Một phụ nữ hỏi ông chủ hiệu về loại thuốc dưỡng da đang bày trên tủ:
- Thưa ông, loại thuốc này có tác dụng không? Ông chủ liền nghiêm giọng quay lại gọi một cô gái trẻ măng:
- Mẹ ơi, mẹ cho bà này xem làn da của mẹ đi!
2396
Người cao làm thợ quét vôi, người đeo kính cận hút trôi màn hình. Còn dân thấp khớp chúng mình...
Hai người bạn lâu ngày gặp nhau:
- Lúc này nghề nghiệp sao rồi?
- Tôi bị thất nghiệp mấy tháng rồi. Tôi có bệnh nên đứng lâu cũng không được, ngồi lâu cũng chẳng xong, bất cứ sự xáo trộn dù nhỏ nào của thời tiết cũng làm tôi mệt mỏi.
- Tóm lại là ông mắc bệnh gì?
- Bệnh thấp khớp.
- Trời, tưởng gì. Chắc chắn, tôi sẽ kiếm được cho ông việc làm phù hợp.
- Việc gì?
- Dự báo thời tiết.
1386
Sau buổi lễ tựu trường, thầy hiệu trưởng đi một vòng quanh các lớp để kiểm tra ý thức học tập của học sinh. Đột nhiên, nghe thấy tiếng ồn khủng khiếp phát ra từ một phòng học, ông liền chạy vào và thấy cậu trai cao nhất lớp đang hò hét to mồm nhất.
Ông hiệu trưởng tóm lấy cậu trai nọ, lôi lên phòng giám hiệu, quát cho một trận và bắt ngồi ở đó đến khi nào cậu ta chịu xin lỗi.
Trở lại phòng học, thầy hiệu trưởng lập lại trật tự và lên lớp cho các học sinh một hồi về sự quan trọng của ý thức kỷ luật. Sau hơn nửa giờ, ông hỏi:
- Bây giờ có ai muốn nói gì nữa không?
Một nữ sinh đứng lên, lí nhí:
- Thưa thầy, xin thầy vui lòng trả lại giáo viên cho chúng em!
Thầy giáo:
- Tất cả nộp bài về nhà!
Học sinh:
- Thưa thầy, hôm nay mới là ngày khai trường, làm gì có bài về nhà?
Thầy giáo:
- Thế à! Vậy thì đây là cái cớ cuối cùng và duy nhất trong cả năm học được tôi chấp nhận cho việc không làm bài về nhà đấy nhé!
Trời buông gió mây chiều trôi lững thững
Gieo lá vàng giăng mắc trải đường đi
Bước chân ai nghe xào xạc buồn hiu
Người phu quét đường mồ hôi lấm tấm
Hàng phượng vĩ ngày hè hoa rực đỏ
Đứng chơ vơ càng ngượng ngịu khẳng khiu
Trên ghế giá người chìm trong thinh lặng
Dõi bâng quơ nhìn lá một chiều Thu.
Một quý bà ngồi lên xe ngựa, anh xà ích không tài nào thúc được chú ngựa cất bước, anh ta tuyệt vọng quay sang cầu xin bà khách:
- Bà làm ơn thở khẽ một chút, tiếng thở của bà làm con ngựa nhầm với tiếng "P... rư... rừ" của tôi mỗi khi tôi ra hiệu cho nó dừng lại.
1776
Một bà góa đi gọi hồn chồng: - Anh đó phải không, Bert?
- Ừ.
- Anh có khỏe không?
- Khỏe, người nhẹ lắm.
- Thế anh làm gì ở đó?
- Ôi, tuyệt lắm! Suốt ngày đi bơi và bắt cá.
- Có cần em gửi xuống thứ gì không?
- Giun.
- Anh nuôi cá cảnh ư? Hay làm mồi câu?
- Để ăn, suốt ngày xơi cá, thèm thịt quá!
- Khiếp! Anh đùa à, ai lại đi ăn giun?
- Quên không nói cho em, anh bây giờ hóa thành con vịt rồi.
