Cô diễn viên xiếc xinh đẹp chuyên dạy thú. Con sư tử hung dữ phục tùng mệnh lệnh răm rắp. Nó gác một chân lên vai cô làm cho khán giả rợn cả tóc gáy. Một anh chàng ngồi hàng ghế đầu bĩu môi: "Có gì mà hoan hô chứ? Ai chẳng biết làm thế?"

Người quản lý đoàn xiếc hăm hở: "Ông có muốn xuống đấy thử không?"

"Tất nhiên là muốn". Người đàn ông trả lời: "Có điều phải đuổi con sư tử đi trước".919





Người Không Nhan Sắc


     Người đàn ông không rẽ vào đường Tràng Thi như Hương tưởng. Anh ta tụt xuống đàng sau Hương rồi qua bên phải đi song song với cô.

      Hương hơi ngạc nhiên về hành động này. Không lẽ anh ta lại đi theo cô? Một cô gái khẳng khiu, hao gầy từ khuôn mặt cho đến hình hài, như hiện thân của một cành bàng trơ trụi trong mùa đông. Từ khi ý thức được mình cũng thuộc giới đàn bà, cô chưa từng thấy một người phía bên kia nào đi ngang cô mà không dửng dưng, không thờ ơ như đi ngang qua một bà già đã tàn. Vậy mà giờ đây có một người đàn ông đã đi theo cô. Trái tim trống vắng của cô đang rung lên trước hiện tượng bất thường. Lẽ nào tình yêu đã bắt đầu gõ cửa cuộc đời mình?

      Hương gắng đem hết ý chí để giữ cho dáng vẻ của mình được bình tĩnh, tự nhiên. Cô vẫn đi theo hướng về nhà mình. Thẳng qua một ngã tư. Hai ngã tư, rồi một ngã tư nữa. Cả một phố dài Quang Trung sắp trôi qua, họ vẫn đạp xe sát bên nhau, lặng lẽ cùng một tốc độ. Hương thấy mình mỗi lúc một tiến sâu hơn vào làn hoa sữa nồng nàn quá mức. Hương hoa đậm đặc gây cho cô cảm giác hăng hăng trong mũi, trong cổ, vừa ngột ngạt, vừa bồn chồn. Có lẽ đã quá khuya. Đường phố vắng teo, lạnh lẽo. Đó đây, vài bóng người lặng lẽ guồng xe, cổ áo dựng lên tránh những ngọn gió lạnh mát đầu thu từ hồ Thuyền Quang thổi về. Không còn nén nổi được tò mò. Hương khẽ đưa mắt liếc sang. Anh ta khoảng gần bốn mươi tuổi, mặc quần bò, áo budong, giầy thể thao.

      Anh ta vẫn to cao dù đã đi trên một chiếc xe Liên Xô nam. Dáng vẻ của một người đàng hoàng, tự tin.

      - Xin lỗi, chị cho tôi hỏi phố Trương Định đi lối nào?

     - Người đàn ông phá tan sự im lặng bằng một giọng thiếu tự nhiên.

      Hương bàng hoàng. Không lẽ đi cùng một đoạn đường dài đến như vậy bên cạnh nhau, lại đầy vẻ thân mật nữa chỉ để hỏi đường? Trái tim côi cút của cô suýt tan ra vì thất vọng. Vậy mà nó đã vội mơ tưởng... Thật tội nghiệp cho nó biết bao! Mà hình như anh ta là người Lào! Đã là người Hà Nội, lại ngần ấy tuổi, ai không biết đường đến phố Trương Định!

      Cô cố mỉm cười nhìn sang, dù sao thì anh ta cũng là người nước ngoài, phải lịch sự.

      - Anh cứ đến đầu hồ kia rồi rẽ trái - Hương thành thật chỉ dẫn - Đến một dãy phố song song với phố này, anh đi tiếp lên phía trước. Đến cuối phố lại rẽ trái, gặp một phố nữa thì rẽ phải. Đi thẳng sẽ tới phố Trương Định.

      - Chao ôi! Cứ như đang đọc truyện "Đôi mắt" của Nam Cao vậy! - Người đàn ông thốt lên vẻ ngao ngán, buồn phiền.

      Hương suýt phì cười trước lời nhận xét của anh ta. Có vẻ như anh ta khá rành về văn học Việt Nam.

      - Tôi cũng đi về hướng đó

      - Cô buột miệng và ngay lập tức lấy làm hối tiếc. Nhà cô ở trong ngõ Mai Hương thật, song cô không muốn đi với một người nước ngoài, dù rằng anh ta cũng giống người mình.

      - Chị sẽ không phiền nếu tôi đi theo một đoạn cho dễ tìm địa chỉ chứ?

