, con xin phép đi về ...

Dì Lan quay lại ...

- Cháu chưa ăn kẹo, con Thi cũng chưa lên mà ....

- Dạ, con phải về rạp, hông thôi Cậu Ba con la ... con đi cũng lâu rồi, không biết tụi nhỏ chở kem kịp không nữa ...

- Ừ, cũng được ... Tết lên nhà Dì chơi nha ...

Tôi chưa kịp trả lời thì Thi cầm chiếc khăn vừa lau tay vừa chạy lên ...

- Anh Toàn về sớm vậy, ở chơi chút nữa đi ...

Một tiếng sét nổ đùng sau câu nói của Thi làm Dì Lan cười ...

- Thôi để nó về đi, không khéo lại mắc mưa giữa đường đó ...

- Tết lên nhà em chơi nha ...

Thi nhắc y lại lời Dì Lan lúc nãy ... tôi cười ...

- Ừ, nhưng chắc phải sau mấy cái mùng quá ... vì từ mùng 1 Tết tụi tôi thiệt là chạy khờ luôn đó ... nhưng tôi hứa rảnh lúc nào là chạy lên thăm Dì và Thi ngay ...

Thi như chợt nhớ ra ...

- Nghe nói phim Thủy Hử hay lắm hả anh Toàn, cho vé em và mẹ đi xem đi ...

- Được mà, nhưng Dì và Thi muốn chừng nào đi ... Hay để qua Tết đi cho bớt người chút ... đi bây giờ chen lấn mệt lắm ...

- Thì tùy anh đi, lúc nào anh thấy tiện ... Thi trả lời ...

- Thôi về đi Toàn, không mưa đó ...

Dì Lan xen vào ...
Và khi tôi bật chống xe xuống đẩy ra ngoài, Thi ra trước mở cổng cho tôi thì Dì Lan đi gần tôi và nói nhỏ ...

- Cháu hãy nhớ, người tốt luôn có quới nhân phù trợ ... mọi việc hãy bình tỉnh mà ứng xử ... cháu Toàn nhé ...

Hình như Dì còn có điều gì muốn nói nữa ... nhưng không hiểu sao Dì xoay lại đi vào nhà khi buông thêm chỉ mấy tiếng ...

- Thôi cháu về đi ...

Tôi đạp máy xe nói chia tay với Thi và sang số cho xe chạy ... Thi nói vói theo ...

- Nhớ đem vé xem hát lên cho em đó ....

Ra tới đường lớn, tôi phóng xe thật nhanh ... lúc nãy trong nhà Dì Lan tôi rề rà bao nhiêu thì bây giờ tôi thấy mình vội vã bấy nhiêu ...

... Tôi đi khá lâu vậy không biết Cảnh và Đức có chở kem kịp cho rạp hát không đây ... Ngoài đường bây giờ thật là đông đúc, xuống tới chợ Bà Chiểu thì không thể nào tôi chạy nhanh được nữa ... trên trời thỉnh thoảng một tia chớp nhoáng lên theo sau là tiếng sấm thật lớn ... khí hậu thật oi bức như đang chuẩn bị cho một cơn mưa ... Tôi tới đường Hai Bà Trưng thì trời đổ mưa nhẹ ... tấp vào đường choàng vội tấm bạt plastic vào mình, tôi chạy về đến rạp Quốc Tế thì chẳng thấy mưa chút nào trong lúc khán giả chen chúc nhau từ chỗ phòng bán vé ra tuốt tới ngoài đường ... Đẩy được chiếc xe vào chỗ dành riêng cho nhân viên rạp cũng muốn ngất ngư ... Tôi định chạy một vòng xem các tủ kem bán còn hết thế nào thì gặp ngay Cảnh vừa vác thùng kem vào ...
- A, anh Toàn phụ em một tay, đem thùng kem nầy lên tủ con Hạnh trên lầu 2 đi ... Vừa đi lên cầu thang tôi vừa hỏi Cảnh ...

- Mọi việc bình thường không có gì chứ ...

- Ngoài nầy thì không có gì ... nhưng trong mình bị cúp điện rồi, Ông Cậu đang chạy về trỏng kiếm tụi Điện Lực, xin tụi nó mở điện lại ... chớ cúp điện đêm nay thì ngày mai có mà chết ... kem đâu mà giao cho người ta ...

