Chán cảnh đèn sách, các nữ sinh viên đi làm thêm nghề "gái gọi" lấy tiền tiêu. Ban đầu chỉ là ý định làm thêm nhưng rồi sau đó các cô đã phải gắn chặt đời mình với "nghiệp" này.




Nhan nhản các web “tươi mát” là sinh viên

Giới dân chơi luôn rỉ tai nhau các địa chỉ: www.thegioitinh…, www.muaban…, www.vuonmongmo…, mà chỉ cần click vào là một lô một lốc list (danh sách) hiện ra rất cụ thể.

Nhiều dân chơi cho in ra cả xấp giấy A4, dày cộm trên tay. Anh Hùng, nhân viên một công ty tin học trên đường, CMT8 (quận 10) bảo tôi: “Đời bây giờ, ai thèm ra “bắt đào” nữa, cứ lên nét tìm, rồi gọi điện thoại đến khách sạn là xong. Vừa lịch sự, văn minh vừa kín đáo và nhất là không sợ vợ thấy nữa. Tiện lợi vô cùng. Đúng là thời đại số. Sướng thật.”



Theo lời chỉ dẫn, tôi dễ dàng trông thấy những quảng cáo đầy hấp dẫn nhan nhản trên các website, với các địa phương riêng biệt: “Đào, cao ráo, đẹp gái, là sinh viên, hiện ở tại quận Tân Bình, rất biết chiều chuộng, điện thoại 0903 457…”, “Châu, 23 tuổi, gái miền Tây, đang theo học đại học, rất chiều quý khách, đang ở tại quận 1, 0918 522…”, “Trâm Anh, 18 tuổi, quê Vĩnh Long, hiện ở tại quận 10, cao 1m60, ngoại hình tốt, điện thoại 098 373…”…


Đó là trang giới thiệu về gái mại dâm ở TP Hồ Chí Minh, còn ngay tại Hà Nội cũng có một loạt địa chỉ riêng nào là: “Hồng Anh, ở phố Kim Ngưu, dáng cao ráo, eo thon, là sinh viên, số điện thoại 0913453…”, “Duyên, sinh viên Đại học Ngoại thương, mê đắm, biết nói chuyện khéo léo, điện thoại bàn 973423…”… Kèm với những lời mời chào đó là thỏa thuận “đảm bảo từ A đến Z, giá 150.000đ”… Tôi hoa cả mắt khi đọc “tin quảng cáo” nào cũng na ná như nhau.

Tại quán cà phê, góc ngã tư CMT8 – Tú Xương, trong vai khách làng chơi, tôi gọi ngay cho Châu. Đầu dây bên kia là một giọng nói của cô gái trẻ dân miền Tây, “em bận rồi, tối đi anh”- Châu thỏ thẻ vào máy trả lời tôi. Cô Đào là nhân vật thứ hai, tôi gọi thử. “Hẹn anh 8h tối nha, em kẹt rồi!”- Đào nói. Trả lời thắc mắc của tôi, cô gái này trả lời thẳng thắn là đang… tiếp khách.

'Khi

Chỉ cần click vào là mộtlist (danh sách) hiện ra rất cụ thể.

Đến cô gái tên Trâm Anh, tình hình mới… ổn, khi cô gái này trả lời tôi: “Cứ đến hồ Kỳ Hoà thì gọi cho em”.

Hôm sau, lần theo lời chỉ dẫn trên web khác, tôi đến một bar trên đường Nguyễn Văn Trỗi (quận 1), vì theo giới thiệu là “Ngọc, đi Dylan màu đỏ, hay ngồi bar… phục vụ miễn chê, sinh viên Đại học T, số điện thoại 0913 536…”.

Vào quán, tôi bấm điện thoại và từ bàn bên kia một cô gái mặc quần cạp trễ, áo hai dây xinh xắn tiếp cận ngay chỗ tôi ngồi. Ngọc bảo mới chỉ làm vài tuần, nhưng đó chỉ là chiêu của các cô gái mại dâm thường nói để chứng tỏ mình là mới, là xịn, chứ không phải dân “nòi”.


