Có bốn anh chàng nọ tính thích làm thơ nôm, vì anh nào cũng hy vọng thành một "Thi nhân" để tiếng trên đời như Đỗ Phủ, Lý Bạch.
Một bữa nọ cả bốn anh đi chơi. Khi đến một cái miếu thờ Quan Công, trên bàn thờ có treo một bức tranh vẽ Quan Công ngồi giữa, còn một bên là ông Châu Xương, một bên nữa là ông Quan Bình.
Nhưng cả bốn anh, nào có biết là đền thờ ai, và bức tranh vẽ gì? Ấy vậy mà bốn anh cũng rủ nhau mỗi người làm một câu thơ để góp lại thành một "Bài thơ tứ tuyệt", kỷ niệm một cuộc đi chơi có tính chất phong nhã.
Tất cả cùng tán thành. Anh thứ nhất khởi đọc:
"Hán Vương ăn ớt mặt đỏ gay"
Anh thứ hai đọc tiếp:
"Một bên thái tử đứng khoanh tay"
Anh thứ ba trông thấy hình ông Châu Xương liền tiếp:
"Thằng nọ râu ria cầm cái mác"
Một bức tranh vẽ ba ông, mà ba anh đã đáp hết, còn anh thứ tư không biết làm sao. Anh nhìn mãi ở trên bàn thờ có hai con hạc bằng đồng đứng trên lưng con rùa, anh nào có biết là con chi chi, nhưng anh ta cũng tiếp ngay:
"Còn bên cò quắm đạp cà cay"...
Tất cả bốn anh cùng nức nở khen hay và ghép lại một "Bài thơ tứ tuyệt" ở trước bàn thờ Quan Vân Trường nhà Hán:
"Hán Vương ăn ớt mặt đỏ gay
Một bên thái tử đứng khoanh tay
Thằng nọ râu ria cầm cái mác
Còn bên cò quắm đạp cà cay".
2870
Ba nhà thầu tham dự đấu thầu sửa lại hàng rào Nhà Trắng. Người đến từ Florida sau khi đo đạc, tính toán cẩn thận nói:
- Tôi cần 900 đôla, 400 mua vật liệu, 400 trả công thợ, 100 cho tôi. Người từ Texas sau khi đo đạc cũng nói luôn:
- 650 đôla, 600 cho vật liệu và nhân công, 50 cho tôi. Người New York chỉ đứng hút xì gà, buông thõng:
- 2.650 đôla!
- Sao đắt thế! Thậm chí anh chưa đo đạc gì cả
- Người giao thầu kêu lên.
- Bé mồm thôi! Tôi 1.000, anh 1.000, còn 650 mướn gã Texas làm trọn gói.
2344
Năm nọ, ở thành phố Livơcpun bên Anh có một trận dịch tả. Có một người thủy thủ trẻ về thành phố sau một chuyến đi biển dài ngày. Anh gặp bao nhiêu người chết trong thành phố. Về đến nhà thì được tin con gái và con trai đều chết, còn vợ đang hấp hối. Anh rất yêu vợ và ôm vợ vào lòng:
- Em yêu, em sắp từ giả cõi đời rồi, anh yêu em lần cuối được không?
Người vợ gật đầu. Và không sợ lây bệnh, người chồng đã làm tình với vợ. Sau mười ngày chị vợ khỏi bệnh, đỏ da thắm thịt, xinh đẹp lạ thường. Vợ âu yếm chồng rồi nói:
- Anh yêu, anh đã cứu sống em.
Người chồng vẫn chưa hài lòng:
- ?n thua gì,, anh vẫn còn tiếc ...
- Tiếc gì kia anh?
- Nếu anh về sớm hơn, anh còn cứu được tất cả đàn bà con gái trong thành phố này!
