Nhưng chị là một người con gái xứng đáng của chủng tộc ấy, trong huyết quản của chị là dòng máu mạnh mẽ của những người da trắng chinh phục phương bắc. Vì vậy, chị không hề chớp mắt, mà xông đến Sói, giáng cho Sói một đòn trí mạng và ngay lập tức đệm thêm một cú đấm móc cổ điển nữa. Sói hoảng hốt chạy. Chị nhìn theo Sói và mỉm cười – một nụ cười rất dịu dàng và nữ tính tuyệt vời.2448







http://love.cuchot.net - http://tin.cuchot.net



RSS là gì ?

RSS (Really Simple Syndication) là một chuẩn tựa XML dành cho việc phân tán và khai thác nội dung thông tin Web (ví dụ như các tiêu đề tin tức). Sử dụng RSS các nhà cung cấp nội dung Web có thể dễ dàng tạo và phổ biến các nguồn dữ liệu ví dụ như các link tin tức, tiêu đề, và tóm tắt. RSS cũng góp phần là tăng Page View cho Blog của bạn đấy.

Làm sao tạo RSS cho 360.yahoo ?

Bạn vào trang của bạn , sau đó vào Edit Feed như hình bên dưới (nhớ là vào My Page trước nhé).




Sau khi bạn vào Edit Feeds, giao diện sau sẽ hiện lên




Bạn điền vào phần URL như sau

Với Trang Love.CucHot.Net bạn điều link sau :
http://love.cuchot.net/feeds/posts/default

Với trang tin :
http://tin.cuchot.net/feeds/posts/default

Và bạn có thể cài feed cho một số trang yêu thích

Bạn sẽ được cập nhật 5->25 bài viết mới nhất của site bạn chèn




Cái Cười Của Thánh Nhân
Tác giả: Nguyễn Duy Cần

Sướng...


Mùa hè qua tháng bảy, mặt trời đỏ ngang trời. Gió cũng không. Mây cũng không. Sân trước, sân sau, nắng chói như lò lửa. Không một con chim nào dám bay. Mồ hôi ra khắp mình, ngang dọc thành rãnh nước. Cơm để trước mặt, không sao nuốt được. Gọi chiếu muốn nằm xuống đất trời đã tướt như mỡ. Ruồi xanh lại bu đến, leo lên cổ, đậu lên mũi, đuổi chẳng buồn đi. Đương lúc không biết làm thế nào được, bỗng dưng mây đen kéo kín, tiếng rầm rầm nghe như có trăm vạn trống chiêng... Mái tranh chảy như thác. Mồ hôi trên mình biến mất! Đất ráo như lau... Ruồi bay mất hết. Cơm ăn thấy ngon. Chẳng cũng sướng sao!

...Người bạn xa mười năm, thình lình đến vào chiều hôm. Mở cửa chào xong, chẳng kịp hỏi đi thuyền hay đi bộ, cũng chẳng kịp mời ngồi ghế hay ngồi giường... Hàn huyên qua loa, liền chạy mau vào nhà trong, sẽ hỏi vợ: "Mình có được như bà vợ Tô Đông Pha, sẵn có rượu để dành không?" Vợ cười, rút cành trâm vàng đưa cho. Tính ra có thể đãi khách được ba ngày... Chẳng cũng sướng sao!

...Ngồi một mình trong căn phòng không, đang nghĩ đêm qua có tiếng chuột nghe bực quá. Không biết nó sồn sột gặm nát cái gì của mình? Trong lòng bồi hồi, chưa nghĩ ra sao...

Bỗng thấy con mèo đẹp, chú mắt, vẫy đuôi, như đã trông thấy vật gì. Nín tiếng, nín hơi, đợi chờ chốc lát, thì thấy nó chồm lên, lẹ như gió... nghe một tiếng "chít". Con vật đó đã chết rồi!

Chẳng cũng sướng sao!

...Đêm Xuân cùng các tay hào uống đã nửa say, thôi đã khó thôi, thêm cũng khó thêm...

Bên cạnh bỗng có một đứa trẻ hiểu ý, đưa vào hơn chục phong pháo. Liền đứng dậy ra ngoài tiệc, lấy lửa đốt chơi! Mùi lưu hoàng xông từ mũi vào tận óc, khắp người khoan khoái.

Chẳng cũng sướng sao!

