Với Mikhail Zoshenko
Sói thở ra phì phò, lấy tay áo chùi cằm rồi bắt đầu kể:
- Các anh em biết đấy, tớ không thích các ả đội mũ tý nào. Nếu như cô ả mà đội mũ, hay là tay cầm một cái làn ấy, thì trông rất là chảnh chọe, và lúc ấy đối với tớ cô ả không còn là phụ nữ nữa mà chỉ còn là cái chỗ trống không. Có một lần tớ gặp một ả như thế trong rừng. Tớ nhìn, thấy một mụ đang đứng, và tuôn ra toàn bộ hệ tư tưởng ý thức hệ của mình. Và tớ quyết định quay cái mặt trịnh trọng đúng nghi thức về phía ả này và bắt đầu dò hỏi. Thế đấy, nữ công dân, mọi chuyện thế nào? Về việc phù phép cái đường ống dẫn nước và nhà vệ sinh ấy mà. Kết quả phù phép tốt chứ?
Với Stiven King
Hoàng đế SỢ HÃI túm lấy bà ngoại mặc dù biết rằng trong khách sạn không chỉ có một mình bà. Những bức tường cao cũ kỹ buông xuống đe dọa, nhấn mạnh rằng sự kết thúc đáng sợ là điều không thể tránh khỏi. Bóng đen lại thoáng qua…
- Đây là sự trả giá – ai đó thầm thì bên cạnh, sau lưng bà.
Bà quay lại và chìa tay về phía trước… <Thật là làm vỡ kính đúng lúc, vào đúng hôm nay, khi mà mình bị mất ngủ chứ>, bà cay đắng nghĩ.
- Ai ở đây - bà hỏi, giọng gần như tự tin.
- Chỉ có máu con chiên mới cứu được chúng ta! – giọng nói thì thầm đã ở ngay trên tai bà.
Tiếng búa rít lên độc ác xé nát không khí.
Với Dal Carnegy
Tất nhiên là không nhất thiết phải đội mũ đỏ để có thể sống sót sau khi đã gặp sói. Bất kỳ một cô bé nào, đặc biệt là ở nông thôn, đều quen biết những người thợ săn. Tuy nhiên nếu như cô bé lại đội trên đầu một cái mũ của chú hề thay cho chiếc mũ đỏ cẩn thận, cũng như nếu cô bé lại tặng những người xung quanh những cái tát và cười nhạo thay vì những chiếc bánh rán ngon lành, thì chưa chắc gì đã có ai chạy đến giúp khi cô bé kêu. Vì thật ra thì bà cũng kêu khi chết trong hàm răng của con sói khát máu. Nhưng số phận của một bà lão già lại luôn luôn cau có chẳng làm bận tâm ai trong rừng.
Và tất nhiên không chỉ có những người đi săn – bất kỳ một Sói nào cũng có thể bị sức mạnh của sự quyến rũ khuất phục
Các bạn cứ thử nghĩ xem, tại sao Sói lại không kết liễu cô bé ngay lập tức, mà lại bắt đầu bằng bà? Không lẽ không phải là vì Sói muốn nghe giọng nói vui vẻ cua Khăn Đỏ thêm một lần nữa? Giọng nói của một sinh vật duy nhất không làm Sói sợ khi gặp mặt. Giá như Khăn Đỏ vẫn tiếp tục bình tĩnh, thì có khi Khăn Đỏ chẳng cần sự giúp đỡ nào của các bác thợ săn. Nhưng Khăn Đỏ đã sợ hãi kêu lên, và Sói hiểu rằng Khăn Đỏ chỉ coi Sói như một con vật khát máu.
Bạn hãy cố gắng trước hết nhìn thấy những nét tốt đẹp của người đối thoại với bạn, và bạn sẽ có thể không quan tâm đến chế độ làm việc của những người thợ săn.
Với Grigory Oster
Một con Sói xám có thể tích dạ dày bằng 2 kg, chạy loăng quăng trong một khu rừng tối để tìm thức ăn. Có lần sói gặp may lớn. Không những Sói gặp một cô bé Khăn Đỏ đi một mình trong rừng với một cái làn có dung tích 15 lít chứa đầy bánh rán nhân thịt, Sói lại còn khôn khéo biết được bà của cô bé sống ở đâu. Bằng một cái nhìn đầy kinh nghiệm Sói xác định ngay lập tức được khối lượng của Khăn Đỏ tội nghiệp – 45 kg. Hỏi bây giờ Sói có đủ thức ăn cho bao nhiêu ngày, nếu biết rằng Sói phải làm đầy dạ dày của mình mỗi ngày 3 lần, còn bà thì có khối lượng lớn hơn Khăn Đỏ 2 lần?
