Khoe mông - Trào lưu mới của dân Teen 9x , bởi :
Trên người gì đẹp bằng mông
Mông đen mông trắng lại chen mông hồng




Nứ sinh 9X ngày muốn thể hiện , phô diễn những đưòng cong cơ thể . Nhằm tạo sức hấp dẫn với phái mạnh , vì vậy việc khoe hàng là một sự phô trương nhằm mục tiêu là : QUYỄN RŨ và HẤP DẪN đối phương.





Nguy hại hơn là một số cô nương mong muốn thể hiện mình . Rằng mình hơn mấy con bé nhoắt nhoắt kia , ta đây chỉ cần thêm vài hoạ tiết ở "mông" là hơn đứt bạn nó . Bằng chứng là tự một người bình thường dẫn đến có vài vết " xăm trổ" hoành tráng ở khe hở của "thung lũng"

Pro hơn nữa là nhũng HOT GIRL khoe hàng hiệu . Ngoài những cập mông tròn trĩnh và ngon lành , các nàng con tô điểm cho nó một tấm áo choàng mảnh mai , thanh tao với những nhãn hiệu hàng đầu , thể hiện rõ ràng đẳng cấp hơn người vì "Chip xinh" toàn là hàng hiệu đắt tiền cả



Một số câu danh ngôn đã được các nữ sinh 9x sáng tạo thực hùng hồn và haoành tráng :
"Không có người phụ nữ mông xấu chỉ có người phụ nữ không biết cơ cấu quả mông của mình mà thôi "



Mông to là một nghệ thuật và người phụ nữ mông to là một nghệ sĩ"
"Mông có to thì đời mới lo"




"Có thể mông bạn không to nhưng người khác cũng phải cúi nhìn"
"Mặt tiền tuy chẳng ra gì,
Bên trong nội thất tiện nghi đến bất ngờ"
"Bên ngoài cảnh vật hoang sơ,
Bên trong cảnh vật nên thơ trữ tình"




Việc tranh giành ,ganh đua đã diễn ra một số cuộc ẩu đả và công kích . Từ đó chia ra bè phái nõi xấu , trành choẹ nhau chủ yếu mục tiêu là phân biệt đẳng cấp và ai sẽ là kẻ thắng để chọn lựa đối tường mình xăm soi



Tệ hại hơn là những cuộc hỗn chiến của các nữ sinh 9x khiến cho quần áo tơi bời , một số hảo ý xấu xa còn Post lên mạng những Video như vậy
Ps :
Giới trẻ hiện nay thực khiến cho ngươid lớn đâu đầu trong việc giáo dục quản lí . Vì 9X hiện tại có lối sống buông thả , a dua và đua đòi . Hậu quả để lại là những cuộc tình ngang trái , những cuộc ẩu đả vì tình , những thói hư tật xấu , bệnh hoạn .Vậy phải làm gì để quản lí giáo dục , quản lí tốt ?Để làm được điều đó phải có sự phối hợp giữa gia đình , nhà trường và các cơ quan , đoàn thể , tổ chức xã hội.Trong đó giáo dục và quản lí của cha mẹ , thầy cô giáo là hiệu quả nhất. Vì vậy cần nâng cao hơn nữa hiệu quả công tác này.
9x -cần có định hướng tốt đẹp hơn thay vì lối sống hiện nay!









Với dân giang hồ, xăm hình là chuyện cực kỳ bình thường, như một sự tất yếu. Tất nhiên hình xăm của giới này mang tính đặc trưng. Nó chỉ có thể là những con hổ, rắn, đại bàng, quan tài, hình đầu lâu, xương chéo, cô gái, bông hồng, chữ tình và chữ hận...




Chuyện đã cũ. Thời gian vừa qua, trong giới được dư luận gọi nôm na là có học như sinh viên, văn nghệ sỹ, thậm chí dân công sở cũng nở rộ phong trào xăm hình lên cơ thể. Qua một người bạn, tôi đã được tiếp cận với một người chuyên xăm hình. Có quá nhiều chuyện để nghe.

Trước khi kể chuyện, Tiến giao hẹn: "Cô phải thay tên đổi họ, không được công bố địa chỉ của tôi để tôi còn kiếm cơm đấy nhé". Sau đó, mặt Tiến đanh lại làm tôi thấy ớn: "Toàn đứa đua đòi, thích chơi ngông. Chắc chắn sẽ gặp họa". Tiến bắt đầu kể: Trước đây, giới giang hồ thường tìm Tiến để xăm hình khó và độc. Một thời gian sau, Tiến giải nghệ vì không muốn va chạm, không muốn thỉnh thoảng lại được công an đến nhà hỏi "có phải đối tượng A hôm qua đến đây xăm hình không? Ngoài xăm hình ra, còn nói chuyện gì...".