- Ngoài tủ con Hạnh các tủ khác đủ kem chứ ... tôi hỏi Cảnh ...

- An chí đi anh Toàn ... em và thằng Đức chở đầy đủ cho tụi nó mà ...

Thấy chúng tôi vừa nê thùng kem tới, Hạnh, cô bé bán chiếc tủ kem đông khách nhứt của rạp Quốc Tế mừng ra mặt ...

- May quá, nếu trễ chút là tới giờ giải lao em không đủ kem bán rồi ...

Cảnh cười lớn ...

- Em ưu tiên mà, sao lại trễ được chứ ... và hắn lia lịa đếm kem vào tủ ...

- Vậy mày lo đi nha Cảnh, tao về hãng coi Cậu Ba có dặn gì không ...

- Ừ, anh đi đi ...

Tôi quay lưng bước trở xuống cầu thang, hơi vội vã vì tôi biết cũng sắp đến giờ giải lao ... Bỗng tôi nghe có tiếng bước chân như chạy phía sau tôi ... tôi nghĩ có người gấp hơn nên đứng nép vào một bên có ý nhường cho họ qua thì bước chân im bặt ... quay nhìn lại thì không thấy ai ... Tôi nghĩ không lẽ mình lại nghe lầm ... cũng vừa lúc đó thì đến giờ giải lao khán giả ùa ra tứ phía ... lại phải chen lấn tháo mồ hôi mới đẩy được chiếc xe ra đường ...

... Tới giao lộ giữa các con đường Võ Tánh, Cống Quỳnh, Phạm Ngũ Lão ... thay vì từ Phạm Ngũ Lão qua Võ Tánh ra CọângHoà để về hãng kem như thường ngày thì tôi thấy trên đường Võ Tánh xe cộ ùn tắc, chắc lại có tai nạn, nên tôi quẹo sang Cống Quỳnh ra Nguyễn Cư Trinh rồi Phát Diệm để về ... Nhưng có lẽ nhờ vậy mà vừa tới đường Phát Diệm, tôi đã thấy Đức đang khó nhọc đẩy chiếc xe đạp bị bể bánh với thùng kem nặng trĩu chở ngoài sau ... Tôi vòng xe qua ...

- Đức ...

- A, anh Toàn, may quá, phụ em chút đi ... Đức cười, mặt méo xẹo ...

- Còn phải nói nữa ...

Tôi chống xe, bỏ thùng kem không của mình xuống, và mở thun ràng chuyển thùng kem của Đức qua xe mình ... thùng kem của Đức từ xa cũng có thể nhận ra, vì nó dùng phẩm xanh phết xanh lè ... Vừa kềm chắc chiếc xe cho tôi nâng thùng kem, Đức vừa làu bàu ...

- Mẹ nó, con đường gì tối hù hà, không có một tên nào vá xe hết á, em đẩy muốn hụt hơi luôn ...

- Ai biểu mầy lựa đinh mà cán chi, còn ở đó mà cằn nhằn ... tôi chọc hắn ...

- Xê, em tìm đâu có thấy cây đinh nào đâu nà ...

- Cán xong thì nó văng ra, chớ dính vô xe mầy làm gì chớ ... - tôi cười lớn - thôi đi kiếm chỗ vá xe đi, rồi về hãng phụ tụi nó ... tao vô rạp bỏ thùng nầy rồi cũng về bển ... ông trời hôm nay sao cứ gầm gừ hoài, chắc khuya nay mưa lớn lắm đó ... ê Đức, có điện lại chưa mậy ...

- Rồi anh Toàn, Cậu Ba về lo, có tiền là xong ngay mà hề hề ...

Đức cũng cười thật tự nhiên, ràng thùng kem không của tôi lên xe đạp ...

- anh Toàn nè, khuya nay anh không về là lỗ đó, Cậu Ba cho tiền nấu một nồi cà ri gà vô cùng hấp dẫn hi hi hi ...

Vừa lên xe định vọt đi, nghe cà ri gà, mắt tôi sáng lên, và cái bụng hình như lại đang kêu ... tôi chợt nhớ từ chiều đến giờ chỉ có 2 chén cơm trên nhà Dì Lan thấm tháp gì chứ ...

- Ngu sao không về mậy ...

Tôi cho xe chạy mà những gì trên nhà Dì Lan lại hiện rõ trước mặt tôi ... Nhưng tôi tự trấn tĩnh mình ... không lẽ tôi lại thua phụ nữ ... sợ cái gì chứ ... cứ thử xem ...