Với Nhicolai Gogol
Trong những ngày u ám thì khu rừng của chúng ta thật là vô cùng rộng lớn và ảm đạm. Hiếm có cô bé đội mũ nào có thể đến được giữa rừng, ngoại trừ những chiếc mũ đỏ nhất. Nhưng giá mà có đến được thì Mũ đỏ sẽ gặp Sói ngay lập tức.
- Sói, sói! Anh chạy đi đâu trong khu rừng vô tận này? – Không có tiếng trả lời…
Với Ilf và Petrov
Vào lúc 11 giờ rưỡi một cô gái trẻ khoảng chừng hai mươi tám tuổi đi từ phía làng Chmaorovka đi theo hướng tây bắc vào thành phố Stargorod. Chạy sau lưng cô là một con Sói Xám vô gia cư.
-Cô ơi! – sói kêu lên vui vẻ. – cho một chiếc bánh rán đi!
Cô gái lấy từ trong túi áo ra một quả táo dầm và đưa cho kẻ lang thang kia, nhưng hắn không chịu dừng bước. Lúc đó cô gái dừng lại, nhìn Sói rất mỉa mai và thốt lên:
- Thế nào, hay là tớ đưa cho cậu cả chìa khóa phòng ngủ của bà ngoại nhé?
Sói thấu hiểu sự vô căn cứ của những đòi hỏi của mình và quay đi ngay lập tức.
Với Rable
Trong rừng Sói nói chuyện với Khăn Đỏ, và hỏi thăm, cô bé là người vùng nào và đang định tới đâu. Khăn Đỏ trả lời:
- Thưa ngài! Cháu là người vùng Xen-Znu ở vùng Berri. Cháu đến thăm Bà ngoại, ở Xen-Xebastian, gần Natta ấy, và thỉnh thoảng lại nghỉ một chút.
- Thế đấy, - Sói nói. – Thế tại sao cô bé lại đến Xen-Xebastian?
- Cháu tới đó chỉ có một mục đích duy nhất là đem bánh rán đến cho Bà, để bà ăn khỏi đói ạ.
- Cái gì? – Sói thét lên. Đó là những người bà giả mạo tung ra những thứ mê tín như thế đấy hả? Điều này cũng giống như trong các tác phẩm bất hủ của Homer thì Apollon gieo rắc bệnh dịch xuống quân đội Hy lạp, còn các nhà thơ khác thì ngồi bịa ra một đống các Veiovis và những người họ hàng độc ác. Cũng như ở Sina một gã giả đạo đức nào đó lại đi dạy dỗ rằng thánh Antoni thì dùng lửa đốt, thánh Evpatori thì gieo rắc bệnh водянку, thánh Gilda – bệnh điên, còn thánh Znu - …
Với Alekxandra Marinina
Naxchia Kamenskaya trầm ngâm uống cà phê:
- Tùy cậu thôi, Yur, nhưng tớ không thích kiểu xử sự của cái bà lão ấy. Cậu cứ nghĩ xem: một bà lão sống lặng lẽ như chuột, chả có vấn đề gì. Nhưng bà ấy vừa mới để cho cô cháu gái đứng tên căn nhà, thế là ngay lập tức xuất hiện người viếng thăm bí ẩn, và bà lão thay đổi mọi thứ 180 độ, cả cách sống lẫn bề ngoài!
- Thế có chắc chắn là có cái anh chàng viếng thăm ấy chứ? – Korotkov hỏi.
- Có chứ, những người hàng xóm nhớ vậy mà. Khi Misanha của chúng ta hỏi thăm họ về việc cô cháu gái biến mất, thì mấy người hàng xóm nói rằng ban đêm họ nghe thấy có người gõ cửa nhà bà lão, và bà ấy trả lời: “Kéo cái dây ấy, cửa sẽ mở ra!”. Và từ cái đêm ấy thì cái bà lão này bắt đầu bước đi mạnh hơn, đêm thì tru trăng, thậm chí còn sủa nữa. Rồi thì không cho hàng xóm tới chơi thăm hỏi gì. Còn những người đã nhìn thấy bà ấy qua cửa sổ thì nhận thấy rằng cái mặt bà ấy dưới cái khăn choàng quen thuộc tự dưng có nhiều lông hơn.
