Nhậu thuê, nghe có vẻ nực cười nhưng đó là một nghề mới xuất hiện ở Sài Gòn, Hà Nội và một số tỉnh miền Tây Nam Bộ. Những cô gái làm nghề nhậu thuê cần phải trẻ, xinh đẹp và có khả năng “siêu” về uống bia rượu.
Các cô góp phần làm cho cuộc nhậu có không khí, khiến cho các cuộc ký kết hợp đồng giữa các ông sếp trở nên dễ dàng. Điều mà các cô nhận lại là tiền, những ngày tháng sống sung sướng. Nhưng đời nữ nhậu thuê cũng bèo bọt, buồn bã như những cô gái bán dâm, khi mà các cô quá trớn, bị cám dỗ, lợi dụng và chìm vào hố đen của dục vọng.
Ký hợp đồng kèm… gái nhậu
Cùng với một anh bạn đi tiếp và ký hợp đồng cho công ty ở thành phố Cần Thơ, tôi được tiếp xúc với những cô gái làm nghề nhậu thuê. Khách được tiếp nghe đâu là cỡ bự. Nhưng hai gã đàn ông tiếp hai vị khách quý thì e khó “vào”. Anh bạn rút điện thoại gọi. Hắn nháy mắt với tôi: “Lát nữa thôi, mấy cô em sẽ đến tiếp cùng chúng ta”. Thì ra bạn tôi gọi gái nhậu thuê đến. Nhìn là biết hắn đã rất chuyên việc tiếp khách như vậy. Đúng 15 phút, bốn cô gái cao ráo, xinh xắn, ăn mặc khá gợi cảm bước vào quán. Các cô được bố trí kiểu “răng lược”, tức là ngồi xen kẽ một kèm một. Tất nhiên, cô gái xinh nhất được “bố trí” cho vị khách quan trọng nhất. Vị khách quan trọng nhất hất hàm hỏi tửu lượng cô gái của mình. “Dạ, cũng khá ạ. Em sẽ chiều được các anh” – cô gái tên Như thẽ thọt. Sau hồi làm quen, giới thiệu tên tuổi của tất cả mọi người, không khí cuộc nhậu được hâm nóng dần.
Thức ăn bắt đầu được bưng ra, chẳng bao lâu đã kín cả bàn nghi ngút khói và hương thơm. Bạn tôi gọi X.O và một chai Blue vuông. Nhiệm vụ của các cô gái đã được ngầm định sẵn: chỉ tiếp rượu, nói chuyện làm không khí vui tạo hưng phấn cho buổi ký hợp đồng của các sếp. Ly đầu tiên được rót ra và cạn không còn một giọt. Cổ họng mọi người bắt đầu được đun lên bởi men. Và cứ thế, bốn cô gái khiến tôi trố mắt vì màn trình diễn của mình. Thậm chí các cô còn uống mạnh hơn cả tôi và anh bạn. Khách rất phấn khởi, cuộc ký kết diễn ra nơi bàn nhậu rất thuận lợi, đúng như mong đợi. Nhậu xong khách về, bốn cô được bạn tôi rút tiền trả mỗi người một trăm ngàn. Tôi kịp có số điện thoại của Như. Hôm sau, tôi giấu bạn gọi cho Như. Không phải để tiếp khách như hôm trước, mà chỉ để cô ngồi ăn cơm, và tâm sự về đời mình.
Sinh năm 1984 trong một gia đình đông con ở Tiền Giang. Như khá mặn mà với cặp mắt to đen, trong như hai viên bi. Học xong phổ thông, cô lên Thành Phố Mỹ Tho tìm việc, nhưng đến đâu cô cũng bị lợi dụng, mà đồng lương thì thấp. Rồi cô được một người chị tên Nga gọi đi uống rượu. Ban đầu, cô không biết đó là kiểu nhậu thuê. Nga bảo: “Một ông sếp nhờ chúng mình đến uống rượu góp vui”. Như đồng ý đi. Như kể lại buổi tiếp khách đầu tiên của mình: “Hôm đó, theo lời chị Nga em đến chỗ hẹn. Chị Nga ngồi cạnh ông sếp là bạn chị ấy, còn em phải ngồi cạnh người được mời. Đó là một ông giám đốc bụng phệ, hơi nhiều răng, thi thoảng quên giữ ý phun nước bọt vào mặt người đối diện. Ông ta nhìn em từ đầu đến chân, chắc chắn hài lòng về sự khả ái của em. Em chỉ uống được chút rượu, sau bữa đó em say mèm”.