Vác thùng kem của Đức đi chia cho các tủ kem xong ... xuất hát cũng gần vãn, chỉ còn xuất chót lúc 10 giờ ... chờ giải lao lúc 11 giờ coi kem đủ thiếu ra sao cho ngày mai là về nhà ngủ được rồi ... nhưng chắc đêm nay tôi sẽ về ngủ bên hãng kem vì còn nồi cà ri gà đang đợi mà ...

Tôi có 1 tiếng đồng hồ, không biết làm gì ... tôi liền chạy lên phòng máy chiếu phim , vì phòng máy có gắn máy lạnh, có cái giường nằm cũng đỡ lắm, và cả 3 anh làm việc trên đó tôi đều quen ... Tôi xô cửa bước vào, trong phòng chỉ có anh Dũng Hô thôi, còn Châu Đen, và Ngọc Nám (tên phía sau là để phân biệt hai người cùng tên hi hi hi) chắc đã về rồi ...

- Kiếm chỗ ngơi hả mậy ... có bánh bao trong đó, ăn đi ... hai thằng kia dông rồi ... Dũng Hô nói ngay khi vừa thấy tôi ...

- Đỡ quá vậy ta ... cám ơn nha bồ tèo ...

Tôi chộp cái bánh bao trên bàn và nằm lăn ra giường vặn mình một cái ... Đã quá ... Nhưng sao chỉ mới nửa cái bánh thôi mà mắt tôi như nặng trĩu, cơn buồn ngủ từ đâu ập tới vây kín lấy tôi ... Và có lẽ tôi đi vào giấc ngủ mà miếng bánh chưa nuốt cũng không chừng ... Bỗng cánh cửa phòng máy chiếu lại mở ... tôi cảm thấy có mùi thơm thoang thoảng ... và một người con gái bước vào phòng ...
... Tôi ngồi bật dậy trố mắt nhìn, phun luôn miếng bánh đang nhai trong miệng ra ngoài ... người con gái mặc áo dài trắng tha thướt, tóc cột thành đuôi gà phía sau, hai tay ôm chiếc áo coat màu xanh trước bụng ... vừa bước vào phòng đã nheo mắt nhìn tôi cười mĩm ... trời ơi ... khuôn mặt đó, nụ cười đó không phải đã ám ảnh tôi hai ngày nay sao ... cô ta là Hoàng A. ... cô ta là Ma ... Tôi cố la to kêu anh Dũng Hô ... nhưng cổ họng tôi khàn đặc, lưỡi tôi cứng đơ ... nên âm thanh phát ra chỉ là những tiếng khò khè ... hoà trong tiếng rè rè của chiếc máy chiếu phim ... Phản ứng tự nhiên tôi lui vào sát thành giường khi cô gái mà tôi chắc chắn là hồn ma của Hoàng A. từ từ tiến tới chỗ tôi ...

- Anh Toàn, đừng sợ - cô ta lên tiếng thật dịu dàng - em không hại anh đâu, bộ không phải anh nói muốn làm quen với em sao ...

Nói xong cô ta ngồi xuống chiếc ghế duy nhất trong phòng kế bên giường của tôi, nhìn tôi với ánh mắt mà tôi nhớ là của tấm ảnh trên mộ bia và trên nhà của Dì Lan ... Tôi đã hết đường lựa chọn, nhưng tôi chợt nhớ lại lời của Dì Lan ... Hoàng A. là hồn ma lương thiện ... Cố đè nén sự sợ hãi tôi lắp bắp ...

- Cô ô ô ô ô ô ...theooooo tôiiiiiiiiiiiiiii làmmmmmmmm gì ì ì ì ì ì ì ....

- Em chỉ muốn làm bạn với anh thôi ... Nói xong Hoàng A. đưa bàn tay trắng muốt ra trước mặt tôi ...

- Bắt tay đi ... Tôi sợ quá hét to lên .... Bớ ớ ớ ớ ớ ...

và phóng xuống giường định chạy, nhưng chân tôi khụy xuống làm mặt tôi va vào cạnh giường đau điếng ... Vừa lúc đó thì tôi nghe bên tai có tiếng Dũng Hô ...

- Thức dậy, thức dậy đi Toàn, mầy mơ hả, sao la lớn vậy ...

