Teen bây giờ phải đi chơi vào ban đêm mới "sướng" và coi đó là một sở thích “sành”... Chơi đêm cũng có nhiều kiểu và nếu teen không chịu chơi đêm sẽ không được coi là "dân chơi".

Teen “sành đêm”

Bây giờ teen cũng vẫn có những đêm không ở nhà với những hàng tá lí do từ hợp lí đến bất hợp lí: đến nhà bạn ôn bài, ngồi game, đi sinh nhật “xuyên”, lượn đường cho có… không khí!





“Chơi đêm” là “mốt mới” của rất nhiều teen tự nhận mình là “teens @”. Chơi ở đây được hiểu chỉ theo đúng ngĩa đen, là đi… lòng vòng ngoài đường. “Ban đêm yên tĩnh, ít người, không khí lại đỡ bụi bặm, đi mới sướng. Chứ ban ngày có cho tiền cũng chả dám ra khỏi nhà” (Minh, 17t)




Những teen “sành đêm” là những teen biết nhiều… chỗ ăn ngon. Trời lạnh, đi nhiều bụng lại cồn cào, thỉnh thoảng sà vào đâu đó, măm cái gì nóng nóng cho ấm bụng thì đúng là… tiên.





Nhiều bữa tiệc sinh nhật bây giờ cũng được tổ chức một cách “trái chiều”, bắt đầu không sớm hơn… 10h. Vậy mới có sự ngược đời, khi người ta “tiệc tan” mình mới kéo nhau đi. Lựa chọn được ưu tiên vẫn là quán… karaoke, sau đó ra những khu trống: Mỹ Đình, trên đường Nguyễn Chí Thanh,… trải chiếu ngồi… bày tiệc có khi đến sáng mới tan. “Sinh nhật thế đang “hot” đấy, vui, mà thoải mái” – chủ nhân một bữa tiệc sinh nhật đêm nói vậy.






Những “chú cú đêm” trong hàng net thì ngồi “cày” level đến mất ăn mất ngủ, quên cả thời gian, chả biết sáng tối thế nào.

“Bẩm báo” với bố mẹ, có đủ tá những lí do rất “ngọt”: Sắp thi rồi, con đến nhà bạn A, bạn B học ôn. Nó giỏi hơn, nó dạy”, hay “Con đi sinh nhật về muộn, ngủ luôn ở nhà bạn để về đỡ phải gọi cửa”. Vân vân và vân vân. Và theo đó, chỉ một câu tặc lưỡi, một lần cho phép là sẽ có những lần sau, có những chú cú vẫn ngày ngày lấy “chơi đêm” làm sở thích”.




Có những teen, không phải vì sở thích, cũng thuộc dạng “mọt sách” như ai, nhưng bạn bè rủ mãi, kéo mãi, thậm chí là “khích đểu” : “Mày có phải… đàn ông không mà nhát thế à? Bao nhiêu tuổi rồi còn sợ bố mẹ?”. Rồi đâm quen, rồi vẫn cứ “đêm đêm” đều đều.





Như thế, nghĩa là không chỉ có những “cậu ấm, cô chiêu” biết những sở thích “khác người”, được nuông chiều , thoải mái về thời gian mới “tự do”, đi lúc nào thì đi. Ngay cả những teen được xếp vào “ngoan hiền” cũng thích, rồi cũng bịa đủ lí do trên trời dưới đất để “mua chuộc” bố mẹ và ra khỏi nhà.





Tai bay vạ gió

Khi được hỏi, hầu hết các nhân thích “đi đêm” đều… thản nhiên rằng: “Người ta đi buổi tối vũ trường, thuốc lắc, hay nhà nghỉ mới là xấu. Bọn em chỉ lượn đường, đi ăn, thế thì không tốt cái gì cơ chứ”, hay như Phong: “Người ta ra ngoài ban ngày, tối ở nhà, em thích đi buổi tối, đỡ… tắc đường hẳn ấy chứ”.

Nhưng ai biết được những lần “lượn đường” đêm hôm ấy cũng có thể mang lại những tai bay vạ gió như thế nào!!!




Nhóm của Dương về muộn, đi trên con đường vắng, bị 4,5 cái xe máy tấn công từ phía sau, “lột sạch” đồ đạc, cả xe, mà chân tay lại trầy xước, đau điếng.

Hay như chuyện buồn đêm giáng sinh, một nhóm girl về muộn, bị làm nhục tập thể ngay trên đường. Chuyện không mới nhưng vẫn còn là nỗi hoang mang, đau xót.

Hệ quả từ những buổi sinh nhật muộn đôi khi là những nhà nghỉ, và tuy “đi đêm” không phải vì mục đích xấu, vì xxx nhưng cuối cùng, vẫn cứ “dính” đến xxx như thế.



Cơ thể lúc nào cũng trong tình trạng lờ đờ, mắt mờ, chóng mặt, lên lớp cũng gật gù và chỉ để… gục, ngoài việc… chơi đêm, còn lại chẳng làm được việc gì, nói gì đến học hành.

