![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
“Tôi tự lo thân mình từ năm 16 tuổi - cô PR bar 21 tuổi tên Quỳnh Thy chậm rãi kể về mình trong một góc tĩnh lặng ở quán cà phê quận 12 - Hồi trước tôi làm PR gần một năm ở một bar tại Q.12. Được bao nhiêu tiền tôi “nướng” hết vào chơi “đập đá”...”.Tôi khóc mà không biết vì sao!
Cô trầm ngâm rồi tiếp: “Gần một năm, tôi cặp với một người giàu có. Anh ta hứa sẽ lo cho tôi học nếu tôi nghỉ làm bar. Sau một thời gian sống như vợ chồng, anh ta đột ngột biến mất. Khi tôi đang hạnh phúc nghĩ đến một tương lai tốt đẹp với một tình yêu đẹp thì anh ta đạp nát giấc mơ đó. Tôi hận đàn ông, nhất là đàn ông đi bar.
Hồi mới làm tôi bị một ông già sụ bóp ngực, tôi khóc từ bar về nhà. Kinh tởm quá! Nhưng có lần một chị PR làm trước tôi bảo đã làm cái nghề này chỉ cần có tiền “boa” là được. Nghĩ đi nghĩ lại tôi thấy cũng có lý. Từ đó tôi cho khách sờ mó, đụng chạm thoải mái nhưng không đi khách.
Tôi giấu cả nhà chuyện mình làm ở bar. Mọi người nghĩ tôi chỉ đi bán cà phê. Riết rồi tôi cũng mặc cảm về cái nghề của mình. Chỉ nghe ai đó vô tình nhắc tới từ PR bar đã thấy nhột rồi. Từ lúc đi làm bar tôi hay khóc lắm. Khóc lúc đứng bàn, lúc cầm tiền boa. Khóc mà không hiểu tại sao mình khóc thì còn ai hiểu được mình...
Phút đối diện với mình, mỗi người là một tâm trạng trong tấm gương cuộc đời... - Ảnh: My Lg
Nhớ lại mấy lần sốt 2-3 ngày nhưng vẫn ráng đi làm, tôi thấy tội nghiệp chính mình. Cứ uống say lại lao xuống nhà vệ sinh móc tay vào họng cố ói rượu ra rồi lên đứng bàn tiếp. Làm cái nghề này phải say chứ không phải mình muốn say, không mê tiền cũng phải mê tiền. Quen cỡ nào thì quen nhưng khi vô bar đều là khách hết. Sau lưng họ, câu chuyện của chúng tôi về khách chỉ xoay quanh hai vấn đề: thằng nào dê xồm, thằng nào boa nhiều, thằng nào keo kiệt.
Ở trên bar, PR đẹp bao nhiêu, tươi tắn bao nhiêu thì phòng locker và nhà vệ sinh là nơi họ bộc lộ thật nhất diện mạo mình: mệt mỏi, rũ rượi, vg tục và cả nước mắt. Tôi sợ cái cảnh ôm xô ói đến mức ám ảnh. Tôi sợ phải mì gói nóng để đỡ cảm giác say. Nhất là phải chanh, nhiều tới nỗi chát cả miệng và khàn cả tiếng để chống say phần nào và làm tỉnh rượu.
Nhiều lúc tôi rất lo lắng và sợ cho tương lai mình. Không lẽ tôi cứ say xỉn đến cắm đầu để lấy tiền sống như thế này mãi? Có lúc nghĩ tới cảnh mình già tôi thấy sợ. Lúc đó mình không còn đẹp, không đứng bar được nữa sẽ làm nghề gì? Ai nuôi mình? Rồi đời mình sẽ về đâu? Mà không làm PR thì mình sẽ làm nghề gì kiếm được nhiều tiền như thế?...