Tôi chợt tỉnh cơn mơ khi Dũng Hô nắm lấy vai tôi lắc mạnh và tát cho tôi một cái nên thân ...

- Ma, có Ma đó anh Dũng ...

Tôi lồm cồm ngồi dậy nhìn dáo dác quanh phòng ...

- Mầy thiệt tình à Toàn ... ma cỏ gì không biết nữa ... tao có thấy gì đâu nè ...

- Tôi nói thiệt mà ... - chỉ tay vào cái ghế - ... tôi thấy nó ngồi ở đây nè ... nó đẹp ...

Tôi định nói nó đẹp lắm nhưng nín bặt khi nhìn thấy nụ cười chế giễu của Dũng Hô ... Gian phòng quả thật chỉ có hai chúng tôi và tiếng chiếc máy chiếu phim rè rè ... Dũng Hô quay lưng bỏ đi về chỗ canh chừng chiếc máy chiếu sau khi nói thêm ...

- Mầy coi lại chuyện của mầy đi, đã giải lao rồi đó ... ma với cỏ gì nữa chứ ...

- Ồ, giải lao rồi hả, thôi chết ... Tôi mở cửa phòng định bước ra, nhưng ...

- Anh Dũng nè ...

- Gì nữa mậy ... Dũng quay lại nhìn tôi ...

- Anh có ngửi thấy mùi gì không anh Dũng ...

- Mùi gì ... mùi gì mới được chứ ... Dũng tiến lại gần tôi ...

- Mùi thơm đó ... lạ quá tôi không diễn tả được ...

Dũng phồng mủi hít một hơi dài ...

- Tao có ngửi thấy mùi gì đâu ... mùi hôi của mầy thì có ... đi làm việc đi cha nội ...

Thật lạ lùng khi tôi từ trong phòng ra đến cửa tôi vẫn còn cảm giác được mùi thơm của cô gái trong mơ nhưng tại sao Dũng Hô lại không cảm giác được gì ... Tôi bước xuống những nấc thang, đi một vòng kiểm soát các tủ kem mà đầu óc tôi như lơ lửng, những cô bé bán tại các tủ kem dặn dò gì tôi cũng chỉ ậm ừ ... chắc họ cũng ngạc nhiên khi thấy hôm nay tôi khác hẳn với mọi hôm ... vì ngay chính tôi bây giờ, tôi cũng không biết tôi có còn là tôi không nữa là họ ...

... Nhìn đồng hồ tay bây giờ đã là 11 giờ 15 phút, chỉ còn hơn 30 phút nữa là vãn hát ... sau khi tạm biết được số kem các tủ cần cho ngày mai tôi xuống lấy xe để về hảng kem ... Từ trong rạp đi xuống chỗ để xe, phải đi qua một hành lang rộng mà bây giờ chỉ còn vài công nhân làm vệ sinh đi lại dọn dẹp trái hẳn với vài giờ trước đây người đông chen chân không lọt ... Ra tới xe, tôi cúi xuống mở khoá xe dưới cái chống vừa ngẩn lên thì tôi thấy hình như có một bóng người thoáng qua thật lẹ về phía cửa ... nhưng nhìn ra cửa thì tôi chỉ thấy hai anh công nhân gát cửa đang ngồi đó hút thuốc tán gẫu với nhau chớ có ai nữa đâu ... Lắc đầu xua đi những ám ảnh, tôi vươn vai hít vào một hơi thật đầy, tròng luôn tấm bạt plastic vào người để nếu đang đi mà trời mưa cũng khỏi phải ngừng lại ... rồi đẩy xe ra cửa ... Anh công nhân gát cửa đứng dậy kéo cánh cửa sắt cho rộng thêm chút để tôi đẩy xe qua dễ dàng hơn, cười và nói với tôi ...

- Lúc nầy mệt ứ hơi hén Toàn ... mấy ngày tới còn đông hơn là cái chắc rồi ...

- Ráng thôi chứ biết sao anh ...

