Một cô gái đẹp đi lững thững trong vườn thú, cuối cùng dừng lại trước đảo khỉ. Ngạc nhiên khi thấy các con vật đi đâu hết, cô hỏi người coi thú:

Hôm nay khỉ đi đâu cả?

Chúng về hang, thưa cô, hiện giờ là mùa giao cấu.

Liệu chúng có ra không, nếu tôi quăng cho chúng vài củ lạc?

Người coi thú lắc đầu:

Tôi không biết, nhưng thưa cô... ở địa vị cô thì cô có ra không?


2853




Sau tay lái, cô vợ bức bối hỏi ông chồng ngồi bên cạnh:
- Thằng cha này cứ chạy bộ trước mũi xe mình suốt, chắc là hắn muốn tự tử. Em phải làm gì bây giờ?
- Nếu em không muốn đuổi theo đâm hắn ta nữa, thì hãy lái xe rời khỏi vỉa hè mà xuống lòng đường thôi!
2151




Chuẩn bị khai mạc phòng tranh, họa sĩ phấn khởi nói với vợ:

- Bà xem, cái bức màu đen tuyền này sẽ gây kinh ngạc cho tất cả khách mời của chúng ta! Khi đứng trước nó, chắc chắn họ sẽ liên tưởng ngay đến... cảnh tình tự muôn đời của con người trong những đêm... không trăng sao! Còn bức màu trắng toát kia, nó giúp cho trí tưởng tượng mọi người bay bổng tới các miền địa cực băng giá. Nơi chỉ có... tuyết trắng, gió và sự tịch mịch... Bà ... hiểu tôi chớ?

- Hiểu! Bà vợ thở hắt ra vẻ mệt mỏi, tiếp - Và tôi giờ đây cũng đang... tưởng tượng đến cái cảnh vắng và tịch liêu và... tăm tối của phòng tranh mình trong những ngày sắp tới!!
1410




Quan toà hỏi:

- Và như vậy, khi bắt đầu ẩu đả, trong tay đối thủ của ông là một thanh gỗ lim cứng. Còn trong tay ông là thứ gì?

- Vợ hắn...



o O o



- Ngài là nhân chứng duy nhất của vụ cướp. Ngài đứng cách xa bọn tội phạm bao nhiêu, khi nghe tiếng súng đầu tiên?

- Khoảng 2 mét, thưa ngài chánh án!

- Còn phát súng thứ hai?

- Ồ! Khi ấy tôi đã ở xa lắm rồi.



o O o


Phải kiện ngay

Tại phòng tư vấn hôn nhận & gia đình, một người đàn ông rầu rĩ:

- Tôi mới đi công tác xa. Ngay trước hôm về, tôi đã đánh điện tín báo cho vợ tôi là tôi sẽ về sau một ngày. Vậy mà hôm sau, khi bước vào phòng, vẫn thấy tên hàng xóm đáng ghét. Anh khuyên tôi nên làm gì?

Anh chuyên viên tư vấn giận dữ:

- Thế mà ông bỏ qua được à? Phải kiện! Ông phải kiện ngay bên Bưu chính vì cái việc làm ăn quá sức cẩu thả này!

- !!!2503




Hai người bạn hỏi thăm nhau:
- Tối qua, cậu đến nhà nàng chơi vui vẻ chứ?
- Ừ, tớ đứng dưới cửa sổ nhà nàng hát tình ca và cô ấy ném xuống cho tớ một cành hoa...
- Lãng mạn quá, thế còn đầu cậu bị sao thế?
- À... vì cô ấy đãng trí không... rút cành hoa ra khỏi lọ!
2209





Em nâng đàn tới ngang mày
Và em hạ xuống vừa tay, ôm đàn
Ngón tay em nhạc chứa chan
Mến tuôn trên phím, yêu tràn vào dây

Lâng lâng hồn nhạc hây hây
Đôi ta chắp cánh bạn bầy cùng mơ
Chim reo trong khoảng hoa thưa..
Suối tuôn róc rách, trăng vừa lên cao..

Tình cảm ấy, ước mơ nào
Betôven với ngọt ngào Môza
Tay em thoắt biến thành hoa
Hồn em lắng lại như là tặng anh

Những khi xa cách một mình
Nhớ em đàn; nhớ hồn thanh cây đàn....