Tôi ráng làm bar một thời gian, tiết kiệm tiền gửi ngân hàng. Làm tới lúc đủ để không phải lo khi ốm đau sẽ nghỉ, đi học làm nail hoặc uốn tóc. Tôi muốn ngẩng cao đầu khi yêu một người đàn ông. Nhưng khi còn làm PR bar, tôi không tự tin vào chính mình, không dám tin vào tình cảm của người đàn ông mà mình thích. Cứ cho là tụi tôi mặt dày, là chai cảm xúc nhưng khi đã thương ai đó thật lòng làm sao không mặc cảm, không thấy tủi nhục khi phải ôm khách trước mặt người mình yêu?”.
Tôi chỉ buồn, không xấu hổ...
“Không có bar xấu, không có vũ trường xấu. Chỉ có khách đi chơi xấu, PR bar xấu mới làm môi trường này biến tướng - Thụy Vy, quản lý PR một bar ở Q.Phú Nhuận, khẳng định - Nghề PR bar cũng chỉ là một công việc bình thường như những ngành nghề khác. Hiểu đúng nghĩa thì PR bar, vũ trường là những nhân viên chăm sóc khách hàng, đứng nói chuyện và uống rượu với khách, làm cho khách cảm thấy vui vẻ, thoải mái.
Nhưng có những PR bar đã hiểu sai công việc của mình, cứ nghĩ cho khách ôm ấp, sờ mó, càng chiều khách càng được nhiều tiền. Còn khách thì coi PR bar như trò chơi giải trí, thậm chí coi PR như gái bia ôm nên làm xã hội nhìn nghề này chẳng ra gì.
Tôi làm PR bar từ năm 2003. Gia đình, bạn bè đều biết tôi làm PR. Trước đây trong đầu bố tôi, con gái làm PR giống như gái bia ôm! Tôi biết điều đó nên giấu một thời gian rồi mới dám nói. Bố tôi xấu hổ và tức giận lắm nhưng cuối cùng cũng tin tôi. Ngay trong lần đầu tiên ra mắt bố chồng (Vy sắp làm đám cưới với một người từng là khách ở một bar cô làm việc) tôi cũng không giấu. Thà nói thẳng ngay từ đầu để họ hiểu chứ cứ xì xầm tôi chịu không nổi. Chúng tôi kiếm tiền bằng chính sức lao động của mình, phải cực khổ đứng trên giày cao gót tám giờ, uống rượu bào cả ruột để kiếm tiền boa chứ có phải ngửa tay xin đâu.
Khi một người khách bảo tôi giới thiệu cho anh ta một vài em PR “đi chơi”, tôi lắc đầu bảo không biết. Anh ta nửa đùa nửa thật: “Em làm quản lý mà dở quá vậy?”. Tôi trả lời: “Em chỉ quản lý họ trong giờ làm việc, còn họ làm gì ngoài luồng em không biết được”.
Tôi hay nói với nhân viên của mình: PR bar không phải là nghề bán thân. Khách đi bar cũng vậy, rất nhiều dạng, nhiều thành phần. Không phải ai cũng xấu xa, bầy hầy. Tôi đã có nhiều người bạn từng là khách nhưng giờ thân thiết như anh em trong nhà. Họ quý tôi dù tôi không sà vào lòng họ, không chiều chuộng khách như nhiều PR bar khác. Tôi vui vẻ, cởi mở với khách nhưng luôn có một khoảng cách để họ tôn trọng mình. Thật ra nhiều khách đi bar chỉ để xả stress, để thoải mái, vui vẻ thôi. Nếu uống rượu, nghe nhạc mà có một cô gái dễ thương đứng nói chuyện sẽ rất vui. PR phải làm cho họ hiểu và tôn trọng công việc của mình.
Thu nhập của một quản lý PR như tôi trung bình trên 15 triệu đồng/tháng. Với một người không bằng cấp, thu nhập như thế rất cao. Tôi ráng làm tới tết rồi nghỉ, sau đó sinh con. Tôi dành dụm được ít tiền sẽ buôn bán thứ gì đó. PR chỉ kiếm ra tiền khi còn trẻ đẹp thôi.