- Cũng có thể đó là rối loạn hoóc môn do lương tâm không trong sạch, - Leskov xen vào. – Chúng ta đã gặp chuyện tương tự với người thầy giáo, các bạn nhớ chuyện hai anh em sinh đôi chứ?
- Ừ, cũng có thể - Naxchia thở dài và hút thuốc. – Nhưng mà lại còn có câu hỏi thế này: giấy tờ của cô cháu gái là giấy tờ giả! Bà lão thì cho biết một cái địa chỉ mà cái cô cháu gái ấy chưa sống ở đấy bao giờ, cả thường trú lẫn tạm trú. Cả những số liệu hộ chiếu cũng giả nốt.
Như vậy, có thể coi rằng ta đã chứng minh được rằng trên đời này không tồn tại cô cháu gái nào cả. Câu hỏi tiếp theo: thế người bà thì có tồn tại không?2467
Tác giả: Nguyễn Duy Cần
Túy Ngâm Tiên Sinh
Ngâm tiên sinh là người quên cả họ và tên, quan tước, làng mạc, hồ đồ mình không biết là ai nữa. Làm quan ba mươi năm, gần già, lui về ở đất Lạc Hà. Chỗ ở có năm, sáu mẫu ao, vài nghìn cây tre với vài chục gốc cây cối. Lầu gác sân tường đủ cả mà nhỏ. Tiên sinh an tâm mà ở đấy. Nhà tuy nghèo, không đến nỗi đói rét, tuổi tuy già chưa đến nỗi lẩm cẩm. Tính thích rượu, hay nghe đàn, hay ngâm thơ. Phàm những khách đàn, thơ rượu, chơi bời với nhau rất nhiều. Ngoài sự chơi đó, đem lòng mộ đạo Phật, học thấu các phép tiểu thừa, trung thừa, đại thừa, cùng với nhà sư núi Trung Sơn làm bạn "không môn", với Vi Sở làm bạn sơn thủy, với Lưu Mộng Đắc làm bạn thơ, với Hoàng Phủ Minh làm bạn rượu. Mỗi khi gặp nhau thì vui vẻ mà quên về. Gần Lạc thành trong ngoài sáu bảy mươi dặm, phàm chỗ nào có chùa chiền núi non, khe suối, hoa trúc, chẳng đâu chẳng đến, nhà ai có rượu ngon, đàn hay, chẳng đâu chẳng qua, ở đâu có sách vở múa hát, chẳng đâu là chẳng xem. Tự khi ở Lạc Xuyên, có người mời đi ăn tiệc đâu, thường thường cũng đi. Mỗi khi mát trời, hoặc lúc có trăng, có tuyết, bạn bè đến chơi, tất cả là bạn hồ rượu, mở tủ sách, thơ rượu thích chí rồi vớ lấy đàn gảy một khúc "thu từ", nếu hứng nữa thì sai trẻ nhà hòa nhạc, cùng tấu một khúc "Nghê thường Võ y", nếu vui nữa thì sai con hát hát vài khúc "Dương Liễu Chi", phóng tình vui vẻ, kỳ đến say khướt mới thôi. Đôi khi thừa hứng đi bộ sang láng giềng, hoặc chống gậy đi trong làng, hoặc cưỡi ngựa chơi chốn đô ấp, hoặc ngồi song loan chơi ngoài đồng nội. Trong song loan để một cái đàn, một cái gối, vài quyển thơ của ông Đào, ông Tạ, hai bên đầu tay song loan, treo hai hồ rượu, tìm nơi có sông núi, tùy tình dạo xem, ôm đàn dốc bầu, hết vui rồi trở về. Như thế mười năm, trong khoảng đó ngâm thơ ước hơn nghìn bài, ngày nấu rượu ước trăm hộc, mà trước sau hơn mười mấy năm không kể. Vợ con thấy uống nhiều quá thì lo mà ngăn can hai ba lần. Tiên sinh nói: "Phàm tính người ta ít người được trung bình, tất có đam mê về một việc. Ta cũng không giữ được mực trung bình. Nếu chẳng may mà ta hám lợi, làm nên giàu có, của cải chứa nhiều, cửa nhà lộng lẫy, để mua lấy vạ làm hại cho thân mình thì làm thế nào? Nếu chẳng may mà ta hám cờ bạc, trăm nghìn đổ đi một lúc, làm cho phá gia bại sản để đến nỗi vợ con đói rét thì làm thế nào? Nếu chẳng may mà ta hám sự luyện thuốc, nấu cao luyện đan, để đến nỗi không thành thuật gì, có điều lầm lỡ thì làm thế nào? Nay ta không hám các sự ấy, mà chỉ thích chí ở trong cuộc rượu câu thơ, phóng túng thì phóng túng thực, nhưng có hại gì, chẳng còn hơn ba sự kia ư? Bởi thế Lưu Bá Luân thấy vợ nói mà không nghe, Vương Vô Công chơi ở làng say mà không về vậy".