Thế nhưng, nghiệp nó vướng vào thân. Là dân mỹ thuật "xịn", nhìn những hình xăm bí hiểm của người Trung Quốc do khách hàng mang đến yêu cầu, máu trong người Tiến lại nóng lên. Nó hút Tiến vào những hình xăm mang tính nghệ thuật. Khách hàng của Tiến bây giờ toàn là sinh viên, dáng dấp thư sinh, đang học đại học, mặt mũi khôi ngô, thông minh và theo phán đoán của Tiến, họ giỏi giang. Bao giờ Tiến cũng có câu hỏi rất công thức trước khi thực hiện xăm hình: "Đã nghĩ kỹ chưa? Bây giờ thay đổi vẫn kịp".




Hình xăm của sinh viên và công chức khác rất xa với hình xăm của giới giang hồ. Đó là con thuyền, là chữ nhân, chữ phúc, chữ tài, lộc; chữ tiền; là cái ly; quyển sách. Có cậu sinh viên yêu cầu xăm hình mẹ đẻ của mình lên ngực... Rất nhiều sinh viên, công chức thích xăm hình bằng chữ Tàu. Có một sinh viên khoa lịch sử xăm hình bản đồ trận Trân Châu Cảng...

Hình xăm rất đa dạng, phần lớn do khách hàng sưu tầm mang đến đề nghị. Tiến cười và nói: "Tôi không nhận xăm hình ở vùng kín dưới cho nữ giới, dù có lời đề nghị với giá cao". Tiến cho biết: Khách hàng đến xăm, Tiến hỏi dò, họ đều nói chẳng có lý do gì. Đơn giản là thích thì xăm, thấy bạn bè xăm thì mình cũng xăm. Bạn có hình xăm đẹp thì mình phải đẹp hơn. "Tức là họ rất thích thể hiện cái ngông của mình" − Tiến bình luận.




Tiến kể tiếp: "một cậu sinh viên tên Hoàng, sau khi năn nỉ tôi xăm hình con rắn ở mu bàn tay, được 2 tuần quay lại. Hoàng nhờ tôi tẩy hộ hình xăm. Vì hình xăm mà bạn gái của cậu ta sợ, bỏ đi. Cậu ta là sinh viên kinh tế, học khá giỏi. Qua tiếp xúc, tôi thấy cậu ta hiểu biết xã hội cũng khá. Nhân một hôm thất thểu chờ việc, Hoàng tìm đến tôi để tâm sự. Cậu ta hận bản thân, vì một chút "chơi ngông", thích thể hiện hơn bạn bè nên dở nhiều chuyện.


Để hấp dẫn đám con bạc, các chủ casino luôn nắm trong tay dàn mỹ nữ xinh đẹp. Các em này được tuyển chọn kỹ lưỡng để làm nhiệm vụ chim mồi, đóng vai nhà cái (chia bài, quay rolex).

Thoạt nhìn ai nấy cứ tưởng đám kiều nữ này sống sướng vì thu nhập ở các sòng bài luôn vượt các con số kỷ lục, nhưng không, từ tâm tình của những người trong cuộc, chúng tôi mới vỡ lẽ nhiều sự thật đau lòng...

Dùng thân xác câu khách



Vào các ngày cuối tuần, du khách người Việt tràn vào Thủ đô Phnôm Pênh, tiến công vào các sòng bạc tham quan, thử vận may đông nghẹt. Trong lúc đợi khách, Thảo, bác tài chạy xe tuk tuk trước cổng Naga casino từng là "đối tác" của các sòng bài trong việc trực tiếp kiếm tìm rồi đưa các con bạc đại gia từ Việt Nam sang (chủ yếu là giới người Việt gốc Hoa ở quận 5) bộc bạch: "Nói đến sòng bài là nói đến em út. Mấy em chia bài, quay rolex ở trỏng nói tiếng Cam, tiếng Tàu như gió phần lớn là gái Việt không đấy!".



Xe đưa rước dân chơi miễn phí của một sòng bạc.


Thảo khoe đã từng có nhà cao cửa rộng tại trung tâm TP HCM. Cách đây 4 năm, trước rủ rê nhiệt tình của một chiến hữu làm ăn (sau này mới biết là dân cò mồi casino), Thảo sang cửa khẩu Bavet (giáp cửa khẩu Mộc Bài) xem người ta đánh bài công khai. "Thấy nhiều người thắng lớn quá, tui ham nhào vô nên nhà cửa, vốn liếng, xe cộ... bay sạch. Cùng đường, tui mua chiếc tuk tuk chạy kiếm cơm".