Cũng từ đó, Như nhúng chân vào cuộc đời làm gái nhậu thuê, được chị Nga dìu dắt, đỡ đầu. Sau đó hai chị em rủ nhau về Cần Thơ làm ăn. Chính những cô gái nhậu thuê đã khiến cho những cuộc nhậu nhẹt của các đại gia, những người lắm tiền trở nên sảng khoái, hưng phấn, khiến các cuộc ký kết hợp đồng buôn bán trở nên thuận lợi. Tôi từng biết rất nhiều công ty tiếp khách đưa khách đến nhà nghỉ, bố trí gái gọi, lại còn xin hoá đơn đỏ hẳn hoi. Việc gọi gái nhậu đến góp vui, chẳng có gì lạ. Ngày nay, ký kết hợp đồng người ta kéo nhau đến bàn nhậu nhiều hơn là đến công ty. Từ đó, dẫn đến việc làm sang cho bàn nhậu. Khi đó, chẳng có gì làm sang cho bàn nhậu hấp dẫn bằng những cô gái xinh đẹp lại biết uống rượu. Có cầu ắt có cung. Nghề gái nhậu thuê cũng từ đó mà ra đời. Dần dần, nó trở thành một cái mốt của những người đi tiếp khách, đi ký hợp đồng và những người thích thể hiện là sành điệu.
Như nói rằng, mình đã hành nghề này 2 năm và chẳng nhớ đã tiếp bao nhiêu khách, uống bao nhiêu bia rượu. Ở mỗi cuộc như thế, số lượng tính của cô là lít với rượu và két với bia. Số tiền kiếm được cũng khá, Như gửi về để bố mẹ trang trải tiền thuốc men và chi cho hai cô em gái ăn học. Ngoài ra, Như giữ lại một ít phòng thân, rồi mai có lấy chồng… Bỗng, đôi mắt to đen của Như rơm rớm nước. Cô kể: “Cũng vì dấn thân vào làm nghề này mà em mất người yêu. Anh ấy không còn tin em nữa khi có đứa bạn nói là em đã ngủ với người khác. Đã mất trinh rồi. Đúng là có chuyện đó, nhưng chỉ là em bị lợi dụng khi say quá không thể làm chủ được. Em không biết sau này làm gì để sống nữa nếu một ngày không còn ai gọi đi nhậu, vì em đã quá quen nghề…”
Bèo bọt đời gái nhậu thuê
Muốn làm gái nhậu thuê, ngoài chút nhan sắc ra cũng phải biết ăn nói, có khiếu nịnh nọt, đồng thời phải tập uống bia rượu. Cái sự tập tành này đối với các cô gái chưa một lần biết đến men quả là hài hước. Có cô uống được một chén đã vội nhè ra vì cay, cô khác nhắm mắt nhắm mũi uống được vài chén thì “liêng tiêng being” không làm chủ được mình, vớ gì đập nấy kể cả quần áo mình cũng xé. Thế nhưng, dù là phái nữ, chân yếu tay mềm, để có thể hành nghề, nhiều cô gái quyết tâm tập uống và trở nên thuần tục. Ai cũng nghĩ, cứ cố uống “lên cơ”, rồi sau này sẽ kiếm được tiền. Khi đã uống giỏi, các cô cần phải làm động tác “thử rượu”, tức là uống thử xem tửu lượng của mình bao nhiêu để thuận tiện khống chế bản thân khi tiếp xúc với khách hàng. Những cô gái nào không “cho chó ăn chè”, không say mèm “quắc cần câu” hoặc không để cho khách đụng chạm sàm sỡ là đạt yêu cầu. Với Như, mọi chuyện không hề đơn giản bởi cô là người nhát rượu. Cô nói, mình tập tành mãi vẫn không thể chịu nổi cái vị của rượu. Rất nhiều lần tiếp khách, do quá căng thẳng và phải uống gấp, nên cô đã nôn oẹ trước mặt khách. Đôi ba bần bị trách mắng, trừ tiền công. Còn phần lớn nhóm của cô tự khống chế được tình hình, để khách khỏi e ngại phiền lòng.