Nói đoạn, đem vợ con vào buồng nấu rượu, ngồi xổm, ngửng mặt lên hú dài một tiếng rồi than rằng: "Ta sinh ra ở trong trời đất, tài và hạnh kém cổ nhân xa, song giàu hơn Kiềm Lâu, thọ hơn Nhan Uyên, no hơn Bá Di, vui hơn Vịnh Khải Kỳ, khỏe hơn Vệ Thúc Bảo, may lắm may lắm, ta còn cầu gì nữa. Nếu bỏ cái thích của ta thì còn lấy gì mà vui lúc già!
Bèn ngâm lại một bài thơ "vịnh hoài", ngâm xong tủm tỉm cười, rồi nhắc vò rót rượu, uống vài chén cho say tít cú lỳ. Say rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại ngâm, ngâm rồi lại uống, uống rồi lại say, say với ngâm cứ lần lượt mà theo nhau. Bởi thế mà coi cuộc đời như giấc mộng, coi phú quý như đám mây bay, màn trời chiếu đất, chớp mắt trăm năm, lúc nào cũng li bì mờ mịt, không biết cái già nó đã theo đến, chỗ mà người xưa gọi "hòa với rượu", nên tự đặt hiệu là "Tuý Ngâm tiên sinh". Bấy giờ là năm Khai thành thứ ba, tiên sinh sáu mươi bảy tuổi, râu đã bạc, đầu hói một nửa, răng khuyết hai chiếc, mà cái vui trong thi tửu vẫn chưa suy. Ngoảnh lại bảo vợ con rằng:
"Mình ta từ nay về trước sướng rồi, còn cái mình ta từ nay về sau chưa biết vui như thế nào nữa!".
Lời bàn:
Trang Tử bàn đến cái đức SAY của người "Say Đạo" đã viết.
Người say rượu té xe, tuy mang tật mà không chết. Gân cốt thì giống với mọi người, mà bị hại thì sao lại khác với mọi người? Là vì nó giữ toàn được cái thần. Lên xe cũng không biết, té xe cũng không hay! Tử, sinh, kinh, cụ không sao vào được trong lòng. Cho nên dù có chống lại với vật mà không biết sợ. Đó là kẻ đã hòa với rượu mà còn được thế, huống chi là kẻ đã hòa được với thiên nhiên".
Mở đầu, tác giả đã tự giới thiệu một cách trào lộng nhưng sâu sắc vô cùng "Túy Ngâm tiên sinh là người quên cả họ tên quan tước làng mạc... hồ đồ như mình không hiểu mình, là gì nữa". Đó là cái SAY của bậc "chí nhân vô kỷ, thần nhân vô công, thánh nhân vô danh".
Say mà luận việc đời TỈNH hơn người TỈNH. Tiếng cười giòn giã của thánh nhân đã bắt đầu!
"Phàm tính người ta ít được có người "đắc trung", tất có sự ham mê về một việc gì. Ta cũng không giữ được mực "trung". Nếu chẳng may mà ta ham mê lợi lộc, làm giàu chứa của, cửa nhà lộng lẫy để chuốc họa vào thân, thì làm thế nào? Nếu chẳng may mà ta ham mê cờ bạc, trăm nghìn đổ đi một lúc, làm phá gia bại sản để đến nỗi vợ con đói rét, thì làm thế nào? Nếu chẳng may mà ta hám mê ăn mặc, luyện đơn luyễn thuốc để đến nỗi không thành công gì cả lại gây thêm lầm lỗi, thì là thế nào? Nay may mà ta chẳng ham mê những việc ấy, chỉ thích ở trong việc câu thơ chén rượu, phóng túng thì quả có phóng túng thật, nhưng có hại gì? Chẳng còn hơn ba việc kia sao? Bởi vậy Lưu Linh vợ can mà không nghe, Vương Tích chơi ở làng say mãi không về"
Người ta trên đời, trong cái cõi phù du này, phải có vui thích một cái gì... để mà biết xem nhẹ cuộc đời. Cái "say" của Bạch Lạc Thiên cùng với cái "say" của Đào Tiềm là một, đó là cái say của bậc thánh nhân đắc đạo, cái say "coi đời như giấc mộng, phú quý như phù vân, lấy trời làm màn, lấy đất làm chiếu, xem trăm năm như chớp mắt" tuy thấy là một khoảnh khắc nhưng mà là một khoảnh khắc của thiên thu.
