Đã qua rồi cái thời mò mẫm ở các quán bar, sàn nhảy để tìm "đối tác", dân "gay" ngày nay đã áp dụng "công nghệ thông tin" và những tuyệt chiêu "săn tình" mà người bình thường khó có thể tưởng tượng ra...


Gọi "tình" trên blog...






Chẳng phải mất công mò mẫm, ve vãn và đong đưa những cậu trai "đẹp mã" ở quán cà phê, sàn nhảy hay quán bar một cách lộ liễu như trước, dân "gay" thời nay đã coi những trang blog cá nhân là một phương tiện "cực kì hiệu quả và kín đáo" để... tìm bạn tình. Khi kết nối được với 1 blog "gay" mang tên Baby’K, chúng tôi đã không khỏi giật mình vì ngay từ "trang chủ - homepage" chủ nhân của blog đã "gây sốc" khi đưa 4 bức ảnh "2 cậu trai đang hôn nhau" lên làm ảnh đại diện.



Sau vài cái click chuột để vào đọc blog thì người viết phát hoảng thật sự khi lời lẽ và hàng chục tấm hình "tự sướng" cực kì bệnh hoạn đã được chủ nhân "trưng" lên nhằm mục đích "show hàng" với bạn tình. Thậm chí trong một entry xuất bản ngày 9/5/2008, chủ nhân của blog còn mạnh dạn đề nghị: "Được làm quen với tất cả những bạn trai đã - đang và sẽ đọc blog Baby’K". Phần cuối của entry này, gã còn đưa luôn cả số điện thoại di động của mình lên để "các bạn có nhu cầu" tiện liên lạc.


Không trưng quá nhiều những bức hình bệnh hoạn như blog Baby’K, nhưng blog của Cuoi’s cũng sử dụng những bức ảnh tự chụp khi đang "vui vẻ" với bạn tình để làm ảnh đại diện. Và ngay trong phần "tự thuật về bản thân" trên blog, gã trai này cũng khẳng định: "Tôi là gay... Tôi có quyền yêu và được yêu".



Nội dung bên trong của blog này ngoài những lời "trần tình" về "thế giới thứ 3", chủ nhân của blog này thường xuyên kèm theo không ít lời mời gọi theo kiểu "Nghỉ cuối tuần - cần tìm bạn trai đi du lịch", "Tôi cô đơn giữa bao bạn bè - muốn tìm một người bạn như mình để tâm sự sao khó quá" hay thậm chí "Bạn trai nào ở Tuy Hoà - Phú Yên cũng là người "thuộc thế giới thứ 3" hãy đến với tôi".

Không hiểu những lời mời gọi của gã "gay" này hiệu quả đến mức nào nhưng cứ lâu lâu người ta lại thấy trên blog của gã lại có những bức ảnh mới "cực kì tình cảm" của gã chụp với một cậu trai khác. Ngoài ra, blog của Cuoi’s còn nhận được vô số những lời tán dương, làm quen của hàng trăm gã trai khác: "Bạn đẹp lắm... nick của tớ là congio_t... Chúng mình làm quen nhé".

Và cứ như vậy, danh sách bạn bè trong Friendlist của gã "gay" này chỉ sau hơn 2 tháng kể từ ngày xuất hiện đã lên tới con số 253 blog, mà chỉ toàn là blog của dân đồng tính.





Tuyệt chiêu... "đỡ đầu"!

Không biết tiếng Anh và lại càng chẳng biết tí tẹo gì về chat chit và blog, nhưng "tuyệt chiêu nhận đỡ đầu" một số gã "nhớt già" hành nghề "buôn thần bán thánh" ở đất Hà Nội lại tỏ ra hiệu quả hơn hẳn so với trò dùng blog để gọi tình của nhiều gã "nhớt trẻ", bởi "phải nhìn tận mắt - bắt tận tay thì mới có "gà đẹp", "gà tơ" được", "dì" Hạnh, một gã "gay" khẳng định.



Thích được gọi là "dì" Hạnh, gã "gay" tên thật là Thắng này có vẻ bề ngoài "trăm phần trăm" là đàn ông với mái tóc để dài và những khối cơ bắp lực lưỡng. "Dì" Hạnh nói với vẻ lập lờ: "Cái trò loanh quanh cà phê với sàn nhảy để "tìm bạn" xưa lắm rồi. Giờ mà còn dùng mấy cách cũ kỹ đó thì "quê độ", mà không khéo lại dính quả lừa thì nhọc xác lắm. Bọn náy á, giờ chỉ cần đi ăn ở mấy nhà hàng kha khá, đi hát karaoke "cỏ" hoặc đi uống bia hơi là tha hồ "tìm bạn" mà chẳng mất mấy công sức và tiền bạc".




Phải mất gần 1 tuần trời vạ vật đêm hôm cùng nhóm "gay" mà "dì" Hạnh cầm đầu này trong những ánh mắt xoi mói của nhiều người, tôi mới khám phá ra "tuyệt chiêu" mà những kẻ bị gọi là "xăng pha nhớt" này vẫn áp dụng để "kiếm bạn tình" - Đó là dùng "mồi" để nhử những cậu trai mới lớn từ các tỉnh về Hà Nội kiếm sống bằng nghề chạy bàn, giúp việc.





"Đến quán nào mà gặp "gà" ưa mắt thì ngày nào dì cũng đến cho "gà" quen mặt, rồi tìm lúc vắng khách mà gợi chuyện. Thôi thì chuyện trên trời, chuyện dưới biển, chuyện nhà chuyện cửa rồi dần dần gợi đến chuyện "về giúp việc Thánh" cho các "cậu", vừa nhàn hạ, vừa "có lộc". Thấy "các cậu" đều là đàn ông, mặt mũi đều tử tế, lại sống đàng hoàng thì "gà" nào chẳng tin, chậm lắm thì cũng 1 tháng là dắt được "gà" về nhà... giúp việc" - "dì" Vinh mặt trắng nói ráo hoảnh.