Khi tôi hỏi về ba cô gái hôm trước đi tiếp cùng Như. Cô cho biết đó là những người bạn cùng nhóm của mình, tất cả đều dưới sự dìu dắt của chị Nga. Ở Cần Thơ, Như biết mấy nhóm như vậy và mỗi nhóm có một tiêu chí riêng. “Chị Nga đặt ra quy tắc nghiêm khắc, không được ai kiếm khách cho riêng mình. Tất cả phải làm chung, hưởng chung. Không ai được lợi dụng, bán cái vốn tự có. Chỉ được phép tiếp khách tử tế nếu không bị loại trừ”. Như vừa uống cốc nước cam vừa kể. Thế nhưng, đã có nhiều cô gái bị chị Nga tách ra khỏi vì thói ích kỷ, chỉ muốn kiếm khách cho mình để được nhiều tiền. Hoặc đã có một cô gái biến mình thành gái bán dâm chuyên nghiệp, đồng ý đi nhà nghỉ với khách sau cuộc nhậu tuý luý. Điển hình là Thuý “hấp” vừa rồi. Thuý là một cô gái đến từ một ấp nghèo của Hậu Giang lên Cần Thơ làm cho một nhà hàng ăn uống. Với khuôn mặt khả ái, Thuý thường được khách gọi rót bia và tiện thể được ngồi uống luôn. Ông chủ nể, đã để Thuý làm như vậy, cũng là để giữ khách. Sau đó, Thuý “hấp” thường xuyên được ông chủ dùng để câu khách. Thuý đã vượt mặt ông chủ, đi nhà nghỉ cùng khách để… kiếm thêm. Bị ông chủ phát hiện, đuổi việc. Thuý đã tìm đến chị Nga nương nhờ, nhưng chứng nào tật ấy, Thuý không bỏ được kiểu làm ăn ích kỷ chỉ biết mình nên chị Nga cũng đuổi. Nghe đâu, Thuý đã dạt ra Sài Gòn, thi thoảng về quê "tuyển quân" lên làm cho vui.
Nghe cách nói về chị cả tên Nga, tôi biết Như đặc biệt kính trọng người đàn bà hơn cô ba tuổi này. Nga được đánh giá là người nhanh nhạy, có kinh nghiệm để uống không say và say thế nào cho đẹp! Thường thì khách gọi đến số máy bất kỳ của ai, người đó phải trình báo cho chị Nga để bố trí người. Nếu là khách quá quen, chỉ đích danh Nga thì cô sẽ đích thân đi. Còn không cô điều hành đàn em, và chỉ tiếp khách hạng sang.
Một thoáng thở dài, Như nhìn tôi. Tôi cố gắng để cuộc nói chuyện được tự nhiên. Trước khi nói chuyện, tôi đã hứa sẽ trả cho cô bằng một tuổi tiếp khách. Như lắc đầu: “Không, em xin chị Nga là đi với bạn, anh không phải trả tiền đâu”. Rồi Như nhấc cốc rượu của tôi lên, tu ực một cái. Cô nhìn tôi, hỏi: “Anh biết mọi người gọi chúng em là gì không?” Tôi chưa kịp trả lời, cô tiếp: “Đời gái nhậu thuê chúng em bọt bèo như cây lục bình giữa dòng sông mêng mang vậy, chẳng biết đi đâu về đâu cả. Lúc nào xanh tốt được thì xanh tốt thôi. Người đởi gọi chúng em là “gái tiếp viên di động”, “gái nhậu thuê”, “gái hầu rượu”. Nhưng quan trọng là chúng em cứ phải uống mãi, phải cười nói và phải khen mãi những người không quen biết. Thế có nực cười không hả các anh?”
Các cô hoạt động tự do, không chịu sự quản lí của nhà hàng, khách sạn, hay nhà nghỉ nào. Các cô tự thuê nhà trọ, tự quản lý nhau và cùng kiếm tiền. Rồi cũng xảy ra những chuyện bè phái, chuyện đánh lộn, trả thù nhau, tranh giành địa bàn nhau để có đất sống.
Nghe Như nói mà lòng tôi đắng đót. Viết ra những lời này, tôi không hình dung ra rồi xã hội sẽ lại sinh ra những nghề gì nữa. Có phải càng hiện đại con người ta càng nghĩ ra những chiêu thức hưởng thụ, kiếm tiền quái gở không? Và rồi các cô sẽ về đâu, sau khi nhan sắc đã úa tàn, không thể tiếp khách được nữa, bụng dạ các cô không nốc được bia rượu nữa?