Có cái tỉnh mà say, nhưng cũng có cái say mà tỉnh. Thế nhân tỉnh mà say, thánh nhân say mà tỉnh. Thế nhân "tỉnh" trong cái "tâm sai biệt" phân biệt chính tà, vinh nhục, thọ yểu, thị phi... trái lại thánh nhân "say" trong cái "tâm vô sai biệt" (tâm hư) trong đó vũ trụ là một xáo trộn cổ kim, kim cổ, dồn làm một khối: "Lúc nào cũng li bì mờ mịt, không biết cái già nó đã theo đến"... Cái say của thánh nhân là cái say của
người tỉnh. Cái tỉnh của thế nhân là cái tỉnh của người say (mê muội): Trong cảnh giới nhị nguyên.560
Một cụ già 80 tuổi lấy được cô vợ trẻ xinh đẹp, trong lòng mãn nguyện lắm. Khoảng vài tháng sau, ông ta chạy đến bác sĩ báo tin:
- Thưa bác sĩ, vợ tôi có tin vui! Ông bác sĩ suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Tôi sẽ kể cho cụ một câu chuyện có thật 100%: Một nhà bác học đãng trí rất thích đi săn. Một hôm, thay vì mang súng vào rừng thì ông lại mang nhầm cái ô. Đang đi trong rừng, bỗng một con hổ từ trong bụi nhảy xổ ra. Nhà bác học rút cái ô ra bắn chết tươi con hổ. Ngay lập tức cụ già nhảy cẫng lên:
- Tôi không tin, chắc phải có người đâu đó bắn hộ?
- Vâng, thưa cụ. Chắc chắn phải có người bắn hộ
- ông bác sĩ nói.
2330
Giúp bạn đi vào trái tim chàng Chắc hẳn có không ít phụ nữ nghĩ là mình đã hiểu rõ-thậm chí rất rõ-về phái mạnh (ít nhất là với người bạn đời của mình)!? Vâng, nhưng những tạo vật tuyệt diệu này vẫn còn có một số điều ẩn giấu rất đáng ngạc nhiên. Sau đây là một số trong những bí mật đó và đồng thời cũng là kim chỉ nam giúp bạn đi vào trái tim chàng. 1/ Họ thật sự yêu bạn khi bạn chính là bạn. Dù cho bạn có bỏ ra hàng giờ đồng hồ để sửa soạn cho thật đẹp hay thật giống với một ngôi sao nào đó, thì một khi chàng đã yêu bạn chàng xem bạn lúc đó cũng giống như lúc bạn vừa mới ngủ dậy với gương mặt ngái ngủ và đầu tóc rối bù. Vì chàng yêu bạn cơ mà. Tất nhiên, điều này không có nghĩa là khuyến khích bạn xuất hiện trước mặt chàng với hình dáng lôi thôi. Suy cho cùng, các phụ nữ gọn gàng tươm tất bao giờ cũng có ưu thế hơn. Do vậy, điều đơn giản là bạn chỉ cần giữ cho vẻ đẹp của mình tự nhiên và trau chuốt một chút-một chút thôi, để luôn là người đẹp trong mắt chàng. 2/ Không thích dài dòng. Có bao giờ bạn buộc chàng phải nghe một câu chuyện dài lê thê của bạn, về một sự cố nhỏ trong công ty bạn ngày hôm ấy? Phái mạnh hầu như lúc nào cũng thật sự chỉ thích nghe những câu nói đơn giản và ngắn gọn, họ thường rất mau quên những chi tiết và chỉ muốn bạn đi ngay vào những điểm chính của vấn đề mà thôi. Hãy để dành những "chuyện bên lề" (mà có thể đối với bạn rất thú vị) để trò chuyện với các bạn thân (hay cả với chàng cũng được) trong những lúc "trà dư tửu hậu". Những khi đó biết đâu câu chuyện của bạn lại trở thành món quà đối với mọi người. 