Lấy chồng xong tôi sẽ đi khám tổng quát. Tôi bị gai cột sống vì đi giày cao gót nhiều quá. Đã thế mỗi lần xỉn là nằm l lóc dưới nền đất lạnh. Ai làm cái nghề này lâu cũng bị bệnh về mắt, cột sống, tai và đường ruột. Bụng ai cũng to như có thai 2-3 tháng vì uống rượu bia nhiều quá. Có bar khách quậy quá, hút thuốc lá phà vào mặt. Tối về nhà thấy đầu tóc, áo quần, tay chân khét lẹt mùi thuốc lá! Suốt cả tuần cứ gần 3g-4g sáng mới ngủ được. Đi trên đường cứ bồng bềnh, lâng lâng, không biết mọi người xung quanh đang nói gì.
Nhà tôi ở Bình Dương. Đêm nào cũng 2g sáng mới chạy về. Sau lần bị cướp xe, cứ nghe tiếng xe chạy gần mình là tim tôi đập thình thịch. Nhiều đêm say đến rũ người trên xe mà vẫn phải chạy. Nhiều đêm tỉnh táo tôi cắm đầu phóng như điên vì sợ bị cướp. Nhiều đêm đội mưa gió đi về, vừa lạnh vừa đói, nghĩ tới cảnh người ta đang ngủ trong ch êm nệm ấm, tôi tủi thân khóc suốt dọc đường...”.

Do tò mò nên nó thường lên mạng down về các bộ phim người lớn xem một mình trong phòng. Tò mò trước những hình ảnh trên màn hình, con bé đã ngồi xuống bên cạnh con trai tôi xem phim.
Điều gì đến cũng phải đến.
Mấy ngày nay, từ khi phát hiện được sự việc, gia đình tôi rối như canh hẹ. Con dại cái mang, con tôi trót dại thì tôi phải nghĩ cách gỡ cho con nhưng thực sự tôi không biết phải làm thế nào để vẹn cả đôi đường nữa.
Gia đình tôi từ trước đến nay vẫn được coi là gia đình văn hóa của khu phố. Cả hai vợ chồng đều là viên chức nhà nước, kinh tế gia đình tạm ổn. Vợ chồng tôi từ trước tới nay sống rất hòa thuận, con cái ngoan ngoãn, học giỏi. Với một phụ nữ yên phận như tôi thì quả thật không còn gì đáng để mơ ước hơn nữa. Những tưởng cuộc sống cứ yên ổn như thế nhưng không ngờ sự thể lại ra đến nông nỗi này.
Vợ chồng tôi có hai con: một trai, một gái. Con trai tôi hiện đang học năm thứ 3 đại học giao thông còn cô con gái thì mới học lớp 8. Cả hai cháu đều ngoan, học giỏi và là niềm tự hào của bố mẹ. Không thể ngờ thằng con trai của tôi lại có thể có gan làm chuyện tày trời như vậy. Tất cả cũng chỉ vì tôi đã quá tin tưởng vào con và cô giúp việc. Cách đây khoảng 1 năm, gia đình tôi có một cô giúp việc mới do người quen ở quê chồng tôi giới thiệu. Cô bé tên Nhài, 25 tuổi. Ở quê, tuổi ấy mà chưa có người hỏi cưới là cầm chắc chữ “ế” rồi. Thực ra Nhài có ngoại hình cũng ưa nhìn chứ không phải xấu xí gì nhưng nghe nói là trước đây trong thời gian mang thai Nhài thì mẹ cô bé có mắc chứng tâm thần một thời gian. Dù sau này bà đã khỏi và Nhài sinh ra hoàn toàn khỏe mạnh nhưng vẫn không có cậu thanh niên cùng quê nào dám hỏi cưới cô bé vì họ sợ sau này cô bé cũng sẽ mắc chứng bệnh như mẹ. Cô bé lên nhà tôi giúp việc được đối xử như một thành viên trong gia đình.