      - Cũng chẳng sao đâu! - Hương cố nén sự chán nản.

      - Kìa! Có chắc là em không nhận ra người quen cũ?

     - Người đàn ông nói vẻ trách móc.

      - Người quen?

     - Hương ngỡ ngàng. Chẳng lẽ anh ta là người Việt!

      - Làm gì có!

      - Đúng thế đấy! Em cứ nghĩ kỹ xem!

      - Hay anh là một ca sĩ? Hoặc một diễn viên? - Cô nhún vai - Những người đó luôn có cảm giác rằng trên khắp cả trái đất này đến cả con kiến cũng biết họ là ai.

      - Sao mà mình không ưa cái lũ ấy thế.

     - Anh nói giọng ghét bỏ.

      - Vậy thì chịu đấy!

     - Cô ngừng lại giây lát thăm dò

      - Lại "Những người thích đùa" rồi!

      - Ồ, Azit Nexin bên Thổ Nhĩ Kỳ kia!

      Nghe lời khẳng định đó, Hương vui hẳn lên. Anh ta là người Việt và lại có học thức. Bằng chứng là chỉ có những người có học làm công tác nghiên cứu mới có kiểu tư duy: Nhắc tới tác phẩm nào là nhớ tên tác giả. Anh ta có vẻ rất hóm hỉnh. Cô nhận thấy những người có tính hài hước thường tốt bụng. Như vậy có thể giao tiếp mà không đáng ngại.

      - Nhà em cũng ở Trương Định à?

      - Ồ kìa, anh là người quen của em kia mà! - Cô giễu cợt.

      - Anh đùa ấy mà!

     - Người đàn ông ngượng ngùng, vừa nhìn thấy em ngay lúc đầu anh đã linh cảm thấy có một điều gì đó thật lạ lùng. Nếu không nói vậy, làm sao anh có thể làm quen với em. Còn từ lúc anh hỏi thăm em đến giờ thì chúng ta đã chẳng đã biết nhau rồi sao? Có đúng không?

      - Anh quả là lém lỉnh - Cô mỉm cười - Và thông minh nữa.

      - Em nói cứ như mẹ anh vậy! Chỉ có khác tí xíu. Mẹ anh bảo: "Cái thằng Minh ranh con thật là láu cá". Cám ơn em đã khen anh.

      Cô thầm nghĩ, chắc anh rất yêu quý mẹ mình, nên ngay cả lúc như thế này anh cũng nhớ đến mẹ.

      Những người đàn ông kính phục mẹ mình thì cũng coi trọng phụ nữ. Cô cảm thấy yên tâm vô cùng khi đi bên anh. Câu chuyện của họ trở nên cởi mở, chân thành. Nó ngược về thời thơ ấu của mỗi người rồi lại lùi về thủa sinh viên. Minh học đại học Thuỷ lợi bên Nga mấy năm, về nước đi bộ đội. Hết nghĩa vụ, anh được v
ào làm việc ở Học viện Thủy Lợi.

      Còn cô: "Em tên Hương - Thu Hương, từng là học sinh Trung cấp văn thư lưu trữ nay đã bỏ nghề.

      Hiện em là nhân viên đánh máy của một tờ báo nhỏ của ngành". Rôm rả, vui vẻ, họ mỗi lúc một thân mật hơn.

      Quãng đường trôi qua thật nhanh, chẳng mấy chốc cô đã phải phanh xe đột ngột trước ngõ Mai Hương.

      - Sao thế? - Minh chống chân xuống đất, lo lắng hỏi. Sự chăm sóc đó trong giọng nói của anh làm trái tim cô thẫm đẫm nỗi ngọt ngào. Từ xa xưa tới nay, trừ bố mẹ cô ra chẳng có ai quan tâm, lo lắng ra lời với cô đến thế. Ngay cả các anh chị cô cũng vậy. Mặc dù vô cùng yêu thương nhau, nhưng hễ phải nói chuyện với nhau là y như rằng cộc lốc, cục cằn. Dường như họ sẽ bị yếu đuối đi, trái tim sẽ bị móc ra, phơi bày trước bàn dân thiên hạ, mất hết lớp vỏ bảo vệ, dễ bị tổn thương, nếu như họ dịu dàng với nhau. Nói với nhau những lời yêu thương da diết ư? Nó gắn với tội lỗi. Nó gần như loạn luân vậy.

      - Rất tiếc là em đã phải về!

     - Cô khẽ cười với vẻ buồn rầu - Nhà em ở trong đó.

      - Chẳng lẽ chúng ta chia tay nhau như thế này sao? Anh hốt hoảng.