Khác với nhóm của "dì" Hạnh, để dắt được "gà" về nhà, nhóm "gay" của "dì" Quang thường tụ tập ở khu vực phố Hàng Giấy. "Dì" Quang không dụ "gà" về nhà giúp việc mà lại nhận... đỡ đầu, dạy nghề "buôn thần bán thánh" cho những cậu trai thích ăn ngon, mặc đẹp và lười lao động.




Thế nhưng, cũng chẳng biết cái sự "giúp việc Thánh cho các cậu" vất vả hay cực nhọc đến đâu mà cứ đôi tháng lại thấy "gà" cũ biến mất và thay vào chỗ ngồi phía sau xe máy của các "dì" lại có một gương mặt mới, còn nguyên vẻ ngượng ngập khi lần đầu tiên đi chơi đêm, uống bia, hát hò. Cố gắng tiếp cận, hầu hết các cậu trai, dù đã vài ba lần gặp nhưng khi được hỏi chuyện "giúp việc Thánh nó ra làm sao" cũng đều ậm ừ cho qua. Cậu trai nào bạo lắm thì cũng chỉ qua loa được vài câu "Thì em cũng chỉ giúp các "dì" hầu bóng, dọn nhà thôi"!.





Bà Quỳnh - chủ quán ăn có tiếng trong khu phố cổ bực dọc: "Tôi đã "mất" mấy thằng bé giúp việc vì cái vị dì chẳng ra dì, cậu không ra cậu đấy rồi. Chẳng biết có gì mê hoặc mà chúng nó cứ đến ăn vài bữa là y như rằng có thằng bé xin "nghỉ việc về quê.



Thực ra lúc đầu tôi cũng nghĩ là người giúp việc về quê thật, đến mãi gần đây có thằng bé quay lại xin làm việc tiếp nó kể ra tôi mới biết là mấy tên đó nó dụ con trai nhà người ta về nhà giúp việc để rồi lợi dụng. Tức lắm nhưng tôi cũng chẳng biết làm thế nào được. Chúng nó là con trai, cũng lớn rồi, khôn thì khá mà dại thì khổ".



- Nhiều teen tỏ ra khá hồn nhiên trước nơi công cộng như bể bơi, khiến người xung quanh phải ngán ngẩm, thậm chí là 'chạy mất dép'.



Thản nhiên… kì cọ

Thản nhiên… kì cọ

Tại bể bơi BM một buổi chiều nắng nóng, mọi người đang tận hưởng cảm giác mát mẻ dưới nước thì bỗng dưng… ùm một cái rõ to, nước bắn tung tóe, một cô bạn “á” lên một tiếng vì bị… vồ trúng người. Nguyên nhân là do một cậu bạn vừa mới đến, nhảy luôn xuống bể, chẳng thèm để ý gì đến những người xung quanh.

Vừa mới nhảy xuống, nguyên vùng nước quanh cậu bạn kia bỗng chuyển màu… nâu nâu. Hóa ra, cậu chàng vừa mới đi… đá bóng về, người đầy đất cát, mồ hôi nhễ nhại, nóng quá nên đến thẳng bể bơi để… tắm. Do đồ bơi không mang theo, nên chiếc quần dính đất cũng được đi theo luôn xuống bể.

Chưa hết, màn tiếp theo khiến ai cũng shock, đó là cậu ta thản nhiên… kì cọ khắp người, rồi thỉnh thoảng lại hồn nhiên: “Mát quá”, với… “Sướng thật”.

Bao con mắt từ ngạc nhiên đến bức xúc chẳng khiến cậu ta quan tâm, cứ vô tư kiểu “Việc tôi, tôi làm”. Mọi người đành leo cả lên bờ, ai cũng lắc đầu với thở dài thườn thượt.

Thời trang… kì dị

Không chỉ có thế, một điều vô cùng “í ẹ” khác của một số teens ở bể bơi chính là cách ăn mặc kì cục đến “khó đỡ”.



Không hiểu có bị làm sao với “dây thần kinh xấu hổ” hay không, mà tại bể bơi MX, có cô nàng thay vì mặc đồ bơi, lại diện ngay… quần áo chip ra bể. Điều đáng nói là ở chiếc quần chip đen của nàng, nó toàn… ren là ren, hở đến nỗi mà còn lờ mờ thấy cả… “rừng” bên trong.




Nếu là một lần, có khi người ta còn nghĩ được rằng cô nàng chắc vội, quên không mang đồ thay, nên mặc tạm. Đằng này, vốn là khách quen ở đó, và một số khách quen khác cho biết: “Ngày nào chẳng vậy”, thì đúng là… bó tay với nàng thật. Lại gần hỏi han, nàng “xời” một cái, rồi bảo: “Cũng có khác gì bikini đâu, mặc cái gì chẳng được”.




Nhiều teenboys cũng làm cho người khác phải “khóc thét” khi diện luôn “đồ nhỏ”, bé xíu xuống hồ, rồi hồn nhiên vùng vẫy. Đồ thì bó, lại ướt cả, nhưng vẫn cứ đi đi, lại lại khắp nơi, khiến ai nhìn cũng phải đỏ mặt mà quay đi.