Thời gian ở nhà tôi, cô bé rất chịu khó và chăm chỉ. Mọi việc trong nhà từ nấu nướng, giặt giũ, rửa bát, quét nhà… đều được Nhài hoàn thành khá tốt. Cách cư xử của cô bé cũng khiến cả hai vợ chồng tôi khá hài lòng. Thực lòng, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng giữa con trai mình và cô bé giúp việc này lại có thể xảy ra chuyện tày đình như thế vì mối quan hệ giữa hai đứa chúng nó cũng khách sáo chứ không phải thân mật gì.
Dạo gần đây, tôi thấy Nhài có một số biểu hiện khác thường: cô bé có vẻ mệt mỏi, thần sắc xanh xao và còn thường xuyên buồn ngủ nữa. Nhiều khi tôi đang nấu bữa tối trong bếp, bảo cô bé chuẩn bị dọn cơm đến khi quay lại thì đã thấy cô bé ngủ gục trên bàn từ lúc nào. Tôi đã thấy hơi ngờ ngợ nhưng lại gạt ngay ý nghĩ đó vì con bé Nhài chưa có người yêu và nó cũng không đi đâu ngoài việc loanh quanh trong nhà suốt ngày.
Mấy ngày trước, cơ quan tôi mất điện đột ngột nên nhân viên được về nhà sớm. Về đến nhà, bước qua phòng con trai, tôi phát hiện có tiếng nói chuyện và tiếng khóc thút thít. Tôi thấy tiếng con Nhài thổn thức: “Em đừng bắt chị phá thai, chị xin em đấy. Chị sẽ xin cô nghỉ việc và về quê nuôi con. Em không phải chịu bất cứ một trách nhiệm gì đâu. Nếu cần, chị có thể đi thật xa để không ai tìm thấy chị nữa”. Tôi gần như chết điếng cả người khi nghe tiếng thằng con trai tôi gầm lên trong phòng. Không kịp suy nghĩ bất cứ điều gì, tôi lao vào trong phòng để kiểm chứng tất cả những gì tai mình đã nghe.
Sau một hồi loanh quanh chối tội, cả hai đứa đã phải thú nhận. Thằng con trai tôi ấp úng mãi mới nói được thành lời trong khi con bé Nhài thì nước mắt lưng tròng. Thật sự là không thể ngờ được mọi việc lại có thể diễn ra tồi tệ đến như vậy. Con trai tôi kể rằng do tò mò nên nó thường lên mạng down về các bộ phim người lớn xem một mình trong phòng. Hôm đó, mải xem phim nên con bé Nhài vào phòng để quét nhà lúc nào mà nó cũng không biết. Tò mò trước những hình ảnh trên màn hình, con bé đã ngồi xuống bên cạnh con trai tôi xem phim. Điều gì đến cũng phải đến. Sau khi sự việc xảy ra, cả hai đứa đều thấy rất lo sợ và tránh mặt nhau.
Sự việc xảy ra chỉ có duy nhất một lần thôi nhưng không ngờ Nhài đã mang thai được hơn 1 tháng rồi. Khi con bé nói với con trai tôi và bị thằng bé ép đi phá thai thì bị tôi phát hiện. Tôi không thể ngờ được con trai mình lại dám làm điều tệ hại đến như thế. Con trai tôi mới 21 tuổi, còn đang đi học và đến bản thân nó, nó cũng còn không thể tự lo nổi thì sẽ làm bố thế nào đây? Tôi phân tích với Nhài chuyện cháu sẽ khó khăn, vất vả thế nào nếu quyết giữ đứa trẻ lại nhưng con bé nhất quyết không nghe. Con bé nói với tôi nếu nó không thể có chồng thì tại sao lại không được có con. Nó nói nó có sức khỏe, nó có thể tự nuôi con một mình. Tôi cũng là đàn bà, cũng là người được ăn được học, sao tôi không hiểu những điều đó chứ? Nhưng con trai tôi còn quá trẻ tuổi, lại đang đi học, nếu để nó cưới con bé Nhài thì cuộc sống của nó sẽ ra sao? Sự nghiệp của nó sẽ ra sao? Nếu cưới chữa cháy, thì với sự khác biệt về tuổi tác, văn hóa, môi trường sống… hai đứa nó có thể sống với nhau ăn đời ở kiếp hay được ba bữa là lại bỏ nhau? Rất nhiều đêm tôi không ngủ được, tự trách mình đã không có sự quan tâm đúng mức đến con cái nên mới để xảy ra cơ sự này. Tôi đã khóc rất nhiều, tinh thần suy sụp. Bây giờ, tôi không biết phải làm gì nữa!