      - Biết làm thế nào được. Cô thở dài - Có lẽ mười một rưỡi rồi.

      - Anh biết ngay mà. Ngay từ đầu anh đã nói với em rằng anh linh cảm thấy một điều gì đó thật kỳ lạ. Bây giờ anh mới biết đó là gì! - Anh than thở.

      - Nó là gì? - Cô tò mò.

      - Nó là Ngày-Bất-Hạnh-Nhất-Đời-Anh! - Anh nhấn từng từ

     - Ngay từ đầu anh đã biết em là một cô gái giàu nghị lực. Em sẽ không muốn kết bạn với một kẻ ngang đường như anh

      - Anh lắc đầu, nhếch mép buồn bã - Nào đi vào. Ít nhất em cũng ban cho anh một niềm vui là được tiễn em thêm một đoạn đường nữa chứ?

      - Chỉ đến quãng đường ngoặt kia thôi nhé!

     - Cô lí nhí thanh minh

      - Em sợ người trong nhà nhìn thấy em đi với một người đàn ông lạ hoắc lúc quá khuya. Ở đó có thể nhìn thấy nhà em được. Em sẽ chỉ cho anh.

      - Anh rất tiếc là ngày mai đã phải đi công tác xa, chưa thể đến nhà em chơi được - Anh trầm giọng.

      - Anh đi? - Cô rùng mình, cảm thấy buốt hết sống lưng.

      Cô đã chờ đợi bao nhiêu năm để được một người đàn ông để mắt tới. Vậy mà vừa nói chuyện lần đầu, anh ta đã phải ra đi.

      - Em buồn ư?... Em này, chính vì thế mà... Em có tin rằng có những quyết định trong giây lát mà đúng đắn không?

      - Có thể lắm chứ! - Cô quả quyết. Cho tới trước tối nay cô chưa từng có một chút tự tin nào trong người. Mới chỉ từ lúc gặp anh đến giờ, cô cảm thấy mình như được lột xác. Cô không còn nhận ra mình nữa.

      - Còn anh thì chưa bao giờ quyết định sai. Vậy anh muốn biết ngay bây giờ. Em có yêu anh không?

      - Kìa anh - Cô sững sờ - Chẳng nhẽ vừa gặp, anh đã hỏi thế sao?

      - Bởi ngày mai anh đã đi xa. Anh không muốn mất em. Anh muốn có một người chờ đợi ở quê hương. Anh đã từng đi qua bao nước, nhưng chưa có một cô gái nào bắt được anh dừng lại. Vậy mà anh không thể đi qua em. Anh muốn em trả lời: Em có chờ anh không? - Minh nôn nóng.

      - Có! - Hương nhắm mắt run rẩy đáp. Mặc dù cô chẳng biết anh đi đâu. Có lẽ anh đi ra nước ngoài. Anh vừa nói "...Anh từng đi bao nước...". Nếu cô hỏi: "Anh đi đâu?" Anh sẽ cho rằng cô cũng như bao cô gái khác: Tò mò. Mà cô lại chẳng muốn giống bất kỳ một cô gái nào. Bởi anh vừa nói cô bắt được anh dừng lại vì cô thật đặc biệt. Cô phải thể hiện cho anh biết rằng: cô sinh ra trên đời này chính là để cho anh - Em sẽ... chờ!

      Họ đứng ngay chỗ quãng ngoặt. Anh dựa chiếc xe của mình vào tường rồi đỡ lấy chiếc xe Sài Gòn của cô xếp bên. Hai chiếc xe xếp nép bên nhau như một cặp tình nhân âu yếm. Cô lại nhắm mắt lại để trấn tĩnh. Khi mở mắt cô đã thấy mình trong vòng tay anh. Và một đôi môi nóng bỏng cúi xuống. Cô rùng mình bủn rủn chân tay. Đôi môi đàn ông đầu tiên trong đời một cô gái hai mươi chín tuổi... Mọi chuyện diễn ra như trong tiểu thuyết vẫn tả. Anh đã dạy cho cô biết thế nào là hôn theo kiểu Pháp... Lúc chia tay không thể trì hoãn thêm được nữa, có lẽ đã mười hai rưỡi, hoặc một giờ sáng. Cô nắm chặt tay anh như bám một chiếc phao trong cơn bão biển.

      - Đừng đi chơi buổi tối nhé bé! - Anh thì thầm - Anh sợ người ta sẽ ăn cắp mất bé của anh khi anh đang ở xa!

      - Sẽ không ai có thể ăn cắp được em. Trừ một người - Cô khe khẽ trả lời, giọng ngập dần trong nước mắt - Người đó là anh!