1372
Có chú bé đi học may, gặp phải người thợ cả ác, đánh chửi cả ngày. Chú bé tức quá, nhưng chẳng biết làm sao, phải chịu khổ mà học lấy nghề làm ăn. Một hôm, nhà nọ sắp có đám cưới, mới gọi người thợ cả lại cắt quần áo cho cô dâu. Chú liền nẩy ra một ý để báo thù, liền đến nhà nọ bảo: - Xin thưa trước để ông biết: ông ta có chứng điên đấy, hễ cơn điên nổi lên là bạ ai cũng cắn! Việc thì gấp, ngày cưới đã đến nơi mà quanh làng chỉ có mỗi người thợ may ấy là may khéo. Nghe chú nói thế, chủ nhà khó nghĩ quá, mới hỏi lại: - Thế những lúc ông ta nổi cơn điên thì làm thế nào? - Dạ, hễ ông ta sắp giở chứng là tôi biết ngay, tôi liệu trước. - Chú làm sao? - Hễ khi nào ông ta hai tay đập đập xuống chiếu là tôi biết ông ta sắp nổi cơn, tôi lấy một thanh củi phang cho một hòi, thế là khỏi. Chủ nhà biết vậy, yên trí gọi người thợ may đến, và dặn người nhà để sẵn mấy thanh củi phòng khi xẩy chuyện. Hôm đầu, người thợ cả đến làm, không xẩy ra việc gì cả. Sáng hôm sau, vừa may được một chiếc áo thì thấy ông ta, hai bàn tay cứ đập xuống chiếu, nhìn nhìn ngó ngó quanh quất trên mặt chiếu như người mắc bệnh tâm thần. Nhà chủ tưởng cơn điên ông ta sắp nổi lên liền bảoo người nhà vác củi phang cho một trận. Người thợ may chẳng hiểu mô tê gì cả, bị đánh bất thình lình, kêu vang lên. Càng kêu, họ càng tưởng là điên, càng đánh túi bụi. Ðến khi ông ta nằm đờ ra, họ mới thôi. Thì ra chú bé đã giấu cây kim của ông ta, ông mất kim, đạp tay xuống chiếu là tìm kim đấy!
Bố nói chuyện với con út:
- Này con! Anh cả con thì học kinh tế, anh hai học tài chính. Sao con không theo gương các anh mà lại đi học luật?
- Nếu con không học làm luật sư thì sau này ai sẽ cứu hai anh con đây?1939
Tư Ếch từ ngày biết hai câu thơ:
Trúc xinh trúc đứng hàng rào
Em xinh em hút thuốc lào... cũng xinh!
cho nên bị lên cơn ghiền sâu mắt đã hai hôm, mà đợi đến phiên chợ làng thì còn những một tuần nữa, nên bèn lân la vào ngõ cô gánh hàng xén:
- Cô mình có bán thuốc lào không hả?
- Không có bác ơi!
Qua hôm sau, chưa bảnh mắt, Tư Ếch lại ra ngõ ấy vừa ngáp lia lịa vừa hỏi:
- Cô mình có bán thuốc lào không?
Cô hàng xén mới mở hàng đang ế, phát cáu:
- Này, này... em bảo cho bác biết nhá, em chưa từng bán thuốc lào, em không có bán thuốc lào, và em sẽ không bao giờ bán cái ngữ thuốc lào! Bác còn dấm dớ hỏi nữa là em búa cho bác mấy búa đấy...!
Qua tờ mờ sáng hôm sau nữa, đang lúi húi dọn hàng ra thì cô hàng xén đã thấy Tư Ếch lò dò đến:
- Này, cô mình có bán búa không hử?
Cô hàng xén chưng hửng:
- Làm gì có búa mà bán!? Rõ chán cái bác này!...
Tư Ếch mừng ra mặt:
- Thế... có bán thuốc lào không hử!?
1186
Một hôm, mẹ bảo cô bé quàng khăn đỏ mang bánh đi biếu bà. Ngang qua cánh rừng, cô bé quàng khăn đỏ bỗng thấy một con chó sói đang nấp trong bụi rậm phía trước. Cô bèn chạy tới và kêu toáng lên: Có một con bò sữa đang gặm cỏ, bỗng nhiên bắt gặp một con sâu dưới đất. Bò chế giễu:
- Này sói già độc ác, đừng hòng hãm hại ta !
Sói nghe vậy cúp đuôi chạy mất. Đi được một quãng nữa, cô bé lại thấy con sói lúc nãy nấp sau bụi cây, cô bèn kêu lên:
- Này sói già độc ác, đừng hòng hãm hại ta !
Sói nghe động liền chạy mất. Đi một quãng nữa, cô bé lại thấy con sói nấp sau bụi cây, cô cũng chạy tới, nhưng chưa kịp kêu lên thì sói già đã nhảy xổ ra, la lớn:
- Này cô bé quàng khăn đỏ ! Mi vừa phải thôi nhé, có để yên cho ta ị không !!!
- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -
- Này, nhà ngươi bé tí thế kia mà bày đặt để râu !
Sâu đáp lại:
- Còn chị to đùng thế kia mà không chịu mặc áo xống cho tử tế !