3/ Chàng rất thích khi bạn là người "bày trò" đầu tiên. Dù cho đó là một buổi hẹn hò do bạn chủ động hay là một bữa ăn ngoài trời do bạn lên kế hoạch..., hầu như các chàng đều rất thích được nuông chiều và được chăm sóc. Hãy từ bây giờ và cho mãi đến sau này, bạn hãy là người chủ động trong một số trường hợp (sửa soạn bữa tối thật lãng mạn, chuẩn bị nước tắm nóng cho chàng vào buổi chiều để chàng thư giãn, bí mật sắp xếp cho chàng tham dự một chương trình mà bạn biết chắc là chàng sẽ thích...). 4/ Chàng cũng rất lãng mạn- Bạn có nhớ chàng diễn viên nổi tiếng Kevin Costner đã từng có lần phát biểu rằng: "Tôi thích những cái hôn chậm rãi và nồng ấm kéo dài trong... 3 ngày"!? Tất nhiên không phải là người nào cũng giống nhau, nhưng phần lớn các chàng đều thích những cái ôm mạnh và ánh mắt nhìn thẳng không lảng tránh. Hãy tìm hiểu sở thích về tính lãng mạn của chàng, thực hiện những điều đó, chắc chắn kết quả sẽ làm cả bạn và chàng hài lòng. 5/ Nhớ rằng không phải lúc nào chàng cũng là người trả tiền. Từ bây giờ trở đi, bạn hãy chủ động trả một vài hóa đơn. Tuy đa số các chàng vẫn theo truyền thống cũ là giành trả tiền mọi lúc mọi nơi, tuy nhiên các chàng sẽ vẫn rất hài lòng nếu thỉnh thoảng bạn chia sẻ "nhiệm vụ" này với chàng. Bạn cũng có thể tạo ra một số tình huống đặc biệt, như gửi quà tặng chàng tại văn phòng công ty hoặc chuẩn bị một bữa ăn tối do chính bạn chuẩn bị dưới ánh nến và điệu nhạc lãng mạn. 6/ Hãy để chàng được là chính chàng. Nhiều chàng từng phàn nàn rằng họ cảm thấy bản thân họ đôi khi giống như là một công trình, để các quý vị phụ nữ tự cải tạo cho thích hợp với mình hay là để "khoe" với bạn bè. Nếu bạn đã từng không thích bị người khác chỉnh sửa theo ý họ, thì các chàng cũng vậy. Tình yêu thật sự đôi khi cũng được hiểu bao hàm trong đó cả sự chấp nhận. Nếu anh ấy muốn hỏi ý kiến bạn hoặc cần lời góp ý của bạn,thì thông thường anh ấy sẽ chủ động trước. 7/ Luôn muốn sáng tạo. Trong bất kỳ lĩnh vực nào, các chàng cũng luôn muốn mình là người sáng tạo. Với tình yêu, tạo ra những bất ngờ thú vị là điều chắc hẳn cả hai đều ưa thích. Trong mỗi một ngừơi đàn ông sẽ có một số cá tính nổi trội hơn hẳn, và thật tuyệt vời nếu bạn giúp được chàng phát huy những sở trường này. Và có một điều bạn cũng cần nhớ là nên hết sức cẩn thận khi phê bình những ý tưởng sáng tạo của chàng, và đừng nên làm bất cứ một so sánh nào. Vì chàng là chàng và những ý tưởng là của chàng và do chàng.
Lòng bão Tiếng ngáy đều đều nhả ra, chậm, rền và có chút gì đó khó nhọc. Bàn tay trái vẫn lướt nhẹ, mân mê. Những cử động vô thức đầy bản năng của anh khiến Nguyên lâng lâng pha lẫn cảm giác rờn rợn. Nguyên nằm im trong vòng tay anh, cố nghĩ về một thứ gì đó để ngăn dòng nước mắt đang chực trào ra. Anh cũng im lặng và
Anh yêu cô ngay cả trong giấc ngủ hay chỉ là kẻ tham lam? Nguyên không đủ kinh nghiệm để lý giải nhưng điều đó khiến cô an lòng. Anh cần cô!