Bố mẹ chúng mình nhiều khi cũng khổ lây vì cái sở thích ấy. “Con dại, cái mang”, bố mẹ là người đến đồn cảnh sát xin cái xe nếu hôm trước con bị các chú cơ động “sờ gáy”, là người khóc hết nước mắt nếu con có chuyện chẳng lành, hay là người đêm đêm thức trắng đợi con về, rồi thở phào nhẹ nhõm lúc đồng hồ đã chỉ vào con số 6. Cứ bảo làm sao dạo này mẹ gầy, xanh xao, còn tóc bố bạc đi rất nhiều…




Đã hơn một tháng nay, đêm nào cũng vậy, dưới chân cầu vượt ngã tư Vọng (Hà Nội), chỗ tranh tối tranh sáng có một cô gái có cái dáng nhỏ thó tong teo như cái kẹo đang ngồi co ro, miệng đốt thuốc liên tục…





Không ai khác đó chính là Thủy, cô gái chưa bước chân ra khỏi tuổi trăng rằm đã sống trong cảnh “hứng gió phơi sương”, “chiều tình cho khách làng chơi”…Vì sao em lại ra nông nỗi này? Tại số phận không may hay tại em sớm thích bước chân vào chốn giang hồ? Tôi đã gặng hỏi nhiều lần, nhưng lần nào cũng vậy, chỉ nhận được sự im lặng hay là tiếng thở dài, buồn đến não ruột của em. Sau một hồi tâm sự thủ thỉ, cuối cùng tôi cũng hiểu được một phần nào về sự trượt ngã của một cô




Chỉ vì chơi bời đàn đúm nên “14 tuổi em có thai với một thằng bạn trong đám bạn em đến chơi, đến khi phát hiện ra thì cái thai đã quá lớn. Mẹ em ngất lên ngất xuống khi biết tin, em được gia đình đưa đến bệnh viện để cô-vắc, hình như lần ấy, em sinh được một đứa con trai thì phải…” – Thủy mở đầu câu chuyện với tôi bằng giọng nói lạnh lùng và đầy vô cảm như vậy trong cái đêm trời Hà Thành se se lạnh dưới gầm cầu vượt còn ngổn ngang những vật liệu xây dựng chưa được dọn hết.




Sau lần ấy, Thủy chẳng còn tâm trí đâu mà học nữa. Bạn bè, thầy cô, đi đến đâu cũng nhìn em bằng ánh mắt đầy hoài nghi và dò xét… Thế là chán trường, chán lớp và bỏ nhà đi bụi. Ban đầu, em phải giấu mọi người trong gia đình, cứ sáng cắp cặp đến trường, kì thực, em đến quán điện tử mà chat chit đến hết ngày. Chính những lúc em lang thang trên mạng đó, em làm quen được với khá nhiều người, già có, trẻ có… nhất là đám trẻ choai choai bằng tuổi, suốt ngày lai vãng đến săn đón em và tìm cách đưa em đi… nhà nghỉ. Lời nói có cánh, sự chia sẻ đầy cảm thông hay những cám dỗ bằng vật chất tất cả đều dẫn dụ làm em mê hoặc. Thủy bất cần đời, ai thích, chỉ cần dỗ ngon ngọt là em cho… tất cả.





Một đêm, hai đêm… hay nhiều đêm sau đó, với em không quan trọng mà quan trọng là em có tình cảm hay không. Cứ thế, em lang thang vạ vật như một đứa trẻ không nhà mà không chịu sự quản lý thúc ép nào từ phía gia đình. Bố mẹ đã quá chán ngán đứa con gái hư hỏng của mình kể từ lúc em trót mang thai “bôi tro trát trấu” vào mặt họ. Những đêm “dạt nhà” sống giữa những người xa lạ, em thấy thoải mái hơn khi ở chính trong ngôi nhà của mình.





Như một thân tầm gửi, em sống nay đây mai đó, lấy quan net làm chốn dừng chân, lấy đám bạn giang hồ làm thú tiêu khiển… mọi đòi hỏi của em đều được đáp ứng. Sống ở vũ trường, quán bar, nhà nghỉ… nhiều hơn ở nhà. Em lấy làm vui sướng bởi cái ý định đi hoang của mình. Nói gì thì nó, ở đây em tìm được niềm vui, tìm được sự cưng chiều, thậm chí được làm nũng, khác hẳn khi về nhà. Cứ thế, em trượt dài trong cuộc nhậu nhẹt thâu đêm, đắm chìm trong men rượu mạnh và khói thuốc… cùng đám bạn đầu xanh tóc đỏ của mình.




Em bước chân vào cuộc sống giang hồ đơn giản như một trò chơi điện tử. Không một ai nhòm ngó để ý gì đến em, em thích đi đâu thì đi, làm gì thì làm, không một lời trách mắng từ phía phụ huynh. Trước sự dửng dưng của cả gia đình, về nhà, em càng buồn chán, em lại cất bước ra đi. Việc trở về nhà của em ngày càng ít hơn, em chán ghét tất cả mỗi khi ai động đến hai chữ “gia đình”. Thủy lao vào những cuộc ăn chơi đàng điếm hơn, trụy lạc hơn… Em biết đến tất cả mọi thứ, từ rượu mạnh đến thuốc lá rồi đến cả những viên thuốc màu xanh đỏ.