997




Amanda Chong Wei - Zhen 15 tuổi. Cô bé người Singapore của Trường nữ sinh Raffles - đã nổi lên thành một hiện tượng trong làng văn chương của đảo quốc này. Cô vừa đoạt giải thưởng cao nhất trong cuộc thi viết truyện ngắn (bằng tiếng Anh) của Khối cộng đồng Anh sau khi vượt qua hơn 5.300 truyện ngắn dự thi từ 52 quốc gia trong khối.

Truyện ngắn Cô gái đi tìm hạnh phúc nói về sự mâu thuẫn thế hệ và mâu thuẫn giá trị trong một đất nước Singapore đang chuyển đổi nhanh chóng thành một quốc gia phát triển.

Xin được nhắc lại, tác giả truyện ngắn này chỉ mới... 15 tuổi)

nguồn: Báo Tuổi Trẻ (VN)


*

Bà cụ ngồi ở băng sau chiếc xe mui trần đang băng băng trên xa lộ, ghì chặt bịch nilông trên áo như sợ một cơn gió đến cuỗm mất. Bà không quen với tốc độ cao như thế.

Cánh tay run run siết lại chiếc dây an toàn, song bà vẫn lưu ý không để các ngón tay sần sùi chạm vào chiếc ghế da bóng lưỡng. Con gái bà đã dặn bà đừng làm bẩn ghế: “Má à, trên nền màu trắng dấu tay coi lộ liễu lắm đó”.

Con gái của bà, Bee Choo, vừa lái xe vừa tuôn vào chiếc điện thoại di động màu bạc mảnh mai những từ ngữ to tát mà một bà cụ già giỏi lắm cũng chỉ hiểu được lờ mờ: “tài chính”, “thanh toán”, “tài sản”, “đầu tư”.

Giọng nói của cô đanh, trầm và nghe là lạ. Bee Choo của bà ăn nói cứ như các cô gái nước ngoài trên truyền hình. Nó nói bằng giọng Mỹ cơ đấy. Bà cụ tặc lưỡi, vẻ phật ý.
“Tôi dứt khoát không lấy. Bán quách nó đi!” - con gái bà giận dữ thốt lên, chân nhấn ga tăng tốc. Những móng tay cắt tỉa hoàn hảo bồn chồn bấu chặt vào tay lái.

“Không giao dịch gì hết!” - cô quát lên, tắt máy di động rồi giận dữ quẳng nó ra băng sau. Chiếc điện thoại đập trúng trán bà cụ rồi trượt xuống vạt áo. Bà cụ lặng lẽ nhặt lên, chìa trả cho con gái.

- Con xin lỗi má - cô ta nói, bỏ hẳn giọng Mỹ, chuyển sang giọng Quan Thoại - con có một khách hàng lớn ở Mỹ. Có nhiều chuyện lộn xộn lắm.

Bà cụ gật đầu vẻ am hiểu. Con gái bà làm ăn lớn và rất quan trọng.
Bee Choo nhìn mẹ qua kính chiếu hậu, tự hỏi không biết bà cụ đang nghĩ gì. Bộ mặt nhăn nheo của mẹ cô luôn mang cái vẻ khó hiểu nào đó.

Chuông điện thoại lại reo. Một âm thanh nhân tạo vui nhộn kiểu kỹ thuật số làm vỡ tan sự im lặng nặng trĩu.
- Beatrice hả! Đúng rồi, Elaine đây.

Elaine. Bà cụ nhăn mặt. Mình đặt tên nó là Elaine hồi nào đâu? Bà sực nhớ con gái bà có nói rằng một cái tên Anh là rất quan trọng cho việc “hòa mạng”, tên Trung Quốc người ta hay quên lắm.

- Ồ, trưa nay tui gặp bồ không được đâu. Tui phải đưa bà cốt đi chùa làm mấy cái thủ tục lễ bái lẩm cẩm của bả.

Bà cốt. Bà cụ hiểu rõ lắm chứ, ấy là nói về bà. Con gái bà cứ tưởng rằng bà không nói ra thì có nghĩa là bà không hiểu gì.

- Ừ, biết rồi! Đệm xe tui sẽ lấm đầy tàn nhang chứ gì?

Bà cụ dán mắt vào cặp môi cô con gái, tay bà bấu lấy bịch nilông đầy vẻ phòng thủ. Chiếc xe êm ả rẽ vào sân chùa. Trông nó có phần lòe loẹt bên sắc thái nhợt nhạt của nóc chùa cổ kính.