Như thế này có phải là Bikini


Hành xử thiếu văn hóa

Đến bể bơi để làm gì? Ai chẳng biết là để bơi. Thế mà không phải như vậy. Nhiều teens đến đó với mục đích hoàn toàn khác.


Có thể làm tất cả , ngay cả xxx


Một nhóm ba cậu bạn thường xuyên rủ nhau đi bơi, nhưng không bao giờ ở một nơi cố định, mà thường xuyên di chuyển địa điểm. Sở dĩ như vậy là bởi: “Chỉ đi một chỗ, làm sao kiếm được “hàng” ngon”, Tùng – một “nhân” trong nhóm đã chia sẻ như thế. Hóa ra, bơi thì ít, mà các anh chàng cầm theo điện thoại xịn, nét, đến nơi ngồi trên bờ, thỉnh thoảng lôi máy ra giả vờ nhắn tin, tranh thủ… chụp trộm người khác, sau đó đem về… khoe lung tung!



Tự tin về vóc dáng “chuẩn không cần chỉnh” của mình, Phương và Vy (HN) lại chọn bể bơi làm nơi “thể hiện”. Vốn chẳng biết bơi, cũng không thích nước, nhưng hai nàng vẫn đến, toàn lòng vòng… khoe dáng, sung sướng trước những ánh mắt xuýt xoa của các chàng dành cho mình.


Hình minh họa


Không chỉ có vậy, công việc yêu thích hơn nữa của Phương và Vy là “soi” người khác. “Này, có nhìn thấy cái con bé béo ú kia không, thế mà nó cũng dám mặc bikini nhỉ”, rồi “Cái đứa kia đen sì, đã thế còn mặc đồ lòe loẹt, chẳng có mắt thẩm mĩ gì cả”. Với phe XY, hai nàng cũng không tha cho vụ bình phẩm, thậm chí còn “nói thẳng nói thật” vào mặt người ta luôn: “Anh ơi, về đi tập thể hình đi. Con trai gì mà ốm nhách, trông… chán đời quá”, sau đó thì cười hô hố, vô duyên hết cỡ với nhau.

Thu Anh (lớp 11 trường VĐ) nói đầy bức xúc: “Mới đầu hè, đi bơi được nửa tháng nhưng tớ đã phải chuyển tới 3 bể. Lý do là vì đi đâu cũng gặp những trường hợp vô vùng thiếu văn hóa như trên. Bể bơi là nơi công cộng, thế mà nhiều người chẳng có được một tí tẹo văn minh nào”.

Thu Anh nói thêm: “Mấy lần, tớ nhìn những cái lắc đầu, nghe được những câu nói của người lớn: “Bọn trẻ bây giờ hỏng hết cả rồi” mà sượng chín mặt. Chỉ vì những bạn bất lịch sự như thế, mà hình ảnh của cả một thế hệ trẻ bị bôi xấu đi biết bao nhiêu”.




Chuẩn bị rẽ vào WC ở một trung tâm thương mại thì cô bạn 8x tên N (trường KT-TP.HCM) bị một nhóm 9x choán hết cả chỗ đứng "tự sướng" bằng máy ảnh. N khẽ cúi người lách qua nhóm ấy liền bị nguýt: "Cái thứ già mà "ngựa", lúa phải biết! Làm hỏng cả tấm ảnh".

"8x là già, là cổ hủ!"

Cho đến bây giờ khi nhớ lại những câu nói mà các 9x phán cho mình cô bạn N vẫn còn ngỡ ngàng và bức xúc. N kể: "Mình là dân 8x nên cách ăn mặc phải đứng đắn một chút, vậy mà các 9x mất lịch sự đến mức cho rằng mình là "hai lúa". Mình nghĩ trang phục áo sơ mi, quần jean của mình hôm ấy chẳng có gì gọi là lạc hậu hay lỗi thời mà chẳng qua các 9x đang muốn thể hiện sự sành điệu của mình với thế hệ 8x mà thôi!".



9x ngày nay tự cho mình là sành điệu, năng động hơn nên "chảnh" ra mặt với 8x.


Không chỉ riêng cô bạn N mà nhiều 8x cũng lâm vào tình cảnh tương tự, bị các em 9x sẵn sàng "chảnh" mọi lúc mọi nơi, không kiêng nể tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp!...

Anh chàng 8x tên G (trường VT - TP.HCM) cho biết: "Một lần mình vào quán trà sữa F trên đường TD, mình dùng điện thoại di động cũng không phải rẻ tiền quá, giá tầm 2 triệu, vào quán chẳng may có công việc nên điện thoại cứ reo liên tục. Chuyện chỉ có thế thôi mà mình bị một nhóm 9x ngồi bàn bên cạnh nói bóng nói gió rằng xài di động "cùi mía" mà bày đặt khoe khoang. Sau đó một 9x mang ra cái iphone rồi đi ngang trước mắt mình cố tình để mình trông thấy, cả nhóm cười ha hả khiến mình ngẩn người ra mãi mới hiểu".

Bị lemon-ques mọi lúc, mọi nơi

Trên đường đi làm về, một 8x đang học tại trường CN tên L điều khiển xe máy đến ngã tư thì gặp đèn đỏ nên dừng lại. Phía sau có tiếng la hét: "Tấp vô, tấp vô!". Sau khi thấy không có động tĩnh gì thì một teengirl 9x hét lên: "Tấp vô coi, đi xe wave mà định chảnh hả?”. Ánh mắt vô cùng khó chịu của cô nàng 9x ấy khiến L phải tấp vào rìa đường một chút cho cả hai 9x thích thể hiện ấy vượt qua đèn đỏ bằng chiếc Dylan mới cáu.