Đám bạn bâu xung quanh em ngày càng ít dần, kể từ khi em mắc nghiện. Mười lăm tuổi, sống phơi gió phơi sương, bán tình cho thiên hạ chỉ mong có tiền để hút. Cái thứ bột trắng chết người là vậy, cứ bập vào là khó dứt ra lắm, có thể nhịn đói, nhịn khát nhưng đã lên cơn vật thì bằng mọi giá phải “kiếm” được để thỏa mãn. Những cuộc “chạy sô” bán tình dày hơn chỉ để có tiền thỏa mãn những cơn vật ngày một nặng. Cái đường “quay về” của em sao mà mông lung, xa lạ thế, như cái cuộc đời em đã lỡ sa chân vào chốn phong trần.




Quãng đường từ nơi em đứng đón khách về đến nhà em không phải là một khoảng cách xa. Nhưng sự chờ đợi của bố mẹ em phải chìm vào trong mòn mỏi khi đứa con gái lỡ sa chân vào chốn ăn chơi, “quên mất” đường về. “Cái chết trắng” đang đày đọa em, hành hạ em từng ngày sẽ đến khi sức tàn lực kiệt, khi không còn nhan sắc để “bán tình” kiếm tiền chích hút thì cuộc đời em sẽ ra sao?





Nước mắt em vẫn âm thầm chảy trong những đêm ngồi chờ khách dưới gầm cầu giá lạnh, những giọt nước mắt xót xa khóc cho bản thân. Dù muộn, nhưng sự trở về gia đình lúc này vẫn là cơ hội duy nhất giúp em thoát khỏi những tội lỗi.



- Khi các tay chơi thứ thiệt kháo nhau về thú "săn tình" tại các chợ tình tồn nhan nhản trên mạng thì có không ít các gái mạng - nét- girl sẵn sàn rao bán mình, với những trò mại dâm biến tướng thật sự tinh vi.



Gái mạng cũng là vô vàn những thân phận từ "thượng vàng đến hạ cám"! Có những lầm lỡ, có những bi kịch, gái mạng đã trở thành một lớp công dân mạng mang nhiều nỗi niềm. . .




[b]Muôn nẻo về "lầu xanh" mạng[/b]

Để thử làm quen với gái mạng, người viết đã thử truy cập một website chuyên được các chat "kháo" nhau về trò chơi... săn tình online với cái nick name khá sốc "Anhthichsextimem". Ngay sau khi vào room chat chưa đầy 5 phút sau thì hàng loạt các nick name đầy "khêu gợi" khác của các nét- giả với các nick name cũng "sốc" không kém chát đế xin làm quen như: "emgoicamcananhks" (tức "em gợi cảm cần anh khách sạn"), "emtimanhzam"... Tất cá đều mở đầu bằng những câu mời chào sỗ sàng đến trắng trợn như những gái đứng đường thực thụ như: "di Ks không anh "di vui ve nhe anh?"... Hàng loạt nhũng câu mời chào như thế được đưa ra từ những net-girl. Và người viết với những câu trả lời "ok", cũng đã được một net-girl trao đối nickname của yahoo và đã được quảng cáo cảnh sinh hoạt phòng the của chính người này thông qua một webcam nhỏ cua màn hình máy tính.




T - một net-girl 24 tuổi, với hơn 1 năm hành nghề này đã từng nói thẳng - khi người viết có ý định rủ "vui vẻ" thông qua online, là: "gái mạng cũng chăng sung sướng gì? Không hội, không nhóm, chỉ tác chiến độc lập nên cũng thường khi vui vẻ tại khách sạn thì bị khách quịt là chuyện thường! nên có trao tiền trước thì mới... vui được!". T tâm sự hành trình đến với "nghề" làm net-girl cũng là một sự vô tình. T có chồng và một con trai năm nay đã hơn 2 tuổi, và cũng từng là nhân viên bán hàng cho 1 cửa hàng thời trang trên đường Nguyễn Trãi. Thế nhưng vì cuộc sống nghề nghiệp không ổn định, chuyện cơm áo trong thời buổi khó khăn rồi cảnh vợ chồng hay gây gổ nhau về chuyện tiền nong nên cả hai dắt nhau ra tòa li dị.




