Ông Tư đưa tay vuốt chòm râu bạc đang bung trắng trước ngực. Ông say sưa kể tiếp chuyện cái "sọ đầu cá trê" của bác Ba Phi cho con cháu nghe.

- Nè... tụi con ngồi yên, đừng chồm tới nữa, để ông kể nữa cho nghe. Nhà bác Ba hồi đó có nuôi bầy heo nái... Ờ... ờ... chuyện này mấy con nghe chưa? Số là hôm nọ tới ngày bán đàn heo rồi, mà bầy heo đi đâu chẳng thấy hẻo lánh về. Bà con lối xóm tới bắt heo con, đứng chờ đông nghẹt, chật cả nhà. Sốt ruột quá, bác Ba lội đi lùng kiếm khắp vườn chẳng thấy.

Chắc là bị cọp ăn hết rồi! Bác Ba thất vọng than thở, vừa lê từng bước nặng nhọc trở về nhà.

Vừa tới sàn trước, bác giật mình thấy vật gì cứ làm nhúc nhích, nhúc nhích cái sọ đầu con cá trê trông hình như cái sọ đầu muốn "bò" đi mà "bò" không được. Trời đất, lại ma quỷ ám ảnh nữa rồi, hay là...

Bà con đứng chờ bắt heo trong nhà nghe tiếng bác Ba kêu la, liền chạy ra. Một tốp đứng cầm cây, dao mác vây quanh chực sẵn, số bà con còn lại thì ráp nhau cùng bác khiêng lật ngược sọ đầu cá trê lên. Hổng ngờ bầy heo con từ trong vù chạy ra. Con heo nái mẹ vú lòng thòng cũng chạy vụt ra theo.

Mọi người mới bật ngửa, cười ồ. Thì ra lúc nãy, heo nái mẹ dẫn đàn heo đến sàn lăng ủi tìm cái ăn, nhưng nó ủi phá thế nào, làm sọ đầu cá trê của bác Ba lật úp lại nhốt gọn lỏn bầy heo, cả mẹ lẫn con vào bên trong.

Kể tới đây, ông Tư đưa tay lên nắn nắn sửa lại cái búi tóc sau ót. Ông cười hề hề:

- Cái sọ đầu cá trê của bác Ba thời đó bự cỡ vậy lận đó, các con!
2651




Khách du lịch đến khách sạn thuê một phòng đơn. Trong khi người quản lý viết vào sổ, khách trò chuyện với một cô nàng tóc vàng tuyệt đẹp đứng gần đó. Chỉ vài phút mà câu chuyện đã quá thân mật, anh ta quay lại, tay trong tay cùng cô nàng, nói với cậu lễ tân:
- Vợ chồng tôi quyết định chỉ cần một phòng đôi cho tối nay. Sáng hôm sau, anh ta trả phòng và sững sờ khi nhìn thấy hoá đơn 3.000 đôla:
- Điều này nghĩa là sao? Tôi chỉ ở đây có một đêm thôi mà!
- Vâng, người quản lý nói, nhưng vợ ông đã ở đây ba tuần rồi.
2218




- Vợ đâu mà ôm con thế kia?

- À, ... nàng ra chợ. Đi làm thì đỡ chứ ở nhà sểnh ra cái là vợ lại bắt trông con. Mà đúng là mẹ nào con ấy, tớ mệt với con bé quá.

- Cậu nói "mẹ nào con ấy" nghĩa là sao? Chẳng lẽ con bé đã biết son phấn, quần áo thay mốt liên tục... như mẹ nó?

- Cũng gần như thế. Có một giờ đồng hồ mà nó đã mấy lần đòi... thay tã.



o O o


Bí quyết

Bà mẹ mắng con gái:

- Con gái mà chẳng chịu học cách nấu nướng gì hết! Mai mốt mày muốn má chồng mày mắng vốn tao chắc!

- Má yên tâm con đã có bí quyết.

- Bí quyết gì?

- Bột nêm đó! Y chang như quảng cáo trên tivi!



o O o


Tô điểm

Bố, mẹ muốn nhân lúc trời đẹp làm vườn, biết con gái đang ở trong nhà, liền gọi to:

- Sao con không ra giúp bố mẹ tôi điểm cho cái vườn này đẹp hơn?

Câu nói quả có tác dụng. Năm phút sau, cô con gái diện bộ đồ đẹp nhất và đem chiếc ghế ra vườn... ngồi đọc sách.
2627




ÕÕÕ Một anh đi lỡ độ đường, mới nghĩ ra một mẹo kiếm ăn. Anh ta vào nhà nọ, ngồi nói chuyện xa gần một lúc, anh ta biết nhà này giàu có nhưng hà tiện, mới nói anh ta là thợ hàn kim. Chủ nhà mừng quá, đưa trầu thuốc cho anh ta dùng, sai người nhà dọn cơm cho anh ta ăn. Lão tâm sự:


ÕÕÕ - Thật may quá, trước nay bao nhiêu kim gãy, dồn lại đó, mong có người thợ hàn nào giỏi đến hàn cho thì đỡ không biết bao nhiêu là tiền của!


ÕÕÕ Nói rồi, mang ra một hộp to tướng đựng toàn kim gãy, không biết tích trữ từ bao giờ! Anh kia cứ thong thả ngồi ăn cơm. Ăn xong, mới bảo:


ÕÕÕ - Ông tìm nốt những mũi kim gãy ra đây cho tôi! Mũi nào tôi sẽ hàn vào kim ấy!


ÕÕÕ Chủ nhà sửng sốt. Lâu nay, lão có giữ lại cái mũi kim gãy nào đâu, vì nhỏ quá, tưởng khong dùng làm gì được!


ÕÕÕ Anh thợ hàn kim nói:


ÕÕÕ - Không có mũi kim thì tôi cũng đành chịu!


ÕÕÕ Thế rồi, đàng hoàng từ giã chủ nhà ra về.