L lắc đầu: ”9x ngày nay nhiều bạn thiếu suy nghĩ quá. Mình thấy cái vẻ thích thể hiện đang lấn sâu vào tâm hồn của nhiều bạn. Các bạn muốn khẳng định mình là 9x, là sành điệu thì vẫn có vô vàn cách nhưng cái cách chảnh với 8x tụi mình thì không thể chấp nhận được”.

Nhiều 8x cảm thấy bị xúc phạm nặng nề khi bị những nhóm 9x “nói ngả nói nghiêng" mọi lúc mọi nơi. Chỉ cần mang một đôi giày hơi cũ, xài đồ bình dân hay đơn giản là cái "alô" cũ một chút đều thành đề tài bàn tán của các 9x thời nay.




Giá mà 9x...

Nhiều 8x cảm thấy giá những bạn 9x thích thể hiện biết suy nghĩ người lớn một chút, biết nghĩ về người khác một chút thì thế hệ 8x sẽ có cái nhìn tốt hơn về thế hệ 9x thời @.

Anh bạn 8x tên K (quận 7 - TP.HCM) cho biết: "Mình là một 8x nhưng cách sống và phong cách ăn mặc của mình không lỗi thời, không tụt hậu so với các 9x, vậy mà trong một lần đi vào công viên vẫn bị các em nói này nói kia. Chẳng lẽ mang vào người những loại trang phục quái dị, lòe loẹt thì mới gọi là sành điệu, là cá tính?".

Một 9x tên A (trường MD) thì chia sẻ: "Theo ý kiến của riêng mình thì thật ra một số 9x ngày nay thích dùng người khác để làm nền cho mình. Đặc biệt là những 9x thích cậy vào sự trẻ trung, năng động của mình để chảnh với 8x, xem đó là việc thể hiện sự sành điệu, đẳng cấp riêng nhưng đôi khi lại trở thành trò lố trong mắt mọi người, đặc biệt, các 9x đang mất điểm rất trầm trọng trong mắt thế hệ 8x!”.


– Không cần phải dáng thật đẹp hay có khuôn mặt hoàn hảo, không cần phải có một background long lanh, bạn vẫn có thể có những tấm ảnh cực yêu như Mi Vân, Sam, Vân Navy!

Học từ chị Mi Vân – Nụ cười xinh tươi

Mi Vân là một hot girl khiến mọi người chết mê chết mệt bởi những tấm ảnh cực kì dễ thương của bạn í. Từ khi bắt đầu xuất hiện và được biết đến, cho đến tận bây giờ, bạn ấy dường như chẳng hề già đi: luôn tươi tắn, trẻ trung và… baby.











Từ lâu lẩu lầu lâu đến bây giờ, Mi Vân vẫn luôn xuất hiện xinh tươi và trẻ trung nhờ nụ cười rạng rỡ của bạn í.


Nếu bạn để ý trong những bức ảnh của mình, Mi Vân đều nở một nụ cười xinh tươi rạng rỡ, khiến gương mặt bạn í cứ như sáng bừng lên vậy, đôi mắt long lanh hơn.

--> “Một nụ cười bằng mười... lần photoshop”. Thật đấy. Một nụ cười tự nhiên rạng rỡ sẽ khiến bạn xinh xắn, cởi mở và dễ thương hơn rất nhiều. Đừng ngại nở nụ cười hay cố làm cho mình phải già dặn hơn, lạnh lùng đi hay gì đó…

Học từ Vân Navy – Đừng show mãi một phong cách


Hồi đầu tiên, Vân Navy gây ấn tượng bởi những tấm ảnh đáng yêu, kute kiểu mắt to, miệng chúm chím, mái tóc xù dài ơi là dài. Nhìn rất Nhật.





Những hình ảnh nhí nhảnh trước đây của Mi Vân


Từ đó, Vân Navy luôn chụp ảnh theo phong cách này. Nhưng cái gì nhiều quá cũng dễ gây chán. Và phong cách chụp ảnh này của Vân Navy bắt đầu khiến mọi người không thích. Phản hồi về sự lặp lại ngày một nhiều hơn. Chính bản thân Navy cũng cảm thấy điều này. Và bạn ấy thay đổi, tìm cho mình một phong cách mới – chững chạc và cũng quyến rũ hơn.

Thay vì mắt mở to, miệng chum chím, Navy đã có những hình ảnh show dáng nhiều hơn, biểu cảm hơn, người lớn hơn. Hình ảnh mới lạ này đã nhận được những ý kiến phản hồi đầu tiên đầy tích cực.






Những hình ảnh với phong cách mới: chững chạc hơn và quyến rũ hơn.


--> “Hãy chịu khó làm mới mình” – Một hình ảnh dù đẹp đến mấy nhưng nếu cứ hết lần này tới lần khác, bạn chỉ show mãi kiểu mặt đó, tư thế đứng đó, kiểu cười đó thì chắc chắn là sự hấp dẫn cũng giảm dần đi. Vì thế, hãy chịu khó làm mới hình ảnh của mình. Lúc này bạn thật nhí nhảnh dễ thương, lúc khác bạn lại nữ tính, dịu dàng, thi thoảng hơi phá cách một chút cũng chẳng sao cả. Bạn sẽ có những hình ảnh luôn luôn mới mẻ cho mà xem.

Học từ Sam – Chỗ nào cũng có thể thành background


Sam cực kì chăm chụp ảnh và post ảnh mình lên blog. Ảnh chụp thời trang nhiều đã đành. Vì bạn í là một teenmodel mà. Nhưng nhiều nhất vẫn là ảnh đời thường bạn ấy chụp ở mọi lúc mọi nơi. Đi ăn chụp, đi chơi cũng chụp, hậu trường một buổi chụp thời trang cũng có ảnh, ngoài phố trong nhà…

















Sam rất thích pose ảnh đời thường và cùng bạn bè của mình. Cuộc sống của bạn í dường như tràn ngập niềm vui.