Tôi chào anh và phóng xe đi ... Vừa vào đường Võ Tánh thì trời mưa lất phất, con đường nầy về đêm thật là tối lắm vì những ngọn đèn đường quá cũ kỹ ... tấm vải bạt che mình, phần sau tôi đã nhét dưới thùng kem, không hiểu sao lại sút ra bay phần phật ... Thây kệ ... tôi chạy luôn chẳng buồn nhét nó lại ... Nhưng quái lạ, cái thùng kem nhẹ xìu tôi chở phía sau, hôm nay tôi có cảm giác nó nặng hơn mọi bữa ... hay tại tôi đầu óc chưa thăng bằng và tỉnh táo nên thấy thế chăng ... chạy một đoạn nữa, trong ánh đèn lù mù lấm tấm hạt mưa, tôi chợt nhận ra không phải là tấm vải bạt phất phơ nữa mà là một đôi chân đang tréo vào và đong đưa ... giống như có ai đó đang ngồi phía sau xe tôi vậy ... Giật bắn mình, tay chân lạnh ngắt tôi lật đật tấp xe vào lề đường, làm mấy chiếc xe chạy kế bên tôi phải lạng ra và người lái xe la lớn ...

- Chạy xe kiểu gì vậy cha nội ... bộ hết muốn sống rồi hả ...

Tôi còn thiết gì bị người ta chửi chứ ... Ngừng xe, quay nhìn lại phía sau, chỉ cái thùng kem thôi mà, nắm lắc lắc nó thì vẫn nhẹ tênh chớ có nặng gì hơn thường bữa đâu ... Chắc là mình nhạy cảm thôi ... tôi nghĩ bụng như vậy, nhưng khi tôi sang số xe định chạy thì thoáng nghe có tiếng cười thật khẽ và mùi thơm quen thuộc lại thoang thoảng đâu đây ...

... Quay nhìn lại phía sau, không biết từ bao giờ chỉ cách tôi vài bước Hoàng A. đang đứng đó nhìn tôi cười mỉm ... Lúc nầy cô đã mặc vào chiếc áo coat màu xanh, tóc buông xỏa xuống bờ vai, hai tay bỏ trong túi áo ... nếu có con voi đá cho cô gát một chân lên thì có khác gì tấm ảnh trên mộ bia ngoài nghĩa trang đâu chứ ... có điều tôi thấy nụ cười của cô sao thân thiện quá ... và nụ cười nầy đã làm bớt đi phần nào cơn sợ hãi đang tràn ngập trong tôi ... và trong tiềm thức tôi chợt nhớ đến người nhà tôi đôi khi cũng có kể những câu chuyện ma, nói ma thường sợ tiếng niệm kinh ... nên tôi chợt buột miệng niệm ...

" Nam Mô Cứu Khổ Cứu Nạn Đại Từ Đại Bi Quan Thế Âm Bồ Tát " ...

tôi cũng không rõ mình niệm như thế là đúng hay sai, vì có bao giờ niệm đâu mà biết ... nhưng sau tiếng niệm kinh tôi thấy Hoàng A. tự nhiên mờ dần rồi tan biến trong làn mưa lất phất ... có điều khi thân hình đang mờ dần đó, nét mặt Hoàng A. vẫn bình thường với nụ cười mỉm và còn nheo mắt như trêu tôi ... Tôi lắc đầu trước sự việc xảy ra và không biết mình rồi sẽ như thế nào ... Nhưng có điều giờ đây tôi cảm thấy mình không còn sợ con ma nầy nhiều như lúc đầu nữa ... Tôi nhớ rất rõ những lời nó nói với tôi trong cơn mơ ngắn ngủi là nó muốn làm bạn với tôi ... những tình cảm dành cho nó của Dì Lan và Thi ... những lời nói úp mở của Dì Lan ... nên tôi nghĩ nó chẳng có lý do gì để hại tôi ... hay là mình sắp bị nạn thật như Dì Lan nói và nó theo để giúp mình ... Ý nghĩ nầy làm tôi phấn chấn hẳn lên, sang số xe phóng đi ... mà không quên lâu lâu liếc về phía sau xem có đôi chân đong đưa nữa hay không ...

Ông trời gầm gừ như vậy mà mưa chỉ lất phất thôi chớ không lớn ... tôi về đến hãng kem thì mọi người hầu như đang sốt ruột chờ tôi ... nên vừa thấy tôi chạy vào ngõ là bên trong đã nhao nhao ... tôi nghe tiếng anh Lâm lớn nhứt ...

- Tao nói có sai đâu, 12 giờ nó mới về mà ... thôi dọn ra đi ...

Bước vào trong, Đức chạy lại lấy cái thùng kem của nó ...