2566







Dịch giả: Trí Hải

Tiểu Sử
Herman Hesse
Hermann Hesse (1877-1962), Nhà văn, nhà thơ Đức; giải Nobel Văn học năm 1946. Sinh năm 1877 tại Wuerttember, mất năm 1962 tại Thuỵ Sĩ. Con một nhà truyền giáo. Bỏ học thần học. Làm thợ thủ công, bán sách. Từ năm 1904, viết văn chuyên nghiệp. Năm 1911, ngán ngẩm văn minh Châu Âu, đi Ấn độ tìm hiểu Phương Đông. Chiến tranh thế giới lần thứ nhất, do có thái độ chống đối, bị coi là “phản quốc”. Năm 1919 sang Thuỵ Sĩ, vào quốc tịch nước này – Hesse là đại diện tiêu biểu cho văn học nhân đạo tư sản Đức. Khuynh hướng siêu hình, tìm quan hệ giữa thiên nhiên và con người. Con đường sáng tác của Hesse đi từ tình cảm cô đơn và nỗi buồn lãng mạn cuối thế kỷ 19 đến tầm nhìn rộng rãi, có trách nhiệm với xã hội, ước mơ và tin chắc vào hành động, và tương lai tốt đẹp hơn của con người. Phê phán xã hội tư sản. Cuốn tiểu thuyết được chú ý đầu tiên là Peter Camenzind (1904) có ít nhiều tính chất tự truyện : một người nguồn gốc tầm thường, có tài và có nhiều hoài bão, không thích nghi được với xã hội tư sản và đời sống thành phố, đành trở về sống ở quên nhà. Cuốn tiểu thuyết Demien (1919) viết về tình trạng rối loạn của thanh niên tư sản. Cuốn tiểu thuyết Steppenwolf (Sói đồng hoang) (1927), phản ảnh tình trạng bấp bênh của nền cộng hoà Weimar với khả năng chủ nghĩa phát xít xuất hiện. Trong cuốn Narziss und Goldmund (1930), Hesse tìm thoát ly trong một câu chuyện cổ tích thời Trung cổ, hoà giải tư duy và hành động. Tác phẩm lớn nhất của Hesse là Das Glasperlenspiel (Những viên ngọc bằng thuỷ tinh) (1943), viết trong chiến tranh thế giới lần thứ hai : tiểu thuyết vừa phê phán, vừa có tính chất không tưởng và tượng trưng, nói lên khả năng và cần thiết hành động vì tương lai tốt đẹp của loài người (chuyện xảy ra vào thế kỷ thứ 23 : một nhóm trí thức kết hợp tư tưởng Đông và Tây sống riêng biệt ở một nơi. Các truyện (1915), Klingsors letzter Sommer (Mùa hè cuối cùng của Klingson) (1920), Siđharta (1922) - một bản tự truyện về sự cố gắng tự giải thoát – cùng đi đến kết luận : tình yêu con người phải thể hiện bằng hành động. Nhiều luận văn của Hesse có tư tưởng nhân đạo.



1627




Trong một giấc mơ thấy Chúa, bà lão 75 tuổi hỏi mình còn được sống bao lâu nữa. Chúa bảo bà còn thọ tiếp 25 năm. Sau giấc mơ đó, bà lão đến thẩm mỹ viện căng da, sửa mũi, cắt mí mắt, hút mỡ bụng... Trên đường trở về nhà, bà bị một chiếc xe hơi cán chết. Lên đến thiên đàng, gặp Chúa, bà lão hậm hực:
- Ông làm ăn cái kiểu gì vậy? Làm tôi tốn tiền sửa sang, vỡ hết kế hoạch! Chúa vò đầu bứt tai:
- Là bà đấy ư? Bà khác trước quá, nên tôi đã không nhận ra!
2197




ÕÕÕ Một hôm, chủ nhà bảo tên đầy tớ về quê có việc. Người đầy tớ xin mấy đồng tiền uống nước dọc đường. Chủ nhà ngẫm nghĩ một lúc, rồi nói:


ÕÕÕ - Thằng này đến là ngốc, hai bên đường thiếu gì ao, có khát thì xuống đấy tha hồ uống, tìm vào quán làm gì cho tốn tiền?


ÕÕÕ Người đầy tớ thưa:


ÕÕÕ - Bẩm, độ rày trời đang hạn, ao hồ cạn khô cả.


ÕÕÕ - Thế thì tao cho mượn cái này!


ÕÕÕ Nói rồi vào nhà lấy đưa cho người đầy tớ một chiếc khố tải. Người đầy tớ chưa hiểu ý ra làm sao thì chủ nhà bảo:


ÕÕÕ - Cầm chiếu khố này vận vào người, trời nắng, mồ hôi nhiều, nó sẽ ướt đẫm, khát thì vắt ra mà uống.


ÕÕÕ Người đầy tớ liền nói:


ÕÕÕ - Trời nầy vận khố tải ngộp lắm. Hay là xin ông cho mượn cái chày giã cua vậy!


ÕÕÕ - Ðể làm gì?


ÕÕÕ - Bẩm, vắt cổ chày cũng ra nước ạ!

2567




Một anh có tính hay nịnh kẻ quyền quý. Một hôm đến nhà ông quan nọ, nói nịnh:


- Hôm qua, con nằm chiêm bao thấy ngài sống một ngàn năm, mừng quá, xin sang báo tin ngài rõ.


Ông quan nghe xong, có vẻ buồn rầu, chứ không mừng rỡ như anh ta nghĩ, nói:


- Sách nói chiêm bao, thấy sống tức là chết, thấy chết tức là sống, vì con người ta thuộc dương, mà ngủ thuộc âm, âm dương trái nhau. Anh chiêm bao như thế thì tôi khó toàn vẹn được!


Anh kia sợ quá, vội nói chữa:


- Bẩm, con nhầm đấy ạ! Thật ra là con thấy ngài chết một ngày năm cơ!

2548






chiều ngây thơ rất đỗi
có thể nào... mưu toan?
thiên thần chưa phạm tội
có lẽ nào... em đang?

con nai vàng ngơ ngác
cuối thu bỏ địa đàng
áo dài eo kín vạt
đã chắc gì em ngoan!

có niềm tin chết đuối
trôi ngược dòng-mắt-em
có tia nhìn bối rối
có hàng mi chớp vội...

hãy can đảm nhận mình gian dối
để ta còn thứ tội cho em
hãy ngoan ngoãn dọn mình sám hối
để Chúa còn cứu rỗi con chiên!

mưa khôn ngủ đậu mây hiền
anh hùng đợi bão, thuyền quyên... đợi thời!
người ta chót lưỡi đầu môi
người ta bắt cá tay đôi cũng thường.

ta lạc dấu thiên đường
nên thơ tình loạn thể
nên thở dài rất nhẹ
chào từ giã mê cung.

hết rồi những xôn xao
hết còn những nôn nao
hết cuồng si mộng mị
hết phiền lụy đời nhau.

hãy cười vui em nhé!
chẳng cần nhớ nhau chi
đường tình nào cũng thế
cuối đường là chia ly ...
999




Buổi sa’ng thư’ hai vô sở nhìn thâ’y chồng hồ sơ cao ngâ’t ngưởng trên bàn , hậu quả của buổi chiều thư’ sa’u biê’ng làm , tôi thở dài ngao nga’n . Vừa nhâm nhi ly cà-phê, tôi vừa đủng đỉnh mở từng bản vẽ ra coi . Hồi mơ’i bă‘t đầu đi làm mỗi lần duyệt những bản vẽ tôi thường cặm cụi lâ’y thươ’c kẻ đo’ng khung những chỗ nào cần sửa chữa , cẩn thận viê’t sô’ 1 , 2, 3 …vào từng hộp , xong rồi vò đầu nặn o’c đa’nh ma’y những lời phê bình thật văn hoa vào một tờ giâ’y kha’c đem ghim vào mỗi bản vẽ . Về sau tôi mơ’i biê’t rằng chẳng ai co’ giờ rảnh để đọc những câu văn tôi viê’t , người ta chỉ muô’n biê’t họ làm đu’ng hay sai , và cần sửa như thê’ nào thôi . Thê’ là từ đo’ tôi cư’ tha hồ mà viê’t lung tung ngay trên bản vẽ . Co’ nhiều khi sau giờ ăn trưa tôi buồn ngủ nguệch ngoạc sửa đổi tùm lum đê’n khi người ta đem lại hỏi, tôi cũng mù tịt chẳng biê’t mình muô’n no’i gì …

Tiê’ng chuông điện thoại vang lên làm tôi giật mình đa’nh rơi cả cây viê’t :

- Hello !
- Hello ! Vi hở ? - tiê’ng chị Liễu vang lên phi’a bên kia đầu giây - Đang làm gì đo’ ?
- Đang làm …việc .