...Qua phố thấy có hai bác đồ gàn, cãi nhau về một chuyện... Cả hai đều đỏ mặt, tía tai, tưởng chừng không đội trời chung. Vậy mà còn chắp tay lên, khom lưng xuống, đầy mồm "chi, hổ, giả, dã"!

Câu chuyện còn kéo dài, có thể mấy năm không xong.

Bỗng có tay tráng sĩ vung tay đi lại, ra oai quát to một tiếng. Thế là nín thin thít.

Chẳng cũng sướng sao!

...Ngủ sớm vừa dậy, hình như nghe tiếng người nhà than thở, nói chàng nọ chết đêm qua! Vội xem, té ra một tay khôn vặt nhất trong cả một thành.

Chẳng cũng sướng sao!

...Lâu vẫn muốn đi tu, khốn nỗi không được công khai ăn thịt. Ví cho được làm sư mà vẫn được công khai ăn thịt, thì ngày hè ấy nước nóng, dao bén cạo sạch tóc đầu...

Chẳng cũng sướng sao!

...Đi vắng lâu ngày mới về... Xa trông thấy cửa thành, đàn bà, con trẻ hai bên đường, đều nói tiếng quê nhà...

Chẳng cũng sướng sao!

...Mình không phải là thánh, sao cho khỏi có lỗi.

Đêm qua làm lén một việc. Sớm dậy ái náy trong lòng không yên. Chợt nhớ nhà Phật có phép sám hối: Không hề giấu giếm điều gì cả là "sám hối"

Nhân tự đem lỗi mình mà nói phăng ra cho tất cả khách quen, khách lạ đều biết.

Chẳng cũng sướng sao!

...Xem người viết đại tự...

Chẳng cũng sướng sao!

...Mở cửa song giấy, thả cho con ong ra...

Chẳng cũng sướng sao!

...Món đồ sứ đẹp đã sứt mẻ, chả còn có cách gì hàn gắn... Xem đi xem lại chỉ càng thêm rối ruột.

Chẳng cũng sướng sao!

Nhân giao cho nhà bếp dùng làm đồ đựng vặt, không bao giờ lại qua mắt nữa...

Chẳng cũng sướng sao!

Lời bàn:

Phần đông chúng ta thường quan niệm hạnh phúc là một cái gì khó tìm thấy, khó đạt được và phải mua bằng một giá rất đắt, nhất là phải có nhiều tiền và thế lực. Có kẻ lại cho hạnh phúc không có trên cõi đời nầy

Kim Thánh Thán, trái lại, chứng minh cho ta thấy rằng không cần tìm đâu xa cả, nó quanh quẩn bên ta hằng phút hằng giờ. Có cái sướng nào mà không nằm trên cái khổ. Sướng và khổ không bao giờ rời nhau. Muốn được sướng mà lánh khổ là việc làm vô lý. Vật chất là điều kiện của tinh thần, cho nên có cái sướng tinh thần nào mà không lệ thuộc vào vật chất? Có đói, ăn mới ngon! Ai mà không biết.

Đọc bài văn trên đây ta tưởng Thánh Thán là người ngông, mà kỳ thực là người khôn, thấy là đùa bỡn tầm thường mà rất nghiêm trang thâm thúy. Thật vậy, từ bấy lâu nay, phải chăng phần đông chúng ta đã vô tình bỏ qua biết bao cơ hội để hưởng hạnh phúc trong không biết bao nhiêu câu chuyện rất tầm thường. Cái gọi là hạnh phúc, vào đâu phải ở những việc to tát vĩ đại, mà chính ở trong những cái sung sướng nho nhỏ không đâu ấy!

Kẻ nào có những thành kiến khinh thường vật chất, muốn có được hạnh phúc thuần túy tinh thần, khi đọc xong bài văn trên đây ắt không thể không bật cười vì xưa nay đã quá ngây thơ, tưởng tìm hạnh phúc trên tận cung trăng, trong khi nó đang nằm trong lòng bàn tay của mình.
558




Sư cụ xơi thịt cầy vụng ở trai phòng. Chú tiểu biết, hỏi:


- Bạch cụ, cụ xơi gì đấy ạ?


Sư cụ đáp:


- Chỉ có mấy miếng đậu phụ.


