Chuyền tay nhau một cái “đèn dầu” bằng cao su, nhóm ba cô bạn trường TH hí hửng cười rồi giấu biệt vào cặp sau đó ngồi rôm rả bàn chuyện:”Tao xem phim thấy bây giờ bên nước ngoài bọn teen chơi “hàng giả” không à! Vừa không bị lây sida, vừa an toànn lại nhanh, gọn, lẹ, ngu gì mà không thử!”. Đáp lại lời tuyên bố hùng hồn của cô bạn này là nụ cười bí hiểm của hai nhỏ bạn…


cô bạn C (trường DH) từng giam gia sử dụng sextoy tiết lộ: ”Mình nhờ một đứa bạn mua giúp chứ mình cũng ngại lắm. Ban đầu là nó chỉ mình nhưng sau đó xem qua phim là biết tất tần tật. Mình sex một tuần 3 lần vì nghiện rồi, đôi lúc cảm thấy xấu hổ nhưng mình không nói ra thì cũng chẳng ai biết mà lo”. Khi được hỏi C không sợ người yêu biết mình sử dụng sextoy thì C nói vẻ bất cần: ”Mình chẳng yêu ai nữa, mấy tên con trai tòan bọn lừa gạt cả thôi!”(?)…


Sex hội đồng.



Không chỉ sử dụng sextoy một mình, một số teen chơi thân với nhau còn rủ nhau sex hội đồng. Anh bạn B (trường KT) kể: ”Một lần đến nhà thằng bạn chơi, mình thấy nó mang ra “hàng giả”, nhìn cũng lạ nên mình tò mò xem thử, thế là nó bày cách sử dụng. Khi đã biết rõ về sextoy thì nó còn rủ mình tham gia sex hội đồng. Một hai lần đâm ra ghiền, giờ mình đã thật sự nghiện sextoy và chẳng còn hứng thú với việc đi tìm bạn gái nữa”…





Một số teen vì mê sử dụng sextoy nên mất đi tính tự chủ, chỉ dựa dẫm vào sextoy như một công cụ thỏa mãn tình dục của mình. Anh chàng K (trường QT) cho biết: ”Mình chơi sextoy được hơn một tháng, ban đầu cũng ngại, cũng xấu hổ sợ bị phát hiện nhưng mình đã khoá kín cửa phòng mỗi lần sex nên an tâm”. K còn kể thêm từ khi tham gia sextoy anh chàng phải đề phòng, không dám cho ai bước chân vào phòng mình sợ bị phát hiện ra “hàng giả” thì nguy.

Trò điên mang tên sextoy

Sextoy đang khiến nhiều teen đánh mất mình, hành động theo ham muốn của bản thân mà không nghĩ dến hậu quả. Cũng vì tham gia sextoy mà khi bị mẹ phát hiện, cô nàng L (trường DH) đã ăn liên tục 5 cái tát và bị cảnh cáo sẽ tống cổ ra khỏi nhà nếu còn tái phạm.



Một bạn từng tham gia chơi sextoy nhưng đã cai được trò điên này chia sẻ: “Tốt nhất là nên tránh xa hai từ sextoy, đừng tham gia hoặc nếu bị bạn bè lôi kéo thì cũng đừng nên chấp nhận. Bạn sẽ cảm thấy xấu hổ tột độ nếu bị phát hiện chơi sextoy!”…



L (trường MK) cũng từng tan vỡ mối tình với anh bạn trai vì cậu ta vô tình nhìn thấy “hàng giả” trong phòng của L mà không hề để L giải thích gì. Dù sự thật thì đó là “hàng” của bà chị gái L mà thôi.

Hãy kiên quyết nói không với sextoy, bằng không chắc chắn sẽ có ngày bạn ân hận vì tính nông nổi của mình khi tham gia trò chơi điên loạn này!









Teen bây giờ phải đi chơi vào ban đêm mới "sướng" và coi đó là một sở thích “sành”... Chơi đêm cũng có nhiều kiểu và nếu teen không chịu chơi đêm sẽ không được coi là "dân chơi".