Chị cười thành tiê’ng:

- Con nhỏ này , lu’c nào cũng giỡn được . La’t nữa đi ăn lunch vơ’i tụi chị nhe’ . - chừng như đọc được sự ngập ngừng của tôi , chị tiê’p luôn - Không được từ chô’i nữa đâ’y , lần nào rủ em đi ăn em cũng từ chô’i . Em cư’ không đi hoài coi chừng mâ’y người ở đây no’i em kênh kiệu đo’.

Tôi cười trừ:

- Đâu phải vậy đâu , chị cũng biê’t đo’, em bận lă‘m , em chỉ co’ mỗi giờ ăn trưa là giờ của riêng em thôi , nên em phải làm đủ chuyện hê’t, đi tập thể dục , đi chợ , đi shopping …

Chị ngă‘t lời :

- Nhưng mà hôm nay thì không đi không được đâu – chị nhỏ giọng bi’ mật – Anh Tri dẫn vợ đi nữa đo’.

Quả thật chị đã đa’nh tru’ng ca’i o’c tò mò của tôi , tôi hỏi vội :

- Thiệt không ? Sao chị biê’t ?
- Vậy là đi phải không ? hôm nay sinh nhật ổng mà , tụi chị mời hai người đi ăn trưa luôn . Nhơ’ đo’ nha , 11 giờ chị chờ em ở dươ’i lobby đo’ . Thôi bye nha .

Chị làm một hơi dài rồi không đợi tôi trả lời cu’p ma’y một ca’i rụp . Vậy là chị đã dụ khị được tôi bỏ buổi tập thể dục đi ăn trưa vơ’i chị . Chị Liễu là bạn của chị họ tôi , gọi là chị nhưng thật ra con ga’i chị chỉ thua tôi co’ vài tuổi . Hôm tôi mơ’i vô làm hãng này tình cờ gặp chị , chị đã ngạc nhiên thi’ch thu’ dẫn tôi đi giơ’i thiệu vơ’i tâ’t cả mọi ngườI VN trong hãng :

- Đây là Hạ Vi , em gái tôi đo’ , kỹ sư điện mơ’i vô làm , đừng thấy nó nhỏ mà coi thường nha , nó làm xếp bên project Texaco đó ...

Mặc kệ chị quảng cáo gì thì quảng cáo tôi chỉ cười trừ . Dù đã đi làm hơn 10 năm nay , tôi chưa làm cho hãng nào có đông người Việt như hãng này . Nghe tôi nói chị trợn mắt :

- Đông gì mà đông , hồi đó có tới 50, 60 người đó chứ , bây giờ chỉ khoảng 30 người thôi , chưa đến 5% nữa mà .

Phần đông mọi người đều đáng tuổi chú bác hoặc anh chị của tôi . Họ làm việc với nhau đã lâu nên rất thân thiết , mỗi ngày rủ nhau đi ăn trưa , cuối tuần thì hội họp tán dóc hoặc đi nghe nhạc , nhảy đầm . Tôi thì vừa nhỏ tuổi lại vừa không biết góp chuyện nên mỗi lần đi ăn với họ cảm thấy thật lạc lõng . Chị Liễu rủ mười lần thì may ra tôi đi được một lần.

Chú Tri là một người vẽ hoạ đồ làm cùng project với tôi . Nhìn chú chắc chỉ nhỏ hơn bố tôi một vài tuổi là cùng. Hôm đầu tiên khi chị Liễu dẫn tôi lại cubicle của chú, nhìn thấy hình một đứa bé chỉ khoảng chừng ba tháng tuổi nằm cười toe trên mặt bàn chú, tôi buột miệng :

- Cháu của chú dễ thương quá ...

Chị Liễu nhéo tôi một cái đau điếng vào tay rồi vội vã kéo tay tôi đi :

- Thôi để em đưa Vi đi giới thiệu với mấy người nữa nha anh Tri.

Đi được mấy bước chị nói nhỏ vào tai tôi:

- Chị chỉ sợ em hỏi thêm làm ổng quê, hình con ổng đó chứ cháu cái gì.

Tôi tròn mắt ngạc nhiên :

- Sao chú có con trễ vậy chị ? Thằng bé đó nhìn nhỏ xíu à.

Chị trề môi:

- Con của vợ nhí đó, vợ ổng bị ung thư chết cách đây hai năm, chôn vợ xong là ổng dù về VN lấy vợ khác liền. Con nhỏ đó mới có hai mươi tuổi à, còn nhỏ tuổi hơn là thằng con út của ổng nữa .

Tôi sững sờ nhìn chị không biết phải trả lời làm sao . Sau đó chị Liễu kể cho tôi nghe " chuyện tình " của chú Tri. Cô vợ mới của chú là con của một người bạn của chú ở VN. Chú cưới cô trong lúc về VN "để tang vợ", chú có ba người con trai , hai người đã lập gia đình và cậu con út đã dọn ra ngoài ở sau khi mẹ kế ở VN qua . Chị Liễu nói :

- Vợ ổng hồi xưa được lắm em biết không, hiền khô à, ổng đi cải tạo một tay chỉ tần tảo bán buôn nuôi chồng, nuôi con, để dành tiền cho cả nhà đi bán chính thức là em phải biết là chỉ giỏi cỡ nào rồi.

Tôi nhỏ nhẹ:

- Nhưng mà vợ chú chết chú mới tục huyền mà chị.

Chị Liễu xí dài:

- Tằng tịu với con nhỏ đó từ hồi chỉ còn sống lận, chị vô nhà thương chỉ kể cho chị nghe là ổng về VN thăm gia đình qua là chỉ thấy có đổi khác. Chị ấy chết một phần là bịnh, hai phần là buồn đó em. Mà chị hỏi em chứ lấy vợ khác thì cũng phải coi trước ngó sau chớ, lấy người đáng tuổi con cháu như dzậy. Chỉ chắc lật úp người trong mồ quá .

Tôi cười khi nghe câu ví von của chị . Chị Liễu rất lành tính nhưng cũng rất thẳng . Theo như lời chị Liễu kể thì cô vợ mới của chú Tri rất đẹp nhưng tôi chưa được gặp bao giờ , chú Tri cũng không để hình của cô ta trong văn phòng .