Và đặc biệt là Sam rất thích chụp ảnh với bạn bè mình chứ không chỉ là pose ảnh solo đâu. Những tấm ảnh chụp cùng bạn bè thân và diễn đủ trò nhí nhố luôn tạo cảm giác vui nhộn và sinh động.


--> "Những tấm ảnh đời thường luôn sinh động và chân thực" - Đừng quá chú ý đến background phải thật long lanh và chuẩn. Đừng quá chú ý đến việc tạo dáng. Những tấm ảnh đời thường, không sắp xếp nhiều lại là những tấm ảnh phản ánh rõ nhất các hoạt động hàng ngày của bạn, cuộc sống của bạn và những mối quan hệ bạn bè của bạn.







Hai bà cháu ở trong căn nhà nhỏ. Mái lợp gianh, tường đắp bằng đất, bốn bề trồng đầy rau và cỏ dạị Ngôi nhà nằm lặng lẽ trên đồi cao bốn mùa phủ sương và mưa gió. Từ ô cửa treo tấm màn màu cháo lòng nhìn ra một Sapa tỉnh lẻ buồn và lạnh giá, ngày ngày bà đứng chờ đứa con gái về.

Cái ngày đó cách đây đã lâu lắm rồị
Trong ký ức của bà mọi thứ trở nên nhạt dần, nhưng riêng ngày đó thì bà nhớ mãị Con gái bà sửa soạn quần áo cho vào cái vali màu nâu đỏ đã sờn hết góc, thỉnh thoảng lại ngơ ngẩn khóc. Bà ôm đứa cháu ngoại vào lòng hỏi khẽ: "Bây giờ con đi đâủ". Con gái ngượng cười: "Mẹ nuôi cháu giúp con, chừng nào tìm được chồng con, con về". Bà âm thầm nhìn con, đau từng khúc ruột. Nhưng bà không biết nói gì, cũng không biết điều đó đúng hay saị Đầu óc bà đặc lạị Bà chép miệng: "Con định đi đâủ". Chưa kịp trả lời, nó đã đi ra tới cửạ Nó đi xuống đồi, lưng áo ka-ki bạc phếch, ba lô con cóc đeo lủng lẳng trên tấm lưng gầỵ Nó trở nên lạc lõng giữa bốn bề phủ rau xanh và những vồng cải vàng rực. Bà gọi với theo "Nhớ về con nhé" và chợt giật thót mình khi nhận ra lời nhắn nhủ rơi lọt thỏm vào không khí, khi sương mù ùm lên lấp kín bưng.

Bà quay vào nhà nhìn cháu ngoại đang khóc ngằn ngặt đòi mẹ, cay đắng "À... ơi... Gió đưa cây cải về trời... À... à... rau răm ở lại chịu đời đắng caỵ..". Bà rơm rớm nước mắt: "Cha bố mày, mẹ mày bỏ đi theo giai rồị Chỉ còn hai bà cháu mình với nhau thôị Ngoan nhé bà thương. Chừ làm thân con gái cực khổ trăm đường con ơi". Bà lại tẩn mẩn nghĩ, không biết con gái bà định đi đâụ Thành phố biết bao nhiêu là cám dỗ. Chiến tranh biết bao nhiêu là đau thương. Thằng bố của đứa bé này, nghĩ dại,có khi đã mồ yên mả đẹp ở một nơi nào đó rồị Biết đi đâu mà tìm.

Con gái bà biệt tăm. Thời gian vẫn đều đặn trôi qua trên tuổi già của bà, ngày một nhanh hơn. Dưới chân đồi ngườt ta xây những ngôi biệt thự sang trọng, trồng thêm nhiều thông và hoa tầm xuân, đóng thêm nhiều cọc gỗ treo biển nhà cho thuê, quán ăn, khách sạn. Bà ít xuống chợ dần, chỉ ở nhà lo chăm bón rau cho con cháu mang xuống chợ bán.

Buổi chiều cháu gái về nhà, quẳng phịch cái gùi vào góc bếp phụng phịu: "Sao người ta gọi cháu là con hoang?". Bà thót người, vội kéo cháu ngồi sát bên bếp lửa vỗ về: "Bậy nào! Cháu có cha, có mẹ. Cháu mới gọi bà là bà được chứ". Cháu gái nghi ngờ: "Thế mẹ đâủ bố đâủ". Bà đưa đôi mắt đục lờ nhìn xa xăm: "Họ xuống xuôi làm giàu rồị Chừng nào giàu họ lên đón cháu về". Bà lại thầm nghĩ: "Nhưng mà bây giờ chúng nó ở đâủ", tay cầm que cời than run bần bật. Cháu gái xoa đôi má hồng, hít hà: "Ngoài trời lạnh quá bà à?". Bà nghểnh tai nghẹ Gió thổi rít từng hồi qua mái gianh, qua những góc đàọ Một lúc mưa rơi lộp bộp, nặng dần như ai ném đá ngoài sân. Cháu gái bảo: "Mưa đá. Mai trời nắng lắm đây". Ừ, - Bà lo âu- nhưng hỏng rau với đào hết". Cháu gái hỏi: "Dưới phố thế nào hả bà?". Bà im lặng một lúc. Bà nhớ hồi còn con gái, ông chở bà đi khắp Hà Nội trên chiếc xe đạp cổ lỗ. Những phố nhỏ cũ kỹ và yên tĩnh. Sau này bà đưa con gái xuống xuôi, mua hàng. Phố xá đã thêm nhiều đèn xe và lọc lừa, và nhiều chia cách. Bà lầm bầm: "Có gì đâu chỉ toàn người với xẹ Buồn lắm cháu ạ! Bà cháu mình ở thế này là sướng nhất". Bà quay lại thấy cháu gái đã ngoẹo đầu ngủ, mắt khép dài, hai khóe miệng nhếch lên nụ cười ngây thơ còn đọng đầy nước mắt. Bà lau mặt cho cháu, khe khẽ thở dàị Ngoài trời mưa đã tạnh. Tiếng côn trùng râm ran sau những luống cây buồn nẫu cả lòng.