Tống Bích Thảo,tống bích thảo photo sharing,tống bích thảo flickr, gái gọi,khoe hàng,khoe hang khung,khoe hàng khủng ngay tại lớp,khoe hàng của nữ sinh,khoe hàng hot,khoe hàng kiểu mới,khoe hang tu suong,khoe hang trong lop,khoe hàng tại chỗ,khoe hàng nào


Tôi, chàng trai 27 tuổi, chưa vợ, cũng chưa người yêu. Thật sự tôi rất ân hận và thấy mình như đang đi vào ngõ cụt vì tội lỗi mà mình gây ra.
Tôi là công nhân đóng bao bì của một công ty gần cầu Nam Thăng long. Mới đây, tôi được phân xưởng cất nhắc lên làm ở vị trí kiểm hàng. Tôi và chị làm việc cùng với nhau. Chị hơn tôi 16 tuổi, chồng chị đã mất cách đây hơn 10 năm. Chị sống với con gái từ ngày ấy đến giờ. Những lúc nghe chị trình bày hoàn cảnh rồi tin tưởng tâm sự với mình, tôi thấy rất cảm thông với chị. Nhưng thực lòng tôi chỉ xem chị như một người chị gái của mình mà thôi. Có thể nói là ngoài tình cảm đồng nghiệp ra thì tôi không hề có ý tứ tán tỉnh gì chị cả.
Đó là về phía tôi, còn chị, hình như chị có chút gì đó đặc biệt với tôi. Đã không ít lần chị à ơi, buông lơi những lời tán tỉnh vờ vịt với tôi. Là một cậu thanh niên chưa vợ, cũng chưa người yêu, tôi ngây ngô và thấy ngài ngại. Vì dẫu sao chị cũng đã lớn tuổi rồi, lại đã từng có chồng và con gái. Nhưng tôi càng lẩn tránh thì chị càng vồn vã hơn. Đã không ít lần chị có ý mời tôi về nhà chị chơi. Những cử chỉ của chị dành cho tôi quá thân mật, nhiều khi trên mức bình thường nên tôi rất ngại. Tôi không phải là gã trai lăng nhăng gặp đâu quan hệ đó. Thế nên khi thấy chị như vậy, tôi cũng chẳng hề có chút rung động hay thích thú gì cả.
Rồi tôi cũng đã vài ba lần đến nhà chị chơi. Tôi đã gặp và yêu H, con gái chị. Tình cảm của chúng tôi đã được chị đồng ý. Từ ngày ấy, tôi chuyển cách xưng hô từ chị sang gọi cô, xưng cháu. Lúc nào tôi cũng giữ khoảng cách với chị. Vì tôi nghĩ giờ chị đã là mẹ của người yêu tôi rồi. Và rất có thể mai này còn là mẹ vợ của tôi nữa. Nhưng có một chuyện đã xảy ra…
Hôm ấy, mấy anh chị em trong phân xưởng có tổ chức liên hoan tiệc tùng ăn mừng. Tôi uống rượu say. Tôi không làm chủ được mình và đã làm chuyện ấy với chị. Tỉnh dậy tôi rất hối hận. Tôi không thể tha thứ cho mình. Nhất là mỗi ngày H vẫn không ngừng nhắn tin trách hờn tôi sao dạo này lạnh nhạt với cô ấy.