Cuộc sống tiếp tục đè nặng lên vai T khi nghỉ việc, lại phải gánh thêm đứa con. Buồn đời, T gởi con về cho cha mẹ tại An Giang để nuôi, còn mình bám trụ TP tìm việc làm. Hơn 1 tháng lang thang tìm việc, 1 lần vào tiệm Internet gần nhà trên đường Nguyễn Văn Cừ để chát than vãn với 1 người bạn nước ngoài nhằm... xin tiền, thì T thấy 1 "người đẹp" ngồi ngay bên cạnh đang online... bán mình. Được net-girl này tận tình... hướng dẫn, và từ đó đến nay T cũng trở thành một net-girl dạn dày kinh nghiệm. Và đặc biệt, T vui vẻ với bất kỳ ai gặp trên mạng, với bất kỳ giá cả thượng vàng" vài trăm ngàn/giờ cho đến “hạ cám” vài chục ngàn đồng/giờ mỗi lần đi…chơi.





Còn B - 19 tuổi, quê Tiền Giang, ngụ tại quận 6, thường chát trên mạng Yahoo với nick na me "emcananh...89" cũng đến với công việc "gái mạng" cũng trong hoàn cảnh... vô tình. B gặp bất kỳ ai cũng không ngần ngại kể vẻ hoàn cánh đưa đấy và sẵn sàng đi "chơi" sau khi thỏa thuận. B vốn là công nhân may cho một cơ sở may tại gia ở Q6, trong những buổi không có hàng để làm B giải khuây với trò chát chít.

Thế rồi một số công nhân cùng làm với B cũng bày B vào các website chát tìm tình. Ban đầu, B thấy hay, và quen được 1 người bạn trai. Nhưng sau vài lần đi cà phê uống nước với nhau, và sau đó cũng không ngại ngần rao bán mình theo kiểu "tiền trao cháo múc" cho những cuộc chơi như thế.



Tuy nhiên, đó cũng là 2 trong những trường hợp các "kiều nữ" đến với nghề gái mạng", có thể là do hoàn cảnh, có thế là trước đó họ là công nhân lao động... ham chơi, biếng làm bị hoàn cảnh đưa đẩy lên mạng và vô tình... kiếm tiền mưu sinh. Tuy nhiên cũng có không ít trường hợp làm net-girl vì coi đó là một cái... nghề. Trường hợp L - 23 tuổi, ngụ quận Bình Thành, là gái đứng đường chính hiệu gần 1 năm nay tại khu vực cầu Thị Nghè, nhưng trong thời gian gần đây thường bị công an truy quét, cộng với sự trang bị của lực lượng gái bán hoa ngày càng hiện đại như: thuê mướn xe tay ga dạo kiếm khách, có bảo kê... nên L "dạt" về phố Nét đêm ( Trần Quang Khải , Ql, TPHCM) làm gái rao bán thân trên mạng, vừa không tốn tiền trang bị, làm được bao nhiêu ăn bấy nhiêu. Thế nhưng hiện nay gái mạng được biết đến nhiều nhất là gái "kẹt Nét" (tức không có tiền trả tiền Internet đã người bạn này đã không ngại ngùng khi chở B đến thẳng khách sạn, sau vài lần như thế thì người bạn trai này "lặn" luôn, và B cũng chán nản. Với những lần tương tự với một số tay chơi quen qua mạng như thế, B cũng quen dần với cảm giác là 1 món hàng chơi). Gái "kẹt Nét" khá thoáng, có thể là chấp nhận "vui vẻ" với một chatter tại một khách sạn nào đó khi chatter này sẵn sàng trả tiền Nét và dẫn người đẹp đi ăn uống.



Tuy nhiên, cũng không ít trường hợp gái mạng tìm đến công việc "gái mạng" chỉ vì thú vui và sự ham thích, thông thường không nhiều nhưng đây là những thành phần xuất phát từ sự chán đời hoặc cũng là "chân dài" nhưng quá lứa lỡ thì, muốn tìm lại "vàng son một thuở qua những cuộc tình sòng phẳng ấy. Và cũng thông thường đây là những câu chuyện mà tình cho không, biếu không; sau những cuộc vui tại khách sạn thì có thế ai đi đường nấy. Cũng có thế các quý bà "chán cơm thèm phở" lại đóng vai trò là các tay "thợ săn", và những cuộc vui đầy chênh lệch về tuổi tác như thế lại diễn ra tại các khách sạn một cách âm thầm và kín đáo.




[b]Phận ba đào của gái mạng?[/b]

Có thể nói đã có không ít các "kiều nữ" từ sự vô tình đã đến với công việc net-girl, và đó là những tiền đề đã đưa đấy các cô gái này vào con đường trở thành gái mại dâm. Và có thể nói gái mạng là một hình thức hoạt động mại dâm biến tướng kiểu mới tinh vi hơn, hiện đại hơn. Như trường hợp T nói trên, thông thường T hay vào một tiệm Nét ngay cạnh nhà sách Nguyễn Văn Cừ (nằm trên đường Nguyễn Văn Cừ, Q. 1 ) để làm net-girl, bán mình; nhưng thỉnh thoáng để thay đổi không khí cho đỡ... chán thì T lại ra đứng ngay dưới những gốc cây của con đường Nguyễn Văn Cừ để bắt khách. T trở thành gái bán dâm chuyên nghiệp từ sự vô tình đến với việc là một net-girl.