Dừng lại giây phút, Thảo tiếp tục: "Hơn 4 năm ròng túc trực tại các casino, tui mới biết thường đám khách thắng lớn là dân chim mồi của chủ sòng để dụ khách. Trong các casino, họ hút khách bằng nhiều kỹ thuật: Liên tục thay đổi mỹ nữ tạo cảm giác mới lạ cho khách, cho quân mình thắng liên tục để kích thích lòng tham, phục vụ ăn uống, đưa rước, nghỉ ngơi miễn phí...".

Lúc này đã 1h sáng. Thảo vừa dứt lời thì phía cổng casino Naga có 4 em kiều nữ bước ra. Em nào cũng phấn son lòe loẹt và nhả thuốc điệu nghệ. Cùng hành nghề chạy xe tuk tuk như Thảo, ông Phụng đậu gần đấy trĩu giọng: "Mấy con nhỏ này tan ca đấy. Có nhiều đứa trong casino chưa đủ 18 đâu nghen. Mấy chủ sòng họ không quan tâm mấy em gái mồi, gái sòng (chia bài) bao nhiêu tuổi, miễn đẹp là họ tuyển vào thôi".

- Làm trong sòng bài chắc lương cao, sống sướng lắm?

- Sướng gì nổi chú ơi! Mỗi tháng tụi nó chỉ được trả lương 70-100 đô thôi. Còn lại chủ yếu ăn tiền boa của khách thắng bạc. Mà chú biết rồi đó, khách chơi bạc thường thắng ít, thua nhiều.

Trước khi rồ máy theo tiếng gọi của một du khách phương Tây, ông gửi lại câu triết lý: "Để hút đám khách ngu nướng tiền, chủ sòng bài tuyển gái đẹp vào casino. Mấy em để sống được thì dùng nhan sắc, dùng sự lả lơi câu mấy thằng cha hám gái đẹp. Cái chiến thuật dùng người câu người trong các casino ở đây tàn khốc lắm!".

Chưa khoe sắc hương, đã sớm tàn lụi...

Khi tôi bày tỏ ý định tiếp cận mấy em kiều nữ người Việt đang "công tác" tại các casino, các bác tài xe tuk tuk người Việt khuyên không nên dính vào vì nhiều lẽ: "Phần vì tụi nó mặc cảm thân phận, nhưng chủ yếu là con nào cũng có mối quan hệ với dân xã hội đen. Đó là mấy tay đưa rước, kiểu như mấy tay bồ macô của cave bên mình vậy!".



Xóm người Việt dưới chân cầu Sài Gòn
nơi tập trung nhiều kiều nữ casino có HIV/AIDS.



Đúng như tâm tình của các bác tài, vào các casino, liên tục chủ động bắt chuyện với các em kiều nữ, tôi chỉ nhận được những cái lắc đầu, những ánh nhìn xa lạ. Cơ hội đến khi chúng tôi cùng đoàn y, bác sỹ tình nguyện Niềm Tin đến khám chữa bệnh cho cộng đồng người Việt sống tập trung ở khu vực cầu Sài Gòn (nơi tập trung người Việt đông nhất tại Pnôm Pênh). Trong quá trình khám chữa bệnh cho bà con, các bác sĩ phát hiện có nhiều cô gái trẻ bị mắc các chứng bệnh xã hội, có HIV. Những đứa con của họ cũng chịu chung số phận.

"Nó nhiễm thì mấy đứa cùng làm chung cũng bị cả thôi. Dân casino đứa nào không dính mới lạ". Tò mò trước lời phán này của một phụ nữ, tôi hỏi tới thì chị này chỉ tay về phía một cô gái dáng người cao ráo, khuôn mặt khả ái tô son trát phấn, tóc nhuộm vàng hoe, ăn mặc mát mẻ... đang thất thểu đi về phía dãy nhà ổ chuột rách nát nằm nhoài về phía dòng Mêkông đen kịt: "Con nhỏ đó chớ ai, nó tên là Ngọc". Con gái tui trước cũng làm ở sòng bài rồi bị dính bệnh, bây giờ nó đi đâu tui cũng không biết nữa".

Trước khi khuất vào đám người đông đúc đang chờ được khám bệnh, chị phán câu xanh rờn: "Đời gái sòng bài, đứa nào còn xuân - sắc - sức thì chủ họ giữ. Hết sắc, hết sức thì bị thải ra ngoài. Muốn sống được thì chỉ còn đường đầu quân cho mấy động thổ rồi ôm bệnh thôi. Nhiều đứa biết mình nhiễm ết nhưng vẫn lấy chồng, sinh con để rồi cả nhà cùng bệnh. Ở đây nhiều vụ vậy lắm!".