Nguyên đã quen với sự hoang dại, hoang dại từ trong suy nghĩ. Cô như đóa hoa rừng mọc lạc giữa chốn phố phường. Lẻ loi và cô độc nhưng có một sức hút kỳ lạ với đám đ
àn ông. Có lần anh bảo: “Đàn ông chốn này si mê em vì họ quen xài nước máy, thấy một dòng nước suối tinh khôi thì... thèm!”. “Anh cũng có cảm giác đó chứ gì?”. Anh gật đầu. Nguyên giận! Cô cứ ngỡ anh sẽ dỗ dành hay phân bua gì đó nhưng anh im lặng. Sự thẳng thắn đầy bí ẩn của anh đã khuất phục cô. Lời tỏ tình của anh cũng rất lạ, nó khiến dòng máu hoang dại, kiêu hãnh trong huyết quản cô sôi lên: “Phụ nữ thành phố yêu hay không khó mà
đoán được. Còn em, mọi cảm xúc đều lồ lộ trong đáy mắt! Anh trân trọng nó!”. Cô khóc, gật đầu rồi mỉm cười. Có nghĩa là anh cảm nhận được cô! Hoang dại và cô độc!
Và cô theo anh, ngoan ngoãn như chú ngựa bướng bị chàng kỵ sĩ dũng cảm thắng cương. Đôi khi chững lại, Nguyên tự dằn vặt mình bằng ý nghĩ: Dù mang danh gì đi nữa, mình vẫn là kẻ tội đồ, không có quyền làm điều đó trong lúc này và có chết đến hai lần cũng chưa hết tội! Trong khi anh là kẻ hoàn toàn tự do. Anh có thể đến và cũng có thể ra đi bất cứ lúc nào. Không mất mát! Có chăng chỉ thêm một vết thương trong vô vàn những vết khác mà anh từng chịu đựng. Nguyên thở dài. Lồng ngực cô căng ra. Nguyên nghe rõ từng tế bào đang cựa quậy, đớn đau. Phải chi cô có thể nói được với anh điều đó. Nhưng anh vẫn ngủ!
Nguyên không dám trở mình, chỉ he hé mở mắt và len lén nhìn. Khuôn mặt anh cách cô nửa làn hơi đang căng tràn sự thỏa mãn. Khuôn mặt không có cặp mắt kính dày cộp, trông thân thiện hơn. Đã mấy lần Nguyên gỡ nhẹ cánh tay phải nhưng vòng ôm càng siết chặt. Giọng anh ngai ngái lẫn trong tiếng ngáy “Ngoan nào! Ngủ đi em!”. Cô lại nằm im và
đưa mắt quan sát căn phòng, bàn tay quờ quạng trên tấm drap trải giường rin rít. Da thịt cô cũng rít và nồng nặc mùi anh.
Lần này, mặc sự chèo kéo và dỗ dành, Nguyên vùng dậy đi vào phòng tắm. Nước dội sạch mọi thứ! Dội sạch cả cảm giác tê dại cô từng có khi ở bên anh. Sự trống rỗng ùa về, ngập ngụa đến mức khó thở. Nguyên đặt tay lên ngực, thở hắt ra rồi chậm rãi ngắm mình trong gương. Cô nhìn đi rồi nhìn lại, gương mặt trong gương xa lạ. Từ mái tóc, ánh mắt, đôi gò má, nó không phải của cô. Nhất là nụ cười như lấy từ xác chết nào đó lắp vào, rệu rạc. Nguyên đưa tay dụi mắt, người đ
àn bà trong gương cũng dụi mắt. Cô thấy người đ
àn bà lạ lẫm đó cười-nụ cười lấy từ xác chết nào đó. Còn mắt cô thì cay sè, người đ
àn bà trong gương vẫn cười nhưng nụ cười nhòe đi ít nhiều.
Nguyên tắt đ
èn và trở ra trong tấm chăn choàng kín người. Anh không còn ở trên giường. Căn phòng tối om. Chiếc đ
èn ngủ đã tắt. Và Nguyên mơ hồ sợ trước ý nghĩ anh để cô lại một mình giữa đất nước xa lạ này thoáng qua trong đầu. Nhưng đóm lửa lập loè cuối căn phòng, nơi đặt chiếc bàn nhỏ đã cứu giúp cô. Anh đang ngồi ở đó và
đốt thuốc. Nguyên bình tâm trở lại. Cô không đi về phía anh, chỉ ngồi cạnh mép giường và dõi theo mọi cử động của anh qua chút ánh sáng nhỏ bằng đầu ngón tay. Và cô linh cảm anh cũng đang quan sát mình.