Trong bệnh viện tâm thần các bác sĩ quyết định làm một cuộc điều tra xem bệnh nhân nào có thể ra viện. Các câu hỏi đưa ra rất đơn giản như "mắt đâu", "mồm đâu", "mũi đâu"... nhưng không có bệnh nhân nào trả lời chính xác. Cứ hỏi mắt thì lại chỉ vào mồm, hỏi mồm thì chỉ vào tai... Duy nhất có một bệnh nhân đang ngủ, bác sĩ dựng dậy và hỏi:
- Mồm đâu? - Anh chàng ngáp một cái rõ to.
- Mắt đâu? - Anh lại đưa tay giụi mắt.
Lập tức bác sĩ viết giấy cho anh ta ra viện. Lúc đó các bệnh nhân khác xúm lại hỏi bí quyết của anh chàng nọ. Anh chàng lấy làm phấn khởi, vỗ đét một cái vào mông trả lời: "Các cậu phải biết nghĩ bằng cái đầu của mình đi chứ".927
Mùa hạn năm đó, tui quảy gùi, vác mác lội từng ăn ong. Đi từ suốt sáng cho tới trưa mà vẫn chưa cạo được ổ nào, còn đóng kèo gát toàn là loại mới ốp lưỡi mèo, mật mới tráng ống. Buồn tình, tui mới lột gùi để mác với dao tre một bên, lấy tấm vải nhựa ra, trải dựa gốc tràm, nằm ngủ một giấc. Tui nằm tréo nguẩy, chân này gác xiên lên chân kia. Lúc nghe nắng nóng nóng bên mang tai, tui mới giật mình thức dậy.
Cũng còn nằm nguyên tư thế cũ, tui móc gói thuốc ra vấn hút. Đang lúc nhả khói, phun mây phì phèo, tui bỗng nghe ở đâu đây có tiếng bầy ong mật vỗ cánh rì rào. Tui ngó dáo dác, định ngồi dậy đi tìm. Nhưng chực nhìn xuống cái chân đang tréo nguẩy của mình thì... trời đất! Ổ ong đang đóng dưới bụng ống chân tui. Thấy mình ngủ nằm tréo nguẩy, nó tưởng đâu cái kèo mà áp lại đóng.
"Mầy đem nạp mạng, sẵn đây tao cạo luôn". Nghĩ vậy nên tui hút mạnh mấy hơi thuốc phà khói vào tổ ong. Bị khói thuốc Gò Vấp cay mắt, bầy ong bỏ ổ, bay tán loạn. Tui với lấy cây dao tre để bên cạnh xắn lấy tàn ong bỏ đi, tấm tàn lớn bằng cái sàn vậy. Còn lại khúc mức, tui xeo thêm mấy nhát dao tre nữa, nó rớt xuống tấm vải nhựa cái đụi, một khối mật vàng óng bằng trái dừa khô nằm trưu trứu trên tấm vải nhựa.1183
Một con chuột và một con voi cùng đi qua chiếc cầu ọp ẹp. Chuột lên tiếng:
- Anh thấy không, chiếc cầu này đang run lên bần bật dưới sức nặng của “chúng ta” đấy!
Trong góc tường, hai con gián nói chuyện với nhau:
- Không biết tối nay chủ nhà có xịt thuốc trừ gián không nhỉ?
- Tại sao cậu lại mong như thế?
- À sáng mai con trai mình làm đám cưới. Nếu xịt được ít thuốc, nó sẽ bóng bẩy hơn!
Hai con bạch tuộc cùng xem tấm ảnh của siêu ca sĩ Madonna.
- Một cặp chân bốc lửa ! Chàng bạch tuộc đực khâm phục thốt lên.
- Ðúng, nhưng anh để ý mà xem, số chân mới ít ỏi làm sao. Chẳng hợp thời trang tí nào cả!2678
Một anh chồng được nổi tiếng là "Nể vợ" nhưng không bao giờ nhận danh hiệu đó và luôn bị bạn bè trêu chọc.
Những lúc lén đi nhậu với bạn bè, bao giờ anh cũng đem theo sổ hộ khẩu trong túi. Khi nào bí vì bạn bè
động đến chuyện "Nể vợ" là anh ta rút phăng sổ hộ khẩu chỉ cho lũ bạn.
Nhìn vô đây nè, bây có thấy trong này ghi rõ tao là... Chủ hộ không?
2792