Trong căn nhà ổ chuột hôi hám, Ngọc không ngại ngùng khi nghe hỏi chuyện casino. Em tuôn một lèo: "Năm nay em 18 tuổi. Năm 15 em lớn xác nên một phụ nữ đến rủ làm ở sòng bài. Không biết chữ, không nghề nghiệp nên được vào làm casino là ước mơ của tụi em. Ở đó tuy lương không cao nhưng mình có cơ hội tiếp xúc với mấy đại gia, biết đâu đổi đời. Sống trong môi trường rượu bia xả láng, em nghiện lúc nào không hay. Để có tiền chi tiêu, em như nhiều chị em khác đều cặp hết khách này đến khách khác. Em cũng không biết mình bị lây bệnh từ ai và đã lây cho ai nữa".

Ngọc tâm sự, trong casino, những tiếp viên gốc Việt như em nhiều lắm. Để luôn có hàng tươi mới, mấy ông bà chủ trả lương hậu cho tay chân thân tín tủa về các khu ổ chuột người Việt săn mồi. Vào sòng bài, tụi em là thứ rẻ rúng nhất. Người ta muốn đuổi lúc nào thì đuổi, chửi mắng gì cũng chẳng sao. Bộ phận làm quản lý trên 90% là người bản xứ. Mình sao bì với họ được".

Ngọc ôm ngực ho sù sụ. Em nói mệt muốn đi nằm. Trước khi tiễn tôi, em nói trong hơi thở nặng nhọc: "Ở khu này hiện có khoảng 10 người làm ở casino. Số bị thải ra như em khoảng hai chục. Không chỉ dân bị thải, ngay cả mấy đứa đang làm cũng có đứa HIV. Năm nào ở đây cũng có dân casino chuyển AIDS chết. Có khi vợ chồng con cái chết trong năm. Mới rồi là vợ chồng chị Mai hơn em hai tuổi!".

Vừa lúc tôi bước ra thì một kiều nữ casino cũng bị giải nghệ như Ngọc tên Saron Mai bước vào. Nghe cô em gái sắp nối gót theo mình làm tiếp viên cho mấy quán mà ở Việt Nam gọi là "quán đèn mờ", Mai nói như thách thức: "Tui cũng bị nhiễm như nó đó. Không vốn liếng, không nghề nghiệp, không người đỡ đầu, không biết chữ. Đời tụi này sống không bằng chết!".

Một ngày nào đó có dịp đến tham quan các casino tại Phnôm Pênh, bạn sẽ gặp những hình ảnh của Mai, Ngọc. Bạn đừng nghĩ những kiều nữ chia bài xinh đẹp kia cao sang à lạnh lùng. Ẩn sau những đường nét tưởng như quý phái, vô cảm ấy là những dòng máu Việt có thân phận khốn cùng. Họ sớm muộn gì cũng sẽ phải đối mặt với cơn bĩ cực không lối thoát.


- Tôi cũng không thể tin nổi chuyện đại gia Quân có tới 30 bồ nhí là sinh viên, nhưng đó là sự thật. Không hiểu những cô sinh viên này ăn phải bùa mê thuốc lú gì mà mê gã đến vậy. Vụ cô sinh viên Kim Anh cắt cổ người tình gây xôn xao dư luận gần đây là sự thể hiện cao nhất bi kịch mối quan hệ: Đại gia – sinh viên.




Kỷ lục… hám danh

Tôi quen đại gia Nguyễn Quốc Quân vào năm 2007, khi theo chân các đồng nghiệp về Hải Phòng công tác.

Những năm gần đây, đại gia này khá nổi tiếng ở đất cảng bởi sở hữu một công ty vận tải biển với hàng chục con tàu lớn, cùng với một khu vui chơi giải trí có tiếng ở huyện Kiến Thụy, Hải Phòng.

Câu chuyện cuộc đời của đại gia này khá ly kỳ, hấp dẫn, bởi gã từng có 7 năm tù tội. Sau khi ra tù, Quân làm lại cuộc đời, rồi chỉ hơn 10 năm trời, anh ta đã tạo dựng một cơ nghiệp hoành tráng, với tổng tài sản ước tính lên đến vài chục triệu USD.

Lần ấy, đoàn phóng viên gồm 9 người, đang tập trung tại quán cà - phê vỉa hè bên đường Nguyễn Du thì hai chiếc “Mẹc” lao tới phanh “két” trước mặt. Một chiếc dùng để chở các phóng viên, một chiếc chở mười mấy cô gái, đều rất trẻ trung xinh đẹp.



Khi ấy tôi mới biết, Quân mời đoàn nhà báo về viết bài ca ngợi gã, với mong muốn doanh nghiệp của gã đoạt danh hiệu “Sao vàng đất Việt” trong năm đó.

Tôi suýt “vỡ tim” khi biết, những cô gái trẻ trung, xinh đẹp đều là sinh viên của các trường cao đẳng, đại học ở Hà Nội, phần lớn từ các trường nghệ thuật, được đại gia Quân đưa về Hải Phòng vui chơi nhảy múa.