Còn B, làm công nhân quần quật suốt ngày với công việc may gia công quần áo mà chẳng được bao nhiêu. Sau vài lần bán mình làm "gái mạng" B thấy thu nhập gấp hơn nhiều lần, lại "khỏe thân" và sau đó B dành thời gian lên mạng nhiều hơn là làm công nhân. Gần 6 tháng sau, nhiều công nhân cùng làm với B không biết vì sao B lại ngang ngang bỏ dở công việc về quê không lời từ biệt, trừ những dân chơi trên mạng mà B thường trò chuyện trên mạng, tâm sự tại nhà nghỉ, khách sạn...




Tuy nhiên cái hệ lụy có thể thấy rõ ràng nhất là các đối tượng tuổi teen truy cập vào các web- site "bẩn" càng nhiều. Và những cuộc hẹn hò sau những lần chát chít qua mạng cũng có không ít những cuộc gặp gỡ nhau tại các khách sạn, mà cả hai đều không quá tuổi 18, và hậu quả để lại đều trở thành vấn nạn cho gia đình và xã hội. Cứ thế phận gái mạng sau những cuộc vui, những mối tình chớp nhoáng là thân phận buồn tủi và tâm sự nhiều bi kịch.








Một cô gái gọi điện cho ông họa sĩ:
- A lô! Bức họa toàn thân của em ông đã vẽ đến đâu rồi?
- Đã hoàn chỉnh từ đầu đến chân, không sót một chi tiết.
- Liệu có làm lại được không? Em có ý định thay một bộ đẹp hơn so với hôm trước.
- Đơn giản! Hãy gửi chúng đến đây vì tôi đã vẽ bức này lúc em... chưa mặc quần áo.
2355




Người Đàn Bà Tội Lỗi
Dịch Giả: Lê Diệu Lý



Thời đó, người Mỹ chưa đặt chân lên mặt trăng... Bác sĩ Bernard chưa ghép quả tim đầu tiên... Chưa có đứa trẻ nào được sinh ra bằng phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm... Chưa có ai chết vì căn bệnh AIDS...

Một ngày oi ả cuối tháng tám, có vẻ như mùa hè còn lưu luyến, dùng dằng, chưamuốn dời chân. Tôi ngồi dưới bóng cây óc chó, tay cầm ly sữa chua pha nước lạnh. Tiếng hát từ chiếc radio trong nhà thỉnh thoảng lại bị chìm đi bởi tiếng xe hơi chạy ngoài đường. Một chiếc xe cứu thương đang từ từ đỗ lại. Quanh đây không có ai bị ốm nên tôi đoán là họ muốn tìm mình.

Tuy còn trẻ, nhưng tôi đã là một người hiến máu thường trực vì có máu thuộc nhóm hiếm. Tôi tập thể thao thường xuyên, không hút thuốc, không uống rượu nên sức khoẻ có thể gọi là thép. Đối với các nhân viên thuộc trung tâm hiến máu thì tôi là một người tình nguyện lý tưởng nên mỗi khi cấp bách, họ thường tìm tới tôi.

Quả nhiên, tôi đã đoán đúng. Một nhóm người mặc blouse trắng tiến lại gần:

- Anh là...

- Vâng, tôi đây.

- Anh có đang bị bệnh gì không?

- Không.

- Anh thấy trong người khoẻ chứ?

- Vâng.

- Chúng tôi đang có một ca cấp cứu, anh có vui lòng hiến máu ngay bây giờ được không?

- Dĩ nhiên ! -Tôi nhận thấy vẻ căng thẳng ban đầu trên nét mặt họ chợt biến mất sau câu trả lời này.

Chúng tôi lên xe, chạy tới bệnh viện. Xe chạy nhanh đến nỗi mọi người đổ nghiêng ngả vào nhau. Như để thanh minh, một người nói với tôi:
- Mỗi giây bây giờ đều rất quan trọng... có một em bé sắp chết... mới năm tuổi... cháu chơi trong một ngôi nhà đang xây và ngã từ trên cao xuống, bị gãy xương, bầm dập cả bên ngoài và bên trong, mất rất nhiều máu. Cha của cháu cho máu ngay nhưng có sự nhầm lẫn nên bây giờ phải thay máu. Chúng tôi đã cho xe đi đón mâùy người có cùng nhóm máu, nhưng hôm nay là chủ nhật, chưa chắc đã gặp được họ... sẽ cần nhiều đấy... tới mấy lít máu...

Khi chúng tôi tới bệnh viện, đã có rất nhiều người đứng chờ. Nét mặt ai cũng lộ vẻ lo lắng. Một người nào đó chụp tay tôi kéo đi.

- Mời anh vào ngay !

Qua một dãy hành lang, tôi vào phòng xét nghiệm để thử mẫu máu. Muốn giúp mọi người tiết kiệm thời gian, tôi vội nói:

- Tôi có mang theo thẻ hiến máu đây, có ghi rõ nhóm máu.

- Ồ, không ! Không ! Chúng tôi không thể để nhầm lần thứ hai.