Bà cụ bước ra khỏi băng sau, thả những bước không vội vã về phía chính điện. Con gái bà cũng bước ra khỏi xe trong bộ y phục doanh nhân và giày cao gót. Cô rảo bước theo mẹ, vừa quệt lại son môi.

- Má, con đợi bên ngoài nhe. Con phải gọi điện thoại, có chuyện quan trọng lắm - cô nói, chẳng buồn che giấu sự ghê tởm mùi khói nhang.

Bà cụ rón rén bước vào chùa, châm nén nhang. Bà cung kính quì xuống, lẩm nhẩm những lời cầu nguyện hằng ngày mà giờ đây bà đã thuộc làu làu.

- Tạ ơn Trời Phật phù hộ độ trì cho con gái con mấy năm qua. Con cầu xin gì nó cũng đều được toại nguyện. Trẻ như nó mà đã có đủ mọi thứ trên đời.

- Nó có một căn nhà lớn với cả bể bơi, còn có cả người giúp việc nữa vì nó hay vụng về lắm, chẳng khâu vá, cơm nước gì được cả. Chuyện tình duyên của nó cũng sáng sủa nữa. Nó đang yêu một ang moh (phương ngữ, chỉ người Kavkaz) giàu có và đẹp trai lắm.

- Công ty của nó nay là công ty tài chính hàng đầu. Ngay đến đám đàn ông cũng phải tuân lệnh nó. Nó đang sống một cuộc đời hoàn hảo. Trời Phật đã ban cho nó mọi thứ, chỉ thiếu có mỗi hạnh phúc mà thôi.

- Con cầu xin Trời Phật tha thứ cho nó dù nó có hơi mất gốc do mải mê chạy theo công danh.

- Điều Người trông thấy không đúng chút nào đâu. Nó rất có hiếu với con. Nó cho con một căn phòng trong ngôi nhà lớn của nó. Nó cũng chu cấp đầy đủ cho con. Nó hơi hỗn với con là vì con làm ảnh hưởng đến hạnh phúc của nó. Phụ nữ trẻ không muốn bị mẹ già quấy rầy. Đó là do lỗi của con mà ra.

Bà cụ cầu nguyện thành khẩn đến mức nước mắt bà ứa ra.

Cuối cùng, bà cúi đầu lạy rồi cắm nén nhang cháy phân nửa vào chiếc lư chứa đầy tàn. Bà cúi lạy thêm một lần nữa.

Bà cụ đã cầu nguyện cho con gái suốt 32 năm nay rồi. Khi bụng bà tròn lẳn như trái dưa, bà đã đến chùa cầu xin một đứa con trai.

Rồi khi ngày sinh đến, đứa bé trượt ra khỏi bụng của bà. Nó khóc ré lên trông thật đáng yêu với những bắp chân bù bụ, đôi má hồng hào, nhưng... đó là một bé gái, không lầm lẫn vào đâu được nữa rồi.

Chồng bà véo bà, đấm bà vì bà đã sinh ra một đứa bé vô dụng, không thể làm việc cũng như bảo tồn dòng họ. Thế rồi người phụ nữ vẫn cứ trở lại chùa cùng với bé gái mới sinh bọc trong chiếc xà rông đeo trước ngực. Bà cầu nguyện cho con gái bà lớn lên sẽ có đủ mọi thứ mà nó muốn. Chồng bà đã bỏ bà và bà cầu nguyện cho con bà về sau sẽ chẳng bao giờ phải lệ thuộc vào đàn ông.

Mỗi ngày bà cầu nguyện cho con bà trở thành một phụ nữ tuyệt vời, một phụ nữ mà chính bà không bao giờ vươn tới được do quá nhu mì và ít học. Một phụ nữ nengkan, tức có khả năng làm tất cả những thứ gì mình dự định. Một phụ nữ áp đặt sự ngưỡng mộ vào tận trái tim của mỗi người đàn ông. Khi con bé mở miệng nói, trân châu sẽ tuôn ra theo, và đàn ông sẽ phải lắng nghe nó. Nó sẽ không giống như mình, bà cụ vừa cầu nguyện vừa đắm đuối ngắm cô con gái đang ngày một lớn lên và tách xa khỏi bà, thường nói bằng một thứ ngôn ngữ mà bà khó khăn lắm mới hiểu nổi.