Cái đêm trắng trong một khách sạn có phòng karaoke rộng, sang trọng, và tiếp viên là những sinh viên ở các trường đại học, cao đẳng danh tiếng trên Hà Nội cứ ám ảnh tôi mãi.

Còn nhớ trong hơi men, đại gia Quân, thay vì kể chuyện đời mình với những thành công trong kinh doanh, gã đã kể rành rẽ về thành tích “sưu tầm” sinh viên của mình cho các nhà báo…

Kỹ nghệ "săn" gái




Quân bảo: “Yêu các em sinh viên là thích nhất, vừa an toàn, lại coi như làm… việc thiện. Tính mình rất lạ, đã mê gái lại hay thương người”. Gã vỗ ngực tự hào rằng, nếu không có gã, ối em sinh viên xinh đẹp đã phải bỏ học vì không có tiền.

Để câu được các em sinh viên hám tiền, đại gia này đã bỏ ra 4 tỉ đồng để “bê con” Lexus LS460 từ Mỹ về, mặc dù gã đã có 3 chiếc xe con, toàn nhãn hiệu hạng sang cả

"Bài câu kẹo” các em sinh viên của đại gia này cực kỳ đơn giản. Mỗi khi doanh nghiệp của Quân tổ chức sự kiện gì, lái xe của gã lại vọt lên tận Hà Nội, vào thẳng các trường nghệ thuật, mời các em sinh viên về Hải Phòng múa, hát, với đàn ca sáo nhị rùm beng, đủ các thể loại.

Khi các em biểu diễn, đại gia Quân ngồi vểnh râu trê chấm các em cứ như ban giám khảo chấm thi hoa hậu. Em nào lọt vào mắt dê của gã, không chóng thì chầy cũng thành bồ nhí của gã. Tiền nhiều, xe đẹp, lại là đại gia lớn, đố em sinh viên hám tiền, lại thiếu coi trọng trinh tiết nào cưỡng lại được?

Hôm nào hứng chí, Quân còn đưa cả chục em xuống tàu, ra giữa biển biểu diễn. Giữa cảnh biển lớn mênh mông, trăng sao đầy trời, rượu ngoại sóng sánh, theo gã tình có mà dâng thành… sóng thần.

“Chí phí nuôi đàn chim chích rẻ không thể tưởng tượng được đâu, các nhà báo ạ!” – Quân lại nói tiếp: “Thấy các nhà báo viết tràn lan rằng, để nuôi bồ nhí, các đại gia phải mua nhà chung cư, sắm xe SH cho các nàng. Chuyện ấy chả biết có thật không, nhưng tớ cung phụng mỗi em sinh viên chỉ tốn trên dưới một triệu đồng/tháng mà thôi”.

Tôi tin lời Quân nói, bởi tôi đã trò chuyện với một số cô gái trong chuyến vui chơi hôm đó và mấy cô sinh viên đều kể rằng, đại gia Quân chu cấp đều đặn tiền học phí, tiền ăn hàng tháng. Chỉ khi nào ốm đau, hoặc có việc quá cần tiền, Quân mới chu cấp thêm, sau khi đã “thẩm tra” kỹ lưỡng.

Phần lớn những nữ sinh viên này đều là gái quê lên phố học, có hoàn cảnh khó khăn và coi món tiền Quân chu cấp như tiền “từ thiện”. Việc hy sinh thân xác cho gã đa dâm này, hoặc khách hàng, đối tác của gã, được các nữ sinh viên coi như là sự “trả ơn”. Thế là, sau khi qua tay gã, các em sinh viên, ngoài lúc cắp sách lên giảng đường, đã biến thành gái gọi thực sự.

Tôi cũng không thể tin nổi chuyện đại gia Quân có tới 30 bồ nhí, toàn là sinh viên hẳn hoi, nhưng đó đúng là sự thực. Không hiểu những cô sinh viên này ăn phải bùa mê thuốc lú gì mà mê gã đến vậy. Chẳng lẽ hoàn toàn vì tiền? Cũng phải công nhận, ngoài chuyện lắm tiền, đại gia Quân khá đẹp trai, nói chuyện có duyên, mà phong cách chơi bời cũng rất sành.

Hậu họa


Bẵng đi thời gian, tôi trở lại Hải Phòng và vô tình gặp lại đại gia Nguyễn Quốc Quân. Tính ham danh của gã còn nặng hơn trước rất nhiều, bởi vì theo gã thời gian gần đây máu ham gái đã sụt giảm hẳn nên “đầu tư” sang phần danh nhiều hơn.

Quân kể rằng, mấy năm chơi bời trác táng nhiều quá, khiến “của nợ” cứ như con gà bị cúm.