Teen “sành đêm”

Bây giờ teen cũng vẫn có những đêm không ở nhà với những hàng tá lí do từ hợp lí đến bất hợp lí: đến nhà bạn ôn bài, ngồi game, đi sinh nhật “xuyên”, lượn đường cho có… không khí!





“Chơi đêm” là “mốt mới” của rất nhiều teen tự nhận mình là “teens @”. Chơi ở đây được hiểu chỉ theo đúng ngĩa đen, là đi… lòng vòng ngoài đường. “Ban đêm yên tĩnh, ít người, không khí lại đỡ bụi bặm, đi mới sướng. Chứ ban ngày có cho tiền cũng chả dám ra khỏi nhà” (Minh, 17t)




Những teen “sành đêm” là những teen biết nhiều… chỗ ăn ngon. Trời lạnh, đi nhiều bụng lại cồn cào, thỉnh thoảng sà vào đâu đó, măm cái gì nóng nóng cho ấm bụng thì đúng là… tiên.





Nhiều bữa tiệc sinh nhật bây giờ cũng được tổ chức một cách “trái chiều”, bắt đầu không sớm hơn… 10h. Vậy mới có sự ngược đời, khi người ta “tiệc tan” mình mới kéo nhau đi. Lựa chọn được ưu tiên vẫn là quán… karaoke, sau đó ra những khu trống: Mỹ Đình, trên đường Nguyễn Chí Thanh,… trải chiếu ngồi… bày tiệc có khi đến sáng mới tan. “Sinh nhật thế đang “hot” đấy, vui, mà thoải mái” – chủ nhân một bữa tiệc sinh nhật đêm nói vậy.






Những “chú cú đêm” trong hàng net thì ngồi “cày” level đến mất ăn mất ngủ, quên cả thời gian, chả biết sáng tối thế nào.

“Bẩm báo” với bố mẹ, có đủ tá những lí do rất “ngọt”: Sắp thi rồi, con đến nhà bạn A, bạn B học ôn. Nó giỏi hơn, nó dạy”, hay “Con đi sinh nhật về muộn, ngủ luôn ở nhà bạn để về đỡ phải gọi cửa”. Vân vân và vân vân. Và theo đó, chỉ một câu tặc lưỡi, một lần cho phép là sẽ có những lần sau, có những chú cú vẫn ngày ngày lấy “chơi đêm” làm sở thích”.




Có những teen, không phải vì sở thích, cũng thuộc dạng “mọt sách” như ai, nhưng bạn bè rủ mãi, kéo mãi, thậm chí là “khích đểu” : “Mày có phải… đàn ông không mà nhát thế à? Bao nhiêu tuổi rồi còn sợ bố mẹ?”. Rồi đâm quen, rồi vẫn cứ “đêm đêm” đều đều.





Như thế, nghĩa là không chỉ có những “cậu ấm, cô chiêu” biết những sở thích “khác người”, được nuông chiều , thoải mái về thời gian mới “tự do”, đi lúc nào thì đi. Ngay cả những teen được xếp vào “ngoan hiền” cũng thích, rồi cũng bịa đủ lí do trên trời dưới đất để “mua chuộc” bố mẹ và ra khỏi nhà.





Tai bay vạ gió

Khi được hỏi, hầu hết các nhân thích “đi đêm” đều… thản nhiên rằng: “Người ta đi buổi tối vũ trường, thuốc lắc, hay nhà nghỉ mới là xấu. Bọn em chỉ lượn đường, đi ăn, thế thì không tốt cái gì cơ chứ”, hay như Phong: “Người ta ra ngoài ban ngày, tối ở nhà, em thích đi buổi tối, đỡ… tắc đường hẳn ấy chứ”.

Nhưng ai biết được những lần “lượn đường” đêm hôm ấy cũng có thể mang lại những tai bay vạ gió như thế nào!!!