Từ hôm nghe chị Liễu kể tôi nhìn chú Tri bằng một cặp mắt khác. Có lẽ vì hoàn cảnh của chú thật gần gũi với những gì thân thiết với tôi. Chuyện của chú làm tôi nhớ đến Thi , cô bạn thuở nhỏ của tôi ở VN…

***

Tôi , Thi và Ngân , nhỏ em con bà dì với tôi , thân nhau từ hồi mới đi học . Hồi còn bé vì bị mẹ nhốt trong nhà hoài không cho ra đường chơi nên ngoài việc học ra tôi rất dốt về tất cả các trò chơi . Thi và Ngân thì trái lại trò chơi nào cũng giỏi , đánh chuyền , nhảy dây , chơi u ... tụi nó đều phải " cứu bồ" tôi . Gia đình Thi khá giả , Thi lại là con gái duy nhất nên rất sung sướng . Ở vào cái thời kỳ mà cả nước ăn độn thì Thi vẫn mỗi sáng một tô phở trước khi đi học, tiền bạc lúc nào cũng rủng rỉnh trong túi, tôi và Ngân nhờ vậy mà cũng được hưởng ké những trái ổi , trái cóc , lâu lâu lại một chầu đậu đỏ bánh lọt . Một miếng khi đói bằng một gói khi no , những xẻ chia mà có l%E
1254




Sau một đêm la cà khắp các quán rượu, ông chồng trở về nhà vào sáng sớm. Bà vợ vừa thấy ông liền sụt sịt, khóc lóc, kể lể:

- Sao ông đành lòng đi cả đêm, bỏ mặc tôi ở nhà một mình. Lỡ tôi đau tim, chết đột ngột thì sao?

- Này bà, suốt ba mươi năm nay, bà nói dối tôi bằng câu nói ấy mà không thấy xấu hổ à?!



o O o


Hai người bạn đi nhậu về nói với nhau:

- Về nhà, mày nói gì với vợ?

- Tao nói ngắn thôi.

- Nói gì?

- Chào em, anh đã về.

- Chỉ có thế thôi à!