Gã đã xơi đủ các loại sơn hào hải vị mà chả thấy tác dụng gì. Mới đây, trong chuyến đi Sơn La, gặp một gia đình có bình rượu ngâm bộ vó và ngọc hổ, gã đổi luôn con xe Ford lấy bình rượu về uống, những mong trị được căn bệnh liệt dương khiến gã rất đau khổ.

Từ khi không còn tha thiết của lạ nữa thì tiền chu cấp cho các em cũng cắt dần. Gã chỉ chu cấp cho em nào hoàn cảnh rất khó khăn. Em nào đã ra trường, có việc làm thì cắt hẳn.

Và cũng từ khi cắt chu cấp cho “bầy chim chích”, ối chuyện đau đầu xảy ra. Mấy nữ sinh quê mùa gã nuôi dưỡng ngày nào hóa thành cáo cả.

Chuyện đau đầu nhất, khiến gã mất ăn mất ngủ, ấy là vụ một nàng sinh viên, cứ cuối tuần lại bắt xe vác bụng bầu to tướng về Hải Phòng gặp gã khóc lóc.


Đại gia này đã hứa sẽ mua nhà, sắm cả ô tô cho nàng trên Hà Nội, rồi chu cấp nuôi nàng cả đời, miễn là phá cái thai đi, vì thai nhi là con gái, trong khi, vợ gã đã đẻ những 6 “công chúa” rồi, song cô sinh viên này nhất định không nghe.


Cái lý của cô nàng này là không ham tiền, chỉ ham tình yêu. Cô ta đòi Quân đưa về Hải Phòng ở cùng… vợ cả.

Nàng khẳng định như đinh đóng cột rằng, nếu Quân không đồng ý, nàng sẽ quyết định đến gặp vợ Quân tố cáo tất cả những trò thác loạn từ trước đến nay của gã, sau đó sẽ lên cầu Bính quyên sinh cùng giọt máu của gã.

Vậy là tiền cũng không giúp đại gia Quân giải quyết được bi kịch này.



Sự vụ các cô học trò Trung Quốc chia tay năm cuối cấp bằng chùm ảnh sex có vẻ như quá mờ nhạt khi 1 cô bé 9X Việt quyết định tung lên mạng chùm ảnh đang... tắm Tắc kè, kẻ chuyên săn chuyện giật gân lập tức thành số một đưa tin vụ việc này. (Chúng tôi đã loại bỏ các hình ảnh quá sexy) Theo thông tin từ blog của Tắc kè, đây là 1 teen chỉ cỡ 13-15 tuổi. Cô bé này với căn phòng tắm nhỏ bé của mình đã tạo ra 1 chùm ảnh từ bán cho đến khỏa thân với đủ các kiểu dáng rất hồn nhiên. Có vẻ như các bức ảnh này được chụp bằng 1 chiếc điện thoại di động vì ảnh có chất lượng khá thấp




Cho đến thời điểm hiện tại, một số bức ảnh này đang bị phát tán với tốc độ chóng mặt trên các blog của Yahoo. Các chủ nhân blog hoàn toàn để nguyên ảnh mà không hề có ý che chắn các chỗ nhạy cảm.




Với hàng loạt vấn đề liên quan đến 9X thời gian qua, bất kỳ ai cũng có thể giật mình vì lối sống, cách thể hiện của giới trẻ. Nhưng với chùm ảnh này, có lẽ tất các các bậc phụ huynh cần xem xét lại bản thân cũng như con cái mình. Chúng tôi đã có 1 số nguồn tin cho biết, các em học sinh hiện nay phát triển quá sớm. Có nguồn tin khẳng định, ngày từ cấp hai, chuyện xem phim sex, kéo nhau vào khách sạn làm chuyện bậy, quay phim lại đã là quá bình thường.





Chúng tôi không có bình luận gì hơn. Chỉ muốn nhắc nhở các bậc phụ huynh nên có biện pháp kiểm soát con em mình. Có thể đây chỉ 1 phút bồng bột nhưng lại hoàn toàn có thể hủy hoại cả đời của các em.



Nhìn màu áo trắng học trò phất phới mà lòng tôi cứ bùi ngùi sụt sịt. Đã qua cái tuổi "gàn dở" này bao nhiêu năm rồi, giờ thấy học trò khác quá. Thông minh, sạch sẽ, cao ráo, ăn mặc đẹp, đi xe đạp thậm chí là xe máy cũng rất đẹp (bây giờ học sinh bị cấm đi xe máy nhưng họ vẫn đi), ăn nói thì bạo dạn, tự tin...



Tôi đến một trường cấp 3 để rước em tan học. Tiếng trống trường đổ dồn, từng tốp, từng tốp học sinh tung tăng bước ra khỏi cổng trường, đứa dắt xe đạp, đứa đẩy xe máy. Một nhóm khoảng ba, bốn cô bé áo trắng quần xanh đồng phục chạy ào ra hướng về phía hai anh chàng cũng mặc đồng phục ngự trên hai "con" SH to tổ chảng không biết đã đứng cạnh chỗ tôi lúc nào. Có lẽ họ đã quá quen thuộc với chuyện này nên rất nhanh nhẹn, hai cô gái đi đầu leo ngay lên yên xe của anh SH đen, hai cô còn lại cũng nhẹ nhàng ngự lên chiếc màu mận của anh chàng còn lại.