Ông trưởng khu đi vòng quanh nhà, chỉ cái này, bảo cái nọ rồi ngồi phịch xuống chiếc ghế đẩu kê bên cái bàn gỗ mục thấp lè tè, tợp một cụm lớn nước chè. "Chuyện là thế này bà ạ - Ông căng người, kín đáo quan sát nét mặt của bà - Nước chè của bà ngon quá. Tôi muốn nói cái gì nhỉ? À, thế nàỵ Có vài đứa sinh viên ở xuôi lên đây thực tập để vẽ vời gì ấy mà. Tôi thấy nhà bà rộng lại neo người - Ông ồ ề, cố gắng làm cho ra vẻ quan trọng. Cặp kính lão tụt lên tụt xuống trên chóp mũi - Nên tôi bố trí trước. Không biết ý bà thế nàỏ". Bà thở phàọ Gớm cái ông này cứ làm bà thon thót cả ngườị Tưởng chuyện gì, chứ cái chuyện ở nhờ của bọn trẻ càng làm bà vui thêm chứ saọ Cháu gái của bà lại có dịp quen biết người tạ Nhưng bà vẫn thấy hơi tưng tức. Vì ông trưởng khu đặt bà vào chuyện đã rồi, hệt như ông chồng bà ngày xưa và con gái bà, toàn đẩy bà vào chỗ yếm thế. Cả đời, hình như chẳng có gì là của bà, là do bà quyết định cả. Bà nói mát: "Sao không báo tôi trước - Rồi nhỏ nhẹ - Để tôi chuẩn bị". Ông cười hề hề, những mụn trứng cá trên mặt từng lúc lại đỏ tấy lên vì lạnh.

Khoảng hai ba giờ chiều, sương mù loãng ra đã ùn ùn đổ tới một lớp dày đặc khác. Cháu gái đi chợ về kéo theo hai đưá con trai và một đứa con gái rất xinh với lủng củng bao nhiêu túi xách. Ngôi nhà nhỏ bé căng nứt những tiếng ồn ào và gió lạnh từ ngoài tràn vàọ Chúng nó vây lấy bà. Cậu bé đeo cặp kính cận xề xệ trên chóp mũi, bảo: "Bà cho chúng cháu ở nhờ nhá". Bà hiền lành: "Tôi chỉ sợ các cô cậu chê nhà xấu". Chúng nó cườị Đứa con gái bảo: "Con là Linh, kia là Hiền, còn anh đeo kính trắng là Danh". Linh nhìn ngó một lúc, rồi bảo: "Bà ngồi chỗ này, tư thế này đẹp quá, để chúng con vẽ chân dung bà". Chúng nó mở túi lấy giấy, lấy màu bày khắp ra nhà. Bà ngồi ngượng ngịu, tay đặt lên đùi run run. Cháu gái đi vòng quanh nhà, lâu lâu ghé con mắt qua xuýt xoa: "Bà đẹp quá, giống quá". Bà nhìn chúng nó thấy tủi thân cho cháu gáị Lớn bằng này mà chưa ra khỏi Sapa, ngờ nghệch đến tội nghiệp. Lớn bằng này mà chưa biết tí gì về cuộc sống cả.

Cháu gái dắt mấy đứa nhỏ đi vẽ suốt ngàỵ Một mình bà lại ra vào thui thủị Buổi sớm bà vẫn ra đứng ở cửa, nhìn xuống chân đồi đầy thông và cỏ dại, đợi con gái về. Bà nghĩ là mình đã không còn khóc được nữạ

Được khoảng hai tuần, chúng nó than nhớ nhà. Linh cầm một xấp thư ra đọc. Cháu gái mon men lại gần: "Thư ai nhiều thế chị Linh?". Linh tự hào: "Đây là thư mẹ, đây là thư bố. Còn đây là thư bồ". Mặt cháu gái thẫn rạ Nó bảo: "Em chưa bao giờ nhận được thư ai cả". Danh cười, không biết đùa hay thật: "Thế thì lúc nào về, anh sẽ viết thư cho em. Muốn thế nàỏ Tuần một cái hay nhiều hơn?" Hiền tủm tỉm: "Đừng tin nó, thằng này xạo lắm". Cháu gái cười mơ màng. Tưởng tượng một ngày kia cũng được cầm một xấp thư như Linh bây giờ. Tối thứ bảy cuối, Danh đi chơi với cháu gái khuya
mới về. Bà nằm ngủ lơ mơ trong buồng, nghe tiếng kẹt cửa đã tỉnh ngủ hẳn. Cháu gái chui vào chăn, áp khuôn mặt lạnh ngắt vào người bà. Bà khẽ giật mình: "Cha mày, đi đâu về khuya thế con?" Cháu gái mơ màng: "Trời đẹp lắm bà ạ! Đêm nay rằm, có trăng. Chúng con xuống chợ tình xem người Dao kéo nhau, rồi đi dạo khắp nơi". Cháu gái thật thà: "Anh ấy hôn con và bảo yêu con. Liệu có tin được không bà?". Bà khẽ thở dài: "Coi chừng con ạ!". Bà định nói thêm mấy câu, đã nghe tiếng ngấy nhè nhẹ của cháu gáị Từng làn hơi phả vào gáy bà, ấm sực. Bà lồm cồm ngồi dậy, vạch cửa nhìn ra ngoàị Trăng rọi sáng lạnh, xanh như miếng thép bạc vào phòng. Không ngủ được, bà ngồi nghĩ ngợi lung tung. Thấy tội thân bà, thân con gái bà, bây giờ đến lượt đứa cháu gáị Cả đời khổ vì tình, lụy vì tình. Xa xôi cách trở thế, dần rồi cũng nhạt cả thôị Xem cung cách của thằng Danh, chẳng có gì ràng buộc nó được.