"Gái gọi" ở làng sinh viên Hasinco

T.N. (quê Hà Tây-ĐH DL Phương Đông – Nhà D) thời gian đầu chỉ có một vài “mối” do tự quen biết. Sau đó, N đã tự mở rộng “thị trường” bằng cách bỏ ra 50k để có thể trở thành member chính thức của trang web “gai…info”. Nhiều người sẽ phải kinh ngạc khi đọc thông tin về những món ăn, đồ uống phục vụ đời sống tình dục, những tụ điểm ăn chơi, những ký sự “check hàng” của các dân chơi. Họ post lên đấy những photo loại hot nhất với đầy đủ phần mô tả chi tiết ở các chỉ số.

N tự hào khi khoe với các bạn cùng phòng về trang web mà mình đang tham gia: có fire wall bảo vệ hẳn hoi, có tổ chức hoạt động đàng hoàng “chứ không lôm côm như một số trang khác”. Theo lời N, thành viên của web này không chỉ có nữ mà còn rất nhiều nam.


Các buổi hội họp, party xuyên đêm thường xuyên diễn ra. Họ có thể “thân thiết” một cách “mái thoải” với nhau và chuyện chuyển “mối” cho nhau “làm ăn” là việc rất bình thường. Chỉ cần nhấc máy và gọi đến số 098386**30, nếu còn trống “lịch”, N sẽ sẵn sàng tiếp chuyện và đáp ứng yêu cầu sau đó với mức giá thỏa thuận.

Khác với N, D (Sđt: 097505**76-Khu nhà D-Làng SV) không tìm kiếm những “cuộc làm ăn” chớp nhoáng theo thời vụ mà luôn có những “mối ruột” trong thời gian lâu hơn. D thu hút bởi một khuôn mặt khá xinh xắn với vẻ hơi kiêu và lạnh lùng. D đã biến ngay căn phòng của người bạn trai mới quen bên dãy nhà C thành “không gian tác nghiệp”.


T.Q-bạn nam cùng phòng cho biết: “Phòng có 6 người thì hai bạn nam đã phải đi “tránh nạn” bằng cách nhập cư sang phòng bên cạnh ngủ nhờ. Mình và hai người bạn ở lại phải tự căng rèm cho khuất mắt trông coi. Cũng may là chuyện này chỉ diễn ra trong một tháng, sau khi bạn mình đã đầu tư cho cô ta một chiếc Laptop”. Xem ra, so với N, những mối làm ăn của D tuy mất thời gian hơn nhưng lợi nhuận có vẻ cao hơn nhiều.

Qua trao đổi, ông Đinh Đại Cồ- Giám đốc xí nghiệp Dịch vụ và Kinh doanh Nhà về vấn đề quản lý sinh viên trong làng Hacinco, cho biêt: “Chúng tôi đã có những nội quy quy định cụ thể về việc ăn, ở, sinh hoạt của sinh viên trong Làng. Trước khi được nhận vào, sinh viên đều phải làm một bản cam kết và chịu trách nhiệm về những điều đã cam kết. Vì thế, nếu vi phạm ở mức độ nhẹ, chúng tôi sẽ cảnh cáo lập biên bản. Còn những vi phạm nặng nhất định sẽ bị trục xuất ra khỏi Làng”.

Ông cho biết thêm để hạn chế tình trạng nam nữ lộn xộn, Ban quản lý đã phân chia nam chủ yếu ở khu nhà E, nữ chủ yếu ở khu nhà A. Song do không thể để phòng trống nên vẫn có một số ít khu vực phòng nam gần phòng nữ.
“Ban quản lý biết việc có một số bạn nữ hay đi chơi khuya, nhưng sau 10 rưỡi Làng đóng cửa thì không thể vào được. Vì thế, chúng tôi chỉ có trách nhiệm giám sát và quản lý sinh viên khi họ ở trong. Còn những hoạt động của họ diễn ra ngoài Làng không thuộc trách nhiệm của Ban quản lý”.


Bar, vũ trường năm 2010 phân cấp rõ rệt: bar nào khách nấy và khách dạng nào chơi kiểu ấy. Những tay chơi thực thụ chỉ đi bar ở Q.1 và Q.3, TP.HCM. Đỉnh nhất hiện nay là những bar, vũ trường ở Q.1 như Gossip, 030, D&D, Shadow… nơi có nhiều đại gia, tổng giám đốc các tập đoàn lớn.