Tiếng rú ga, tiếng cười nói, trêu ghẹo nhau của các nam thanh nữ tú. Hai chiếc xe vọt đi. Tôi chợt xây xẩm mặt mày vì một tiếng thét chói tai hoà lẫn cùng tiếng động cơ gầm rú của hai chiếc xe: Đ.m... chúng mày nhá, chờ bọn tao với... Giọng nói cùng những tiếng cười khanh khách thoát ra từ miệng cô gái ngồi sau cùng của chiếc xe màu mận.

Theo lời em tôi kể thì đúng là mấy lời kia chỉ là những “chuyện thường ngày ở huyện”. Ví như "con" Hạnh "xù" lớp nó, hồi đầu năm học đã có một cuộc "cách tân" đối với chiếc áo trắng đồng phục nhàm chán ngày nào cũng phải mặc ở trường. Cái áo có năm cái khuy thì nhất định nó chỉ cài ba cái dưới, còn mấy cái trên thả tự do. Sau mấy ngày làm điên đảo bọn con trai trong lớp và ở trường, nó “được” đi gặp cô chủ nhiệm và thầy hiệu trưởng. Điều tiếp theo là bản kiểm điểm và phải cam kết không được ăn mặc như thế nữa.

Với chiếc áo dài trắng đầy "nhàm chán", em tôi bảo chúng cũng khối cách để làm cho nó nổi bật. Cả trường nó vẫn còn nhớ cái Thu "đơ" trong dịp khai giảng. Cái áo dài của nó đúng là "siêu mỏng, siêu sành điệu", chẳng biết nó phải mất bao nhiêu lâu để lùng được miếng vải may áo được "như ý" thế, vì cái áo ấy nếu lỡ may có gặp mưa ướt thì chỉ cần quạt một cái là khô.

Nhưng có lẽ ấn tượng nhất là "nội y" của nó, chẳng biết vô tình hay cố ý, nó chọn cái màu tương phản nổi bật trên cái nền trắng mỏng tang của bộ áo dài kia. Đến thầy cô nhìn thấy cũng phải đỏ mặt, chỉ biết lắc đầu ngao ngán cho lũ học trò bất trị, còn mặt nó cứ vênh lên vì... hãnh diện với bộ đồ “độc”. Rồi mốt săm mình, đeo khuyên ở mọi ngóc ngách cơ thể mới thật kinh khủng.

Xỏ lỗ tai năm bảy “phát” bây giờ là chuyện “khuya” rồi, bây giờ bất kỳ chỗ nào xỏ được là các cô xỏ, rốn một lỗ, lông mày một lỗ, mũi cũng một lỗ. Rồi sành điệu hơn thì làm một viên ngọc trai ở... lưỡi. Và vô số chỗ nữa mà các bậc phụ huynh dù có giàu trí tưởng tượng đến mấy cũng không thể ngờ được...

Nói tục trong học sinh bây giờ thì đúng là tai họa cho ngành giáo dục nước ta. Chúng trở thành phổ biến đến mức mà có lẽ người nói cũng không hề ý thức được rằng mình đang... chửi bậy!?. Mà đau xót thay, ta bắt gặp rất nhiều những ngôn từ "vàng ngọc" ấy phát xuất từ những cái miệng xinh xắn trên khuôn mặt thơ dại những cứ muốn mình phải già đanh, từng trải kia. Có những đứa cái sự "văng" khéo còn nhiều hơn cả số từ chúng nói trong một ngày. Những ngôn từ mà có lẽ những dân “anh chị” chắc cũng chỉ "dùng" nhiều hơn thế... một tí.

Đến đây tôi lại nghĩ đến mấy cuộc thi hoa hậu. Có thí sinh là sinh viên đại học, có thí sinh vẫn đang còn là học sinh phổ thông. Thế mà có cái câu: "Em nghĩ gì về chiến dịch tình nguyện của Đoàn?" có cô cũng không trả lời được. Rồi: "Em nghĩ gì về công - dung - ngôn - hạnh trong tứ đức của người phụ nữ?" vậy mà có cô cũng chẳng biết nó là cái gì và cứ trả lời liên thiên. Hình như ở tuổi các cô, những khái niệm ấy nó còn quá mơ hồ, hoặc giả các cô chưa có thời gian "nghiên cứu" về những vấn đề đó nên cũng chỉ có thể trả lời "lai rai".