Ai cũng mong được hạnh phúc
Giải thích về sự gia tăng của nghề nhậu thuê. Như khẳng định với tôi rằng là do nhu cầu của xã hội và do tình trạng thất nghiệp. Vâng, nghe thì như vậy. Tôi không thể quở trách các cô rằng: nếu ai cũng thất nghiệp, vì chưa tìm được công ăn việc làm ổn định mà đi làm cái nghề bạc bẽo này, rồi biến thành gái mại đâm thì xã hội này loạn. Sau cùng, khi Như sắp phải đi về, cô có nhắc đến một người bạn cùng làm với mình đã bị khách nhậu lừa. cô kể: “Con bạn em nhẹ dạ, nghe kẻ đó chăn dắt. Thế là đi theo hắn, bị hắn làm cho chửa, moi hết tiền rồi chuồn. Hắn đưa bạn em về tận Phú Yên rồi thả ở Tuy Hòa. Giờ không biết hắn chạy đâu. Con bạn em, không biết đang sống nửa điên nửa dại ở vùng trời nào cũng không biết nữa. Nó bị sốc nặng anh ạ”
Tôi biết, các cô cũng là những con người, là những cô gái có tình cảm. Các cô cũng cần có tiền để sống, có tình yêu và hi vọng. Nhưng nếu hi vọng vào một người không đáng tin, thì chẳng may sẽ đánh mất đời mình. Tôi khuyên Như hãy nghĩ lại khi còn chưa quá muộn. Như nhìn tôi, lắc đầu một cách đắng đót: “Ai cũng mong mình được hạnh phúc anh ạ. Nhưng những đứa như bọn em đã nhúng chân vào nghề này rồi, rất khó dứt. Với lại, dù có giữ cho mình thanh sạch, thì với miệng lưỡi thế gian, chúng em vẫn bị khinh rẻ. Còn bản thân em, em đã bị tình yêu chối bỏ. Làm sao em dám trở về nhà?”
Chưa kịp trả tiền cho Như, thì cô đã cùng chiếc xe máy, lần vào dòng người. Tôi biết, sau đây cô sẽ về, sẽ đợi những cuộc điện thoại của khách hàng, hoặc chủ động đi tìm họ để vùi đầu vào những cuộc nhậu nhẹt, chìm vào men say để kiếm tiền. Chẳng biết xã hội sẽ làm gì với những thân phận như vậy.
Vụ Hương Green bị "lộ" những tấm ảnh nóng - thực chất là ảnh hủy trong một show chụp hình quảng cáo - cách đây ít tuần không phải là trường hợp cá biệt đầu tiên mà một teen model gặp sự cố với hình ảnh của mình...
Một nghề mà mọi người vẫn tưởng là đơn giản, dễ làm và vô hại nhất. Những cô bạn xinh đẹp dễ thương, mặc những bộ quần áo thật đẹp, tạo dáng chụp hình và sau đó những tấm ảnh đẹp long lanh sẽ được đăng tải trên một tờ báo hoặc một trang báo mạng nào đó.
Nhưng ít ai biết rằng, với những lời thỏa thuận miệng và sự thiếu kinh nghiệm, ít va chạm của tuổi teen, những bạn người mẫu rất dễ bị vướng phải scandal từ trên trời rơi xuống, hoặc méo mặt khi nhìn thấy hình ảnh của mình bị lợi dụng một cách trắng trợn.
Ảnh “nóng” từ trên trời rơi xuống
Bỗng một ngày, một cô người mẫu teen thấy tràn ngập trên mạng là hình ảnh của mình trong tư thế hớ hênh, thậm chí là “lộ hàng”. Mọi người tha hồ bình phẩm này nọ nhưng ít ai biết đó ảnh hỏng trong một buổi chụp thời trang…

Cô người mẫu ngơ ngác bàng hoàng vì chính mình cũng chẳng hề có tấm ảnh đó. Chỉ sau khi ảnh được tung lên trên mạng, bị bình phẩm đủ thứ (trong đó chủ yếu là những lời chỉ trích thậm tệ hoặc bình phẩm thô tục), cô người mẫu mới giật mình nhớ ra đó là ảnh chụp ở đâu, trong bộ ảnh thời trang nào…
Những tại nạn ảnh “nóng” này có thể chứng thực được ngay. Gần đây nhất là Hương Green – một hot girl trong Sài Gòn đã bị lộ ảnh chụp trong phòng tắm khá nóng bỏng. Hàng loạt cái tên giật gân được gắn cho những tấm ảnh đó: “ảnh nude”, “lộ hàng”…
Nhưng phải tới khi nói chuyện với Hương Green, mọi người mới biết đó là những tấm hình Hương chụp quảng cáo cho một nhãn hiệu máy tính. Những hình ảnh đó đáng lẽ phải bị hủy, không được sử dụng. Chính Hương cũng chưa có trong tay loạt hình này. Nhưng chẳng hiểu vì lý do gì những tấm ảnh đã lọt ra ngoài, bị photoshop cho thêm phần “hot” như là xóa dây áo, xóa quần… và tung lên như ảnh cố tình “lộ hàng”.