- Anh Toàn đưa cho em, vô tắm một cái đi, rồi mình dô xê ... nãy giờ chờ anh đó ...

Anh Lâm cũng nói ...

- Bộ chạy theo em nào sao giờ nầy mới dìa mậy ... mấy ngày nầy mà bỏ theo em là Cậu Ba cạo đầu mầy đó nha ... tụi nhỏ chờ mầy sốt cả ruột ...

Tôi định nói ..."em nào đâu, em ma thì có", nhưng không hiểu sao tôi chỉ cười hề hề, và trả lời anh ...

- Xong ngay, xong ngay 5 phút thôi ....

Tôi tụt đồ thật nhanh và chạy vào nhà tắm ... Những ca nước xối vào người mát lạnh, đầu óc tỉnh táo minh mẫn trở lại, những việc vừa qua cũng quên mất chỉ còn nhớ cái bao tử đang sôi mà thôi ... Mặc chiếc quần đùi chạy ra thì thấy mọi người đang ngồi một vòng trên chiếc đi-văng, ở giữa là nồi cà ri đang bốc khói với hơn chục ổ bánh mì mới ra lò còn nóng hổi và một thau bún ... Nhưng tôi bỗng khựng lại khi nhìn chỗ chiếc bàn tôi thường ngồi để tính sổ sách hàng ngày ... Hoàng A. đang ngồi đó nhìn tôi cười ...
... Mọi người thấy tôi chạy ra, xích vào nhường cho tôi một chỗ gần bên anh Lâm, ồn ào cầm đũa, nhưng khi thấy tôi há hốc mồm đứng tại chỗ nhìn về phía chiếc bàn thì ngưng lại ngay và anh Lâm la lớn ...

- Vô ngôi đi chớ đứng đó chi nữa mậy ... Toàn ... ở nhà tao có coi sơ cho mầy rồi, không có gì đâu ... ăn xong rồi coi chút là xong à ...

Tôi nghe tiếng anh Lâm chứ, nhưng tôi chưa trả lời anh, vì tôi thấy Hoàng A. đứng lên nhìn tôi rồi đi ra cửa, tôi chạy theo thì không còn thấy cô đâu ... tôi lại nghe tiếng anh Lâm càu nhàu ...

- Cái thằng nầy bữa nay như thế nào đó ... kệ nó tụi bây ăn đi, khỏi chờ ...

Tôi quay lại, biết anh đã nổi giận nên giả lả ...

- Tới ngay, tới ngay ..., tại ... tại ... cũng có chút chuyện mà ...

Tôi trả lời anh Lâm mà thâm tâm tôi thấy rõ ràng là tôi không còn sợ Hoàng A. chút nào mà còn hiếu kỳ muốn biết con ma nầy đang muốn gì đây ... hay nó muốn làm bạn với mình thật ... không lẽ thời đại nầy cũng có chuyện Liêu Trai sao chứ ... tự nhiên tôi mỉm cười một mình ...
Xích vào một chút cho tôi ngồi kế bên ... anh Lâm cằn nhằn ...

- Bữa nay tao thấy mầy sao sao á Toàn à ... bộ ma nhập mầy hay sao chứ ... khi không cười một mình à ...

Gắp một miếng thịt gà bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến, tôi hỏi lại anh ...

- Mà anh tin có ma không vậy ...

Tôi hỏi anh vì tôi biết chắc anh và bọn nhỏ không thể nào thấy được Hoàng A. đang ngồi chỗ chiếc bàn lúc nãy ... Anh Lâm chưa trả lời thì bọn nhỏ đã nhao nhao ...

- Có ma đó anh Toàn à ...

rồi thằng thì ... em nghe Ba em nói ... đứa thì em nghe Má em kể ... lung tung, anh Lâm gắt ...

- Tụi mầy con nít biết gì chứ, ăn đi, rồi đi ngủ mai còn khối việc đó ...

- Đêm nay tụi em ngủ ở đây, sớm chán mà ...

Toàn nhìn tụi nhỏ thật vô tư với giờ giấc ... hơn 12 giờ khuya mà còn nói sớm ...

- Tao nói chơi thôi ... ăn đi ... ê Đức lát tao ngủ chung với mầy nha ...

- Xong ngay đại ca ... Đức cười hề hề cắn cái phao câu gà ...