      - Cám ơn em! Nhưng anh sẽ không ăn cắp. Anh sẽ đến đón bé đoàng hoàng, có xe hoa, có pháo nổ thật long trọng.

      - Em sẽ chờ ngày đó! - Hương lặng đi rồi thì thào - Em sẽ hạnh phúc biết bao... Đừng tàn phá niềm tin của em, nghe anh!

      - Đừng coi thường anh như thế! - Anh cau mày, vờ giận - Hãy luôn cầu mong sự bình an cho anh nhé bé!

      - Vâng!

      - Sẽ không có sự thay đổi chứ?

      - Không! - Cô bặm môi. Một giọt nước mắt lăn dài trên má.

      - Sẽ không có sự phản bội chứ? - Anh làm cho cô cảm thấy mình như một bà hoàng.

      - Vâng! Hãy nhớ đến em!

      Anh lên xe vẫn còn nghe cô với theo.

      - Hãy nhớ đến em!

      - Đợi anh nhé, dù anh không về!

      - Em sẽ đợi! - Cô gái nhắc lại lời thề mà không biết: từ lúc nhấn chân lên bàn đạp, anh đã chẳng còn tên là Minh.

      ***

      Quang hít một luồng không khí mát lạnh, khoan khoái mỉm cười hài lòng. Bao giờ cũng vậy, trước một cú làm ăn to ở xa, anh luôn tìm cho mình một vì sao hộ mạng. Không biết như vậy có mê tín không, song anh luôn nhận thấy: mỗi lần có một cô gái mới ngoan ngoãn, nhân hậu thành tâm cầu nguyện cho anh thì thế nào anh cũng vào cầu lớn. Những cô gái cả tin bao giờ cũng là những người bảo trợ vĩ đại. "Chỉ tiếc nỗi, - Quang tặc lưỡi - lần này hình thức hơi kém!".



Nguyễn Anh Thư

75






- Im đi, đừng nói nữa

- Mẹ!

- Đã nói là im ngay, không được nói thêm một câu nào nữa, đừng nói gì thêm nữa, đừng nhắc đến cái tên đó nữa, mẹ không muốn nghe, đi ra đi .

- Nhưng mẹ phải nghe con nói, mẹ bình tĩnh lại đi ...

- Đi ra ngay, đã nói là đi ra

- Em, em bình tĩnh lại đi, em nghe anh nói ...

- Cả anh nữa, anh đi ra đi, đừng nói gì thêm nữa, tôi không muốn nghe, mọi người cố tình làm tôi đau, cố tình làm tôi khốn khổ . Đi ra ... đi ra ngay, đừng bao giờ nhắc tên đó với tôi, tôi không muốn nghe nữa, muộn rồi, tất cả muộn rồi .

- Nhưng em ...

- Không nhưng gì nữa ... nếu biết cuộc đời tôi ngày hôm nay sẽ như vậy, xưa kia tôi sẽ chẳng lấy anh, vì chính anh đã tạo nên cái khốn khổ của tôi ngày hôm nay ... mọi người đã phản bội tôi, anh phản bội tôi, tụi nó phản bội tôi ... Tôi trao đi tất cả, tôi trao đi tuổi xuân tôi, tôi trao đi xương thịt máu huyết tôi, cả cuộc đời của tôi ... nhưng ngược lại tôi được những gì ? còn lại gì cho tôi ? tôi chỉ còn lại cái đau mà mọi người cố tình đem đến cho tôi ... Nói thật, có lúc tôi không muốn sống nữa, có nhiều lúc tôi muốn đi tìm cái chết để bắt mọi người phải hối hận, dày vò vì đã làm tôi khổ, làm tôi đau ... Nhưng!...tôi không làm được điều đó, có lẽ vì tôi hèn, hay có lẽ vì tôi không muốn các con tôi hối hận, nên trái tim tôi cứ rỉ máu theo ngày tháng cho dù tôi muốn anh phải sống trong dày vò để xám hối cả cuộc đời còn lại của anh . Anh đi ra đi, anh đừng nói gì thêm nữa, tôi đau lắm rồi, tim tôi đau lắm anh có biết không ? tôi không thở được nữa ... tất cả hãy ra ngoài đi, hãy để tôi yên, hãy cho tôi một tý không khí để tôi thở, để tôi sống tiếp cho mọi người dày vò tôi ...