Bà ngắm nghía con gái của bà chuyển từ một bé gái ngoan ngoãn thành một cô gái công khai thách thức bà, gọi bà là laotu (cổ hủ). Nó muốn mẹ nó phải “hiện đại”, một từ quá mới không có trong tiếng Hoa. Giờ thì con gái bà đã trở nên quá thông minh đối với bà và bà cụ tự hỏi cớ sao bà lại cầu xin như thế.

Trời Phật đã luôn dễ dãi trước những lời cầu xin dai dẳng của bà nhưng của cải và công danh chảy vào như nước đã chôn đi cả cội nguồn của cô gái, và giờ đây cô đang đứng đó không khuôn mặt, không bản sắc, chỉ còn dính vào mảnh đất của tổ tiên bằng một sợi chỉ mong manh.

Con gái bà đã quên mất các giá trị của người mẹ. Những điều nó muốn thật quá sức phù du... Những ước muốn của phụ nữ hiện đại. Quyền lực, của cải, các cửa hàng thời trang cao cấp... Thế mà con gái bà vẫn chưa thể tìm thấy được hạnh phúc thực thụ. Bà cụ biết rằng không cần có nhiều thứ như thế người ta vẫn tìm được hạnh phúc.

Khi con gái bà từ giã cõi đời, tất cả những thứ mà nó có sẽ chẳng còn là gì nữa. Người ta sẽ nhìn lại những thành tích của nó và nói rằng nó là một phụ nữ tầm cỡ nhưng rồi nó sẽ bị quên lãng khi cơn gió đầu tiên lùa qua... giống như tro tàn còn lại của những chiếc xe mui trần và biệt thự bằng hàng mã.

Bà cụ mong sao nó sẽ quay đầu lại. Bà mong sao có thể xóa đi tất cả những hoài vọng lớn lao của mình và những lời cầu nguyện dành cho nó. Giờ đây bà chỉ còn mỗi một ước nguyện: làm sao cho con gái bà được hạnh phúc.

Bà nhìn ra cổng chùa. Bà thấy con gái bà đang nói chuyện điện thoại, chân mày nó nhíu lại vì giận dữ và lo lắng. Trên đỉnh cao cũng chẳng phải tốt lành gì, bà cụ thầm nghĩ. Từ trên đỉnh thì chỉ có một con đường để đi: đi xuống. Bà cụ tỉ mẩn tháo bịch nilông rồi đổ ra trước bệ thờ một bịch bee hoon (mì bột gạo).

Con gái bà thường chế nhạo bà chuyện cúng bái các vị Phật bằng sứ. Sao bà có thể khấn vái thành khẩn như thế và chờ đợi những mảnh sứ ấy bay đến giúp đỡ?

Nhưng bản thân con gái của bà cũng có những vị thần của nó: những thần tượng của giàu sang, thành đạt và quyền lực mà nó lệ thuộc và thờ cúng mỗi ngày trong cuộc đời. Mỗi ngày là một sự truy tìm các thần tượng, và những thần tượng mà nó tôn thờ lại chẳng là gì cả so với vĩnh hằng. Tất cả những thứ mà con gái bà mong ước sẽ dần dần hút lấy sự sống bên trong nó, bỏ lại cho bà một chiếc vỏ sò vô hồn và rỗng tuếch trước bệ thờ.

Bà cụ lặng ngắm những que nhang. Hơi nóng bốc lên những xà cột ọp ẹp có nguy cơ sụp đổ bất cứ giây phút nào.

Phụ nữ hiện đại ngày nay, bà cụ thở dài nhẫn nhục khi cúi lạy lần cuối cùng về hướng đông để kết thúc buổi cầu nguyện. Phụ nữ hiện đại ngày nay muốn quá nhiều thứ đến mức đánh mất cả linh hồn rồi lại tự hỏi tại sao mình không tìm được nó.

Que nhang của bà tan ra thành lớp tro xám mịn. Bà gặp lại con gái ở ngoài cổng chùa. Vẻ bồn chồn, thất vọng vẫn nguyên vẹn trên khuôn mặt nó. Một biểu lộ rỗng tuếch, cứ như nó đang đào xới mảnh đất của những thèm muốn để tìm kiếm hạt mầm của hạnh phúc.

Hai mẹ con lẳng lặng leo lên chiếc xe mui trần, rồi cô gái đưa xe ra xa lộ, lần này không phóng nhanh như lúc đến.