Một bác sĩ chạy vào:

- Xong chưa? Có cùng nhóm máu không?

- Thưa bác sĩ, cùng một nhóm máu.

- Mặc áo blouse cho anh ấy nhanh lên !

Họ giúp tôi mặc áo rồi cho nằm lên một chiếc xe đẩy. Tới khi tôi định thần lại thì kim đã cắm vào ven, máu bắt đầu chảy vào ống nhựa. Mãi lúc này tôi mới nhận ra mình đang ở trong phòng phẫu thuật. Cách tôi vài mét là chiếc bàn mổ phủ khăn trắng toát, bên trên có một chú bé đang nằm. Đúng ra, tôi chỉ thấy được cái đầu nhỏ bé của chú với mái tóc bạch kim, nghiêng về một bên, bất động. Một nỗi cảm thương dâng lên trong lòng tôi…

Khuôn mặt chú bé rất đẹp, nhưng nước da quá nhợt nhạt, trong suốt như thể chẳng còn giọt máu nào sót lại. Bác sĩ gây mê chăm chú theo dõi hơi thở của chú và thỉnh thoảng dùng khăn lau nhẹ mồ hôi toát ra trên vầng trán xinh xinh. Phần còn lại của chú bé bị khuất dưới lớp drap trắng và những bác sĩ đứng xung quanh đang căng thẳng, gấp gáp cố gắng dành giật lại sự sống cho chú. Lòng đầy hy vọng chú bé sẽ được cứu sống, tôi cố để ý nghe các câu trao đổi của các bác sĩ. Một người hỏi:”Nhịp tim thế nào?... Huyết áp? Mấy người hiến máu khác đâu?” Có tiếng ai đó trả lời là những người hiến máu đang tới. Tôi nghe rõ tiếng thở phào nhẹ nhõm.

Đúng lúc đó, một bác sĩ từ bên ngoài chạy xộc vào, la lối:

- Tại sao lại có chuyện như vậy ?! Ai đã cấp bằng cho các anh?! Lẽ nào các anh không biết nguyên tắc tiếp máu là trước tiên phải thử máu người cho chứ không phải là nhìn vào giấy tờ hoặc chỉ nghe người ta nói sao? Nào là đang vội... Nào là đứa bé đang nguy kịch… Nào là chính cha của nó cho máu...Không thể biện bạch gì hết ! Các anh thử hình dung xem nếu như có ai đó cố tình lừa các anh, ai đó chỉ muốn nó chết cho khuất mắt...

Cửa phòng hé mở, một người đàn ông để ria mép khẽ lách vào.

… ông ta không phải là cha ruột đứa bé, các anh biết không ? Không phải người cha sinh học... – ông bác sĩ nói thêm mấy câu nữa, rồi chợt nhìn thấy người đàn ông lạ, ông ta nhướng mắt tỏ ý ngạc nhiên. Người đàn ông để ria mép tỏ vẻ hoang mang, ấp úng:

- Tôi... tôi là cha của cháu... nhưng… hình như không phải... - Chưa nói hết câu, ông mở cửa lao vội ra ngoài.

Vị bác sĩ không nghe rõ hay ông không lưu tâm tới những lời của người kia, quay sang nói tiếp:

- Thật là vô trách nhiệm ! Nếu đứa bé không qua khỏi, tôi sẽ truy tố các anh ra toà ! -Sau đó ông tiến lại gần tôi, giọng vẫn chưa hết xúc động:” Anh bạn trẻ, hãy cố lên nhé ! Hôm nay chúng tôi phải lấy hơi nhiều đấy. Cháu bé này phải được cứu sống. Rồi anh sẽ bình phục ngay thôi, chỉ hơi chóng mặt một lát.” Rồi ông bước ra ngoài.

Chỉ khoảng một phút sau thì túi đựng máu của tôi đã đầy, người ta rút kim tiêm và chuyển tôi sang phòng nghỉ. Thấy hoa mắt nên tôi phải nằm thêm hơn một tiếng nữa. Vì thế mà tôi biết là ông bác sĩ hồi nãy là bác sĩ trưởng của bệnh viện và chuyện xaỷ ra hôm nay thật khác thường…

Stefchô (tên chú bé) được cha đưa vào cấp cứu ngay sau khi bị tai nạn rất nặng. Và người cha xin được truyền máu cho con. Do tình trạng nguy kịch của cháu nên các bác sĩ đã lấy máu của ông truyền cho con mà không kiểm tra lại. Và sự cố đã xảy ra: bệnh nhân bị hôn mê sâu do không hợp với máu được tiếp. Phải tìm người có nhóm máu phù hợp để thay ngay…

Trước khi ra về, tôi muốn biết tình trạng của Stefchô, nhưng họ nói là mặc dù có hy vọng qua khỏi, cháu vẫn còn phải được theo dõi lâu.