Những kiểu chơi ngông
Những nhân viên làm ở bar Phương Đông (đường Hai Bà Trưng, Q.1) thời hoàng kim vẫn rỉ tai nhau câu chuyện về một vị khách lạ như ví dụ điển hình cho cách xài tiền kiểu đại gia. Đó là một người khách trẻ, đi dép lê, quần áo giản dị nên khi bước vào bar không một PR nào ngó ngàng.
Cuối cùng một PR đến. Khách yêu cầu một ly sữa tươi. PR bảo ở đây chỉ bán bia. Vị khách rút ngay tờ polymer 500.000 đồng lạnh lùng nói: “Đi mua giùm anh”. Cô PR đó xuống dưới cửa mới biết vị khách này đã boa cho dàn bảo vệ mỗi người 500.000 đồng khi mới bước vô!

Biết cô PR không có tiền sửa điện thoại, vị khách rút ra một xấp polymer toàn tờ 500.000 đồng mới tinh, nói: “Em cầm lấy 5 triệu mua điện thoại mới đi!”. Gần lúc tính hóa đơn, vị khách rút tiếp một xấp tiền bảo: “Anh gửi em 2 triệu. Kiếm cho anh một cô chịu ngủ với anh tối nay!”. Tổng cộng để uống ly sữa tươi trong bar, vị khách chơi ngông kia đã “bung” 7.500.000 đồng, chưa kể xấp tiền rải cho dàn bảo vệ!


Nhiều dân chơi khi nhắc đến “Dragon” (rồng), tên thật là T. (sinh năm 1985), con một đại gia kinh doanh vật liệu xây dựng ở Sài Gòn, đều phải nghiêng mình bái phục. Sau mỗi lần ký thành công một hợp đồng, ba thiếu gia này lại cho cậu quý tử … vài trăm triệu đồng để “ sáng” như cậu ta từng tuyên bố. “Dragon” sở hữu sáu chiếc ôtô, trong đó có Lexus, BMW, Innova…

Tối nào “Dragon” cũng dẫn đầu một nhóm 4-5 người đi bar. Hình ảnh quen thuộc của “Dragon” mỗi lần xuất hiện là đi cùng một em chân dài và kè kè một vali đựng tiền bóng loáng! Lần nào thiếu gia cũng “đốt” không dưới vài chục triệu đồng nên nhanh chóng trở thành khách VIP của bar 030 và Velvet (Q.1). Riêng ở bar Velvet, phục vụ và quản lý nhác thấy thiếu gia này đã vồn vã tiếp… từ xa. Mỗi khi tính tiền thiếu gia bình thản rút trong vali ra một cọc toàn tờ 500.000 đồng nhờ quản lý chia tiền boa giùm!

Long, một đại gia trong lĩnh vực xây dựng, kể: “Một quý tử trẻ vào Gossip (Q.1) với một nhóm bảy người, chỉ 18-22 tuổi. Vừa vào tới nơi cậu này gọi ngay người phục vụ ở sảnh VIP lại hét lớn: “Mày biết ông nội mày là ai không mà dám cho khách ngồi bàn này?“. Người phục vụ chưa kịp trả lời đã bị hai cái tát nổ đom đóm mắt khiến anh này tối sầm mặt mũi. Quản lý và bảo vệ ở gần đó nhưng không dám ho he. Một lát sau quản lý khu vực tới xin chuyển khách đã ngồi ở đó từ trước sang một bàn khác để nhường bàn Vip cho “ông trời con”.
“Ông trời con” thường xuyên đến Gossip chơi và mỗi lần chơi không bao giờ chi dưới 5.000 USD. Quý tử này chỉ gọi rượu XO dẹt, giá 22 triệu đồng/chai. Chiếc bàn mà quý tử này đặt quanh năm suốt tháng không ai được phép cho khách ngồi. “Ông trời con” vẫn chơi đẹp khi ra về đã rút hai tờ 500.000 đồng cho người phục vụ bị đánh.
Tri Đồng, người từng dầm nằm dề ở những bar, vũ trường từ năm 2002, lắc đầu chép miệng khi kể lại cái cảnh người ta rải tiền như rải lá cây mà anh tận mắt chứng kiến ở vũ trường Gossip. Nhân vật chính là một đại thiếu gia mới 24, 25 tuổi, vừa bước ra khỏi chiếc xe hơi láng coóng sang trọng, trên tay cầm một xấp tiền dày cả tấc toàn tờ 100.000 đồng mới tinh, bình thản ngắt từng xấp tặng cho từng nhân viên bảo vệ từ tận ngoài cửa vào đến bên trong vũ trường.