- Chỉ có thế, còn lại để vợ tao nói!
2622





Hắn là một gã đàn ông mê gái.
Trong cuộc sống sự đam mê mỗi người mỗi khác. Có người mơ làm nhà văn. Có người mơ làm nhà thơ. Có người mơ làm nhà giàụ Có người mơ học hành thành công để nắm bắt tương lai v.v... Còn hắn thì mơ được yêu toàn thể đàn bà đẹp trên trái đất nàỵ Có những ước mơ người ta cố tâm thực hiện đeo đuổi để biến giấc mơ thành sự thật. Cũng có những ước mơ để cả một đời chỉ là...mơ thôi. Ước mơ của hắn thuộc loại mơ để mà mơ thôi. Hắn cũng không biết tại sao tâm tư hắn luôn tràn đầy cái cảm giác trừu tượng vô cùng kỳ cục đó. Hắn chỉ biết khi gặp gỡ được một bóng hồng nào là trong lòng hắn xốn xang, khuôn mặt đờ đẫn lại để đêm về trằn trọc thở dài đầy suy tưởng. Chứa trong hắn là một dòng máu rất khác người với một con tim có thể đựng cùng một lúc bao nhiêu bóng hồng cũng được. Bộ chỉ huy trong hệ thần kinh não tủy của hắn phân bổ rất công bình cho dòng suy tưởng kia đến từng ngăn tim vì thế cùng một lúc hắn có thể rung động và cũng cùng một lúc hắn có thể đau khổ. Tất cả những cảm giác rung động và đau khổ rất thật không giả tạo chút nàọ Có điều trong đời hắn chưa bao giờ được hưởng cái cảm giác gọi là hạnh phúc, bởi vì nỗi đam mê được phát tiết lúc nào cũng... đơn phương. Hắn yêu nhưng chưa bao giờ được ai đáp trả, tuy thế hắn vẫn cảm thấy sung sướng. Ít nhất ra hắn vẫn còn có được cái thú... đau thương.
Cứ thế hắn lây lất với niềm vui tội tình nhìn ngày tháng bình thản trôi quạ Năm nay hắn không còn trẻ nữa, đã bước vào lứa tuổi trung niên, nhưng hắn không nghĩ mình già. Hắn quan niệm con người không phải già ở tuổi tác mà già ở cảm giác. Hễ bước ra đường gặp bất kỳ người đàn bà con gái đẹp nào mà con mắt còn biết chớp lia chớp lịa thì có nghĩa chưa già. Bởi thế hắn chưa già, thậm chí sắp già , bởi vì con mắt hắn mỗi lần gặp gái là chớp lia chớp lịa. Con tim hắn sẵn sàng té ngã trước bất kỳ bóng hồng nà o. Mặc dù cam lòng sẵn sàng như thế mà vẫn chưa có dip. Thường thì hắn yêu để mà thất bại. Học hành không bao nhiêu do đó công ăn việc làm của hắn không lấy gì gọi là khả quan. Điều đó hắn không màng. Tạm bợ với cuộc sống này trong những điều kiện bắt buộc tuân thủ vừa đủ tiền đóng mấy cái bill hàng tháng theo nhu cầụ Thời giờ rảnh rỗi còn lại tâm trí hắn toàn...đi trên mâỵ Kể từ khi dành dụm mua được cái computer với giá onsale hắn bắt đầu đi trên mây thiệt. Trời ban cho hắn cái khiếu viết văn. Qua hệ thống Internet những truyện ngắn chuyên đề tình yêu của hắn được thường xuyên góp mặt đều đềụ Ở đó, ở trên khơng trung, nhiều độc giả nhất là độc giả nữ biết hắn qua bút hiệu Hàn Vũ cùng những dòng văn lãng mạn đầy ướt át. Hắn chế biến những dòng văn ấy từ trong xó bếp, qua cái computer đặt trên bàn ăn cũng vừa là bàn viết. Giang sơn của hắn thu gọn khiêm nhường trong căn phòng share cùng vợ chồng của một người bạn quen. Đêm về, sau một ngày đi làm, ăn uống tắm rửa xong hắn leo lên trời ngao du cùng chữ nghĩa. Trong tư thế một nhà văn hắn giành quyền thượng đế. Hắn mặc sức tung hoành sanh sát những nhân vật trong truyện do hắn dựng lên. Hắn khoái chí với trò chơi chữ nghĩa nàỵ Đây cũng là một cơ hội duy nhất hắn có thể trả thù những thất bại trong tình trường mà hắn đã nếm. Những mối u lòng được dịp giải quyết một cách rất là thoải máị Người ta bảo muốn viết được phải có nhiều vốn sống và phải biết xạọ Cốt truyện có được nguyên nhân thì bớt động não, cứ để dòng tư tưởng tự nhiên chảy lên trang giấy là tự nhiên nó có kết quả. Còn nếu cao tay hơn nữa, thì tự tạo ra nguyên nhân và tạo ra kết quả . Hắn có quá nhiều nguyên nhân thành thử hắn đâu cần phải tìm kết quả. Kết quả nằm trong tay hắn. Khi hắn phung phí đến người đàn bà thứ bao nhiêu hắn khơng còn nhớ thì một hôm hắn bỗng phát giác ra ngòi bút mình đã cạn. Trong lúc còn đang lúng túng vì thiếu đề tài, sắp sửa giã biệt nghề viết văn thì bất ngờ nhận được thư nàng làm quen. Lá thư làm quen nàng viết
"[i]Ông Hàn Vũ kính mến,
Tơi xin tự giới thiệu với ông, tơi là một độc giả thường xuyên theo dõi truyện của ơng mỗi kỳ trên net. Tôi nhận thấy trong mỗi cốt truyện ông đều biểu hiện lòng thù ghét đàn bà. Điều đó làm tôi đâm to mò và nẩy sinh ra ý muốn làm quen với ông. Nếu ông có hứng thú trả lời, thư sau tôi xin nói rõ về mình.
Chào ông.
Lệ Hằng"[/i]