Lúc ấy có tiếng chó sủa ầm ĩ ngoài cổng. Sư cụ hỏi:


- Cái gì ngoài cổng thế?


Chú tiểu đáp:


- Bạch cụ. Ðậu phụ chùa cắn đậu phụ làng đấy ạ!

2543




Sau chiến dịch "Mùa hè xanh", các chiến sĩ đã trở về "đơn vị gốc". Một sinh viên ở TP. HCM đã nhận được lá thư cảm ơn của một "em gái miền Tây" gửi đến. Trong thư có đoạn viết:

- "... Hè qua củn nhờ anh dại cho em biết độc xách, biết coi báo, dí biết viết thơ, em man ơn anh giữ lắm... Em có một cái mông ướt niếu xang năm anh dìa đây nữa, em xẽ cho anh ăn... trái xầu riêng hột lép côm dàng thôm lắm!".

Đọc tới đây, anh SV nọ đổ mồ hôi hột. Thằng bạn đọc ké, cười rầm rầm:

- "... Cái mông ướt, trời ơi, cái mông ướt!".

1088





Đúng ngày mừng khánh thành nhà mới của một gia đình phú ông, cô con gái đưa người yêu mình về giới thiệu với gia đình. Sau bữa cơm thân mật, chàng rể tương lai và bố vợ ngồi uống nước với nhau. Thấy anh chàng có vẻ ít nói, bố cô gái mở lời hỏi chàng.


- Cậu thấy ngôi nhà này thế nào?


- Nhà to và đẹp thật, lại toàn gỗ tốt, thế này mà cháy thì khó chữa lắm đây!


- ??? ^o^???!

1210




Về ở với anh đi


     Sáng nay chị đứng trước gương, bỗng giật mình khi phát hiện thấy ở thái dương có vài sợi tóc đã bạc trắng. Một luồng điện như chạy lướt qua người, chị trấn tĩnh nhủ thầm, cũng tới tuổi bốn mươi lăm rồi còn gì! Hai thằng con trai, một đứa vào đại học, một đứa đã cuối cấp hai.

      Gần hai chục năm lo lắng tất bật vừa đi làm, vừa nuôi con ăn học, tạo dựng cho chồng nhiều thời gian cơ hội có được một vị thế trong cơ quan. Thế rồi công lao của chị, ông trời cũng đền bù xứng đáng. Chồng chị được cử đi làm luận án tiến sĩ ở một nước Đông Âu xa tít tắp và với thời gian dài, nên được tạo điều kiện mang theo cả vợ con. Hai năm trời trôi đi, lại tất bật lắng lo, chăm chút sưởi ấm cho chồng con trên mảnh đất lạnh giá xứ người. Nghĩ đến ngày về nước, sẽ đủ tiền nâng cấp được căn nhà nhỏ vừa mới hóa giá. Có nghề kế toán, đêm đêm chị nhẫn nại bên chiếc máy vi tính nhận thêm việc để làm...Tối qua, lúc thằng lớn cởi giày, chị thấy đôi tất của nó rách sắp lộ cả ngón chân cái, chị lại chợt nhớ đêm hôm trước, khi thay áo lên giường ngủ, ánh mắt chồng chị tỏ vẻ lạ lẫm, khi thấy chị vẫn còn mặc chiếc coóc-xê đã sờn cũ mua từ ngày nào. Chị cảm thấy hình như mình đang mang một lỗi lầm gì đấy, mặc dù đã từ lâu, chị không còn sống cho riêng mình nữa. Khu chợ trời mang tên "Sân vận động 10 năm" có nhiều người Việt nam buôn bán nhất Ba lan này, hôm nay chị tới là lần thứ hai. Lần trước, hồi mới sang, theo chân ông chồng đi mua sắm áo lạnh trên khu chợ tây, chị cũng đã len lỏi trong dòng người quanh sân. Sau hơn tiếng đồng hồ, cái túi xách chị đã khư khư giữ trong lòng, vẫn bị kẻ gian rạch lấy hết số tiền mang ở nhà đi. Từ lần đó, chị không còn giữ được nhiều thiện cảm với cái chợ trời sân vận động nữa. Mặc dù vậy, các ngả đường hướng về chợ sân, ngày ngày vẫn đông đảo khách lui tới. Người ta thấy ở nơi đây đa dạng hàng hóa của nhiều nước, giá cả lại mềm, rẻ hơn nhiều so với giá trong siêu thị hoặc cửa hàng. Bữa nay, không mang theo túi xách cũng chẳng đến khu chợ tây, chị yên tâm tới thẳng vùng chợ của bà con người Việt. Tại đây, thật dễ chịu khi được nói với nhau cùng thứ tiếng mẹ đẻ. Những người bán hàng gần giống nhau bởi vẻ mặt ưu tư nhưng bù lại ai cũng vui vẻ trả lời chỉ dẫn cho chị từng món hàng mà chị muốn mua, muốn biết. Tần ngần một lúc, chị bước tới một quầy hàng khá đẹp mắt bán tất,, khăn và đồ lót phụ nữ. Chủ nhân là một gã cỡ tuổi gần bốn chục, mặt đầy mụn trứng cá, ăn mặc chải chuốt, cười nhả nhớt chào mời...