Hai ngày sau đám sinh viên trở về Hà Nộị Danh tặng lại cháu gái bức ký họa vẽ chân dung cô đầy vẻ đắm đuối bằng màu nước, ngồi bên con đường mòn phủ đầy cỏ dại, mắt môi rạng rỡ. Cháu gái lặng lẽ đóng khung, treo trang trọng trên đầu giường. Ngày ngày xuống chợ bán rau, cô ta ghé qua bưu điện, nhìn người nhân viên to béo soạn thư từ chiếc thùng màu vàng nhạt và chờ đợi ông ta gọi tên mình. Nhưng không có gì ngoài cái nhúng vai thất vọng và nụ cười thương hại của người đàn ông đáng mến đó. Cháu gái lủi thủi về nhà, nhìn bức chân dung lại ngẩn ngơ khóc.

Cháu gái biếng ăn biếng ngủ. Đêm lại giật mình thon thót, mồ hôi vã ra đầm đìạ Trong người cô có gì cứ cuồn cuộn lên, rồi sôi chảy đầy êm ả, ngọt ngàọ Hệt như đêm nào cô nằm trong vòng tay Danh. Bà tội nghiệp: "Nó có hứa hẹn gì với cháu không?" Cháu gái trả lời: "Không, nhưng anh ấy bảo cháu là vợ của anh ấy". Bà sụp xuống, đầu óc quay cuồng. Linh tính nhắc nhở bà những chuyện đau lòng. Bà hỏi: "Tháng này cháu có kinh chưả" Cháu gái lắc đầu: "Chưa, nhưng sao hả bà?". Bà rũ xuống, đau đớn nghĩ đấy là lỗi tại bà. Bà nuôi nó mà không dạy nó. Cũng chưa một lần kể về cha mẹ nó cho nó nghẹ Những người lớn đã sinh ra nó rồi bỏ đị Thật ra quá khứ dù tồi tệ đến mấy cũng là kinh nghiệm qúi báụ Nhưng bà không nghĩ ra điều ấỵ Bà đã muộn trong mọi việc. Bà nức nở: "Tội nghiệp cháu tôi". Rồi đùng đùng bỏ vào giường.

Bà ốm nặng. Đến ngày thứ ba bà mới gượng dậy, húp được ít nước cháụ Cháu gái ngồi bên cạnh, bóp nhẹ tấm lưng gầy của bà: "Bà ạ, có lẽ con phải xuống xuôi tìm anh ấy". Bà thảng thốt: "Con biết đi đâu mà tìm. Mẹ con ngày xưa đã bỏ bà đi như thế". Bà kể lể sự thật bà đã giấu diếm suốt mười tám năm trời, mong giữ chân cháu gái lạị Nhưng mọi thứ trôi tuột quạ Cháu gái vẫn nhất định im lặng. Cô nghĩ đến Hà Nội, đến Danh, đến đứa bé và hạnh phúc. Con cô cần có bố. Cô không thể bỏ rơi nó được. Và cô cần có Danh. Cô đứng dậy: "Chừng nào bà khỏi bệnh, con sẽ đi tìm anh ấy". Mặt cô tái xanh và cương quyết.

Hôm cô gái đi trời mưa tầm tã, trôi mất vài luống rau xà lách. Đường đi quệt thành bùn đặc quánh. Được một lúc mưa tạnh, mây mù kéo lên dày đặc. Mới một vài bước đã không còn thấy cháu gái đâu nữạ Tất cả trắng xóa, mịt mùng.

Bà đứng tựa vào cánh cửa gỗ mốc xỉnh và lạnh giá. Hai tay thu vào chiếc áo bông trấn thủ lỗ chỗ vệt gián nhấm. Bà nghĩ mình không thể nào khóc được nữa nhưng nước mắt chảy ra nhòe nhoẹt. Bà bấm đốt ngón tay, lẩm bẩm: "Chừng hai năm nữa, chúng nó sẽ về".

Một làn gió lạnh thổi quạ Trong mắt bà sương mù đang tan dần dưới chân đồị

1094


- Nhiều người suýt ngất, thậm chí có teen boy còn mất ngủ vì đập vào mắt là những hình ảnh “hàng họ” vừa xấu vừa lố lăng của các teen girl.


Nhiều cô nàng nhan sắc ở mức "cá sấu" nhưng lại thích khoe khoang


Hết thời “tốt khoe xấu che”

Trong một cuộc giao lưu của các dân chơi Hà thành, trong nhóm có Hoàng - sinh năm 1989, thiếu gia của một ông chủ buôn xe hơi ở Hà Nội và các công tử chải chuốt, những cô nàng ăn chơi khác.