Lá thư đầu tiên của người đàn bà đầu tiên gởi hắn. Hắn không dám tin đó là sự thật. Hắn có thể ba hoa thả trí tưởng tượng của mình múa may trong mỗi truyện, nhưng chạm vào thực tế hắn bỗng trở thành tên đàn ông khù khờ cố hữu. Con người ai cũng có một bí mật riêng cho phần tâm linh, đây là điều bí mật riêng của hắn, hắn giữ kín trong lòng. Hắn là một nhà văn bay bướm trong ngòi viết, nhưng rất cù lần trong cuộc sống. Trong cuộc sống hằng ngày hắn cù lần đến nỗi mỗi khi vào quán cà phê hạng sang vẫn còn chưa biết dùng loại đường viên cuba bỏ vào tách cách nào để được gọi là lịch sự. Khi đưa tách cà phê lên miệng thưởng thức, hắn không có được hành động chậm rãi từ tốn như một nghệ sĩ chính gốc. Tóm lại hắn chỉ có được một trái tim cấu tạo với lối kiến trúc đặc biệt. Như đã nói trái tim của hắn không biết bao nhiêu ngăn mà kể, cùng một lúc hắn có thể chứa nhiều ngườị Hắn chứa bằng sự trân trọng thật lòng không hề giả dốị Lá thư làm hắn suy nghĩ đến hai hôm rồi quyết định trả lờị Thế là hai người quen nhau. Càng ngày thư Lệ Hằng càng tạo cho hắn nhiều bâng khuâng. Những ngăn tim dần dần thu hẹp lại để chỉ còn có một. Một ngăn tim duy nhất để chứa người nữ độc giả chưa hề biết mặt. Cho đến lúc hắn cảm thấy mình dường như cô đơn, để rồi hắn biết mình đang cô đơn, hắn đâm ra nhớ nhung cùng lúc đâm ra sợ cảm giác não lòng đó. Mỗi tối, một mình trên xa lộ lái xe từ sở làm về, hắn phóng như bay, hối hả cho mau đến nhà để mở inbox đón đợi những gì nàng viết cho hắn. Những ngày không có thư hoặc thư đến trễ vì trục trặc máy móc, hắn thẫn thờ quên cả ăn cả ngủ. Hắn thường ra ngồi balcony của tầng aparment đứng nhìn mông lung xa vắng vào khoảng trời với điếu thuốc lúc nào cũng cháy đỏ trên taỵ Ở đó, tối nào những đám mây treo lơ lửng trên vòm trời cao dường như đang ngùn ngụt khói sương. Hắn không ngớt liên tưởng đến nàng. Truyện hắn viết vì thế dường như nhẹ nhàng hơn, linh hoạt hơn. Những nhân vật nữ một thời nào hắn giết thẳng tay nay lần lượt được hồi sinh và trả lại nhân dáng dịu dàng bẩm sinh của nó. Tuy nhiên có một người hắn tự thề không bao giờ cho sống lại. Hắn cũng không hiểu sao hắn thù dai con người đó quá thể như vậỵ Con người đó là một ám ảnh quá khứ. Con người đó là aỉ Chúng ta những người đang đọc câu chuyện kể lại này có thể leo vào nơi ẩn sâu kín nhất trong tâm tư hắn để tìm hiểu ngọn ngành. Từ giấc sâu kín nhất của hắn chúng ta thấy được một gã thanh niên còn rất trẻ bị lùa vào trại tập trung. Gã thanh niên hiền lành cùng chung số phận của đoàn quân thua trận hơn 20 năm về trước, một hôm bỗng thấy lòng ngu ngơ tưởng nhớ đến một ả đàn bà. Ả đó lại là cán bộ quản giáo của mình.Trong lúc tù tội khí thế căm hờn bốc lên ngùn ngụt trong lòng những thanh niên bị lừa đảo đủ mọi phía như hắn, thì lòng hắn lại phản ngược lại ý chí của mình. Hắn không dám hé răng, chỉ biết nuốt những xao động để mỗi đêm về trằn trọc vì những tưởng tượng không giống aị Đành rằng trong tù tội khốn đốn trăm bề, những muỗng cơm nhỏ giọt được cấp phát cầm hơi, thân xác càng ngày càng teo tóp lại vậy mà hắn vẫn còn sức để thấy cô ả đó hấp dẫn. Nhất là khoảng thời gian đầu khi đám cán bộ nữ được tăng cường từ miền Bắc vào chưa biết dùng xú chiêng nịt vú. Trong bộ đồng phục công an may bằng vải ka ki Nam Định kể ra loại vải này cũng dày nhưng chưa đủ độ dày đến mức phủ lấp được cái núm vú to bằng hạt bắp cứ nổi cồm cộm lồ lộ lên ngực áọ Cơn đói đôi lúc làm hắn chảy nước bọt, nhưng hắn không đoan chắc được nước bọt mà hắn tiết ra có đúng nguyên chất thuần túy của sự phản xạ thèm ăn hay trộn lẫn vào đó là nước bọt của sự thèm muốn? Nhiều đêm hắn ước ao đuợc ôm cái thân hình tròn lẳn đó vào lòng hùng hổ trút căm thù rồi kệ mẹ nó đến đâu thì đến. Dù gì hắn cũng đã đang đi trên tuyệt lộ, chút sĩ khí sót lại ai hiểu cho aỉ Bạn đồng tù dưới ách quản chế kềm kẹp trên đe dưới búa tinh thần lúc nào cũng bị áp đảo đâm ra giữ thế với nhaụ Hồn ai nấy giữ, không dám hó hé hoặc tâm sự điều gì sợ bị gàị Có chia xẻ chỉ biết dùng ánh mắt nhìn nhau để còn chối khi bị đem ra phê bình kiểm điểm. Cứ thế kéo lê thê lếch thếch tấm thân trong tư thế sẵn sàng chấp chịu bất cứ lúc nào bị còng tay dẫn đị Không khí bao trùm không còn chút tia hy vọng về một cái gì đó có thể xoa dịu bớt phần nào nghẹt thở.
Một buổi trưa ngoài bãi lao động khổ sai trong lúc đội hắn xếp hàng ngang mỗi người một cây cuốc để cuốc lật đám đất hoang thì ả quản giáo gọi hắn:
"Này anh kia vào đây"
Ả đứng dưới lùm cây có bóng mát, còn hắn thì đứng ngoài nắng trong tư thế như trời trồng:
"Anh đang làm cái gì thế?"
"Báo cáo cán bộ đang cuốc đất"
"Anh cuốc kiếc như thế hả? Tôi cảnh cáo anh nếu còn chây luời thì đừng trách tôi sẽ có biện pháp cụ thể."