      - Nào...em gái mua hàng đi, anh bán rẻ cho nha...

      Chị sửng sốt về cách nói năng anh em thân tình đường đột của gã, nom cái mặt đến khó chịu...Đã toan quay đi sang hàng khác thì gã đã tít mắt cười ngả ngớn, tay dứ dứ bịch coóc-xê trước mặt chị:

      - Anh biết rồi nha...đồng hương đang tìm món này phải không?...Mua cả bịch, tặng luôn đồng hương năm đôi tất chân này nha...

      Lần này chị suýt phì cười, mình nói giọng Baéc chính gốc, anh ta chọ chẹ tiếng tiếng - Nhầm to rồi, làm sao mà đồng hương, đồng khói được...Anh có nghe tôi nói... - Không lầm đâu.!..Gã hềnh hệch cướp lời...Giữa trời tây này, anh với em gái chẳng cùng chung chùm khế ngọt đó sao...Vậy đồng hương đúng quá rồi nha...

      Chị tủm tỉm cười trước sự giải thích nghe ra cũng có lý. Gã đàn ông lại hềnh hệch cười khoái chí, đẩy mấy chiếc coóc-xê về phía chị.

      - Chịu rồi nha...đồng hương chọn đi, kiểu này hơi bị đẹp đó. Đeo vào, chồng sướng,vợ cười suốt đêm...Hé!..Hé..!.Không hiểu làm sao chị thấy tự nhiên mình bạo dạn hẳn lên trong cách đối đáp chợ búa này:

      - Thôi, thôi ông tướng, bán cho đồng hương năm cái bao nhiêu đây ?

      - Rẻ mà...tính đồng hương sáu chục, tặng thêm năm đôi tất nữa đó...

      Gã nói cái giá cũng mềm đây, tính đàn bà trong chị chợt nổi lên...

      - Để cho đồng hương sao đắt thế...Chị cười xã giao còn gã lả lơi xuống giọng:

      - Em muốn bao nhiêu, anh chiều...

      Bỏ qua như không nghe thấy cách xưng hô anh em suồng sã của gã, ngần ngừ giây lát, chị quyết định trả cái giá nằm ngoài mong muốn của chị:

      - Bốn chục, vẫn tặng cho đồng hương năm đôi tất nữa đấy.

      - Chiều, chiều riêng mình em thôi nha...Đột nhiên gã nghiêng người thì thầm... Anh chỉ lấy em giá vốn thôi, ba mươi lăm "zua".

      - Vậy còn năm đôi tất ? ...Gã đột ngột dúi cả bịch tất vào tay chị, cười nhả nhớt thì thào...Tặng em cả lố mười đôi, kỷ niệm buổi gặp gỡ đầu tiên lưu luyến...Gã cố ý dề dà chạm vào tay chị.

      Chị cảm thấy mặt mình hơi đỏ. Quả thực, bị bất ngờ về sự thoải mái, dễ dãi nhanh chóng của gã...Trước mắt chị giờ đây, gã cũng hay hay, vui tính, dễ chịu...Chị chậc lưỡi, vài câu nói tếu táo nơi chợ búa mất gì đâu...Rẻ quá, mấy thứ này mình và thằng con đang cần, quen biết hắn ta để còn mua bán lần sau...Gã đàn ông như đoán được ý nghĩ của chị, gã chuyển thái độ, vẻ ân cần tình cảm như thân thiết từ lâu:

      - Nói thực nha...trông em rất ấn tượng. Em đang ở đâu? Có gần đây không?