Chờ mọi người đi ra, Tím uể oải đứng lên khép cửa phòng rồi trở lại giường, căn phòng chợt rộng thênh thang, cái quạt trần đứng im như đang chịu tang nỗi đau ngút ngàn trong Tím . Tím nằm úp xuống giường, nước mắt lại ràn rụa xuống mặt, xuống gối ... nếu biết thế, ừ, nếu biết thế tôi sẽ chẳng lấy anh, tôi đã chẳng tội nghiệp anh để ngày hôm nay không ai tội nghiệp tôi, anh đến trong lúc tôi cô đơn, trong lúc tôi vừa hẫng hụt bởi một mất mát thật lớn vừa xảy ra, anh đến để lấp đầy khoảng trống trong tôi, để ngày nay tôi phải trả một giá quá đắt cho nỗi đau tôi ... Không! tôi không giận anh, tôi chỉ giận tôi, tôi chỉ hận chính tôi, hận những gì đã vuột khỏi bàn tay bé nhỏ của tôi ngày ấy để tất cả được gói ghém trong 2 chữ "định mệnh" cho dù ngày xưa ba tôi đã cản ngăn, ba tôi đã tiên đoán và bảo định mệnh hay không là do chính tôi tạo nên . Vâng, chính tôi đã tạo nên cái định mệnh oái oăm khốn khổ này .

Nó, phải, chính nó đã làm tôi đau, cái đau không lối thoát, cái đau hơn bất cứ cái đau nào, nó làm tim tôi chảy máu, nó làm xác thân tôi mỏi mòn tàn tạ . Làm 2 lá phổi trong tôi co thắt lại ... tôi yêu nó, tôi thương nó với tất cả máu nóng trong tôi, với tất cả linh hồn tôi . Nhưng không còn, tất cả không còn nữa, nó không còn là của riêng tôi nữa . Mọi người đã phản bội tôi như anh đã phản bội tôi ... tôi còn lại gì ngoài những kỷ niệm, ngoài căn phòng đầy ắp kỷ niệm với chiếc đàn piano nằm hờ hững bên trên tủ là chiếc kèn trumpet . Tất cả là của tôi, vâng của tôi, không ai có quyền mang đi và tước đoạt .


Tím bước ra khoá cửa phòng lại, mọi người như còn đang say ngủ, con chó con cứ quyện lấy chân như không muốn rời xa . Tím cúi xuống ôm con chó vào lòng, nước mắt lại từ từ rơi xuống má, Tím nhủ thầm, chỉ có con chó là còn thương yêu quyến luyến đến Tím mà thôi, Tím cúi hôn con chó rồi đẩy nó vào trong phòng khách bước vội ra cửa, con chó quýnh quáng sủa vang, 2 chân cào lên của như muốn giữ Tím lại .

Bãi biển vắng lặng, thanh tịnh của một sáng thật sớm, những con chim biển chưa thức dậy . Mặt trời vẫn say ngủ, Tím tháo giầy cầm mỗi tay một chiếc thẫn thờ đi trên bãi biển với những bước chân cô độc, cô độc vô cùng ...Tím đi đến tận cuối bãi là nơi giáp mí của ngọn núi cao với những đợt sóng đang đánh mạnh vào chân núi . Tím đứng dựa vào một tảng đá to nhìn ra khơi, mặc cho bọt nước bắn tung toé lên người . Tâm trí Tím như đông cứng lại, tất cả như mơ hồ, lãng đãng, nàng không còn thấy gì ngoài một vùng biển xanh trước mặt còn đang dày đặc sương mù ... ngoài xa thật xa, ngọn hải đăng từ từ ló dạng .

Nắng đang lên, biển ngoài khơi lấp lánh ánh mặt trời, tiếng chiêm chiếp của những con hải âu vừa gọi đàn . Bãi biển bắt đầu nhộn nhịp ... Tím lặng lẽ trở lại chỗ đậu xe, vẫn chiếc xe quen thuộc, vẫn tiếng hát Tuấn Ngọc nghe day dứt như những vết cứa trên da thịt, cào cấu nỗi đau ... Tím phóng xe đi tới, hình như quên con đường phía sau, nước mắt lại rơi, rơi xuống má, Tím muốn rẽ vào một chỗ nào thanh vắng để được hét lên cho vỡ vụn tất cả đang đè nặng trong lồng ngực . Bỗng một chiếc xe từ một khúc quanh vừa phóng ra, Tím giật mình ...


- Mẹ, mẹ ơi!

- Em, em tỉnh lại đi!

Tím mơ màng thấy mình vừa lách ra khỏi một cánh cửa thật nặng nề, thấy mình như nhẹ nhàng hơn . Tím chợt nghe có tiếng đàn dương cầm, có cả tiếng kèn trumpet réo rắt ở một note nhạc cao trong đêm thật bình an ... Tím thấy mình đang bay bổng theo giòng nhạc ... hình như có tiếng gọi, có tiếng khóc, có tiếng rên rỉ ...