Ba ngày sau, chính mẹ của Stefchô tới tìm tôi và tôi thấy lòng nhẹ hẳn khi biết cháu đang hồi phục. Người phụ nữ này còn khá trẻ, phải nói là đẹp, nhưng cặp mắt đượm buồn, ẩn chứa một nỗi đau khổ sâu sắc. Chị nói là xin được đia chỉ của tôi ở bệnh viện và đến để cám ơn tôi đã giúp cứu con trai chị. Chị muốn được hôn tay tôi, nhưng tôi cảm thấy lúng túng, vội xuay người qua hướng khác.Rõ ràng chị lớn hơn tôi, dù chệnh lệnh không bao nhiêu. Chị lại nói muốn biếu tôi một ít tiền, tôi cương quyết từ chối, cảm thấy rất khó xử khi phải rơi vào tình huống như thế này.

Người phụ nữ nhìn tôi bằng đôi mắt u buồn, lát sau chị nói, giọng trầm xuống:

- Tôi sẽ không bao giờ quên lòng tốt của cậu... Có những người khác đã giúp con tôi, nhưng cậu là người đầu tiên... Stefchô sẽ phải chịu ơn cậu suốt đời...Cám ơn... - Chợt chị bật khóc nức nở.

Tôi dìu chị ngồi xuống chiếc ghế băng dưới gốc cây óc chó. Chị kể qua hàng nước mắt:

- Tôi lấy chồng cách đây 7 năm. Chồng tôi là một người rất tốt. Chúng tôi rất hiểu và yêu nhau. Những năm tháng hạnh phúc trôi qua, nhưng mãi mà vẫn không có con… Cả hai đều rất mong, nhưng...Tôi đi khám, họ làm các xét nghiệm và nói là tôi hoàn toàn khoẻ mạnh, có đủ khả năng sinh nở. Như vậy là chồng tôi phải đi khám. Khi tôi nói chuyện này thì anh ấy nổi giận, nói là nguyên nhân do phía tôi, là trước tôi, anh ấy đã có những người khác, thậm chí một trong số họ...Nói tóm lại, có đủ bằng chứng là anh ấy hoàn toàn bình thường.

Mẹ của Stefchô ngừng kể, lau nước mắt, ngẹn ngào, như thể đang phải cố nuốt nỗi đau bị xúc phạm ngày nào.

- Một thời gian sau - chị kể tiếp- tôi lại nói với anh ấy là có thể xin con nuôi...”Tôi không muốn ! Tôi đã có con của tôi !” Anh ấy gầm lên. Rồi từ đó anh ấy trở nên lặng lẽ, về nhà rất khuya và thường xuyên uống rượu.

Người phụ nữ sụt sịt một lát rồi kể tiếp:

- Hôn nhân của chúng tôi bắt đầu xuống dốc. Vẫn chẳng thấy có chút hy vọng là đứa bé sẽ xuất hiện. Tôi những muốn làm tất cả để cứu vãn quan hệ vợ chồng. Anh ấy là mối tình đầu của tôi, không có anh, cuộc sống của tôi sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa, mà với anh ấy, con cái là tất cả. Thế rồi tôi đi đến một quyết định. Tôi chọn một ngày thích hợp, không ai để ý, tôi lên xe đến Pleven , tại sao tôi chọn nơi này, tôi cũng chẳng cần biết nữa. Moị chuyện xảy ra lúc đó như trong một giấc mơ, một giấc mơ mà tôi không bao giờ muốn nhớ lại. Tới nơi, tôi như người mộng du, cố tìm một người đàn ông nào đi một mình. Tôi kể hết mọi chuyện với người đầu tiên tôi gặp. Nghe tôi kể xong, ông ta phân vân một lát rồi nói:”Thôi được, tôi sẽ giúp chị…” Rồi chúng tôi về nhà ông ấy. Thậm chí chẳng ai hỏi tên ai. Bây giờ tôi cũng chẳng nhớ nổi diện mạo người đó nữa. Sau đó tôi quay ra bến xe, về nhà. Không ai để ý gì cả. Vài tuần sau thì tôi biết chắc là mình đã co ùmang. Tôi nói với chồng tôi, anh ấy lập tức thay đổi hẳn. Anh cảm thấy mình là người sung sướng nhất vì sắp được làm cha. Với tôi cũng vậy, anh ấy chính là cha của đứa bé, không một ai khác ngoài anh ấy. Nhưng tôi đã sai lầm... tôi đã làm một việc sai trái nên bây giờ tôi phải chịu trừng phạt. Stefchô ra đời, trong mấy năm được sống giữa tình yêu thương của bố và mẹ… Cho đến hôm trước, khi tôi vừa từ bệnh viện trở về, anh ấy nói là đã biết hết mọi chuyện, rằng anh ấy không phải là cha đẻ của đứa bé, và tuyên bố quan hệ giữa chúng tôi đã hoàn toàn chấm dứt. Không để tôi thanh minh dù chỉ một lời, anh ấy bỏ đi.