Nhóm của Dương về muộn, đi trên con đường vắng, bị 4,5 cái xe máy tấn công từ phía sau, “lột sạch” đồ đạc, cả xe, mà chân tay lại trầy xước, đau điếng.

Hay như chuyện buồn đêm giáng sinh, một nhóm girl về muộn, bị làm nhục tập thể ngay trên đường. Chuyện không mới nhưng vẫn còn là nỗi hoang mang, đau xót.

Hệ quả từ những buổi sinh nhật muộn đôi khi là những nhà nghỉ, và tuy “đi đêm” không phải vì mục đích xấu, vì xxx nhưng cuối cùng, vẫn cứ “dính” đến xxx như thế.



Cơ thể lúc nào cũng trong tình trạng lờ đờ, mắt mờ, chóng mặt, lên lớp cũng gật gù và chỉ để… gục, ngoài việc… chơi đêm, còn lại chẳng làm được việc gì, nói gì đến học hành.

Bố mẹ chúng mình nhiều khi cũng khổ lây vì cái sở thích ấy. “Con dại, cái mang”, bố mẹ là người đến đồn cảnh sát xin cái xe nếu hôm trước con bị các chú cơ động “sờ gáy”, là người khóc hết nước mắt nếu con có chuyện chẳng lành, hay là người đêm đêm thức trắng đợi con về, rồi thở phào nhẹ nhõm lúc đồng hồ đã chỉ vào con số 6. Cứ bảo làm sao dạo này mẹ gầy, xanh xao, còn tóc bố bạc đi rất nhiều…




Đã hơn một tháng nay, đêm nào cũng vậy, dưới chân cầu vượt ngã tư Vọng (Hà Nội), chỗ tranh tối tranh sáng có một cô gái có cái dáng nhỏ thó tong teo như cái kẹo đang ngồi co ro, miệng đốt thuốc liên tục…





Không ai khác đó chính là Thủy, cô gái chưa bước chân ra khỏi tuổi trăng rằm đã sống trong cảnh “hứng gió phơi sương”, “chiều tình cho khách làng chơi”…Vì sao em lại ra nông nỗi này? Tại số phận không may hay tại em sớm thích bước chân vào chốn giang hồ? Tôi đã gặng hỏi nhiều lần, nhưng lần nào cũng vậy, chỉ nhận được sự im lặng hay là tiếng thở dài, buồn đến não ruột của em. Sau một hồi tâm sự thủ thỉ, cuối cùng tôi cũng hiểu được một phần nào về sự trượt ngã của một cô




Chỉ vì chơi bời đàn đúm nên “14 tuổi em có thai với một thằng bạn trong đám bạn em đến chơi, đến khi phát hiện ra thì cái thai đã quá lớn. Mẹ em ngất lên ngất xuống khi biết tin, em được gia đình đưa đến bệnh viện để cô-vắc, hình như lần ấy, em sinh được một đứa con trai thì phải…” – Thủy mở đầu câu chuyện với tôi bằng giọng nói lạnh lùng và đầy vô cảm như vậy trong cái đêm trời Hà Thành se se lạnh dưới gầm cầu vượt còn ngổn ngang những vật liệu xây dựng chưa được dọn hết.




Sau lần ấy, Thủy chẳng còn tâm trí đâu mà học nữa. Bạn bè, thầy cô, đi đến đâu cũng nhìn em bằng ánh mắt đầy hoài nghi và dò xét… Thế là chán trường, chán lớp và bỏ nhà đi bụi. Ban đầu, em phải giấu mọi người trong gia đình, cứ sáng cắp cặp đến trường, kì thực, em đến quán điện tử mà chat chit đến hết ngày. Chính những lúc em lang thang trên mạng đó, em làm quen được với khá nhiều người, già có, trẻ có… nhất là đám trẻ choai choai bằng tuổi, suốt ngày lai vãng đến săn đón em và tìm cách đưa em đi… nhà nghỉ. Lời nói có cánh, sự chia sẻ đầy cảm thông hay những cám dỗ bằng vật chất tất cả đều dẫn dụ làm em mê hoặc. Thủy bất cần đời, ai thích, chỉ cần dỗ ngon ngọt là em cho… tất cả.