- Mẹ ơi !

- Em ơi !

Nhưng sao xa lạ ... hình như không quen thuộc .



Nguyenthitehat

1630




Tạo một nghiệp nhân gì, dù lâu đến trăm ngàn kiếp cũng không mất, hễ đủ nhân duyên rồi, thì mình phải chịu quả báo.

Thuở xưa ở Ấn Ðộ có một ông vua tên là A Dục trị dân rất công bình. Hồi còn trẻ, tính Ngài hay giận dữ nhưng dần dần Ngài trở nên hiền từ dịa dàng. Nhờ gương sáng của Ngài, nhờ huấn dụ đưa ra, Ngài dạy cho dân tính nhã nhặn đối với mọi người và lòng bác ái đối với kẻ khổ sở. Ngài lập bệnh viện để chữa trị người bệnh, lập công viên để người và vật có chỗ nghĩ ngơi, sai đào giếng để khách bộ hành và vật khỏi bị khát nước, sai trồng hai bên đường những cây ăn quả và cây để làm thuốc.

Người con đầu tiên của Ngài có cặp mắt đẹp hiền từ như chim "Câu Na La". Vì thế người ta gọi chàng là Câu Na La. Ðức vua rất đổi yêu mến, Hoàng hậu Liên Hoa là mẹ của Thái tử.

Hoàng hậu mất sớm. Nhưng Thái tử rất được vua cha yêu dấu và tin dùng. Lòng từ ái, tính dịu dàng và khiêm nhượng của Ngài làm nhân dân rất yêu mến và kính trọng. Vợ Ngài rất dịa dàng, bao giờ cũng làm vừa lòng Ngài, tên nàng là Ma Ða Vi.

Hoàng hậu mất, vua A Dục lấy một người vợ kiêu căng và độc ác tên là Xích Di. Sau khi nàng sanh được một con, nàng ước ao nó sẽ được nối ngôi thay chân Câu Na La, và tuy không để lộ ra một cử chỉ gì, lòng nàng rất ghét người con ghẻ.

Nhân khi vua mắc bệnh nặng, các thấy thuốc đành bó tay, nàng Xích Di tìm cách chữa khỏi, vua tỏ ý muốn tạ ơn nàng, nàng xin vua cho con nàng được nối ngôi. Thật éo le cho vua A Dục. Ngài rất làm buồn rầu vì không thể chiều lòng ân nhân, và Ngài nhắc lại lời hứa với chánh hậu lúc lâm chung là chỉ truyền ngôi cho Thái tử Câu Na La mà thôi. Ngài nói: "Ta có thể bỏ ngôi báu chứ không thể phụ lời hứa được".

Thấy chuyện không lành, Xích Di xin vua cầm quyền chánh một ngày mà nàng sẽ định sau. Vua nghe lời, và nàng định nhân dịp ấy mà làm những việc ghê gớm.

Trong nước có một thành gọi là Ðắc Xô Thi La nổi lên chống lại các quan cai trị của nhà vua. Chính hoàng hậu Xích Di cũng dính vào việc ấy. Thật thế, trước hết nàng cho các quan tiền rồi bảo lấy thuế dân thành ấy thật nặng, sau xúi dân nổi lên làm loạn. Hoàng hậu xúi dân nên yêu cầu vua cho Thái tử Câu Na La ra cai trị thành ấy, lấy cớ rằng chỉ có Thái tử là công bình mới đẹp loạn được. Sáng hôm sau các đại biểu thành Ðắc Xô Thi La đến để yêu cầu việc ấy, Xích Di tâu vua cho được tự tiện dùng ấn của Ngài, là cái ấn dùng để niêm phong những sứ mệnh gởi đi. Thế tức là nàng nắm được quyền hành trong ngày ấy.

Rồi các đại biểu, Hoàng hậu tán thành lời yêu cầu của họ, tâu vua rằng chỉ có Hoàng tử được dân khâm phục và vì thế đưa dân đến chỗ bình an mà không có cuộc bạo động vì. Vua nghe lấy làm bối rối, vì Ngài nghi Hoàng hậu có manh tâm.

Có gì nguy hiểm bằng sai Thái tử đến một thành phiến loạn.