      - Không gần mà cũng chẳng xa...Câu trả lời ỡm ờ như từ đâu bay tới, gã nhoài người ra sôi nổi:

      - Nhà em thuê bao nhiêu một tháng?

      - Ba trăm...Chị nói thủng thẳng trong khi gã trợn mắt ngạc nhiên...

      - Trời ơi! mấy người vậy?

 %
26nbsp;    - Bốn...

      - Cả chồng con hả?...Gã nhìn lơ lửng...Anh đoán biết đúng không nha!...

      - Sai...bạn bè thôi..Chị cười cười như không biết mình đang nói gì, gã giơ ngón tay trỏ đưa qua đưa lại...

      - Thôi mà, anh biết tỏng rồi nha...góp gạo thổi cơm chung chứ gì, cứ gọi là bồ đi...

      - Toàn là đàn bà con gái cả, muốn gọi là bồ cũng được...Chị thấy mình đang chơi trò ú tim, trốn tìm như hồi còn nhỏ. Gã đàn ông im bặt, liếc rất nhanh xung quanh một cái, tủm tỉm cười tình tứ:

      - Thực tình nha, nói gần nói xa chẳng qua nói thật. Anh có một mình, nhà phòng rưỡi thoải mái...Về ở với anh đi!

      Lần này chị bật cười thành tiếng và nhìn thẳng vào mặt gã, giọng đáp lại lạnh tanh:

      - Vội thế...từ từ cần thời gian, xem thế nào đã ...

      - Không cần, về ở với anh đi nha! Em khỏi mất tiền thuê nhà, bao giờ muốn đi cũng được...Gã nài nỉ, giọng van lơn.

      Chị muốn rũ ra cười nhưng cố nén, cầm lấy gói hàng chị quay lại nói được câu cảm ơn rồi bước vội. Gã đàn ông còn với theo thiết tha:

      - Lần sau lại tới... Anh chờ đấy...Về ở với anh đi nha!

      Ra khỏi khu chợ, chị đi chậm lại dường như để cảm nhận một sự hưng phấn tinh thần mà đã lâu chị mới có lại. Qua đoạn cầu chui có mấy sạp hàng bán đồ vải, một cô gái người Việt tròn xoe trong chiếc áo măng-tô bông dày cộp đon đả chào khách...

      Chị dừng lại, hỏi thử giá mấy thứ vừa mua, chị muốn khẳng định lần nữa chiến công mình đã được ưu tiên, ưu đãi...

      - Lố tất mười đôi, lấy chị một chục, còn coóc-xê chị mua năm cái, em lấy rẻ hai mươi lăm "zua" thôi. Tha hồ chị chọn...

      Cô gái vui vẻ thản nhiên chỉ các mặt hàng...Chị sửng sốt tưởng mình nghe nhầm, lẩm nhẩm hỏi lại:

      - Tất cả...cũng...ba mươi lăm "zua" !..

      - Vâng, đắt hả chị? Thôi được, em mở hàng cần cái vía, bớt chị năm "zua"...Cô gái không chờ xem ý khách, vội vã nhặt hàng bỏ vào túi nilon. Chị cảm thấy mặt mình nóng bừng, luống cuống chẳng nói gì, hụt hẫng bước đi như chạy...Đằng sau, tiếng cô gái bán hàng re ré: "...Này!...Rõ dớ dẩn, sáng ngày ra..." Tai chị ù đi, chị thấy mình như vừa đánh mất cái gì đấy, quý lắm. Cũng tại mình cả thôi, gia đình chồng con, chiếc máy vi tính...chẳng đủ đâu, cuộc sống muôn màu muôn vẻ mà...Văng vẳng đâu đây bên tai chị nụ cười hềnh hệch và tiếng thì thào:" Về ở với anh đi !".



Phiva

81




- Thưa bác sĩ, tôi đến để xin được tư vấn. Ông tôi đã 70 tuổi mà vẫn rất khỏe. Buổi sáng ông có thể chạy 15 km, sau đó đá bóng 1 giờ liền. Buổi chiều ông ấy có thể chơi những môn thể thao ngoài trời cho đến tối. Tôi có thể làm như thế được không?

- Hoàn toàn có thể! Anh cứ bịa như thế là được.2023



Powered by Blogger.