Tôi quan sát người phụ nữ với đôi vai so lại, lưng gập xuống, tự hỏi đó là do tai nạn xảy ra với đứa con hay do cuộc chia tay với người chồng mà chị hằng yêu. Chị nhắc tới cả hai bằng một giọng thiết tha, có thể thấy rõ, với chị đó là những gì yêu quí nhất trên đời.

Tôi muốn nói với chị là chồng chị đã hiểu sai lời của bác sĩ hôm đó, nhưng trong thâm tâm tôi biết là ông ta đã hiểu đúng nên tự nhủ mình không nên tham gia vào những sắp đặt của số phận mà làm gì.

Lúc ra về, chị nói khoảng một tháng nữa, khi Stefchô được ra viện, sẽ đưa cháu đến chào tôi-ân nhân cứu mạng-chị gọi tôi thế. Tôi đáp lại là rất nóng lòng và sung sướng được làm quen với cậu bé. Nhưng rồi cuộc gặp gỡ này đã không thành hiện thực vì hai tuần sau đó, tôi có giấy gọi nhập ngũ. Mấy năm sau, gia đình tôi chuyển tới sống tại một thành phố phía nam.

Mười bảy năm sau, tôi đưa vợ và con trai lên chín tuổi về thăm quê. Chúng tôi đang đi dạo ở một phố trung tâm thì bất chợt, một phụ nữ lao tới, ôm chầm lấy tôi, hôn lên cổ, lên mặt tôi, cười cười, khóc khóc khiến tôi thấy hoảng hốt.

Vợ tôi ngạc nhiên đứng nhìn cảnh tượng đang xảy ra, còn con tôi giật giật tay mẹ nó, hỏi:

- Mẹ ơi, bà này là ai ? Bà ấy muốn gì ở bố thế?

- Mẹ không biết ! Sao con không hỏi bố ấy ! VơÏ tôi sẵng giọng.

Tôi nhìn vào mắt người phụ nữ này, thấy không có dấu hiệu gì là của một người điên cả. Thậm chí, hình như tôi đã từng gặp ở đâu đó. Dần dần, xuyên qua lớp sương mù của ký ức, tôi nhận ra chị. Như để củng cố cho nhận định của tôi, chị lên tiếng:

- Oâi trời ơi, cám ơn cậu ! Chúa ơi, đúng là cậu đây rồi ! Sau ngần ấy năm...Stefchô, lại đây con, đây là người đã cứu con ! Hai người làm quen với nhau đi ! Còn đây là chồng tôi. Oâi, cuối cùng thì cũng gặp được cậu. Trời ơi, may sao là may !

Hai người đàn ông tiến lại gần tôi. Một già, một trẻ. Anh thanh niên trông thật cường tráng, khuôn mặt sáng sủa, dễ thương, không thể nhận ra đây từng là một chú bé tóc bạch kim nằm thoi thóp trên bàn mổ ngày nào. Anh ta có vẻ xúc động, ngập ngừng nói:

- Cháu là Srefchô... - rồi nắm chặt tay tôi, như thể nếu bỏ ra thì tôi sẽ biến mất vậy.

- Còn tôi là bố của Stefchô- tới lượt người đàn ông có tuổi giới thiệu và cũng nắm lấy tay kia của tôi.

Tôi đưa mắt chậm rãi quan sát ông. Bộ tóc đã hoa râm, hàng ria mép và nụ cười ấm áp, thân thiện. Hàng ria mép khiến tôi nhận ra đây chính là người đàn ông đã bước vào phòng mổ. Đúng, đây đúng là người CHA.

Như bắt được ánh mắt dò hỏi của tôi, ông nói:

- Lỗi là do tôi. Vợ tôi là một người rất tốt. Sau đó chúng tôi đã cùng đi đón Stefchô từ bệnh viện về.

- Bố, bố nói chuyện gì vậy? Chàng thanh niên vô tư hỏi.

- Bố nói với ân nhân của con mẹ là một người rất tốt.

- Vâng, mẹ của con tốt nhất trên đời, mẹ nhỉ ? - cậu ta vừa nói vừa ôm vai mẹ.

Con trai tôi giật giật tay tôi:

- Bố, sao bố không cho con biết là bố từng cứu hộ trên biển?

Vậy đó. Con trai lúc nào cũng muốn hỏi bố. Còn các ông bố, họ luôn phải có trách nhiệm trả lời các câu hỏi đó, cho dù chúng có khó đến đâu...


--------------------------------------------------------------------------------
Tóm tắt về tác giả:
Svetoslav Peychev sinh ngày 24-10-1952 tại thành phố Ruse, Bulgaria, sau đó chuyển về sinh sống tại thành phố biển Neseber. Oâng là kỹ sư cơ khí làm việc lâu năm trên tàu viễn dương, đã đi qua hơn 100 quốc gia. Oâng bắt đầu viết văn từ năm 1980.

Truyện ngắn này của ông được chọn vào top 100 đăng trên LiterNet-2002

Đã đăng trong bán nguyệt san ”Tuổi trẻ chủ nhật” Số ra ngày 3-8-2003.

2205



Powered by Blogger.