Thấy vua lo âu, Hoàng hậu giả vờ đau đớn nói rằng: "Nếu nhà vua còn nghi ngờ lòng nàng thì từ nay nàng không nói gì nữa". Rồi nàng giả bộ giận dỗi trả ấn lại cho vua, vì nàng biết thế nào vua cũng không nỡ thu. Thật thế, vua A Dục trọng lời hứa không dám lấy ấn lại. Thái tử cũng một mực xin đi, Ngài phải bằng lòng. Nhưng muốn chắc chắn Ngài định cho một đội quân đi hộ thân Hoàng tử. Hoàng tử từ chối việc ấy, vì ngài nghĩ muốn tránh sự đổ máu, phải hành động rất mau: Nếu đi với đạo quân thì mất nhiều thì giờ. Ngài lại nói rằng: "Nào phải thấy gươm giáo như rừng, nghe tiếng ngựa hý, voi gầm, tiếng xe, tiếng trống, tiếng kèn, mà yên nhân tâm được đâu".

Vua không nói gì nữa. Thái tử từ giã Ngài, từ giã nàng Ma Ða Vi rồi một mình cỡi ngựa Ma Ðăng La phi đi mau như gió. Chàng có ngờ đâu sau lưng chàng có người kỵ mã phóng nước đại. Ðó là người rất trung thành với Hoàng hậu, đương mang trong mình một sứ mạng có niêm ấn vua kỷ lượng.

Thái tử cưỡi bạch mã đi mau như bay. Hai bên đường làng mạc núi đồi đồng lúa rừng xanh như thụt lui lại. Nhưng cái tên chàng còn đến nhanh hơn, vì nhân gian mong ngài đến lắm. Họ sửa soạn tiếp chàng. Kẻ thì rắc hoa xuống đường, kẻ thì hái quả đến hiến, đâu đâu cũng dậy tiếng hoan hô. Nhân dân xin Thái tử tha tội vì dân chúng không dám nổi lên chống vua, mà chỉ vì bọn tham quan ô lại. Nghe tiếng kêu vang. Ngài lấy làm thương hại tha lỗi mà đi vào thành giữa tiếng nhạc vang lừng. Thái tử đặt lại thuế má chọn người công bình ra trị dân; dân lấy làm mừng rỡ và phái đại biểu về tâu vua tỏ bụng trung thành, và ca tụng Thái tử đã đưa lại sự yên ổn.

Thành Ðắc Xô Thi La đang vui vẻ thì bỗng nhiều người cưỡi ngựa theo Thái tử vừa đến, và giao cho công chức trong thành một cái dụ. Mở ra xem ai nấy sửng sốt sợ hãi vì đạo dụ ra lệnh: "Phải móc mắt Thái tử Câu Na La kẻ thù lợi hại của nhà vua và là kẻ làm nhơ nhuốc nòi giống". Ðạo dụ lại nói rằng khi đã làm hình phạt ấy rồi, không được người dân nào cứu giúp Thái tử và cấm không được nói đến tên Ngài nữa.

Các viên chức không dám cho Thái tử biết đạo dụ vô nhân đạo ấy. Sau một đêm lo ngại, họ nói với nhau rằng: "Nếu ta không tuân lệnh sẽ bị nhiều nguy hiểm. Ðến Hoàng tử là người tốt đối với tất cả thiên hạ mà nhà vua còn bắt tội nữa là chúng ta".

Ngày mai họ dâng đạo dụ lên cho Hoàng tử. Ðọc xong Ngài nói: "Ðây chính là lệnh của nhà vua, vì có niêm ấn rõ ràng, các ngươi cứ thi hành theo lệnh ấy".

Ngài cũng biết rằng vua cha chẳng bao giờ có ra lệnh hành hình con, đó là chỉ do Hoàng hậu, nhưng đã có niêm ấn thì phải tuân theo.

Dân gian được tin sẽ thi hành mệnh lệnh tại một khoảng đất giữa thành phố. Ðến giờ đao phủ được lệnh móc mắt Thái tử, nhưng bọn này chỉ chấp tay cung kính xin chịu: "Chúng tôi không ai đủ can đảm làm việc ấy".

Thái tử tháo chuỗi ngọc mang trên đầu đưa cho đao phủ nói rằng: "Ðây là tiền thưởng cho các ngươi để làm tròn phận sự". Chúng vẫn một mực từ chối. Sau cùng có một người hình thù quái gở, đến xin thay chân bọn đao phủ. Nhưng anh này cũng không có gan dùng tay móc mắt. Anh ta đốt một đống lửa lớn nung một thanh sắt đỏ rồi lại gần Thái tử. Thái tử ngồi tự nhiên để đốt cặp mắt. Cảnh tượng bấy giờ thật là đau đớn đến nổi hằng nghìn người chung quanh đều khóc vang lên.

Hành hình xong, Thái tử một tay chống lên người kia, một tay ra hiệu bảo mọi người chung quanh yên lặng. Thái tử khuyên phải xa Ngài ra không được cứu giúp Ngài và kêu tên Ngài, y như trong đạo lệnh. Họ cúi đầu vừa đi vừa khóc, trong lúc ấy Thái tử nằm phục xuống đất. Nghe nắng dội nóng, Ngài lê đến một chỗ có bóng mát để nghỉ.