Và câu chuyện xoay nhanh qua ngày Tết với những người làm việc chân tay như chúng tôi ... vẻ mặt rạng rỡ của tụi nhỏ khi nghe tôi nói về tiền thưởng Cậu Ba tôi hứa sau đợt phim nầy ... tôi cũng không biết là buồn hay vui trong một xã hội mưu sinh quá chật vật nầy ...
Tôi chưa ngủ được, vì lúc nãy ăn no quá, bên tôi thằng Đức đã ngáy khò khò, bên ngoài tiếng mô tơ kéo máy nạo dừa, máy tán kem vẫn rầm rì liên tục ... nhưng chỉ trong chốc lát thì tiếng anh Lâm với mấy người thợ làm kem chỉ còn văng vẳng ...

* * * * *
... Tôi thấy ... tôi đang đi tản bộ trong chợ hoa Tết trên đường Nguyễn Huệ, dưới ánh đèn cao áp chợ hoa thật là mông lung huyền hoặc, gió từ bến sông Bạch Đằng thổi lên nhè nhẹ, những chậu bông thược dược tím thẫm, những bụi hướng dương vàng tươi, những cành tắc trĩu quả... như vươn lên nhận luồng gió mát sau một ngày chịu đựng cái nắng bụi gay gắt của Saigon ... cũng như tôi đang thấy trong người thật dễ chịu sau một ngày chen lấn giữa rừng khán giả xem phim ... Đi ngang qua chỗ chưng bày bán những chậu mai được cắt tỉa thật khéo mà nụ đang đơm đầy, tôi ngừng lại ngắm thì bỗng nghe bên tai có tiếng cười khẽ cùng mùi hương thơm thoang thoảng ... Hoàng A. đang đứng trước mặt tôi tự bao giờ ... Vẫn bộ đồ trắng mà tôi đã gặp lần đầu, nàng nhìn tôi cười thật thân thiện ... và tôi đã quên mất nàng là ma ...
- Chào cô ... lại gặp cô nữa rồi ...

- Chào anh ... hôm nay anh đã hết sợ em rồi sao ...

- Sợ cô thì tôi chỉ cần niệm kinh thôi ...

Hoàng A. cười ...

- Vậy bây giờ anh hãy niệm thử xem ...

Tôi lúng túng chưa biết trả lời sao thì nàng tiếp ...

- Không phải lần trước em đi vì anh niệm kinh đâu mà vì em không muốn anh sợ hãi quá thôi ... vì ma cũng có nhiều loại mà ....

- Ma mà cũng có phân loại nữa sao ?

Tôi ngạc nhiên ...

- Đúng rồi, cũng có tốt xấu chứ ...

- Tôi nghe nói, người chết rồi, thì đi đầu thai ... ai trốn không chịu đi đầu thai thì thành ma ... sao cô không đi đầu thai mà ở lại để làm ma vậy ...

Hoàng A. cười thật buồn ...

- Em bị chết oan, dương thọ chưa dứt nên không đi đầu thai được ... hơn nữa còn phải làm xong một số việc mà Thượng ân giao phó ...

- Như vậy cô theo tôi để làm gì ?

- Em thấy anh thật thà, lại có sự cảm thông ... em chỉ muốn giúp anh thôi ...

- Cô làm sao mà giúp được tôi chứ ... chúng ta ở hai thế giới khác nhau mà ...

- Em cũng không biết nữa ... có điều khi nào cần đến em, anh hãy tập trung tư tưởng nghĩ đến em, thì cho dù đang ở đâu em cũng cảm nhận được ...

Hoàng A. bỗng nhoẻn miệng cười thật tươi ...

- Từ lúc biết được anh, em thiệt là vui lắm ... Nàng hất mái tóc ra phía sau vuốt xuống hai bên mép tai, khuôn mặt thật rạng rỡ ... và đưa tay ra cho tôi ...

- Tụi mình làm bạn nha ... bắt tay đi ...

Lần trước thì tôi đã bỏ chạy ... nhưng lần nầy ... tôi nắm lấy .... Bàn tay nàng nhỏ nhắn nhưng ... lạnh như băng ... và vừa chạm vào tay tôi thì cả người nàng như ngọn khói mờ nhạt và tan trong bóng đêm ... Tôi gọi lớn ...

- Hoàng A. ... Hoàng A. ...

... Tôi thức giấc vì quả có một bàn tay lạnh ngắt đang nắm tay tôi lắc mạnh ...

- An1672


Powered by Blogger.