Nhưng phải tới khi nói chuyện với Hương Green, mọi người mới biết đó là những tấm hình Hương chụp quảng cáo cho một nhãn hiệu máy tính. Những hình ảnh đó đáng lẽ phải bị hủy, không được sử dụng. Chính Hương cũng chưa có trong tay loạt hình này. Nhưng chẳng hiểu vì lý do gì những tấm ảnh đã lọt ra ngoài, bị photoshop cho thêm phần “hot” như là xóa dây áo, xóa quần… và tung lên như ảnh cố tình “lộ hàng”.

Một người mẫu teen khác ở Hà Nội mấy ngày gần đây cũng bị spam qua YM một link ảnh trên flickr. Bức ảnh chụp trong tư thế khá nhạy cảm, mặc đồ nội y. Khi link ảnh này đến tay mình, cô bạn mới giật mình vì đó là một tấm ảnh không public trong một buổi chụp thời trang. Cô bạn vội vã gọi cho nhiếp ảnh để hỏi tung tích tấm ảnh bị lộ và tìm cách gỡ.
Nhưng liệu gỡ ảnh khi sự đã rồi như thế thì có gì đảm bảo được tấm ảnh không bị ai đó save lại hoặc post lên một diễn đàn nào đó để thiên hạ lại có cái mà bình loạn.

Ảnh Hot girl “chình ình” trên biển hiệu cửa hàng sửa xe
Chuyện thật như đùa này đã xảy ra với một hot girl rất nổi tiếng ở Hà Nội. Trên biển hiệu của một cửa hàng sửa xe ở phố Thái Thịnh, Quán Thánh và Láng Hạ, “chình ình” hình ảnh xinh tươi của bạn í.
Không hiểu vì không biết hot girl đó là ai, hay vì muốn biển hiệu của mình hấp dẫn hơn, thu hút hơn mà ông chủ cửa hàng đã bê nguyên bạn í lên đó. Dĩ nhiên là bạn hot girl chẳng hề được báo trước hay xin phép gì hết.
TB - một bạn người mẫu teen khác ở Hà Nội thì trong một lần vào Sài Gòn đã giật mình khi vào quán lạ hoắc nhưng lại nhìn thấy một cái ảnh to đùng của mình ở đó. Dù chẳng vui vẻ gì khi bị sử dụng ảnh ở một nơi rất “không liên quan” nhưng bạn ấy cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt. “Chứ làm rùm beng lên thì cũng chẳng được cái gì. May là người ta còn để ảnh mình ở quán thế này, chứ cho vào một chỗ nhạy cảm hơn thì lại còn dở khóc dở cười hơn nữa”.
Đó là những chuyện không hiếm hoi gì. Nhưng phổ biến hơn nữa còn là chuyện rất nhiều bạn mẫu teen sau khi chụp một bộ ảnh thời trang, ngoài việc những hình ảnh đẹp nhất được lựa chọn sử dụng, còn bị nhiếp ảnh đưa rất nhiều hình ảnh khác lên trên một trang web nào đó để “lăng xê” cho mình mà thậm chí cũng chẳng thèm nói qua với người mẫu một câu.
Hình đẹp và vô hại thì đã đành, nhưng phải những bức hình khá nhạy cảm, không muốn public rộng rãi (nhưng nhiếp ảnh lại thích đưa lên) thì người mẫu chỉ biết méo mặt. Nhờ gỡ thì không phải lúc nào cũng đủ quen biết để nhờ. Mà ảnh đó lại là người ta chụp ra, thuộc quyền sở hữu của người ta, nên lại càng khó giải quyết.

Chọn cách im lặng?