“Tất cả những người ở Gossip đêm đó đều đổ dồn vào mọi cử chỉ, hành động của anh ta. Đêm đó anh ta là thượng khách của Gossip. Từ đó về sau chưa bao giờ tôi chứng kiến cảnh tiêu tiền khủng khiếp như vậy” – Tri Đồng nhún vai kể.
Kiểu chơi “thì hiện tại”
Nhưng theo nhiều dân chơi, đại gia bây giờ rất ít đi bar. Họ cũng hiếm khi thể hiện mình như các thiếu gia hoặc “đại gia… giả”. Đại gia lập hẳn một quầy bar hoành tráng tại nhà, mời những cô PR chân dài xinh đẹp đến. Vừa thoải mái quậy tưng bừng vừa kín đáo, ít bị nhòm ngó và độ an toàn cực kỳ cao.
Ngọc, một PR từng làm ở Gossip, kể: “Lần duy nhất tôi được đến nhà một đại gia ở Phú Mỹ Hưng (Q.7), người ta bịt mắt chở tới c biệt thự cho đến khi vào trong phòng bar mới tháo dải bg ra. Lúc về cũng vậy. Bar tại nhà mà hoành tráng y như vũ trường, chỉ nhỏ hơn thôi. Nhiều trò “vui” lắm: tắm sâmbanh, chơi “đá”, “cắn” thuốc (lắc). Đứa nào được đại gia thích thì “phục vụ”. Lần đó tôi được ba chai (3 triệu đồng)”.
Bar năm 2010 chứng kiến những kiểu “bung” tiền của dân choai choai và những “đại gia… giả”. K.O., quản lý một bar trên đường Phan Đg Lưu (Q.Phú Nhuận), bật cười khi kể về một cậu học sinh mới lớp 10 vào bar thử… cảm giác xài tiền. “Thằng nhóc đó đúng là lần đầu đi bar vì không biết uống rượu, chỉ gọi một chai bia. Thấy ai cũng boa: quản lý, phục vụ, nhân viên vệ sinh, PR đứng bàn, cả PR đi ngang qua cũng ngoắc vô xòe tiền boa. Người được 200.000 đồng, có người được 500.000 đồng. Riêng tiền boa bữa đó sơ sơ mười mấy triệu đồng.
Nghĩa, một dân chơi ở Phú Nhuận hay đi bar, khẳng định: “Giờ dân vô bar chi bạo tay nhưng không phải là đại gia nhiều lắm. Thường là dân hay cá độ đá banh, đánh đề với số tiền lớn. Mùa World Cup vừa rồi có người thắng vài tỉ đồng, vô một bar trên đường Lý Tự Trọng (Q.1) chơi, trả tiền cho tất cả khách ở đó. Nghe nói hết mấy trăm triệu!”.

Khi nhắc đến dân chơi kiểu này, cô PR tên Bình Khương kể về khách quen của một bar trên đường Huỳnh V Bánh, Q.Phú Nhuận, có biệt hiệu “Móm”. Anh này từng tuyên bố đã quẳng hơn 2 tỉ vào bar V kể từ khi bar này xuất hiện (hơn hai năm). Hóa đơn của anh ta thường trên 4 triệu đồng một lần! Nhưng khi boa, PR mới được 100.000-200.000 đồng, còn PR cũ thì “lốc” (không boa) dù bị ép uống đến xỉn “cắm đầu”!

Bình Khương kể thêm một nhóm khách trẻ, quậy và… chảnh. Thích thì vô. Chưa PR nào đặt bàn được. Nhóm này uống rượu như uống nước lã với một nguyên tắc: tới phiên người nào người đó phải uống 100%, nếu chỉ uống 50% là bị đuổi ra ngay. Có lần một người trong nhóm cao hứng khoe: bữa trước vô bar Olympus (Q.Gò Vấp) đi sáu người mà “quất” hết năm chai (rượu), mỗi chai 3 triệu đồng. Bữa đó sơ sơ tiền rượu đã hết 15 chai (triệu), chưa kể tiền “thuốc” (lắc) và tiền boa..



Powered by Blogger.