Buổi tối, Hoàng online để lấy ảnh từ một cô trong nhóm, sau khi trò chuyện được một lúc, thấy cô có vẻ “bồ kết” mình, Hoàng gợi mở về các số đo của cô. Chỉ một lúc sau cô bạn xì tin đã không ngần ngại gửi ngay cho Hoàng mấy tấm hình khoe cơ thể của mình, kèm theo đó là lời nhắn: “Nếu anh thích em sẽ show qua webcam”.



“Thật sự là mình không ngờ cô ấy lại dễ dàng khoe cơ thể mình như thế. Nhưng choáng hơn là mình thấy rất phản cảm với “nội thất” của cô ấy, chẳng thể nào ngủ được vì nó "sệ" quá!”- Hoàng cho biết.

Tuy nhiên, trong những cuộc đi chơi kế tiếp cô vẫn tiếp tục hồn nhiên uốn éo trước mặt Hoàng. Có lẽ cô gái không biết được rằng, đằng sau vẻ mặt thân thiện của anh chàng công tử kia là một ý nghĩ chẳng tốt đẹp gì về cô.

Thanh Tùng, 22 tuổi, sinh viên năm 4 trường ĐH Giao thông kể: “Có buổi tối tôi đi cà phê với bạn, đang ngồi thì suýt sặc vì thấy đứa em gái của mình đang mặc cái áo mà chỉ che được tý chút ở vòng một, quần thì trễ hở cả phụ kiện bên trong. Mấy đứa bạn ngồi cùng thì dán hết mắt vào nó, bình phẩm đủ thứ, còn tôi thì mặt đỏ bừng bừng, vừa sốc, vừa tức, vừa xấu hổ”.



Buổi tối, sau khi tra khảo em bé bỏng của mình, Tùng mới hay là vì cô nàng rất hồn nhiên về hình thể của mình. “Nó bảo đó là cá tính của nó, ai nói gì không quan tâm”.

Hậu quả của việc “không biết mình là ai”


Việc các hot girl khoe cơ thể đã là chuyện xưa như trái đất, các girl không hot show cảnh hở hang của mình cũng chẳng có gì phải ngạc nhiên trong thế giới mạng. Tuy nhiên, dường như các teen girl ngày càng phổ cập việc “khoe hàng”, đẹp cũng khoe mà xấu cũng không ngại phải giấu.



Cuối năm 2008, cư dân mạng xuất hiện một teen girl nhan sắc ở mức tầm tầm nhưng lại thích “chưng” ảnh nuy, ngay sau đó, lần lượt xuất hiện thêm những cô gái thân hình chẳng lấy làm kiều diễm gì nhưng cũng tự tin tung ra ảnh nóng của mình.


Những bức ảnh được chủ nhân cho là nghệ thuật


“Tôi nhìn thấy một cô chân thì vừa ngắn vừa to, chụp ảnh rất "phô", thế mà tên bộ ảnh nào cũng đặt tin giật gân với vẻ rất tự hào. Nhưng điều khiến tôi băn khoăn hơn là dường như cô ta nghĩ đó là nghệ thuật, và nghệ thuật thì phải thăng hoa, thế là hình như cô ta vẫn tiếp tục tung ra những bộ ảnh nhố nhăng của mình”- Minh Thành, 21 tuổi, sinh viên trường ĐH Ngoại Thương chia sẻ.

Không chỉ thế, trong trào lưu những người đẹp chơi bi a, cùng với những Thủy Top, Trang Bông, một cô nàng có tên A. July với sở thích “show hàng” từ 2,3 năm trước cũng làm một bộ ảnh sexy bên bàn bi a. Khổ nỗi, tay chụp ảnh chưa đủ "pro" để che nhược điểm trên cơ thể cô, nên những gì lộ ra không đẹp. Thế là, mong muốn trở thành hot girl của cô nàng đã ngay lập tức bị vùi dập, sau bộ ảnh này, cô chìm vào quên lãng, hoặc có chăng ai đó xem lại thì thêm một phàn hồi đầy "khiếm nhã" của cư dân mạng.

Bị lãng quên như July còn đỡ, cô em gái thích khoe khoang của Tùng mới đây đã gặp chuyện chẳng may. Vì cố ý mặc áo cho lộ vòng một và khoác váy ngắn cũn cỡn đi dự sinh nhật một người bạn cùng học cấp 2. Đập vào mắt cô là sự soi mói của mọi người, và chuyện không hay xảy ra khi một nhóm nữ sinh “đại ca” đến, chọc ghẹo, hai bên bắt đầu xô xát và cô nàng bị cả nhóm tạt hết nước ngọt lên mặt, ngực. Sau khi ngoảnh đi, một “đại ca” còn bảo “Về nhà ăn mặc cho tử tế vào, đã xấu rồi còn thích khoe, ngứa hết cả mắt”.

“Sau vụ này mình cũng mong muốn nó biết cách làm đẹp và chăm sóc bản thân cho tử tế, chứ con gái mới tý tuổi đầu mà xấu đẹp gì cũng khoe ra hết thì không hỏng người cũng bị người làm hỏng”- Tùng chia sẻ.

Đến giờ, không ít cô gái đã trở thành nạn nhân bởi những tấm ảnh nóng của mình, cũng không ít xì tin bị lạm dụng tình dục chỉ vì cố tình khoe những chỗ nhạy cảm. Thế nhưng, với cá tính, hoặc khát khao được trở thành nổi tiếng, các teen girl đôi khi đã quá ảo tưởng về bản thân mình mà biến thành trò lố lăng trong mắt người khác. Và chỉ đến khi sự việc đã vỡ ra thì mới hối hận, chỉ có điều lúc đó đã quá muộn.


Powered by Blogger.