Người mẫu tuổi teen thì dĩ nhiên đều còn rất ít tuổi, nhiều bạn còn ít cả kinh nghiệm và vốn sống. Chính đặc điểm này của mẫu teen đã khiến đôi khi các bạn ấy bị “lợi dụng” trắng trợn.
Trong những trường hợp không muốn những bức ảnh của mình bị tung lên rộng rãi, thường thì cùng lắm các bạn ấy chỉ dám “đề nghị” nhiếp ảnh gỡ ảnh xuống. Nhưng nếu nhiếp ảnh không đồng ý thì các bạn ấy cũng đành chịu, không dám làm to chuyện hơn.
Một số bạn còn chẳng dám nói năng gì, đành cười trừ vì sợ mình mới “vào nghề”, chưa biết gì mà đã gây chuyện thì sau này sẽ khó được làm việc cùng nhiếp ảnh đó hoặc là sẽ bị gây khó dễ gì đó.
Một “sơ hở” nữa cực kì thường thấy khi các bạn người mẫu teen nhận một lời mời chụp ảnh mẫu hay quảng cáo là chỉ “thỏa thuận” miệng với bên order mình chụp và sau đó, nhiếp ảnh và phía bên kia lại giữ toàn bộ ảnh gốc của các bạn (kể cả ảnh sử dụng và ảnh không sử dụng chính thức). Vì thế, họ có làm gì với ảnh, sử dụng vào mục đích này mục đích khác thì mẫu teen cũng khó kiểm soát.
Nghiêm trọng hơn, nếu có sự cố nào xảy ra ngoài ý muốn như bị vu cho là “lộ ảnh nóng” chẳng hạn, thì lúc đó các bạn ấy cũng chẳng thế kiện cáo ai. Vì làm gì có văn bản giấy tờ nào. Mà chuyện trong quá trình chụp hình, có những bức ảnh ở tư thế không đẹp lắm, có những bức ảnh trang phục xộc xệch… là những điều khó tránh, vì trong hàng chục, hàng trăm bức ảnh, chỉnh hàng bao nhiêu tư thế, mới có thể có được vài tấm ảnh ưng ý.
Vẫn biết, làm người mẫu là một nghề rất hấp dẫn với các bạn tuổi teen. Nhưng các bạn cũng cần hết sức để ý và cẩn trọng khi nhận các lời mời chụp hình, cũng cần để ý một số nguyên tắc tối thiểu để bảo vệ hình ảnh cho mình. Đồng thời, những người sử dụng hình ảnh của các bạn, cũng cần phải có một thái độ làm việc chuyên nghiệp hơn, có trách nhiệm với việc giữ gìn hình ảnh của người mẫu teen, để các bạn không phải đối mặt với những sự cố đáng tiếc.
dấn thân vào làm “kiều nữ ăn chơi” từ năm 16 tuổi, đến nay là 17 tuổi mà trông H già dặn còn hơn tuổi 20… 
- Ê! Chỉ tao trang web vô kiếm trai chơi!
- Mày vô trang X… đó! Nhiều lắm! Tha hồ làm quen mà chat sex!
Đó không phải là đoạn đối thoại của người lớn mà chính là đoạn nói chuyện của hai cô bạn đúng 17 tuổi tại tiệm net P trên đường HL. Nếu thường xuyên chú ý sẽ thấy những “kiều nữ” tuổi teen chơi sex một cách sành điệu không thua gì người lớn, đôi lúc còn vượt xa cả dân chơi thứ thiệt.
Táo bạo
Táo bạo là cá tính của nhiều “kiều nữ ăn chơi” hiện nay. Cô bạn H (trường BT) ra vẻ sành đời: “Mới đổi thằng bồ, hên gì đâu, nó vừa mua cho mình chiếc Elizabeth”. Theo tâm sự của H thì bao lần lên mạng chat sex rồi đổi từ chàng này sang chàng khác cuối cùng cũng gặp bến để cặp vào. H dấn thân vào làm "kiều nữ ăn chơi" từ năm 16 tuổi, đến nay là 17 tuổi mà trông H già dặn còn hơn tuổi 20. Điều đáng nói hơn là H thường xuyên lên mạng chat sex, mặc dù đã có người yêu rồi nhưng đối với H chat sex để kiếm thêm mới…đủ sống và shopping! 