Giá các cô chịu khó học ở trường, tìm tòi sách báo để đọc, văn thơ để trau truốt tâm hồn thay vì những vũ trường, cà phê, xe đẹp, quần áo đẹp "lượn lờ" suốt ngày ngoài đường... thì có lẽ người xem cũng chẳng phải gai người lên mỗi khi nghe các cô trả lời ứng xử. Và tôi - chúng ta sẽ không thỉnh thoảng (hay thường xuyên) phải nghe những ngôn từ "mạnh" phát ra từ những bóng áo học trò kia.

Rồi lại nghĩ đến đợt thi đại học sắp tới, hàng ngàn thí sinh chẳng viết nổi một chữ trong bài thi, hay viết được vài chữ thì... có họa giời mới biết chúng viết cái gì, đau khổ thay cho các thầy cô dạy những môn sử, môn văn, môn địa lý... mà trong đó rất nhiều thí sinh là nữ. Cái thực tế nó vậy, kiến thức trên ghế thì chẳng giữ được mấy nhưng “kiến thức” xã hội thì dồi dào vô kể...

Trên đường chở em về nhà, tôi "thắc mắc" với nó: Này, sao chúng mày bây giờ "sợ" thế? - Sợ gì hở anh? - Nói tục ghê quá. - Ôi, ông này "quê" quá, bây giờ đứa nào chả nói thế, không có họa là hâm. Mà mấy vụ đấy ăn thua gì, em kể cho anh nghe chuyện mấy "con" lớp em anh "choáng" luôn.

Nhà nghỉ... và bệnh viện .

Từ sự “buông thả” trong ngôn ngữ dùng hàng ngày dẫn đến sự “thoải mái” trong lối sống cũng chẳng hề cách nhau là mấy.

Thời gian gần đây, có rất nhiều bài báo viết về việc nữ sinh nghiện lô đề, phim “đen” dẫn tơi việc bỏ bê chuyện học hành. Và những nữ sinh này coi việc xem những loại phim kia là chuyện “bình thường” và thể hiện sự “bình đẳng giới”. Những nữ sinh này “lý sự”: Tụi con trai xem được thì... con gái cũng xem được. Đó là “nhu cầu”... chung chứ chẳng của riêng ai!?... Và tác hại của những ”thói quen” này là không thể kiểm soát nổi.

Trên một số chương trình TV và báo chí thỉnh thoảng người ta lại phát một đoạn băng quay cảnh những đôi thiếu niên vẫn còn mặc đồng phục học sinh dìu nhau vào nhà nghỉ bên Gia Lâm. Có lẽ đó là sự tất yếu của lối sống buông thả của một bộ phận học sinh, sinh viên bây giờ. Nếu chẳng may ta có “lỡ lời” nói đến “công, dung, ngôn, hạnh” trước mặt các cô gái trẻ bây giờ có lẽ sẽ bị cho là “lạc hậu”, hoặc họ sẽ nhìn ta như một kẻ... tâm thần có vấn đề.

Lối sống phương Tây, phim ảnh của Mỹ, luật chơi của “thời đại” đang dần ngấm sâu vào đầu óc thế hệ trẻ. Những quan niệm yêu thử, sống thử chẳng còn xa lạ với chúng. Chữ trinh đối với những cô gái thời đại @ chẳng đáng giá một xu. Theo một con số thống kê thì Việt Nam đang ở mức báo động về tỷ lệ nạo phá thai, đặc biệt nguy hại là khoảng 25% số đó ở lứa tuổi vị thành niên và 50% trong số đó là do thất bại trong việc dùng biện pháp tránh thai.

Khi “sự cố” xảy ra, các em phần lớn chọn giải pháp nạo phá thai. Thậm chí rất nhiều em gái cảm thấy bế tắc đã chọn con đường làm mại dâm hoặc tự tử...


Lời kết:

Tuy nhiên đây cũng là 1 bộ phận nhỏ trong các nữ sinh nhưng cũng tự phủ nhận rằng các cô gái Việt Nam bây giờ đẹp quá, xinh quá, ưa nhìn quá. Các cô rất mạnh dạn trong giao tiếp, chủ động trong mọi tình huống, luôn tự tin về bản thân... Nét đẹp của người con gái phương Đông, con gái Việt Nam ngày xưa có còn giá trị? theo số liệu thống kê Còn theo một con số điều tra khác, mỗi năm tại Việt Nam có khoảng 500.000 ca nạo phá thai, nhưng thực tế, con số này có thể còn cao hơn nhiều. Và sự chuyển đổi các giá trị văn hóa truyền thống với hiện đại nếu không khéo léo và có định hướng nó sẽ mang tới một tương lai không xa - đó là "thảm họa văn hoá" với hình ảnh những cô nữ sinh sexy, táo bạo chơi nổi và bất cần đời.




Powered by Blogger.