Chút ánh sáng nhỏ nhoi ấy lóe lên lần cuối rồi tắt ngúm, căn phòng tối om và im ắng đến rợn ngợp. Nguyên lần về phía đầu giường, nơi đặt chiếc đ
èn ngủ, vật duy nhất cô nhớ được trong căn phòng lạ lẫm này. Khi ánh sáng dìu dịu tỏa ra thì anh đã ở bên cô. Anh ôm cô từ phía sau và với tay tắt đ
èn. Tay anh không với tới công tắc. Nguyên quay lại và thảng thốt giật mình. Anh nhận ra điều đó và
đưa tay che miệng, che đi vết máu đang tứa ra trên vành môi dày và
đầy.
đưa bàn tay to bè vỗ vỗ lên bờ vai cô như người bố đang ru con gái ngủ. Cử chỉ đó chẳng an ủi cô được gì. Ngược lại nó khiến cô bị tổn thương. Anh chỉ xem cô như một đứa trẻ! Cái khoảng trống sâu hun hút trong lòng anh, cô không thể nào lấp đầy được! Mà, có khác gì nhau, những dằn vặt nặng đến nghìn cân trong lòng cô khi ở bên anh cũng có vơi đi được phần nào đâu. Nó chất chứa thêm và
đầy dông gió.
Dường như anh đọc được tất cả những ý nghĩ đang chảy trong đầu cô. Anh biết cô khóc ở trong phòng tắm, anh biết cô day dứt. Và anh đã cắn môi mình đến bật máu... Cuối cùng, sự im lặng mà có lẽ cả anh và cô không ai còn sức để chịu đựng bị phá vỡ.
- Nếu em cảm thấy hối hận thì hãy quay lại. Những gì chúng ta có là nghĩa tình. Anh trân trọng quyết định của em!
- Có em cuộc sống anh cũng thế, không có cũng chẳng sao. Cô đáp lí nhí và không dám nhìn anh bởi cảm xúc không hiện hữu trên nét mặt ấy. Dường như mọi thứ biến ảo khôn lường, ngay cả ánh mắt, nụ cười cũng không nói lên điều gì.
- Em còn quá trẻ, chưa hiểu hết được đâu!
Tim cô thắt lại. Nguyên muốn khóc mà không khóc được. Sao anh không bảo cô quay lại khi mọi thứ mới bắt đầu. Nguyên không trách anh, mà có trách cũng không trách được. Tim cô lại nhói lên, tâm thất và tâm nhĩ hoạt động liên hồi. Nó vận hành không phải để chuyển máu đi mà chuyên chở nỗi đau đến tận từng mô tế bào.
Nguyên quay lưng về phía anh như một phản xạ tự nhiên và nằm co rút người lại. Đêm trước cô %
C412
Một người đàn ông mù đi trên phố, được con chó dẫn đường. Đến khi cần sang đường, con chó không biết phân biệt đèn đỏ đã dẫn người đàn ông đi lạc giữa dòng xe cộ nườm nượp.
Rất may là có một người đã chạy ra và kéo cả người mù lẫn con chó của anh ta lên hè. Lên đến nơi, người mù thong thả móc chiếc bánh trong túi mình ra và đút cho con chó. Người kia thấy vậy rất ngạc nhiên và hỏi:
- Tại sao anh lại thưởng cho con chó sau khi nó đã suýt giết chết anh như thế?
Người mù liền trả lời:
- Trước khi tôi có thể sút vào mông nó thì cần phải xác định được chính xác đầu nó ở đâu chứ.2662
Hai người bạn lâu ngày gặp nhau:
- Lúc này nghề nghiệp sao rồi bồ?
- Treo bằng mấy tháng rồi. Tui có bệnh đứng lâu không được, ngồi lâu cũng không xong, gặp thời tiết thay đổi là biết liền hà, nên hổng biết kiếm nghề gì cho hạp đây.
- Ủa, ông mắc bệnh gì vậy?
- Bệnh thấp khớp.
- Trời, tưởng gì. Tôi hứa kiếm cho ông việc làm phù hợp nghe.
- Việc gì?
- Dự báo thời tiết.1983
Chàng cao bồi bước vào tiệm bán súng tại Chicago, cao giọng:
- Cho một khẩu Rulô!
- Dạ, chúng tôi có hai loại Rulô, 6 viên và 12 viên, ông cần thứ nào?
- Chờ một lát
- Cao bồi bước tới điện thoại quay số và hỏi
- Alô! Ngân hàng A đó phải không? Cho hỏi ở đó có bao nhiêu người?... Anh chàng nghe xong, quay sang người bán hàng:
- Cho loại 12 viên.
1554