Kể từ ngày ấy, tôi không dám đến nhà chị chơi nữa. Tôi cũng không dám gặp H. Không biết tôi có phải là cậu con trai yếu đuối hay không nhưng thú thực tôi cứ nghĩ đến chuyện xảy ra đêm hôm ấy là tôi lại dằn vặt mình. Tôi rất khổ sở với ý nghĩ mình có lỗi với cả hai mẹ con cô ấy. Nhưng mọi chuyện cũng không đơn giản chỉ có vậy. Nhất là H đã trao cho tôi đời con gái của cô ấy và đã mang bầu. Giờ đây, cả mẹ của cô ấy cũng đang mang giọt máu của tôi được hai tháng rồi. Tôi trở thành gã đàn ông tầm thường làm khổ cả hai mẹ con họ. Cứ nghĩ đến điều đó là tôi lại hành hạ bản thân mình.
Tôi yêu H và cô ấy cũng vậy. Người tôi muốn cưới làm vợ là H. Còn với mẹ cô ấy, tôi không hề có chút tình cảm gì cả. Nhưng lúc này tôi rất khó xử. Nếu biết chuyện tôi và mẹ cô ấy đã từng có quan hệ chăn gối và có thai, liệu cô ấy có tha thứ cho tôi? Cả chị nữa, chị nhắn tin và gọi điện cho tôi liên tục nhưng tôi toàn phải tắt máy hoặc chặn cuộc gọi.
Có lẽ đến lúc này H vẫn chưa biết là mẹ cô ấy đã có bầu, thế nên cô ấy mới vô tư nói là “Chúng ta cưới nhau đi anh. Rồi em sẽ sinh cho anh đứa con này. Nó chắc sẽ là con trai và rất giống anh cho mà coi. Anh mà không cưới, em sợ mẹ em sẽ giết em mất”.
Tôi không biết sẽ phải giải quyết chuyện này như thế nào nữa. Dù gì thì họ cũng là hai mẹ con. Cả chị ấy và H đều là những người chịu không ít thiệt thòi. Nhưng giờ tôi chỉ có thể chọn một mà cũng có thể là không ai cả. Tôi giận bản thân sao bỗng nhiên lại buông thả như vậy. Giờ tôi phải làm sao đây?
Lớp 9... người yêu tôi khi ấy, chỉ hơn tôi một tuổi thôi, anh ấy cũng chỉ là một đứa trẻ. Chúng tôi quan hệ với nhau ngay sau vài tháng yêu nhau. Bởi vì cả hai đều cho rằng, điều đó quá đỗi bình thường, khi chúng tôi là những “người hiểu biết”...
Câu chuyện thật của tôi
Tôi lớn lên bình thường, bố mẹ không quá yêu chiều nhưng chưa bao giờ là những người không tâm lý. Tôi sống đầy đủ, gia đình không nghèo và chưa phải thiếu thốn bất kỳ một thứ gì.
Tôi không quá ngoan nhưng cũng không hư, so với một đứa con gái, có lẽ là tôi hơi bướng một chút, học lực tôi tốt và những mối quan hệ bạn bè luôn cởi mở - tôi hoà đồng.
Tôi đã từng như thế, đó là khoảng thời gian đã qua không một chút sóng gió gì. Bây giờ, tôi đã khác, là một đứa con gái 17 tuổi, tôi đã khác trước rất nhiều rồi.
Tôi yêu khi mới học lớp 9, điều đó là thay đổi lớn nhất cuộc đời tôi. Một sự hưng phấn mới lạ. Người ta thì vẫn cứ hay nói là, trẻ con, ko bao giờ biết yêu thực sự cả.