Một đêm, hai đêm… hay nhiều đêm sau đó, với em không quan trọng mà quan trọng là em có tình cảm hay không. Cứ thế, em lang thang vạ vật như một đứa trẻ không nhà mà không chịu sự quản lý thúc ép nào từ phía gia đình. Bố mẹ đã quá chán ngán đứa con gái hư hỏng của mình kể từ lúc em trót mang thai “bôi tro trát trấu” vào mặt họ. Những đêm “dạt nhà” sống giữa những người xa lạ, em thấy thoải mái hơn khi ở chính trong ngôi nhà của mình.





Như một thân tầm gửi, em sống nay đây mai đó, lấy quan net làm chốn dừng chân, lấy đám bạn giang hồ làm thú tiêu khiển… mọi đòi hỏi của em đều được đáp ứng. Sống ở vũ trường, quán bar, nhà nghỉ… nhiều hơn ở nhà. Em lấy làm vui sướng bởi cái ý định đi hoang của mình. Nói gì thì nó, ở đây em tìm được niềm vui, tìm được sự cưng chiều, thậm chí được làm nũng, khác hẳn khi về nhà. Cứ thế, em trượt dài trong cuộc nhậu nhẹt thâu đêm, đắm chìm trong men rượu mạnh và khói thuốc… cùng đám bạn đầu xanh tóc đỏ của mình.




Em bước chân vào cuộc sống giang hồ đơn giản như một trò chơi điện tử. Không một ai nhòm ngó để ý gì đến em, em thích đi đâu thì đi, làm gì thì làm, không một lời trách mắng từ phía phụ huynh. Trước sự dửng dưng của cả gia đình, về nhà, em càng buồn chán, em lại cất bước ra đi. Việc trở về nhà của em ngày càng ít hơn, em chán ghét tất cả mỗi khi ai động đến hai chữ “gia đình”. Thủy lao vào những cuộc ăn chơi đàng điếm hơn, trụy lạc hơn… Em biết đến tất cả mọi thứ, từ rượu mạnh đến thuốc lá rồi đến cả những viên thuốc màu xanh đỏ.




Đám bạn bâu xung quanh em ngày càng ít dần, kể từ khi em mắc nghiện. Mười lăm tuổi, sống phơi gió phơi sương, bán tình cho thiên hạ chỉ mong có tiền để hút. Cái thứ bột trắng chết người là vậy, cứ bập vào là khó dứt ra lắm, có thể nhịn đói, nhịn khát nhưng đã lên cơn vật thì bằng mọi giá phải “kiếm” được để thỏa mãn. Những cuộc “chạy sô” bán tình dày hơn chỉ để có tiền thỏa mãn những cơn vật ngày một nặng. Cái đường “quay về” của em sao mà mông lung, xa lạ thế, như cái cuộc đời em đã lỡ sa chân vào chốn phong trần.




Quãng đường từ nơi em đứng đón khách về đến nhà em không phải là một khoảng cách xa. Nhưng sự chờ đợi của bố mẹ em phải chìm vào trong mòn mỏi khi đứa con gái lỡ sa chân vào chốn ăn chơi, “quên mất” đường về. “Cái chết trắng” đang đày đọa em, hành hạ em từng ngày sẽ đến khi sức tàn lực kiệt, khi không còn nhan sắc để “bán tình” kiếm tiền chích hút thì cuộc đời em sẽ ra sao?





Nước mắt em vẫn âm thầm chảy trong những đêm ngồi chờ khách dưới gầm cầu giá lạnh, những giọt nước mắt xót xa khóc cho bản thân. Dù muộn, nhưng sự trở về gia đình lúc này vẫn là cơ hội duy nhất giúp em thoát khỏi những tội lỗi.



Powered by Blogger.