Lâu lắm, chung quanh Ngài yên tịnh không một tiếng động, b497




Hai người bạn ngồi nói chuyện với nhau:

- Thế nào, bữa tiệc tối hôm qua ngon chứ?

- Ồ, không được như ý. Nếu món súp nóng như rượu vang, nếu rượu vang lâu đời như con ngỗng quay và nếu con ngỗng béo như bà chủ bữa tiệc thì tuyệt.



o O o


Hai người bạn nói chuyện:

- Ê, cậu chọn giúp tớ hai bài hát để ngày mai hát trong buổi tiệc chiêu đãi nhé.

- Sẵn sàng thôi. Nhưng có lẽ không cần chọn đến hai bài, cậu không có cơ hội hát đến bài thứ hai đâu.

- ?!


Truyện này do bạn Nguyen thi Thanh Thao gởi đến Xitrum.net




o O o


Có một cửa hàng mới khai trương, ở ngoài treo tấm biển: "GIẶT LÀ NHUỘM". Một người đọc được thấy lạ bèn hỏi ông chủ cửa hàng:

- Giặt là giặt, mà nhuộm là nhuộm. Giặt là nhuộm là thế nào?

- Cậu chả hiểu gì hết. Là đây có nghĩa là là đấy! Chứ không phải là là là đâu.

- ???
1975




Ba cổ động viên đang ở trong nhà thờ cầu nguyện cho đội bóng của mình. Người Anh hỏi:
- Chúa ơi! Bao giờ đội Anh mới lại giành được Cúp Thế giới?
- 5 năm nữa
- Chúa trả lời.
- Nhưng lúc đó thì tôi chết rồi. Người Thái hỏi:
- Chúa ơi, khi nào thì đội Thái Lan được dự vòng chung kết Cúp Thế giới?
- 10 năm nữa
- người phán.
- Thế thì lúc đó tôi cũng đã chết rồi. Đến lượt người Việt Nam hỏi:
- Chúa ơi! Bao giờ thì Việt Nam vô địch châu Á? Chúa buồn rầu nói:
- Lúc đó thì tôi cũng đã chết rồi.
2385




Một đạo diễn Mỹ cho quay một phim trinh thám. Đạo diễn đã mệt nhưng vẫn cố gắng làm việc, ông nói với diễn viên đóng vai chính:

"Anh phải nhảy từ ngôi nhà này xuống đường".

Diễn viên đứng trên tầng lầu nhìn xuống, nhăn mặt nói:

"Làm sao nhảy được, cao những ba tầng sẽ gãy cổ mất".

Đạo diễn động viên:

"Điều đó chẳng sao cả, cảnh này là cảnh cuối cùng mà".

920




Một bà Chúa có nhan sắc mà tính kiêu ngạo, đi ra chơi phố phường thấy ai trái ý là sai lính bắt đánh liền.

Quỳnh lững thững đi chơi, gặp kiệu Chúa. Gần đấy có cái ao bèo. Quỳnh vội vàng chạy xuống cầu ao đứng đá nước chơi.
Chúa biết Quỳnh, thấy chơi lẩn thẩn như thế mới hỏi:
- Ông làm gì đó?
Quỳnh ngẩng lên thưa:
- Tôi ở nhà buồn quá, ra ao đá bèo chơi!
Chúa đỏ mặt tía tai, bỏ đi.
2634




Cô giáo đang hướng dẫn các em tập viết, bỗng dừng lại bên bàn một học sinh và nhắc nhở:

- Cần phải chú ý, em đã bỏ rơi mất một chữ rồi.

Nghe vậy, em học sinh vội chui ngay xuống gầm bàn tìm kiếm. Một lúc sau, cậu bé lồm cồm bò ra và nói:

- Thưa cô, không rơi đâu ạ. Em đã tìm mãi mà có thấy một chữ nào đâu.1169




Một cái xe chao đảo chạy tới, viên cảnh sát giao thông ra hiệu cho xe dừng lại, lè nhè hỏi:
- Ông uống rồi hả?
- Không một giọt!
- Thế thì thở vào đây
- viên cảnh sát chìa ống thử cồn ra... Không có phản ứng. Thày đội nghĩ thầm: "Mình nhầm hay dung dịch thử bị hỏng?". Sau đó, tự mình thổi vào ống nghiệm và lẩm bẩm:
- Không, vẫn tốt... Có lẽ xe hắn chao đảo là do mặt đường thôi!
2163


Powered by Blogger.