Tiếp theo là bài học phủ đầu thường lệ. Trong khi ả nói, một tay giữ báng súng ak 47 thủ thế, một tay thì xỉa xói quơ lên quơ xuống. Nhưng hắn đâu thèm để ý đến tiểu tiết đó, có dịp được đứng gần cô ả cặp mắt hắn ranh mãnh dù không dám nhìn đăm đăm nhưng dại gì không lom khom địa vào ngực? Hắn kiếm cái đầu núm vú bằng hạt bắp mà ả cán bộ giấu trong ngực áọ Hơm đó trời nóng, ả trở chứng gì không biết lại mặc chiếc áo ka ki vàng ngắn taỵ Trong lúc dạy đời, cánh tay cứ vung lên vung xuống, bất thình lình ả đưa lên sửa lại vành nón cối, cái phút giây nhanh hơn sao xẹt đó, cặp mắt của hắn vô tình ném luồn vào ống tay áo ngắn của ả, đậu lại ở nách và bắt gặp ở đó một chùm lông đen thuị Bỗng nhiên hắn choáng váng mặt mày, bao nhiêu cảm giác thèm muốn từ trước đến giờ thoáng chốc tan thành mây gió. Thay vào đó là cảm giác buồn nôn, lợm mửạ Lúc này hắn thực sự thấy mình mất sức. Ước gì được nhào đầu xuống đất chết phức cho rồị Trong giờ giải lao ăn trưa, dù cố gắng cách mấy hắn vẫn không sao nuốt hết chén cơm được phát theo tiêu chuẩn.Trong trại tù mỗi hạt cơm quí bằng hạt ngọc vậy mà hắn lại thờ ơ. Chùm lông nách như những con sâu róm nằm cuộn mình vào nhau ươn ướt tạo nên vết xạm vàng mờ mờ bên ngồi chiếc áo ám ảnh dịch vị hắn buồn buồn nhờn nhợn. Hậu quả của buổi trưa tuyệt thực đột xuất khiến hắn lả người và chỉ tiêu lao động được giao phó vì thế càng tồi tệ hơn. Đương nhiên đêm đó ả cán bộ một thời hắn thầm yêu trộm muốn đâu dễ gì buông thạ Toàn đội được triệu tập để kiểm thảo hắn. Cả ngày cuốc đất bở hơi tai mong đêm về được năm ba phút nghỉ lấy sức vì chuyện hắn mà phải ngồi kiểm điểm suốt đêm. Nương tay với hắn ả cán bộ không chịu. Nặng tay với hắn, dù gì cũng đều là người cùng khổ với nhaụ Cả đội lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan mặc sức rủa thầm trong bụng không ngớt lời. Lúc đầu đám bạn tù tính giơ cao định đánh khẽ mong qua mặt ả cán bộ, nhưng ả thuộc loại không phải tay vừạ Ả vận dụng quyền lực quầng khiến cả đội muốn điên lên. Cuối cùng chính hắn đổ khùng, cầu mong sự việc được kết thúc cho nhanh.
Hắn tìm cách chọc tức để phe ta có đủ can đảm mà thẳng taỵ Hắn mong càng thẳng tay càng tốt, sớm dứt điểm đi ngủ để ngày mai cịn tiếp tục trả nợ quỉ thần. Hắn được toại nguyện. Gần cả trăm ý kiến trên tổng số năm mươi nhân mạng, tổng hợp bao kiến thức học hỏi tích lũy trên đời chĩa vào mục tiêu duy nhất. Hắn mừng rơn khi lãnh được không biết bao nhiêu là tội trạng. Con người ta phàm ở đời khi đã chịu nỗi phát đạn đầu tiên rồi thì còn ăn thua gì những viên đạn tiếp theo. Hắn chịu trận đến hồi kết thúc. Trận đấu tanh bành tơi tả còn hơn chiếc áo tù đang đùm đúm trên người. Từ đó hắn đâm ra sợ đàn bà. Càng sợ, hắn càng nghĩ, càng giận miền Bắc vô cùng đã cố công lừa lọc đánh ngã nhào nỗi cả một miền Nam vậy mà không sản xuất nỗi một cái xú chiêng để hắn lâm vào rắc rối. Sau trận đòn tình hắn đâm ra hận đàn bà thấu xương. Trong trại tù làm gì có đàn bà cho hắn hận, vì thế người nữ cán bộ quản giáo được hắn đặt lên hàng ưu tiên một. Hắn âm thầm điều tra lý lịch con mẹ gớm ghiếc kia. Sự cất công của hắn cuối cùng cũng có kết quả. Lý lịch của ả được ghi nhận như sau: Nguyễn Thị Được 22 tuổi cha tập kết năm 1954, mẹ thoát ly năm 1960. Nguyễn Thị Được xuất thân từ một gia đình cách mạng thuộc giai cấp bần cố nông. Tiêu chuẩn lý lịch quá tối ưu do đó được tuyển dụng vào ngành công an nhân dân. Hắn cũng chẳng biết điều tra lý lịch của ả để làm gì? Có cơ hội nào trả thù cái con người gây cho hắn nhiều cảm giác kia lại mắc tội là không cạo lông nách. Cái tội kéo theo nhiều đêm thức trắng của bạn đồng tù để kiểm điểm hắn chây lười lao động. Bảng thành tích thi đua của hắn bị ghi vào sổ đen, nhưng điều đó đâu cần thiết. Sổ đen sổ đỏ gì đến giờ đến ngày được xổ trại thì cũng về thôị Nếu nhốt tù để chờ ngày xử tử thì hơi sức nhốt làm gì cho mệt xác, mà nếu bắn bỏ được họ sợ gì không bắn bỏ. Hắn cam tâm ở tù trong tư thế lửng lơ con cá vàng mặc thời gian muốn đưa đi đâu thì đưạ Cuối cùng sự ở tù lì lợm cũng có kết quả. Hắn được thả về trong số những người tù cuối cùng trong đợt xả trạị Cái địa ngục trần gian tưởng chừng không cách gì thoát ra được thế mà hắn vẫn thoát. Đã vậy hắn còn được xuất cảnh qua Mỹ cao bay xa chạy cái nơi quá ư rùng rợn kia, chôn sâu quá khứ không mấy làm gì đẹp đẽ. Hắn dần dà lấy lại quân bình trong tư thế để trở thành nhà văn. Y như thần thoạị Cách đây hơn hai mươi năm có cho hắn nguyên một thùng kẹo đi chăng nữa hắn cũng không dám nghĩ mình có được ngày hôm naỵ Đã vậy ngày hôm nay bỗng dưng lại có thêm một người đẹp từ trên trời rơi xuống nằm trong túi áo hắn. Lá thư nàng gửi vừa in ra còn nóng hổi nằm im. Không cần móc ra xem lại hắn vẫn thuộc làu làu
[i][/i][i]"Trưa ngàỵ... anh nhớ chờ em tại quán cà phê HIDO nhé. Anh có biết quán cà phê đó không? Nó nằm trên đường Lapalcọ Cách đây năm năm nhân một chuyến làm ăn ghé lại New Orleans, em có ngồi ở đó. Lão chủ quán người Ixrael rất hiếu khách. Khung cảnh trong quán thơ mộng và tĩnh lặng, em ghé một lần mà nhớ hoàị Vì lý do riêng anh khỏi phải ra phi trường đón em. Anh cũng chẳng cần biết em đi chuyến bay nàọ Anh chỉ biết ngày đó tháng đó chúng ta có một cuộc hội ngộ lần đầu tiên sau hai năm quen nhaụ Khoảng 3 giờ chiều em đến, anh nhớ đợi em đừng bỏ về. Sớm hay muộn em vẫn đến. Rất có nhiều cái bất ngờ cho anh cho hai chúng tạ"[/i]