- Má à, - Bee Choo mở lời - con không biết nói sao với má đây. Mark và con đã bàn chuyện này rồi, tụi con định bán nhà lớn. Thị trường nhà đất đang có ăn thành thử tụi con muốn kiếm người bán nhà, cỡ 7 triệu (đôla Singapore - ND) là được. Tụi con định kiếm một căn hộ khang trang nào đó. Có một căn ở phố Orchard hạp ý con lắm. Khi nào về đó, tụi con sẽ cho con bé làm nghỉ việc để có chỗ rộng rãi hơn...

Bà cụ gật gù vẻ am hiểu. Bee Choo khó nhọc nuốt nước miếng.

- Tụi con sẽ mướn người tới dọn dẹp và ăn uống ở ngoài, thế là ổn. Nhưng con bé làm nghỉ rồi thì không có ai chăm sóc má. Má ở nhà một mình chắc là buồn dữ lắm. Với lại căn hộ cũng chật chội nữa.

- Tụi con suy nghĩ chuyện này lâu lắm rồi. Tụi con nghĩ tốt nhất là má đến sống ở chỗ mới. Có một căn nhà gần Hougang, một căn nhà của Giáo hội Công giáo. Nhà này tốt lắm, má à. -Bà cụ không hề ngước mặt. - Con đã đến đó rồi. Bà quản lý nói bả sẵn sàng nhận má. Nhà này vừa đẹp vừa có vườn tược, lại có cả đống người già để làm bạn với má! Con đâu có nhiều thời gian để gần gũi má, ở đó thế nào má cũng vui hơn.

“Ở đó má vui hơn thật mà,” cô gái lặp lại như để khẳng định với chính mình.

Lần này bà cụ không còn bịch nilông đựng thực phẩm nào để mà ghì chặt trên áo nữa rồi. Bà bặm môi siết lại dây an toàn, cứ như nó bảo vệ được bà trước cô con gái đang muốn tống khứ bà đi.

Bà ngồi ngập vào trong chiếc ghế da, mặc cho đôi vai thõng xuống và các ngón tay in dấu trên lớp bọc ghế trắng muốt.

- Má? - con gái bà cất tiếng gọi, tìm kiếm bà qua chiếc kính chiếu hậu - Má ổn không vậy má?

Điều gì phải đến đã đến.

- Ổn mà - bà cụ nói chắc nịch, giọng bà lớn hơn bà dự định - nếu điều đó làm con hạnh phúc - bà hạ giọng nói thêm.

- Việc này là cho má cơ mà, má! Ở đó má sẽ hạnh phúc hơn. Mai má đến đó nhé! Con đã biểu con bé làm gói ghém đồ đạc cho má rồi - Elaine phấn khởi nói, chưa gì mà đầu óc đã hướng đến một đề mục mới trong lịch trình của cô.

- Con biết mọi chuyện sẽ ổn thôi mà.

Elaine toét miệng cười, cô cảm giác như vừa được giải thoát. Có thể việc tống khứ bà mẹ sẽ giúp cô hạnh phúc hơn. Cô đã từng nghĩ đến điều đó. Hình như bà cụ là chướng ngại duy nhất trên con đường truy tìm hạnh phúc của cô. Giờ thì cô thấy sung sướng lắm.

Cô đã có mọi thứ mà bất kỳ người phụ nữ hiện đại nào cũng thèm muốn: tiền tài, địa vị, công danh, tình yêu, quyền lực... và bây giờ là tự do, không có bà mẹ và không có những lề thói cổ hủ khiến cô bị luôn khó chịu. Phải, cô đã tự do!

Chiếc điện thoại reo lên, khẩn trương. Cô nhấc nó lên và đọc mẩu tin nhắn. “Thị trường chứng khoán tăng 10%!”. Tuyệt! Với cô, rõ ràng là mọi việc đang bắt đầu đi lên...

Và trong khi cô tìm kiếm ý nghĩa của cuộc đời qua ánh sáng chiếc màn ảnh điện thoại, bà cụ ngồi ở băng sau đã trở nên vô hình, và cô đã không thể trông thấy những giọt nước mắt của bà.
278




Nắng pha vũ trụ xanh lơ,
Mà sao em cứ ơ hờ đứng đây
Nhìn tà dương ngả về tây,
Đỏ hoe khoé mắt đong đầy chờ trông ?