Nhưng, tôi tin là khi đó, tôi đã biết yêu thực sự rồi. Hay ít ra, là lúc đó, tôi đã yêu đủ nhiều để bây giờ, cảm thấy trong lòng mình một vết xước quá sâu của những thứ lướt qua gọi tên là “kỷ niệm”.
Lớp 9, thì còn quá non nớt phải không? Chắc non nớt đủ nhiều để hồn nhiên. Tôi cũng có quá nhiều điều chưa biết. Người yêu tôi khi ấy, chỉ hơn tôi một tuổi thôi, anh ấy cũng chỉ là một đứa trẻ. Chúng tôi quan hệ với nhau ngay sau vài tháng yêu nhau. Bởi vì cả hai đều cho rằng, điều đó quá đỗi bình thường, khi chúng tôi là những “người hiểu biết”.
Báo chí nói nhiều về tình yêu giới trẻ, những thứ này nọ, nguy hiểm khi quan hệ…v.v nhưng đối với chúng tôi khi ấy, những điều đó thật ngớ ngẫn và chỉ dành cho những kẻ “ngu ngốc”. Còn chúng tôi? 
Chúng tôi biết, chúng tôi hiểu, tự cho rằng mình thông minh khi đang “quá dễ dãi”. Và chúng tôi đã ngủ với nhau, vì anh ấy “cho rằng” anh ấy sẽ yêu được tôi mãi mãi.
Chỉ vài tuần sau khi chúng tôi lần đầu tiên quan hệ, chỉ vài tuần sau khi tôi đánh mất cái mà người ta gọi là “đời con gái” vào tay anh. Anh ra đi, ra đi ở đây mang một nghĩa không hề cầu kỳ, chỉ đơn giản là anh ta bỏ tôi, như kiểu trẻ con chán đồ chơi vậy.
Tôi không khóc, tôi không buồn, tôi không đau khổ. Đối với tôi khi đó, có những sự mơ hồ, căm ghét anh vì sự ruồng rẫy đó nhiều đến mức khiến tôi cảm giác rằng anh không xứng đáng với những gì tôi đem cho. Đó là tôi nghĩ thế! Cái cảm giác bị bỏ rơi khi còn quá… trẻ đã khiến tôi “ngã” mãi đến tận bây giờ.
Và cứ như thế, suốt 3 năm nay, tôi đã quan hệ “thử” với biết bao nhiêu người con trai khác, khoảng 11, 12 người… Đấy là tôi nhớ thế, có khi, còn nhiều hơn ấy chứ. Tôi luôn bỏ họ trước khi họ bỏ tôi, như một sự đề phòng cần thiết vì đã từng bị người ta bỏ rơi khổ sở.
“Hồn nhiên đánh mất” bởi lần đầu tiên bỡ ngỡ… để giờ đây tôi mang những tiếng thở nặng nề. Đã có những ngày dài đằng đẵng tôi nằm trơ trọi nước mắt khô. Mới 17 tuổi, sao tôi khinh bỉ bản thân mình đến thế? Tôi ngủ với đàn ông chẳng vì một lý do gì, cứ dễ dãi như một “nhu cầu” mà tự nhiên tôi thậm chí không hề thấy thích!
Tôi muốn dừng lại, nhưng với cái ý nghĩ, “mất rồi” thì bao nhiêu lần chả thế, với ai chả thế, và với bao nhiêu người có quan trọng gì? Thế là, tôi lại tiếp tục quăng mình đi… Tôi đang trả giá trong một sự “hưởng thụ” lạ lùng…Có lẽ…
Vẫn mặc đồng phục, vẫn áo trắng tinh, vẫn cái vẻ tinh khôi đến trường như thế, nhưng tôi đã … khác xưa quá nhiều rồi…Tôi đang hối hận ư? Tôi viết ra để làm gì? Để cảm thấy mình… đáng khinh quá sao?