Khung cảnh quán cà phê: Hắn + một cái bàn vuông.
Trên mặt bàn một phin cà phê đã vắt cạn nước vào chiếc ly thủy tinh đựng phía dướị Một cái muỗng nhỏ hắn cầm tay gõ vào thành lỵ. Một gói thuốc, một cái hộp quẹt ga và một điếu thuốc đang cháy dở hắn kẹp trên tay còn lạị Tàn thuốc thò dài ngoẹo đầu qua một bên gục xuống sắp gẫy ngọn. Hắn lơ đãng suy tư. Cả hắn và điếu thuốc như đang ngủ gục. Hắn nhìn lên chiếc đồng hồ treo trên tường, đã đến giờ hẹn. Hắn chắc lưỡi, đàn bà trên đời này trăm người như một lúc nào cũng trễ. Họ xem chuyện trễ hẹn là chuyện đương nhiên như bài bản sách vở đã dạy như thế. "Em không nói em mặc áo màu gì để thử xem anh có thể nhận ra em trong cái quán cà phê nỗi tiếng đó hay không nhé? " Bất giác hắn mỉm cườị Một cái quán vắng vẻ như vầy có được bao nhiêu trự người Việt Nam lai vãng? Đúng là đàn bà. Dù nàng khơng ăn mặc gì hết hắn vẫn nhận ra như thường, bởi vì ngoài nàng còn ai là khách Việt Nam? Chỉ cần một người đàn bà VN bước vào quán lúc này bảo đảm 100% người đó là nàng. Hai con mắt hắn ngóng ra cửa còn cái đầu thì suy nghĩ lơ ngơ. Nếu kết thúc chuyện tình của hắn là một happy ending thì hãng AOL phải trả tiền mua tác quyền để dựng lên thiên tình sử qua hệ thống Net vào mục đích quảng cáo khắp toàn cầu: Mối tình trên không trung chỉ có ở thế kỷ 21. Bất giác hắn cảm thấy mình lúng túng. Hắn tự hỏi lát nữa đây mình sẽ hành xử ra saỏ Từ nhỏ đến lớn, hắn là chuyên viên chạy đuổi theo ảo ảnh chưa bao giờ được ảo ảnh đuổi ngược lạị Lần này thì bị. Bất chợt hắn nhớ đến thằng bạn xa lơ xa lắc khi còn ở tù chung. Thằng bạn ruột thuở nào thời cuộc đun đẩy sống chung với nhaụ Một ngày chủ nhật được nghỉ lao động, mấy thằng con trơi sông lạc chợ còn độc thân nhớ nhà ngồi xúm lại tán gẫụ Xoay đi quẩn lại chỉ hai mục chính: thèm ăn và đàn bà. Thằng bạn truyền cho hắn một bí quyết để chinh phục đàn bà. Đàn bà được hiện hữu trên đời này với đầy đủ hỷ nộ ái ố ai lạc dục. Đàn bà rất thèm đàn ông, do đó phải nắm vững thế chủ động tấn công trước thì yếu tố thành công sẽ đạt đến tỉ lệ phần trăm rất cao. Tuy nhiên phải biết thiên thời địa lợi là mấu then chốt trong vấn đề. Khi người đàn bà bằng lòng chịu gặp người đàn ông ở một nơi vắng vẻ thì nhiệm vụ của đàn ông là phải biết sàm sở nhưng phải đầy sáng tạo. Có nghĩa là phải biết bốc hốt ngay tức khắc nếu gặp tín hiệu phát đi từ hai con mắt đối phương biểu lộ đồng tình. Nhưng phải nhớ một điều rất cấm kỵ đó là đàn bà rất thích được bốc hốt khi chỉ có hai người và rất ghét khi có ba người. Vì thế khi có sự hiện diện của nhân vật thứ ba thì phải biết ẩn nhịn chờ thời, đừng vội vã hấp tấp. Để bảo vệ sĩ diện, đàn bà dám làm bất cứ chuyện gì, ngay cả chuyện phang nguyên chiếc giày vào đầu. Quán cà phê trưa nay vắng khách yếu tố địa lợi đã có chỉ chờ con mồi lọt bẫỵ Hắn tự hỏi giữa hắn và nàng ai là con mồi của aỉ Trong cuộc tình tay đôi nàng đang nắm thế chủ động. Nàng là chủ của nhiều cơ sở thương mại có nhiều đại lý trên khắp nước Mỹ, mức thu nhập đủ sức bảo trợ những buổi đại nhạc hội có tính cách từ thiện, nàng cũng đã từng có thành tích trong các cuộc lạc quyên. Còn hắn bất quá chẳng qua chỉ là một tên cù bơ cù bất được trời trang bị cho cái khiếu văn chương nghèo xơ rơ xác rác " Em đến xứ sở này theo diện xuất cảnh bán chính thức vào năm 1979. Những năm đầu thật là khó khăn em phải lăn chai làm đủ mọi thứ nghề. Từ xắt rau cho nhà hàng Tàu đến thợ may sau cùng là business. May là khi đi em có mang theo một ít tài sản do cha mẹ để lại đủ để gầy vốn và gần 20 năm nay từ số vốn tích lũy em đã tạo cho mình một cuộc sống tương đối thành công. Em lo làm ăn đến nỗi quên cả chuyện lấy chồng. Khi nhìn lại thì tuổi xuân sắc đã muốn trôi quạ May là em được quen biết anh, âu cũng là một cơ duyên tiền định. Nhan sắc em không đến nỗi tệ anh có thể yên tâm" Hắn mơ màng nghĩ đến những ngày trong tương lai, biết đâu được một quá khứ hãi hùng, một hiện tại không lấy gì làm hứa hẹn cho loại người lỡ thầy lỡ thợ như hắn có cơ may thay đổỉ Đây có phải lần đổi đời cuối cùng kể từ sau 1975? Lòng hắn đang tràn đầy hy vọng. Ngồi lâu cũng mỏi, nhất là ngồi đợi chờ. Hắn vươn vai định làm một cử chỉ dư thừa như là mồi thêm một điếu thuốc chẳng hạn, thì lúc đó cửa quán mở rạ Mùi nước hoa theo gió bên ngoài lùa vào khứu giác của hắn. Mùi chanel No5 mà những người đàn bà á đông thường dùng. Hắn có một biệt tài, dù bịt kín hai mắt lại chỉ cần ngửi mùi nước hoa thôi hắn có thể phân biệt đối tượng là đàn ông hay đàn bà. Nếu là đàn bà hắn cũng có thể phân biệt gần như chính xác loại đàn bà thuộc sắc dân nàọ Mùi thơm ngát đầy ngây ngất đó hắn không cần nhìn lên cũng biết người vừa bước vào quán là đàn bà lại là đàn bà á đông. Y chang như dự đoán, người đàn bà nhan sắc không lấy gì làm hấp dẫn với khổ người tròn trịa được gói trong bộ serie mắc tiền đứng ngay cửa đưa mắt quét chung quanh. Hắn không cần đứng dậy vội vì nếu đúng là nàng thì nàng phải biết người đàn ông Việt Nam duy nhất đang ngồi đây chính là hắn. Đúng như vậy, sau khi đảo mắt một vòng, người đàn bà tiến lại:
"Xin lỗi"
Hắn nhoẻn miệng cười:
"Có phải Lệ Hằng đó không?"
"Dạ em đâỵ Còn anh ? Hàn Vũ?"
Hắn gật đầụ
"Anh chờ em lâu chưa?"
Giọng nói Bắc Kỳ thuộc vùng ngoại ô quê mùa cứng và khó nghe, nhưng không sao. Mùi nước hoa sực nức đủ sức đánh át cái khuyết điểm không lấy gì làm quan trọng đó. Hắn trả lời nhẹ nhàng:
"Cũng vừa mới đây thôi”
Hắn đứng dậy làm một nghĩa cử lịch sự kéo ghế cho người không được đẹp lắm ngồi. Sau vài câu mào đầu xã giao lấy bình tĩnh để giành thế chủ động, người đàn bà có tên Lệ Hằng đi vào câu chuyện rất bài bản và trực khởi:
"Em tính mở một đại lý tại đâỵ Người em chọn đại diện cho em là anh. Chuyến này em kết hợp một công hai ba chuyện. Tình yêu em khơng có nhưng tiền em rất nhiềụ Đàn ông chung quanh em vô số. Thường thì không ai dám làm em mất lòng một điều gì. Em biết họ không thương yêu gì em. Họ đến với em chẳng qua vì tiền. Hiện em đang ở một cái nhà rộng 4000 square feets, ở một mình. Cũng có mấy cô bạn gái cứ mỗi cuối tuần dắt bạn trai về em chán quá đuổi đi hết rồị Em cần một người đàn ông hiểu được em, nhưng em tìm hoài không thấỵ Cứ thế em sống trên đống tiền do công việc làm ăn đưa đến, cơ đơn lắm. Hồi em bỏ nước ra đi, cứ nghĩ qua đây thành công rồi thì kiếm chồng không có gì là khó. Vậy mà khó đó anh, khi không có tiền ao ước làm sao có tiền, khi có tiền rồi nhìn ai đến với em sao thấy họ không thật lòng. Nhớ những ngày còn ở trong nước đồng tiền kiếm được cũng do từ sự khôn lanh mà ra"
Hắn hỏi:
"Ở trong nước em làm sao để có tiền?"
"Anh còn nhớ lúc nhà nước cho xuất cảnh theo diện bán chính thức không? Qui định mỗi đầu người là mười câỵ Em đặc trách khâu thụ Em ra giá 11 câỵ Sau vài chuyến em có đủ số vàng cần thiết để thực hiện chuyến đị"
"Với số vàng kiếm được nhiều như vậy sao em không ở lại để hưởng?"
"Ở sao được anh. Trước sau gì mà không bị lộ, em phải lo thủ thân trước. Ra nước ngồi có ai biết ai là ai đâụ"
Trong lúc nàng nói, hắn đăm đăm nhìn. Khuôn mặt vô cùng quen thuộc, hình như như gặp ở đâu đío Hắn nhíu mày cố vận dụng tất cả những khả năng còn sót lại của não bộ.
"Anh đang làm gì thế?"
Anh đang làm gì thế? Cái câu hỏi này với cái giọng Bắc trọ trẹ nặng trịch này làm hắn giật mình. Cái câu hỏi một buổi trưa nào đứng như trời trồng ngoài nắng làm sao quên được. Cũng câu hỏi này dẫn đến hậu quả của nhiều đêm thức trắng để học tập kiểm điểm vì một chuyện tình không đoạn kết. Hắn chăm chú nhìn nàng, lần này trí nhớ của hắn đã được khẳng định. Nàng đúng là nàng. Đúng là oan giạ Hắn hỏi:
"Ngồi tên Lệ Hằng ra, em còn có tên nào khác?"
Nàng ngạc nhiên:
"Sao anh lại hỏi vậỷ"
"Chỉ buột miệng thôi"
"Em có tên khác thiệt đó anh. Cái tên hồi còn ở trong nước xấu hoắc hà"
"Tên gì có thể nói cho anh nghe được không?"
"Tên Được đó anh. Tên Được mà không được gì hết, đến nỗi bây giờ vẫn còn phòng không chiếc bóng."
Người hắn nổi gaị Hắn nhớ lại hoàn cảnh tù tội của mình. Tưởng rằng đã thoát mà vẫn không thoát được. Tưởng đã thay đổi mà vẫn chưa thay đổị Cuộc sống xoay vòng tròn như một chu kỳ. Cả cuộc đời hắn cứ đâm đầu say mê vào toàn phản ngược. Chẳng lẽ thất tình thêm một lần nữả Nhưng thất tình có gì ghê gớm đâu mà phải ngán? Còn hơn là phải chung chạ với một ám ảnh không rờị Đời sống con người qua ba thời kỳ: thời kỳ quá khứ, thời kỳ hiện tại, thời kỳ tương laị Thời kỳ quá khứ hắn đã từng sợ con người trước mặt, nếu nhắm mắt chấp nhận hiện tại thì tương lai có khác gì quá khứ? Hắn rùng mình. Trong lúc nàng làm một cử chỉ mở bóp ra để lấy cái gương và cái lược. Cánh tay trần mà bàn tay cầm chiếc lược nàng vói lên chải mái tóc, hắn lom khom theo phản xạ, ánh mắt mon men trượt lên cánh tay múp míp len vào nách. Hắn nhìn xây xẩm chưa kịp hồn hồn thì nghe nàng nũng nịu:
"Anh này kỳ, nhìn người ta đăm đăm thấy mà bắt sợ."
Bỗng nhiên hắn chợt thấy buồn nôn như buổi trưa nào còn trong trại cải tạo, mặc dù nơi này hiện giờ là nước Mỹ ….
Quan Dương


1624


Powered by Blogger.