Cũng là một “kiều nữ ăn chơi” tuổi 9x, M (trường PO) nổi lên với chiều cao 1m7. Thật ra với chiều cao và gương mặt khá xinh thì M có thể tham gia khá nhiều công việc bán thời gian để kiếm thêm thu nhập nhưng M thì không, cô nàng lao vào chơi sex rồi liên tục đổi bồ để chứng tỏ mình sành điệu. Có lần mải mê chat sex mà quên rằng chiều còn có buổi học Anh văn, M quyết định nghỉ luôn. Một lần rồi quen nên giờ M cứ nghĩ liên tục, chẳng muốn đến lớp nữa.
Tấn công
Tấn công
“Kiều nữ ăn chơi” là phải biết tấn công, đó là tuyên bố hùng hồn của cô nàng 9x tên L (trường AT). Chẳng cần biết là ai, hễ thấy sành điệu, chịu chơi là L nhanh chóng mon men đến làm quen. Tối tối, L hay lượn lờ ở các quán cà phê sành điệu để kiếm mối. L đã từng nếm cảnh ăn mấy cái tát liên tục vì làm quen lộn chàng đã có bồ, lần đó L phải về nhà trốn biệt một tuần vì cái mặt bị tát sưng vù.
Nhưng sau đó nàng lại đến các tụ điểm cũ để “săn” người yêu giàu, hôm nào chán thì lại lên mạng chat sex. Hỏi rằng L không sợ cạm bẫy khi làm kiều nữ thì L dửng dưng: “Cạm bẫy à! Mình chuyên gia đi dụ dỗ người ta thì làm sao mà để người ta dụ mình chứ!”. Ấy vậy mà không phải ai cũng suôn sẻ như L đâu nhé, cũng là một kiều nữ 9x thứ thiệt nhưng tính từ đầu năm đến giờ vận đen luôn bám lấy cô nàng Q (trường PO) nên cô nàng bị lừa mất 2 cái điện thoại di động. 
Q kể: “Lần đó đang chat sex thì nickname ấy gọi mình vô… khách sạn, đánh liều mình vô rồi hắn ta diễn trò, nói là bận việc nên phải xuống dưới, đợi hòai không thấy nên lúc đi ra mới tá hỏa là bị gạt, cũng may là trong túi còn 50k về xe ôm, nếu không chắc mình chết đứng!”...
Trò chơi điên rồ
Khi được hỏi M có sợ bạn bè phát hiện ra mình làm “kiều nữ ăn chơi” hay không thì M tỏ vẻ khó chịu sau đó cũng giãi bày: “Ban đầu cũng giấu giếm dữ lắm nhưng một đứa biết thì cả lớp đều biết. Bây giờ mình nghe cũng quen rồi, thằng bồ mình cũng “anh chị” lắm nên tụi nó không dám nói xấu nhiều đâu, có thì cũng nói sau lưng”... 
Làm “kiều nữ ăn chơi” chẳng được lợi ích gì hay ho. Đó là ý kiến của nhiều bạn trẻ và của anh chàng T (trường MD). Theo T thì những cô nàng "kiều nữ thích chơi sex" tốt nhất là nên dừng lại, bởi lẽ trò chơi điên rồ ấy chẳng hay ho gì và không sớm thì muộn các kiều nữ cũng lãnh đủ hậu quả do chính mình gây ra.
Ở Phong Lưu, Cạnh Đền có một sân chim, mỗi lần người ta bắt hàng vạn con còng cọc, cò long bong, cò quắm, vạc, diệc mốc... chở ra chợ bán. Sau hậu đất tui thì có "sân quạ", chuyện mới lạ đời!
Số là mùa hạn năm đó, nắng khô hết đìa bàu. ao vũng xứ này. Trâu bò phải đi kiếm nước uống ở những cái giếng giữa đồng xa.
Tui có bầy trâu tất cả là tám con. Nhưng chiều bữa đó, chúng đi ăn về lại lạc mất con đực pháo. Sau đó mấy tháng lăng xăng chạy kiếm đủ chỗ, tui mới gặp nó đứng chổng khu uống nước ở một cái giếng trong đầu ngàn hậu đất.