Đi, về hai lối mênh mông,
Mừng anh sắp lại, ửng hồng má em.
Thư tình bao lá giở xem,...
Ngẩng lên chỉ thấy cánh rèm nhẹ lay !


Gió chiều quét hết nắng ngày,
Vắng anh, lòng thấy mưa bay sụt sùi !
Người yêu hãy đến cười vui,
Dỗ em bằng tiếng ngọt bùi đắm say,...


Dẫu anh thề thốt chiều nay,
Em tha cho một lần này nữa thôi !
Ngẩn ngơ nhìn đám mây trôi,
Lòng em ngao ngán, đứng ngồi chờ anh,...


Hay anh đã gặp mắt xanh,
Mải vui duyên mới, nên đành bỏ em ?
Tâm can lửa khói lọ lem,
Hồn em em xé, chẳng thèm thương anh !


Mi nồng nước mắt chạy quanh !
Chán, buồn, ghen, giận, lại thành...yêu thêm !
"Anh đây ! "... Em chạy ra thềm
Hân hoan đưa cặp tay mềm đón anh...

2922








Một bà lão bán bút chì ở góc phố với giá 1 đồng/cây. Ngày nào cũng có một anh chàng ăn mặc bảnh bao vội vã chạy đến, ném 1 đồng cho bà lão mà không lấy cây bút chì nào.

Ngày nọ, anh ta đưa tiền xong lại vội vã chạy đi, bà lão liền gọi theo: "Dừng lại chút đã, con trai ơi!".

- Cháu biết rồi! - Anh kia ngoái lại nói - Cháu biết bà lấy làm lạ là tại sao ngày nào cháu cũng trả 1 đồng, nhưng không lấy bút chì chứ gì?

- Không - bà lão trả lời - Ta chỉ muốn bảo với con là hôm nay giá bút chì đã lên 2 đồng một cây.
2513





Một bác sĩ phụ khoa sau nhiều năm hành nghề cảm thấy chán ngấy công việc của mình và quyết định đến với một sự nghiệp mới. Ước mơ thuở bé của ông là trở thành kỹ sư. Vì vậy, ông ghi danh vào một trường kỹ thuật.

Sau 2 năm miệt mài, cuối cùng thì kỳ thi tốt nghiệp cũng tới. Đề thi yêu cầu thí sinh phải tháo rã hoàn toàn một cỗ máy rồi lắp lại mà nó vẫn hoạt động trơn tru như mới. Vị cựu bác sĩ hoàn thành bài thi và về nhà thấp thỏm chờ đợi kết quả.

Ngày nhận được phiếu báo điểm, ông bác sĩ nhảy ngược lên vì ngạc nhiên: bài thi của ông đạt tới 150% số điểm tối đa. Thắc mắc, ông gọi điện tới vị giám khảo để hỏi và được giải thích:

- Với việc lột trần cỗ máy một cách tỉ mỉ, anh xứng đáng được hưởng 50% số điểm tối đa. Tôi cho anh 50% số điểm nữa vì đã lắp nó lại một cách hoàn hảo. Còn 50% điểm thưởng là vì anh đã thực hiện tất cả các kỳ công đó qua cái lỗ thăm dầu.
1917




Em bắt đền anh suốt cuộc đời
Với anh, tình ái một trò chơi,
Chưa quen, tâm bận năm mười mối,
Gặp rồi, hồn vẫn vướng hai nơi !


Em dỗi hờn anh trọn một đời,
Vì dẫu tình ta rất tuyệt vời,
Giá thử tim anh không lãng mạn,
Mắt nhung em chẳng đẫm châu rơi !


Em giận buồn anh đến chót đời,
Vết thương ngày cũ tưởng quên rồi,
Lòng em nhiều lúc sao đau quặn
Khi dấu tên tình bỗng đỏ tươi !


Anh phải đền em hết cả đời,
Bằng mưa dưới đất, lửa trên trời,
Bằng bao tư tưởng trong tim óc,
Bằng cả chân tình ngập biển khơi !


Đền em, anh nhất định cùng nhau
Làm văn thơ đẹp để ngày sau
Khi câu thề vẹn, tròn duyên nợ,
Em thấy tình ta vẫn một màu.


Em muốn thêm, anh nguyện sẽ đền :
Thuyền tình anh chỉ đón em lên,
Mặc cho gió bão hay mưa sóng,
Ta mãi dìu nhau đến cõi Tiên,...

2920


Powered by Blogger.