Giữa tuồng chớp bóng, một ông già bò theo hàng ghế quơ tay tìm vật gì. Ông bò lên, bò xuống mấy lượt khiến một bàbực mình hỏi:
Ông tìm gì thế?
Lão già đáp:
Miếng kẹo cao su.
Bà kia cự:
Chỉ có miếng kẹo mà ông làm rộn phân nửa rạp hát thế này à?
Lão già nói:
Không phải chỉ miếng kẹo mà thôi, vì cái hàm răng giả của tôi nó dính trong ấy chứ!
2897
Hai người bạn gặp nhau sau một thời gian dài xa cách, tay bắt mặt mừng, vồn vã hỏi thăm.
- Cậu lâu nay ở đâu và làm nghề gì?
- Tớ vẫn ở chỗ cũ và làm cái nghề mà con nít thì thích nhưng các cụ già thì không thích.
- Nghề gì vậy?
- Nghề làm nước đá. Còn cậu?
- Mình thì đã chuyển lên thị trấn và làm cái nghề mà con nít không cần nhưng các cụ thì cần, và rất cần là đằng khác.
- Nghề gì vậy?
- Nghề làm răng giả.
- Thế còn vợ cậu có khoẻ không và đã có nghề ngỗng gì chưa?
- Cảm ơn cậu, vợ mình vẫn khỏe, cô ấy vừa xin được việc hơn tháng nay, làm nghề mà trẻ em thì sợ còn người lớn thì không sợ.
- Nghề gì??
- Nghề gõ đầu trẻ. Thế còn vợ cậu thì sao?
- Vợ tớ ấy à, không được khỏe lắm, cô ấy đang làm cái nghề mà trẻ em thì cần còn người lớn không cần.
- Làm nghề gì vậy?
- Làm vú nuôi.
2502
Xưa có hai người bạn chơi thân với nhau như ruột thịt. Một người vì sinh kế phải đi làm ăn xa.
Mấy năm sau, anh ta có dịp trở về làng, ghé vào nhà bạn chơi.
Hai người gặp nhau hết sức vui mừng, lúc đó anh mới biết bạn ở nhà mới cưới vợ được ít bữa. Hôm ấy chủ giữ khách lại ăn cơm và ngủ đêm để có thời gian hàn huyên.
Đến tối, hai người nằm ở nhà ngoài tỉ tê hết chuyện nọ đến chuyện kia mãi tới khuya mới ngủ. Nhưng chỉ riêng có khách vì đi đường xa mệt mỏi nên ngủ được ngay, còn chủ thì thấp thỏm ngủ không yên.
Đợi khách ngáy đều, chủ liền rón rén lần vào buồng với vợ. Một chập sau, chủ lại trở ra nằm với khách, nhưng trong lòng thì lo, chỉ sợ khách biết... Thì... Ngượng chết! Muốn thử xem khách còn thức hay không chủ liền áp tay vào khách thì vẫn nghe khách ngáy đều đều.
Mặc dù vậy, chủ vẫn thấy lòng áy máy không yên trí. Chủ lại thử một lần nữa bằng cách để tay trước mũi khách xem có thở đều không?
Nhưng khi vừa để tay trước mũi khách, thì thấy khách trở mình và nói:
Gớm quá! Cái nhà anh này!
Có một anh chàng đi ra chợ thấy ai cũng mua hoặc bán cái gì đó. Nhìn lại mình thấy chẳng có cái gì để mua, cũng chẳng có cái gì để bán, liền chạy về nhà nghiền một cục gạch ra rồi gói thành từng gói nhỏ. Khi đem ra chợ, anh ta rao:
- Ai mua thuốc diệt muỗi không?
Mọi người liền đổ xô đến mua, loáng một cái đã hết. Bỗng người cuối cùng quay lại hỏi anh ta:
- Thuốc này dùng như thế nào?
Anh ta thản nhiên:
- Bà đem về nhà, bắt được con muỗi thì vạch mồm nó ra, cho thuốc này vào thì thế nào cũng chết.
Khác xa
Hai người đàn ông nói chuyện với nhau. Một người bảo:
- Này, có tiền và không có tiền đúng là khác nhau một trời một vực cậu ạ.
- Cậu nói thế là có ý gì?
- Ai có tiền thì đi xe hơi, uống bia ôm. Còn ai không tiền thì cố lắm cũng chỉ đi xe ôm và uống bia hơi thôi!1949