Gần đi tới, tui thấy con đực pháo rùng mình lúc lắc, mặc dù bốn cái chân nó còn lún sâu dưới thềm đìa. Tới thêm chút nữa, tui thấy con trâu như nghe được tiếng động, nó cựa mình vùng lên. Gần lại nữa, tui thấy nó run run, giật giật. Lấy làm lạ, tui đi gần lại xem. Con trâu làm như hoảng hồn, lúc lắc nhổ bốn cái chân lên, nhưng bốn chân nó ngay đơ không làm sao nhúc nhích được. Con trâu lại cất tiếng kêu "ọa ọa". Rồi nó trân mình đứng dựng tại chỗ, run rẩy. Thấy đít con trâu lủng một lỗ, tui vội quơ nùi rơm nhét nó lại, rồi đưa tay với sợi dây định dẫn nó về. Nhưng con trâu cố giãy giụa, mà vẫn đứng tại chỗ. Cuối cùng tui phải về, kêu bả ra lôi tiếp con trâu về nhà.
Sau đó, tui với bả bàn mài dao xẻ con trâu. Nào ngờ phèo phổi, ruột gan, thịt thà bên trong con trâu đều bị lũ quạ khoét đít chui vô hồi nào mà ăn sạch trọi. Tui với bả bắt ra được ba trăm hai mươi sáu con quạ vừa lớn vừa nhỏ. Hông tin hả? Hỏi bả thử coi!1202
Cái Cười Của Thánh Nhân
Tác giả: Nguyễn Duy Cần
A Lưu
Lưu là tên tiểu đồng ông Chu Nguyên Tố. Nó thực là ngây ngô, không được việc gì cả. Vậy mà Chu Nguyên Tố nuôi nó suốt đời.
Lúc ông bảo nó quét nhà, nó cầm chổi quanh quẩn suốt buổi mà không sạch được cái buồng con. Ông giận mắng, thì nó quăng chổi, lẩm bẩm: "Ông quét giỏi thì phiền đến tôi làm gì!"
Khi ông đi vắng, sai nó chực ngoài cửa, dù khách quen đến, nó cũng không nhớ được tên ai. Có hỏi, thì nó nói: "Người ấy lùn mà béo. Người ấy gầy và lắm râu. Người ấy xinh đẹp. Người ấy tuổi cao và chống gậy". Đến lúc đó nó liệu chừng không nhớ xuể, nó đóng cửa lại, không cho ai vào nữa.
Trong nhà có chứa một ít đồà cổ như chén, lọ, đỉnh, đôn. Khách đến chơi, nó bày ra cho xem.
Lúc khách về, nó lẻn đến gõ các thứ ấy mà nói: "Những thứ này có khi bằng đồng, mà sao nó đen sì như thế?" Rồi nó chạy đi lấy cát, lấy đá, lấy nước để đánh.
Nhà có cái ghế gãy chân, ông sai nó đi chặt cây có chạc, để chữa lại. Nó cầm búa, cưa, đi khắp vườn. Hết ngày, về, nó chìa hai ngón tay làm hiệu mà nói: "Cành cây có chạc đều chĩa lên cả, không có cành nào chúc xuống đất". Cả nhà đều cười.
Trước sân có vài cây liễu mới trồng. Ông sợ trẻ láng giềng đến nghịch hỏng, sai nó trông nom giùm. Đến lúc nó vào ăn cơm, nó nhổ cả cây lên và cất đi một chỗ.
Công việc nó làm, nhiều chuyện đáng cười như thế cả.
Ông Chu Nguyên Tố là người viết chữ chân tốt, mà vẽ lại giỏi lắm. Một hôm, ông hòa phấn với mực để vẽ. Thấy A Lưu, hỏi đùa: "Mầy vẽ được không?". A Lưu đáp: "Khó gì mà không được!" Ông bảo vẻ, A Lưu vẽ nét đậm, nét nhạt, nét xa, nét gần như người xưa nay vốn đã biết vẽ. Ông thử luôn mấy lần, lần nào A Lưu vẽ cũng được như ý cả. Từ bấy giờ, ông dùng đến A Lưu luôn, không lúc nào rời.
Sau A Lưu nổi tiếng là một nhà danh họa.
Lời bàn:
Câu chuyện dường như cố ý nêu lên những cái ngây ngô đờ đẫn... để rồi đưa ra một nhận xét bất ngờ của Hàn Tín dụng quân: "Dụng nhân như dụng mộc". Trong trời đất, không vật nào là vật bỏ, chỉ vì ta không biết dùng do thành kiến mà phí uổng không biết bao nhiêu là nhân tài của đất nước
Nhưng có A Lưu, cũng phải có Chu Nguyên Tố, có Hàn Tín phải có Trương Lương.569
Powered by Blogger.













































